Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa
Chương 93: Hồi hộp không
Bị bắt quả tang tại trận, ai kia vừa quay đầu lại thì đã thấy ba cô gái đồng loạt trừng mắt nhìn mình.
Minh Diệp gãi đầu cười gượng: “Thật ra tôi có chuẩn bị quà mà…”
Cả đám im lặng, anh ta cụp mắt xuống, tiếc nuối: “Thôi được rồi, tôi quên mất.”
Quà cáp chỉ là vật ngoài thân, đối với những người như họ thì chuyện nặng nhẹ không quan trọng, điều đáng quý là tất cả đều có mặt.
“Không thèm quà của anh đâu.” Nghê Tư Duẫn liếc xéo anh ta một cái.
Minh Diệpl ại mặt dày nhếch môi cười: “Không thèm thì thôi, hôm nay chúng ta có kế hoạch gì không? Hay làm một bữa tiệc tưng bừng đi?”
Đã lâu rồi họ chưa quay lại Hồng Kông, lần gần nhất là sinh nhật Minh Diệp được tổ chức tiệc trên du thuyền. Đến khi quay lại n1 ơi này cũng chẳng thay đổi gì mấy.
Chu Xán Vũ thẳng thừng bác bỏ: “Hôm nay không có hoạt động gì cả.”
Bởi vì ngày mai là ngày đi đăng ký kết hôn, Nghê Tư Duẫn muốn giữ trạng thái tốt nhất, hôm nay không thể làm gì bốc đồng, kẻo ảnh hưởng đến khoảnh khắc quan trọng nhất đời mình.
Nghe vậy, Minh Diệp lập tức cụp mắt, cảm thấy cụt hứng.
“Ngày mai, chúng ta sẽ ra khơi cùng Trân Châu, điểm đến là bến cảng Hỗ Giang.”
Lời vừa dứt, ánh mắt Minh Diệp lại sáng rực lên: “Thật á?! Trời ơi, lần nào cũng đãi tôi như vua, Chu bảo bối, anh thầm yêu tôi phải không?”
Mọi người: “…”
Nói cứ như lần nào đến anh ta cũng là người duy nhất được đãi vậy.
Chỉ có Nghê Tư Duẫn là ngạc nhiên ngẩng đầu lên: “Trân Châu là gì vậy, là tên một con tàu à?”
Chu Xán Vũ cong đuôi mắt cười: “Mai gặp rồi em sẽ biết.”
“Còn ai chưa tới nhỉ?” Minh Diệp hỏi.
Chuyện cưới xin trọng đại thế này, sao có thể chỉ có mấy người họ chứ.
“Lương Tùy và vợ sẽ đến ngay sau, tối nay mọi người cứ về trang viên trước đã.” Bao nhiêu người mà chen chúc trong nhà họ Tạ thì chắc chắn không ngủ nổi.
Ban đầu có thể sắp xếp cho tất cả nghỉ ngơi ở khách sạn, nhưng Minh Diệp nhất định đòi bám theo họ, nên đành gom hết về trang viên.
Phòng ốc dư dả, điều kiện còn tốt hơn khách sạn nhiều, vậy thì cứ theo ý họ.
Tạ Ấp Trì đành phải ở nhà với Tạ Huyền, sáng mai cùng nhau đến cục dân chính làm thủ tục.
Đợi Lương Tùy xuống máy bay, cả nhóm lại thảnh thơi kéo nhau về Vịnh Thâm Thủy.
Lương Tùy và Hứa Phán đến cùng lúc với họ.
“Lương tổng, lâu rồi không gặp nha.”
Minh Diệp là người đầu tiên ra bắt chuyện, xem ra hai người cũng khá thân thiết: “Vị này là phu nhân của anh à, rất xinh luôn đấy nhé.”
“Nhị thiếu Minh, giờ phải gọi là Minh tổng rồi mới đúng, lâu quá không gặp.”
Lương Tùy nho nhã, khí chất hoàn toàn khác biệt, tay trái nắm tay vợ, mỉm cười giới thiệu: “Đây là vợ tôi, Hứa Phán.”
“Cảm giác quen mặt lắm nha…” Minh Diệp chống cằm ngẫm nghĩ, hình như từng gặp ở đâu rồi. Một lúc sau, anh ta vỗ tay cái đét: “Tôi nhớ ra rồi! Hứa Phan, cô chính là họa sĩ Trung Quốc đoạt giải triển lãm tranh Paris năm ngoái đúng không? Bảo sao nhìn quen thế.”
“Minh tổng cũng đến triển lãm tranh Paris à?” Hứa Phán nhẹ nhàng hỏi.
Giọng cô nhỏ nhẹ dịu dàng, nghe xong khiến người ta như mềm nhũn cả xương cốt.
Minh Diệp cười: “Không hẳn, tôi chỉ thấy trên bản tin thôi. Nhưng tranh của cô thực sự rất đẹp, bội phục bội phục, hôm nào rảnh ký tặng tôi cái nhé.”
Cô gái bị anh ta chọc cười.
Vượt qua Minh Diệp, ánh mắt Hứa Phán rơi trên người Nghê Tư Duẫn. Cô cũng đang yên lặng nhìn lại mình.
Buông tay chồng ra, cô bước tới.
“Cô Nghê, lâu rồi không gặp.”
Nghê Tư Duẫn gật đầu chào, “Lâu rồi không gặp.”
“Chúc mừng cô, cuối cùng cũng tu thành chính quả rồi.” Trong mắt cô gái tràn đầy sự ngưỡng mộ, gương mặt kia quả thật khiến người ta vừa nhìn đã thích, “À đúng rồi, lúc trước hai người chia tay vì chuyện gì vậy? Sau đó lại làm sao mà quay lại với nhau được?”
Vì lần trước cô mời Nghê Tư Duẫn tham dự đám cưới của mình, nhưng Chu Xán Vũ không đưa cô ấy đến, thậm chí bản thân anh ta cũng chỉ xuất hiện chớp nhoáng ở bữa tiệc tối hôm trước. Cô luôn để bụng chuyện này.
Sau hỏi Lương Tùy thì mới biết hai người chia tay ngay dịp lễ tình nhân.
Cô ấy cảm thấy rất tiếc, nhưng cũng không tiện đánh giá gì.
Không lâu sau, mạng xã hội lan tin Nghê Tư Duẫn mất tích ở nước ngoài, cô lo lắng đến nỗi ngày nào cũng trốn chồng mắng Chu Xán Vũ.
Lúc Nghê Tư Duẫn hôn mê, cô còn lén bảo Lương Tùy dò hỏi tình hình, nhưng chẳng moi được chút tin tức nào.
Rồi dần dần, tên của hai người đó biến mất khỏi thế giới của họ.
Lần gần đây nhất họ xuất hiện trở lại là khi Nghê Tư Duẫn công khai tình cảm tại lễ trao giải. Cô xem tin tức ở nhà xong bị sốc mất mấy ngày.
Cả quãng thời gian dài không có động tĩnh gì, nên cô rất tò mò, rốt cuộc họ đã làm sao để quay lại được với nhau.
Nghê Tư Duẫn im lặng chốc lát, cô không biết phải kể sao cho hết quãng đường dài phức tạp ấy, những nguyên nhân chia tay rồi lại quay về bên nhau.
Nghĩ ngợi một hồi, cô ngước mắt mỉm cười đáp: “Chúng tôi chưa từng chia tay.”
Thật sự là vậy. Trong lòng cô, họ chưa bao giờ thật sự chia tay.
Hơn nữa, lúc đó Chu Xán Vũ đưa ra quyết định ấy cũng chỉ vì muốn bảo vệ cô khỏi sự hãm hại của Chu Trọng Kiều.
Chỉ khi không còn yêu thương và đam mê nữa mới gọi là chia tay, còn họ thì chưa từng mất đi điều đó.
Hứa Phán ngẩn người, không hiểu được hàm ý trong câu nói đó.
Mọi người mỗi người một câu chuyện, riêng Chu Uyển Trúc và Thẩm Giai Lị thì ngơ ngác hỏi:
“Lương Tùy là ai vậy?”
Chu Xán Vũ đứng đó không xa, tự giác giải thích:
“Là một người bạn quen hồi còn ở nước ngoài.”
Khi đó họ đều đang khởi nghiệp, giấu giếm thân phận, giúp đỡ lẫn nhau, cùng nhau vượt khó mới có được thành công như ngày hôm nay.
“Minh Diệp cũng quen anh ta sao?”
“Lúc đầu cậu ấy muốn lập thương hiệu cá nhân, em đã dẫn đi gặp vài người có kinh nghiệm, Lương Tùy là một trong số đó.”
Chu Uyển Trúc nhìn cậu em trai chằm chằm, không ngờ cậu lại có nhiều mối quan hệ như thế trong âm thầm.
Trước giờ cô vẫn cho rằng lý do cậu kéo được nhiều hợp đồng về cho Chu thị là vì bản thân Chu thị vốn đã là tập đoàn lớn. Không thể phủ nhận rằng Chu Xán Vũ rất có năng lực, nhưng cô luôn cho rằng cậu dựa vào thế lực gia tộc.
Mãi đến gần đây cô mới hiểu rằng, Chu Xán Vũ mới chính là hào quang của Chu thị, chứ không phải như cô từng nghĩ.
Bình thường Chu Xán Vũ không thích những nơi đông người náo nhiệt, nhưng hôm nay thấy mọi người tụ họp lại, anh lại không hề cảm thấy bài xích.
Ăn trưa xong, Lâm Nhượng mới chậm rãi đến nơi, đến đây thì nhóm bạn bè mới thật sự tề tựu đông đủ.
Ngày mai còn có Hồ Sướng và Cao Kim Nhị sẽ tới, nhưng vì hai cô gái đều có chỗ ở riêng tại Hồng Kông nên không đến quấy rầy buổi tụ họp của đám bạn trẻ.
Nói là tụ họp, thực ra chỉ là ngồi lại trò chuyện, ăn uống cùng nhau suốt buổi chiều.
Vì ngày mai là thời khắc quan trọng, mọi người cũng không quấy rầy cặp đôi chính quá lâu, đều sớm về phòng nghỉ ngơi.
Hai nhân vật chính tắm rửa xong xuôi liền ngoan ngoãn lên giường ngủ.
Nhưng vừa nghĩ đến việc ngày mai sẽ trở thành vợ người khác, Nghê Tư Duẫn lại không kìm được sự phấn khích.
Cô cứ lăn qua lăn lại mãi không ngủ nổi.
Chu Xán Vũ vòng một tay ôm lấy cô, nhắm mắt hỏi:
“Ngủ không được à?”
“Ừm.”
Chóp mũi cô khẽ chạm vào yết hầu anh, không nhịn được mà đưa tay sờ nhẹ.
Chỗ đó rung lên hai lần, cô liền cười khúc khích.
Anh mở mắt, cúi đầu nhìn cô, trong bóng tối chỉ có thể nhờ ánh trăng để phân biệt đường nét khuôn mặt cô, rồi cúi xuống hôn lên môi cô.
“Có hồi hộp không?”
Cả hai chưa từng nghĩ sẽ có ngày hôm nay. Một cuộc tấn công bất ngờ đã buộc họ bên nhau, và rồi là bên nhau cả đời.
Bảo không hồi hộp là nói dối.
Một giai đoạn quan trọng trong đời sắp đến, Nghê Tư Duẫn cảm thấy tim đập dữ dội đến mức như muốn vỡ tung.
Cô gật đầu trong vòng tay anh: “Hồi hộp.”
“Thật kỳ lạ… Trước khi gặp anh, em chưa từng nghĩ đến chuyện kết hôn, vì em không tin có ai khiến em nguyện ý buông bỏ tất cả để cưới. Em từng nghĩ sẽ ở bên Daddy cả đời, vì chỉ có ông ấy là mãi yêu em thôi.”
“Sau khi gặp anh thì sao?”
“Sau khi gặp anh?”
Ánh trăng chiếu lên khuôn mặt anh, lộ rõ vẻ lạnh lùng đã lâu không thấy.
“Sau khi gặp anh, em chỉ muốn kết hôn với một mình anh.”
Trong đời này, người duy nhất khiến Nghê Tư Duẫn có suy nghĩ kết hôn chỉ có Chu Xán Vũ.
Cô áp má lên ngực anh, lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ vang vọng trong lồng ngực anh. Kỳ lạ là nhịp đập tim anh dường như đồng điệu với cô.
Cô ngẩng lên hỏi: “Tim anh cũng đập nhanh vậy sao?”
Chu Xán Vũ khẽ ho: “…Hơi nóng thôi.”
Lòng tự trọng không cho phép anh thừa nhận mình cũng đang hồi hộp.
Khi cô xoay người, thần kinh anh cũng tỉnh táo lạ thường.
Nghê Tư Duẫn liếc nhìn máy điều hòa: “Em thấy mát mà?”
“Đừng cử động.”
Anh ôm trọn cô vào lòng, lòng bàn tay phủ lên đôi mắt cô, giọng khàn khàn trầm thấp vang bên tai:
“Ngủ thôi.”
Cô gái bị bịt mắt cảm thấy thú vị, chớp chớp đôi mi dài, lông mi khẽ quét lên tay anh, ngứa ngáy tê dại.
Cô rướn người hôn lên môi anh khẽ nói: “Chồng à, ngủ ngon.”
Chỉ còn vài tiếng nữa, họ sẽ là vợ chồng hợp pháp. Cô có thể danh chính ngôn thuận gọi anh là chồng.
Được anh dỗ dành, Nghê Tư Duẫn rất nhanh chìm vào giấc ngủ.
Dù là trong mơ, môi cô vẫn không rời nụ cười.
Chu Xán Vũ cũng vậy.
Mặt trời từ từ nhô lên khỏi đường chân trời, biến đêm dài trụy lạc thành một buổi sáng dát vàng rực rỡ.
Nghê Tư Duẫn dậy thật sớm để trang điểm và chuẩn bị. Vì hôm nay sẽ có một nghi thức cưới nhỏ nên mọi người đều đã chuẩn bị sẵn lễ phục.
Chỉ riêng váy cưới của cô là váy dài màu trắng tinh khiết. Những người khác đều không trang điểm quá lộng lẫy để tránh lấn át nhân vật chính.
Chu Xán Vũ mặc xong bộ vest cao cấp màu xám mờ, chỉnh cà vạt, đứng trước gương luyện tập nụ cười cả trăm lần.
Khi Nghê Tư Duẫn bước ra trong chiếc váy cưới, ánh mắt anh lập tức dừng lại trên người cô, không thể rời đi.
Vải trắng như ngọc ôm lấy vòng eo thon thả, tà váy dài chạm mắt cá chân, tôn lên vóc dáng hoàn hảo của cô.
Tóc dài búi lên, lớp trang điểm nhẹ nhàng càng làm nổi bật khí chất kiều diễm và thanh nhã.
Hôm nay cô còn đẹp hơn bất kỳ lần xuất hiện nào trước đó.
Cô đứng trước mặt anh, mỉm cười hỏi:
“Có đẹp không?”
Đôi mắt kia sáng rực đến mức lấn át cả ánh nắng buổi sớm.
“Đẹp.”
Anh tiến lên một bước, hai tay dễ dàng ôm trọn lấy vòng eo nhỏ của cô:
“Vợ à, em rất đẹp.”
Cả hai chìm đắm trong mắt nhau, nụ cười rực rỡ hơn cả đóa hoa nở rộ rực rỡ nhất của thời gian.
Mọi thứ đã chuẩn bị xong. Mọi người tụ họp ở đại sảnh, ai cũng mang nụ cười rạng rỡ.
Ai ai cũng ngỡ ngàng trước vẻ đẹp thanh khiết của Nghê Tư Duẫn.
Minh Diệp không tiếc lời khen:
“Trời ơi, Tư Duẫn, ba mẹ em rốt cuộc mang gen gì mà sinh ra em đẹp thế. Trên trời có Hằng Nga, dưới đất có Tư Duẫn, đời này coi như gặp được tiên rồi đấy.”
Các cô gái chỉ nhìn nhau cười, không nói được lời nào để tả hết vẻ đẹp ấy.
Nhìn sang những người bạn bên cạnh, đúng thời điểm, tất cả cùng giơ tay, đồng thanh hô to:
“Xuất phát!”
“Kết hôn thôi!”
Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa
Đánh giá:
Truyện Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa
Story
Chương 93: Hồi hộp không
10.0/10 từ 12 lượt.
