Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa

Chương 78: Lễ tình nhân


Đoàn phim đã được xác định từ sớm, mọi thứ đều đã chuẩn bị ổn thỏa, chỉ còn chờ Nghê Tư Duẫn trở lại.


Trở lại TVB lần này, phần lớn thành viên trong đoàn đều là những người cô từng hợp tác một, hai lần trước đây, ngoại trừ nam chính Trịnh Thư Kiều.


Sau khi xác định được thời gian khai máy, lịch trình làm việc mới cũng dần được sắp xếp. Mỗi ngày đều kín lịch, thông báo dồn dập. Đây là lần đầu tiên Nghê Tư Duẫn đảm nhận vai nữ chính, cảm giác thực sự rất khác so với khi đóng vai phụ.


Trong đoàn thường xuyên nghe thấy tiếng gọi “Cô Nghê”, một năm vắng bóng, nhưng khi quay lại địa vị của cô không những không giảm mà còn tăng lên, điều này khiến cô có chút không quen.


Phía studio đề xuất giữ kín chuyện cô tái xuất một thời gian, vì nếu công khai ngay bây giờ chắc chắn sẽ lại gây bùng nổ dư luận. Hiện tại sức khỏe của cô vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, nếu vừa phải làm việc vừa đối phó với giới truyền thông thì e rằng sẽ quá sức.


Hơn nữa, đợi đến lúc phim được ấn định lịch phát sóng rồi mới xuất hiện, khi đó sức khỏe cũng đã khá hơn, tiện thể còn có thể tạo một làn sóng nhiệt cho bộ phim mới.


Nghê Tư Duẫn từ trước đến nay không bao giờ can thiệp vào kế hoạch truyền thông, cô luôn kiên trì với quan điểm “thuận theo tự nhiên”. Nếu giữa chừng có người phát hiện ra thì cô cũng không định giấu diếm, tạm thời đồng ý với sắp xếp của studio.


Thế là cô lại một lần nữa toàn tâm toàn ý quay về công việc.


Chu Xán Vũ trở về Hỗ Giang vì tập đoàn cần anh. Năng lực quản lý của Tạ Ấp Trì vẫn còn hạn chế, dù sao đó cũng không phải là công ty của anh ấy, anh chỉ có thể duy trì sự cân bằng cơ bản, chứ không thể đạt được thành tích như khi Chu Xán Vũ còn ở đó.


Nửa năm qua, doanh thu của tập đoàn Minh Áo luôn vượt qua Tập đoàn Chu thị, điều đó đủ cho thấy năng lực của Tạ Ấp Trì vẫn còn cần trau dồi.


Cặp đôi lại quay về cuộc sống yêu xa, nhưng sau bao chuyện đã trải qua, họ không còn cảm giác xa cách như trước nữa. Bởi mỗi tối khi Nghê Tư Duẫn kết thúc công việc, đều nhận được một cuộc gọi từ anh.


Thỉnh thoảng anh còn đang tăng ca ở công ty, thỉnh thoảng đã về nhà, rửa mặt xong đang chuẩn bị đồ ăn đêm cho Đậu Đỏ. Rõ ràng là hai người không giỏi ăn nói, nhưng cứ cầm điện thoại lên là như có cả ngàn điều để nói.


Quay phim ở khu vực Hồng Kông cách nhà không xa nên Nghê Tư Duẫn không cần ở khách sạn mỗi ngày. Có lúc tan làm muộn, Tạ Huyền còn đích thân đến đón cô, người trong đoàn gặp ông cũng đều rất niềm nở chào hỏi.


Thoắt cái đã đến lễ Tình nhân một năm sau. Chiều ngày 13 tháng 2, Nghê Tư Duẫn vừa tan làm từ đoàn phim liền chủ động gọi điện cho Chu Xán Vũ, lúc đó anh vừa kết thúc một cuộc họp.


“Hôm nay tan làm sớm vậy sao?”


Tay trái cầm điện thoại, tay phải anh vẫn đang tỉ mỉ xem xét một bản hợp đồng chờ ký.


Nghê Tư Duẫn ngồi ở ghế sau xe, ánh mắt tò mò nhìn ra ngoài cửa sổ, đầu ngón tay khẽ tựa lên kính, ngắm nhìn cảnh vật ven đường trôi tuột qua tay, “Ừm, vì ngày mai phải đi quay sớm.”



Chu Xán Vũ: “Vậy tối nay em nghỉ ngơi cho tốt.”


Nghe giọng anh có vẻ thờ ơ, chắc chắn lúc này đang bận việc khác. Nghê Tư Duẫn cũng có những phút giây giận dỗi rất con gái trong tình yêu, nhưng vẫn cố gắng gợi ý: “Chắc mai em cũng tan làm khá sớm.”


Cô không nói thẳng, nhưng anh đáng lẽ nên tự hiểu ra mới phải.


Nhớ lại lễ Tình nhân năm ngoái, lẽ ra cô phải cùng anh tham dự hôn lễ của một người bạn, thế nhưng họ lại chia tay ngay trước hôm đó. Thật ra, Nghê Tư Duẫn vẫn còn chút bóng ma với ngày này, đặc biệt là khi phát hiện Chu Xán Vũ không quá coi trọng lễ Tình nhân, điều đó khiến cô thấy buồn lạ lùng.


“Ừ, mai anh phải gặp vài khách hàng, tối còn một cuộc họp nữa.”


Hoàn toàn không đề cập đến việc gặp mặt. Nghê Tư Duẫn lập tức mất hứng, “Thế anh cứ làm việc đi, em cúp máy đây.”


Chu Xán Vũ: “Ừ, em nghỉ ngơi cho tốt.”


Cuộc gọi kết thúc, nụ cười trên mặt Nghê Tư Duẫn lập tức tan biến, ngón tay đang chạm vào cửa kính cũng siết lại thành nắm đấm. Cô nhắm mắt tựa đầu vào ghế, lúc đó giọng nói trầm trầm của Tạ Huyền vang lên bên cạnh: “Sao vậy? Xán Vũ đang bận công việc à?”


Nghê Tư Duẫn bực bội hừ một tiếng: “Tốt nhất là anh ấy đang bận thật.”


Tạ Huyền nghe vậy thì bật cười: “Tiểu Duẫn, càng lớn con càng giống con nít. Trước đây đâu có giở tính trẻ con với daddy như vậy.”


Trong câu nói ấy dường như ẩn chứa điều gì khác.


Chỉ có những đứa trẻ không cảm nhận được tình yêu thương mới không dám bộc lộ cảm xúc trước mặt người thân.


Có lẽ vì sự thay đổi của Nghê Tư Duẫn quá rõ rệt nên Tạ Huyền cũng trở nên nhạy cảm, cho rằng do mình không tốt với cô bằng Chu Xán Vũ, nên cô mới không dám giận dỗi trước mặt mình như thế.


“Daddy, sao người lại nói vậy?” Nghê Tư Duẫn lập tức phát hiện điều bất thường, vội xoay đầu dỗ dành ông, “Lúc con nổi giận người không biết sao?”


Một câu nói đã kéo họ quay lại với hồi ức của nhiều năm về trước.


Hồi đó, Tạ Ấp Trì thường hay buông lời cay nghiệt với Nghê Tư Duẫn, hở ra là dọa đuổi cô ra khỏi nhà. Tạ Huyền chỉ đứng bên cạnh nhìn mà không nói gì. Cô nhẫn nhịn mãi cuối cùng cũng bùng nổ, ném vỡ bức ảnh gia đình đặt trên bàn trà, rồi giận dỗi bỏ chạy ra ngoài.


Tạ Huyền lập tức đuổi theo, dỗ dành cô rất lâu mới chịu quay về.


Khi đó cô vừa khóc vừa oán trách: “Con không muốn quay về đó, nơi đó không phải nhà con, người cũng không phải là daddy của con.”



Nghĩ lại những lần trước đây bị Tạ Ấp Trì làm cô khóc, cũng đều là Tạ Huyền dỗ dành. Trong nhà chỉ có một cô con gái, tự nhiên là yêu chiều mọi tính tình của cô.


Bởi vì yêu quá nhiều, nên không thấy cô đang giận dỗi mà chỉ thấy cô đang làm nũng.


Tâm tư vòng vo, cuối cùng, ông nhẹ nhàng xoa đầu cô, mỉm cười dịu dàng: “Các con đều là những đứa trẻ ngoan.”


Đôi mắt dần trở nên đục mờ theo năm tháng của ông khiến lòng Nghê Tư Duẫn như bị kim châm, cô nhớ lại chuyện từng hiểu lầm ông, trong lòng dấy lên cảm giác day dứt:


“Daddy, con xin lỗi.”


Tình cảm gắn bó nhiều năm khiến Tạ Huyền thấu hiểu cô đang áy náy về điều gì.


“Ngốc quá, xin lỗi gì chứ. Dù là người thân hay bạn bè, cả đời này ai mà chẳng từng có lúc hiểu lầm nhau, chỉ cần hóa giải được là được rồi. Huống hồ, con cũng đâu có làm gì tổn thương daddy, người đáng xin lỗi là daddy mới đúng.”


Trước đây, khi hiểu lầm còn chưa được sáng tỏ Tạ Huyền cũng từng nói với cô lời xin lỗi. Khi đó Nghê Tư Duẫn đang chìm sâu trong suy nghĩ lệch lạc, tự động gán cho ông trách nhiệm về vụ tai nạn. Nhưng giờ nghĩ lại, cô vẫn không hiểu tại sao ông lại xin lỗi.


Tạ Huyền thở dài, tiếp lời:


“Vì trước đây do Ấp Trì mất mẹ quá sớm, nên đối với con luôn mang nhiều ác ý. Làm cha như daddy lại không quản được nó, để con bị tổn thương… là lỗi của daddy. Daddy cũng hiểu vụ tai nạn đó đã để lại dấu ấn sâu đậm đến nhường nào… Cho nên… xin lỗi con, Tiểu Duẫn.”


Thì ra là vậy.


Ông không phải vì “g**t ch*t” cha mẹ cô mà thấy áy náy, mà là tự trách bản thân không làm tròn trách nhiệm một người cha.


Nghê Tư Duẫn nghẹn ngào, cảm giác hối lỗi càng thêm nặng nề.


Về đến nhà, Tạ Huyền vẫn không quên khuyên cô nên thông cảm cho Chu Xán Vũ, công việc của cậu ấy rất vất vả, dù sao Tập đoàn Chu thị cũng là một doanh nghiệp lớn, không thể so với nhà họ Tạ. Dù chỉ duy trì quy mô vừa phải, nhưng Tạ Ấp Trì vẫn bận bịu từ sáng đến khuya.


Nghê Tư Duẫn chỉ mím môi, nói “Con biết rồi”, rồi tự về phòng nghỉ ngơi.


Tắm rửa thay đồ xong, cô khoác áo ngủ ra ban công, dựa người lên lan can ngước nhìn vầng trăng đang lơ lửng giữa trời, bất giác nhớ lại thời điểm quay Quan Nguyệt Ký, Chu Xán Vũ từng chạy tới phim trường thăm cô.


Anh từng nói: “Người gửi nỗi nhớ theo trăng sáng, ánh trăng mỏi rồi sẽ nhẹ vương trên tán cây.”


Thời gian xa cách không dài, nhưng nỗi tương tư thì khắc sâu tận đáy lòng.



Dưới ánh trăng nhàn nhạt, khóe môi cô khẽ cong lên, trong đầu toàn là hình bóng người mình yêu.


________


Ngày hôm sau,


Nghê Tư Duẫn hoàn thành công việc từ sớm, nhưng suốt cả ngày vẫn không nhận được bất kỳ tin nhắn nào từ Chu Xán Vũ. Cô hơi giận vì không ngờ anh lại thật sự không để tâm đến ngày này chút nào.


Cô lên xe về nhà, giọng buồn buồn nói với tài xế:


“Về nhà đi ạ.”


Xe chạy được một đoạn, cô ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, chợt phát hiện đây không phải đường về nhà. Tim cô thắt lại, ký ức đáng sợ ùa về như thác lũ khiến cô rùng mình, cô hoảng hốt nắm lấy tay nắm cửa:


“Chú Trương, đây không phải đường về nhà!”


Lời vừa dứt, xe dừng lại êm ái bên đường. Chú Trương bước xuống mở cửa cho cô:


“Đừng sợ, Tiểu Duẫn. Là cậu Chu bảo chú đưa con tới đây.”


“Chu Xán Vũ?”


Cảm giác bất an trong lòng tạm thời dịu xuống, nhưng động tác bước xuống xe vẫn đầy dè chừng.


Ký ức năm xưa quá tàn khốc, nếu lại lặp lại một lần nữa cô sợ mình thật sự sẽ gục ngã mất.


Điện thoại báo có tin nhắn – là Chu Xán Vũ bảo cô lên nhà hàng.


Đây là lần đầu tiên từ khi yêu nhau Nghê Tư Duẫn cảm thấy tủi thân như vậy. Cô chạy vội lên lầu, vừa tới trước cửa phòng bao thì cửa phòng mở ra, Chu Xán Vũ cũng vừa bước ra.


Cô lao vào lòng anh, khiến anh bất ngờ.


Cửa phòng khẽ khép lại, cô vùi mặt vào ngực anh, th* d*c liên hồi.


“Sao vậy? Sao vội vã thế?”



“Tiểu Duẫn, em khóc?”


Cô ngẩng đầu, đôi mắt hoe đỏ ngấn nước nhìn anh, khiến tim anh run rẩy, vội vàng xin lỗi:


“Anh xin lỗi, không nên nói dối em là hôm nay bận. Anh chỉ muốn tạo bất ngờ cho em thôi, không ngờ lại phản tác dụng… Sau này sẽ không tự ý làm mấy trò thông minh như thế nữa. Tha lỗi cho anh nhé, bảo bối?”


Anh cúi đầu hôn nhẹ lên giọt nước mắt bên má cô, giọng thì thầm đầy cưng chiều.


Nghê Tư Duẫn khẽ lắc đầu, kiên nhẫn giải thích lý do mình bật khóc, cô mỉm cười qua làn nước mắt, nói mình không trách anh. Dáng vẻ đáng thương của cô như một chú thỏ nhỏ bị bắt nạt, khiến Chu Xán Vũ đau lòng khôn nguôi.


Anh lại càng thấy hối lỗi, suốt cả đêm không ngừng dỗ dành. Dù cô đã nói không sao, anh vẫn tự trách mình quá vô tâm.


Tối hôm đó, cả hai cùng nằm trong phòng suite ngắm sao. Nghê Tư Duẫn thủ thỉ kể cho anh nghe những giấc mơ cô đã trải qua suốt năm qua, những giấc mơ như khúc ca buồn về một tương lai từng có thể là của họ.


Mỗi lần kể được vài câu, cô lại quay đầu xác nhận anh vẫn còn thức, không bị chán đến ngủ gật, rồi lại yên tâm tiếp tục kể tiếp. Đến cuối cùng, cô buồn ngủ quá, nói nhỏ dần rồi đầu dựa lên ngực anh thiếp đi.


Lễ Tình Nhân không phải ngày gì đặc biệt, chỉ là giữa bộn bề công việc trong những ngày không thể gặp mặt, họ có thêm một lý do để dốc hết mọi cách, vượt ngàn dặm đường để gặp người mình yêu.


Họ không làm gì quá thân mật, chỉ cần một cái ôm đơn giản đã đủ xoa dịu nỗi nhớ nhung.


Tình yêu không liên quan đến d*c v*ng, bởi một tình yêu khắc cốt ghi tâm không cần đến d*c v*ng để duy trì.


Chu Xán Vũ cũng khao khát có cô, nhưng càng tôn trọng cô hơn. Với anh, mọi điều đều phải đặt mong muốn của Nghê Tư Duẫn lên hàng đầu.


Vào những ngày đầu năm là khoảng thời gian bận rộn nhất của công ty, anh đã thức nhiều đêm liền để xử lý công việc trước thời hạn, chỉ để có thể nhẹ lòng ngồi lên chuyến bay về Hồng Kông.


Lúc này, ôm người mình yêu nhất trong vòng tay, anh chẳng thấy tiếc nuối vì thời gian gặp nhau ngắn ngủi. Nghĩ đến quãng đời dài phía trước được ở bên cô, khóe môi anh bất giác cong lên khi nhắm mắt.


Anh khẽ hỏi Nghê Tư Duẫn:


“Em có muốn kết hôn không?”


Cô dụi đầu vào ngực anh, giọng mơ màng chẳng rõ có tỉnh táo hay không:


“Chỉ cần là anh, thế nào cũng được.”


Hôm nay là ngày Hồ Sướng đặc biệt dồn lịch cho cô thời gian trống, chỉ để cặp đôi xa cách này có thể yên tĩnh bên nhau một ngày Valentine. Cứ mãi nghĩ đến tương lai không xa sẽ được làm bà dì của cháu mình, không ngờ hai đứa nhỏ ấy lại chỉ ôm nhau kể chuyện suốt đêm.


Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa Truyện Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa Story Chương 78: Lễ tình nhân
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...