Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa

Chương 71: Em mãi mãi yêu anh ấy


Sau khi thu dọn hành lý ở khách sạn xong, Nghê Tư Duẫn lại vội vã chạy tới sân bay không nghỉ lấy một giây.


Dưới lầu đang đợi sẵn một chiếc taxi, cô không nghĩ ngợi gì liền bước lên xe:


“Bác tài, ra sân bay.”


Tâm trạng cô mãi vẫn không thể bình tĩnh lại, ánh mắt dõi theo khung cảnh bên ngoài cửa xe nhưng tâm trí lại trôi dạt đến tận bờ bên kia của đại dương.


Cô lấy điện thoại ra xem giờ, đúng lúc cúi đầu, ánh mắt cô vô tình bắt gặp gương mặt của tài xế phản chiếu trong gương chiếu hậu, hơi thở lập tức ngưng trệ.


Tại sao tài xế taxi ở Mỹ lại là một người có khuôn mặt Á Đông?


Cô lén mở điện thoại ra để định vị, phát hiện đây hoàn toàn không phải là đường ra sân bay.


Cô hoảng sợ siết chặt tay nắm cửa, mở miệng hỏi bằng tiếng Trung:


“Bác tài, bác là người ở đâu vậy?”


Tài xế chỉ liếc cô một cái qua gương chiếu hậu, không đáp lời, vẫn chăm chú lái xe.


Người lạ mang theo nguy hiểm tiềm ẩn, cô nuốt nước bọt, yêu cầu tài xế dừng xe. Nào ngờ tài xế như thể không nghe thấy, hoàn toàn phớt lờ cô.


Nghê Tư Duẫn chắc chắn bản thân đã rơi vào tình cảnh nguy hiểm, lập tức lấy điện thoại ra gọi cảnh sát.


Cô không biết thân phận đối phương là ai, cũng không rõ mục đích của hắn, càng không biết bản thân sắp phải đối mặt với điều gì. Cô chỉ còn cách cầu cứu sự giúp đỡ nhanh nhất từ nơi gần nhất.


Chiếc xe lao vào một con hẻm vắng vẻ không một bóng người. Ngay khi tài xế mở cửa xe bước xuống, cô cũng vội vàng đẩy cửa lao ra ngoài.


Cuộc gọi đến 911 vừa mới kết nối, cô còn chưa kịp lên tiếng thì đã bị một người bịt kín miệng và mũi bằng khăn tay, mùi thuốc mê từ khăn lập tức khiến cô mất đi ý thức.


Tầm nhìn trở nên mơ hồ, hai đầu gối mềm nhũn khuỵu xuống mặt đất.



Cả nhà đều biết dạo gần đây Nghê Tư Duẫn đang đi du lịch ở Mỹ. Để đảm bảo an toàn, mỗi ngày Tạ Ấp Trì và Tạ Huyền đều nhận được ảnh cô gửi về.


Nhưng hôm nay cho đến tận lúc tan làm, hai cha con vẫn không nhận được bất kỳ tin nhắn nào từ cô. Họ thay phiên nhau nhắn tin hỏi thăm nhưng không có ai trả lời, gọi điện cũng không ai bắt máy.



Tạ Ấp Trì hỏi Tạ Huyền có nhận được tin nhắn hay cuộc gọi nào từ Nghê Tư Duẫn không, Tạ Huyền đáp:


“Con còn định hỏi ba đây, cả ngày nay không thấy tin tức gì từ em ấy.”


Một câu nói lập tức khiến thần kinh hai người căng như dây đàn.


Tạ Ấp Trì không do dự gọi điện cho Chu Xán Vũ, giọng nói đầy lo lắng:


“Hôm nay Tư Duẫn có nhắn tin hay gọi điện cho cậu không?”


Chu Xán Vũ bị hỏi đến ngơ ngác, vì từ sau lần chia tay ở Hồng Kông họ chưa từng liên lạc lại. Anh không hiểu vì sao Tạ Ấp Trì lại hỏi như vậy.


“Bọn tôi chia tay rồi, từ đó đến giờ cô ấy không liên lạc gì cả.”


“Chia tay?” Tạ Ấp Trì tỏ vẻ ngạc nhiên, “Hai người chia tay khi nào?”


“Hơn một tháng trước.”


Chu Xán Vũ lúc ấy đang đi xuống hầm để xe chuẩn bị về nhà, “Tư Duẫn sao vậy? Không liên lạc được với cô ấy à?”


Biết cả Chu Xán Vũ cũng không liên lạc được, lòng Tạ Ấp Trì nóng như lửa đốt:


“Em ấy đi du lịch Los Angeles một tuần trước, mấy ngày nay đều báo cáo hành trình cho chúng tôi, nhưng hôm nay thì hoàn toàn bặt vô âm tín. Gọi điện cũng không ai nghe, tôi sợ cô ấy gặp chuyện rồi.”


Nghe xong, đôi mày rậm của Chu Xán Vũ nhíu chặt, lập tức quay người trở lại thang máy:


“Cô ấy đi một mình?”


“Ừ, em ấy nói muốn đi thư giãn một chút.”


Tạ Ấp Trì còn nghe loáng thoáng giọng Chu Xán Vũ bên kia buông một câu chửi thề, nhưng lúc này ông không còn tâm trí quan tâm điều đó, chỉ mong nhanh chóng xác nhận sự an toàn của Nghê Tư Duẫn.


Trong lúc trò chuyện, Chu Xán Vũ đã trở lại văn phòng trên tầng cao nhất.


Bên tai truyền đến giọng nói gấp gáp của anh:


“Tần Duệ, lập tức định vị điện thoại của cô Nghê, tra thử hành trình trong ngày hôm nay và nơi cuối cùng tín hiệu xuất hiện.”


Tần Duệ lúc ấy còn chưa tan làm, thấy ông chủ quay lại với vẻ mặt nghiêm trọng thì đoán chắc đã xảy ra chuyện lớn, không do dự mà lập tức quay lại bàn làm việc tra cứu.



Chỉ mất khoảng mười phút, bên phía Chu Xán Vũ đã gửi đến báo cáo hành trình.


Cô ấy về khách sạn từ sáng sớm, không lâu sau lại rời đi, hành trình rất hỗn loạn, điểm dừng cuối cùng là một bến cảng, tín hiệu điện thoại ngừng lại ở đó đã mấy tiếng đồng hồ.


Bên đó giờ là nửa đêm, không có lý gì một cô gái lại ở lại một bến tàu vắng vẻ qua đêm. Nếu mọi việc bình thường chắc chắn cô ấy đã liên hệ với người nhà.


Chu Xán Vũ bắt đầu cảm thấy bất an.


Anh lập tức điều động người tại Los Angeles đi điều tra, biết được đó là một cảng hàng hóa chuyên vận chuyển ra nước ngoài, hoàn toàn không có lý do gì để một cô gái xuất hiện ở nơi như vậy.


Trừ khi…


Trong văn phòng, Chu Xán Vũ cũng đã bắt đầu hoảng. Anh chắc chắn Nghê Tư Duẫn không còn ở Los Angeles nữa, nhưng lại không biết cô đã bị đưa đi đâu.


Cảng đó mỗi ngày có thể xuất phát hàng trăm con tàu chở hàng, không có manh mối gì thì không thể xác định cô đã bị đưa lên tàu nào. Tín hiệu mất liên lạc đã mấy tiếng, hiện giờ sống chết của cô vẫn chưa rõ.


Chu Xán Vũ cố ép bản thân giữ bình tĩnh suy nghĩ, cho người điều tra ba con tàu rời cảng trong đêm nay. Sau một đêm điều tra mới có kết quả: ba con tàu, đi ba hướng khác nhau.


Một chiếc về Trung Quốc, một chiếc sang Việt Nam, còn một chiếc tới Myanma.


Sự việc thường diễn tiến theo chiều hướng đáng sợ nhất.


Trong đầu anh có nơi muốn tìm câu trả lời, nhưng lúc này đây, anh chỉ có thể chờ đợi.


Chờ thì anh chờ được, nhưng Nghê Tư Duẫn thì không


._________


Khi ấy trên đại dương xa xăm, đầu óc Nghê Tư Duẫn choáng váng, mí mắt nặng trĩu mở ra, cô đang ở trong một không gian kín tối om, cơ thể bị lắc lư theo từng cơn sóng biển, hoàn toàn không rõ mình đang ở nơi nào.


Tay chân bị trói chặt, cô không thể cử động được.


Không biết có phải do tác dụng của thuốc hay không, cô không thể phát ra âm thanh, thậm chí toàn thân chẳng còn chút sức lực nào.


Cách đó không xa, dường như là bên ngoài không gian cô đang bị nhốt cô nghe thấy tiếng người nói chuyện, âm thanh rất rõ ràng, nhưng ngôn ngữ mà họ dùng cô hoàn toàn không hiểu.


Bên ngoài vang lên tiếng sóng dữ dội, Nghê Tư Duẫn đoán rằng mình hiện đang ở ngoài biển nhưng cô không thể xác định vị trí cụ thể, càng không thể cầu cứu bên ngoài.


Vì cô vừa phát hiện, tất cả các thiết bị điện tử trên người mình đều đã biến mất.



Cô tuyệt vọng nhắm mắt lại, nước mắt từ khóe mắt thấm vào chân tóc, âm thầm cầu nguyện với ông trời, có thể còn sống trở về bên cạnh người thân.



Trước cổng trại giam thành phố Hỗ Giang, Chu Xán Vũ đã canh suốt cả đêm. Vừa thấy cánh cổng mở, anh lập tức xông vào yêu cầu được thăm gặp.


Khi Chu Trọng Kiều được đưa ra, ông ta vẫn thảnh thơi huýt sáo, dường như đã sớm đoán được có người đến tìm. Nhìn thấy vẻ mặt âm trầm của Chu Xán Vũ, ông ta bật cười:


“Đứa con ngoan của ta dậy sớm thế này đến thăm ta, đúng là có lòng.”


Chu Xán Vũ chẳng buồn dài dòng:


“Người của ông đã đưa Tư Duẫn đi đâu rồi?”


“Chậc, cậu nói gì thế? Sao cứ thích đổ vấy mọi chuyện lên đầu tôi vậy? Tôi còn đang bị giam cơ mà, làm sao có thể bắt cóc báu vật của cậu đây?”


“Tôi cầu xin ông, ông nói cho tôi biết cô ấy đang ở đâu!” Chu Xán Vũ gần như phát điên, toàn thân run rẩy.


Chu Trọng Kiều vẫn thản nhiên lắc đầu cười:


“Không phải ta nói rồi sao? Cậu cứ giữ mãi cái tính nôn nóng này thì cả đời này nhất định sẽ chết vì đàn bà, rồi cái nhà họ Chu cũng tiêu đời.”


Chu Xán Vũ giờ đây chẳng màng đến việc điều hành công ty gì nữa. Nếu Nghê Tư Duẫn xảy ra chuyện gì, anh thật sự sẵn sàng để cả Tập đoàn Chu thị chôn cùng cô ấy.


“Không sao, ít nhất tai họa đó đã được giải quyết.”


Một câu nói khiến đầu óc Chu Xán Vũ lập tức tê dại, vì thật sự là do Chu Trọng Kiều ra tay.


Anh cố nén cơn giận, giữ bình tĩnh, nhẹ giọng dụ dỗ:


“Nếu bây giờ ông nói ra cô ấy đang ở đâu, đến lúc đó còn có thể xin giảm án. Nhưng nếu xảy ra án mạng, thì không ai có thể cứu nổi ông đâu.”


Chu Trọng Kiều bật cười ha hả:


“Cậu nói cái gì vậy? Cậu đâu có bằng chứng chứng minh là ta làm cô ta bị hại. Hơn nữa ta cũng sắp chết rồi du cho thêm mấy năm án với ta có gì khác đâu, cậu khỏi tốn công vô ích.”


Thấy ông ta hoàn toàn không chịu hé miệng, Chu Xán Vũ gần như sụp đổ. Đúng lúc đó, anh nhận được tin nhắn, Tần Duệ đã tìm được người từng làm việc cho Chu Trọng Kiều và hiện giờ đã bị khống chế.


Rời khỏi trại giam, Chu Xán Vũ đích thân đến gặp người đó.



Chu Xán Vũ chưa từng tiếp xúc với hắn, nhưng Vương Liên lại biết rõ về anh.


Qua quá trình thẩm vấn mới biết, hắn ta chỉ là một nhân viên bề ngoài bình thường nhưng tiền lương lại được Chu Trọng Kiều trả riêng.


Ba năm qua kể từ khi Chu Trọng Kiều bị quản thúc, mọi việc đều do Vương Liên thay ông ta xử lý. Việc Nghê Tư Duẫn mất tích lần này chính là “nhiệm vụ cuối cùng” hắn làm cho ông ta.


Chu Trọng Kiều đã tính trước rằng Chu Xán Vũ sẽ quay lại tính sổ, nên sớm dặn dò Vương Liên chỉ cần ông ta gặp chuyện thì lập tức ra tay với Nghê Tư Duẫn. Không ngờ Vương Liên lại “giữ lời” đến vậy.


Chu Xán Vũ cố gắng moi thông tin từ miệng hắn, nhưng không biết Chu Trọng Kiều đã nhồi nhét vào đầu hắn điều gì, mà hắn lại ngoan cố đến mức không nói nửa lời.


Đã 24 giờ trôi qua kể từ khi Nghê Tư Duẫn mất tích, bên này vẫn hoàn toàn không có chút tin tức gì. Thời gian cứ trôi, tất cả mọi người đều đứng ngồi không yên.


Chu Xán Vũ nhìn lại báo cáo hành trình ngày hôm trước của Nghê Tư Duẫn, cô đã đến bãi biển năm xưa xảy ra chuyện, ở đó rất lâu, rất lâu.


Quản lý quán bar kể lại, cô ấy từng ghé qua rồi hỏi rất nhiều chuyện liên quan đến anh. Nghe nói cô đứng khóc trước tủ đĩa chất đầy trong hầm rượu, không biết có phải chạm đến nỗi đau gì không.


Nhớ lại lúc Nghê Tư Duẫn vừa mất tích Tạ Ấp Trì đã tức giận chất vấn anh, giọng điệu sửng sốt khi nghe về chuyện chia tay khiến anh đoán rằng, hơn một tháng nay cô ấy chưa từng nói với họ chuyện này.


Hoặc có lẽ, trong lòng cô, họ chưa từng chia tay.


Tạ Ấp Trì kể rằng, hôm đó sau khi anh đứng ngoài cửa mắng anh một trận, Nghê Tư Duẫn đã về kể lại với họ rất nhiều điều.


Tạ Ấp Trì và Tạ Huyền đều từng hiểu lầm anh, nhưng Nghê Tư Duẫn lại nói:


“Chu Xán Vũ, anh ấy rất rất tốt, em yêu anh ấy. Dù mọi người sợ anh ấy, ghét anh ấy, thì em cũng mãi mãi yêu anh ấy.”


Chu Xán Vũ ngồi lặng trong ghế văn phòng, nhìn bức ảnh cô gái trên điện thoại—là hôm đó cô say khướt, được Minh Diệp đưa về nhà anh, anh đã lén chụp lại.


Cô gái nhắm chặt mắt, khuôn mặt trắng trẻo tinh khôi, đẹp đến mức khiến người ta ghen tị. Khi ngủ, cô rất ngoan, không cựa quậy lung tung, hơi thở nhẹ nhàng, dụi đầu vào lòng bàn tay anh như một chú mèo con bám người.


Khi ấy không kìm được mà giơ điện thoại lên chụp trộm, chẳng ngờ đó lại trở thành ký ức cuối cùng còn lưu giữ.


Đêm hôm đó, khi nghe tin cô “quy tắc ngầm” với tiểu thịt tươi, lòng anh như bị ai cấu xé, nhưng lại chẳng có tư cách để trách cô. Chỉ đành trong đêm tối đơn độc, lặng lẽ lấy cô để “đòi lãi”.


Anh hôn lên môi cô, cướp lấy hơi thở của cô, giận dữ đến mức cắn rách môi cô, nhưng cuối cùng vẫn không thể nguôi được nỗi chua xót trong lòng.


Đêm đó ôm cô trong chăn, là lần đầu tiên trong gần một tháng qua anh ngủ được yên giấc. Nhưng khi trời vừa sáng, anh đã rời giường, sang phòng khách chợp mắt một lúc, đến giờ làm là đi luôn.


Tầm mắt dần mờ đi, bàn tay cầm điện thoại của anh run lên không ngừng, anh đưa tay vò mái tóc rối bời, rồi vùi mặt vào khuỷu tay, vai run lên.


Người đàn ông kiên cường như núi, lúc này lại thu mình trong góc tối lạnh lẽo, khóc không thành tiếng.


Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa Truyện Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa Story Chương 71: Em mãi mãi yêu anh ấy
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...