Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa

Chương 61: Là cô ấy


Chuyến bay của Nghê Tư Duẫn cất cánh lúc 9 giờ sáng, vừa khéo có thể cùng Chu Xán Vũ rời nhà.


Hai người trẻ tay trong tay chuẩn bị ra cửa, Nghê Tư Duẫn chợt ngoảnh đầu nhìn anh, như nhớ ra điều gì đó, liền quay lại phòng.


Khi cô xuống lại, Chu Xán Vũ hỏi: “Quên mang gì à?”


Nghê Tư Duẫn giơ tay phải lên khẽ lắc lắc, đầu ngón tay cầm theo một chiếc cà vạt kẻ sọc tối màu, cô chạy nhỏ về phía anh: “Cà vạt.”


“Biết thắt không đấy?”


Chu Xán Vũ cụp mắt nhìn cô đang mày mò.


Nghê Tư Duẫn nghĩ một chút, rồi vòng cà vạt qua sau cổ anh, anh rất phối hợp cúi đầu xuống.


Cô không nói gì, chăm chú thao tác, chẳng mấy chốc đã thắt xong một chiếc cà vạt chỉnh tề ngay trước ngực anh.


Anh không tiếc lời khen: “Thạo thế, học lén à?”


“Học được khi đóng phim đấy.”


Nghê Tư Duẫn từng đóng phim hiện đại, cô vẫn nhớ bộ đó cô vào vai một bà nội trợ bị phản bội, ngoài mặt ngày nào cũng ngọt ngào với người chồng cười như không cười, nhưng sau lưng thì lén thu thập chứng cứ ngoại tình, cuối cùng khiến tên tra nam tán gia bại sản.


Thắt cà vạt chính là học được khi ấy.


Chu Xán Vũ mỉm cười hôn nhẹ lên trán cô: “Đi thôi.”


Hai người sánh vai rời đi.


Khi máy bay từ Hỗ Giang cất cánh, xe của Chu Xán Vũ cũng rời trụ sở Tập đoàn Chu thị, chạy thẳng về trang viên trong rừng.


Con đường ấy vắng vẻ hoang sơ, không có chiếc xe nào qua lại, chỉ một chiếc xe đi thẳng lên núi.


Chu Trọng Kiều thần kinh vững như thép, dù biết Chu Xán Vũ đã cắt đứt mọi liên hệ của ông ta với bên ngoài, ông ta vẫn ung dung nằm phơi nắng ngoài sân.



Khi thấy người đến, thậm chí ông ta còn nở nụ cười, như thể tất cả đều nằm trong dự liệu.


“Con không giữ lời, con trai ta à, con thật khiến ta thất vọng.”


Giày da bóng loáng phản chiếu ánh mặt trời, vóc dáng cao lớn của người đàn ông cũng kéo thành một cái bóng dài trên mặt đất.


Chu Xán Vũ nét mặt bình thản: “Bác sĩ nói ông nhiều nhất chỉ còn nửa năm, mong ông tận hưởng khoảng thời gian cuối đời này cho tốt.”


Anh không muốn chút thời gian còn lại lại gây thêm chuyện gì.


Ánh nắng hôm nay thật đẹp, tiếc là Nghê Tư Duẫn không ở đây.


Chỉ cần giải quyết xong Chu Trọng Kiều, những ngày nắng như thế này chắc chắn sẽ còn nhiều, nhưng trong lòng Chu Xán Vũ vẫn có một tia bất an.


Người đàn ông trung niên nằm đung đưa trên ghế xếp, nhắm mắt mỉm cười: “Con tưởng là con giam giữ ta, mà thật ra chỉ là con đang tự giam mình mà thôi.”


Lần này anh quá căng thẳng, bởi từng chứng kiến dáng vẻ điên cuồng của người đàn ông này, nên càng sợ ông ta sẽ làm ra chuyện gì đó điên rồ. Dù bây giờ anh đủ khả năng nhốt ông ta lại, nhưng Chu Xán Vũ vẫn không yên tâm.


Đúng như ông ta nói, Chu Xán Vũ giam ông ta, đồng thời cũng ràng buộc chính mình.


“Nếu ông không phát điên thì tôi cũng không phải tốn thời gian vì ông thế này.” Chu Xán Vũ nói thẳng, sắc mặt không hề dễ chịu.


Chu Trọng Kiều luôn thích nắm giữ mọi thứ trong tay, không chỉ là hành động mà còn cả cảm xúc của người khác, ông ta hưởng thụ cái cảm giác điều khiển người khác.


Có lẽ ông ta đúng là kẻ điên.


Ban đầu khi bị con trai ruột đẩy khỏi vũ đài, ông ta từng sợ hãi trước sức mạnh của Chu Xán Vũ, nhưng khi phát hiện anh không xuống tay, chỉ nhốt ông ta lại, thì ngay lập tức ông ta lại thất vọng về con trai.


Người đứng ở vị trí cao mà không có lòng dạ độc ác, sau này nhất định sẽ biến điều đó thành điểm yếu chí mạng.


Giống như bây giờ, Chu Xán Vũ nhất định rất hối hận vì không diệt ông ta tận gốc, mới khiến ông ta có cơ hội dùng người phụ nữ để uy h**p anh.


“Lo cho đàn bà của con à? Cách giải quyết rất đơn giản thôi, giết ta đi.”


Chu Trọng Kiều ngẩng đầu nhìn con trai, vẻ mặt không chút sợ hãi: “Nhưng ta vẫn phải nhắc nhở con một câu, muốn trở thành kẻ mạnh thì không được có nhược điểm. Con nên cảm ơn ta vì đã dạy con nhiều như vậy. Thật ra, nếu cô ta biến mất, đối với con mới là điều tốt.”



Không đợi anh lên tiếng, Chu Trọng Kiều lại cười nham hiểm: “Nhưng nếu giám đốc điều hành Tập đoàn Chu thị bị bắt vì tội giết cha, chắc chắn sẽ thành tin chấn động nhỉ? Đến khi đó người đàn bà của con có khi phải sống cô độc cả đời đấy.”


Ánh mắt ông ta dán chặt vào biểu cảm của Chu Xán Vũ, càng thấy anh tức giận thì ông ta lại càng hưng phấn.


Nhưng câu nói vừa dứt, ông ta phát hiện hàng mày của Chu Xán Vũ dần giãn ra, nắm tay cũng từ từ thả lỏng, ông ta bỗng thấy ngạc nhiên không hiểu đối phương đang nghĩ gì 


“Ông còn sống được đến giờ, là phải cảm ơn ông sinh được một đứa con gái tốt.”


Chỉ nghe Chu Xán Vũ lạnh lùng nói: “Nhưng ông cũng nhắc tôi nhớ ra một chuyện, Tư Duẫn chưa bao giờ sống dựa vào ai. Nếu tôi có thể đưa ông đi để đổi lấy cả đời bình an cho cô ấy, thì cũng đáng.”


Ánh mắt lạnh lùng của anh khiến người ta phát lạnh trong lòng, đây là lần đầu tiên sau ba năm, Chu Trọng Kiều lại sinh ra nỗi sợ với đứa con trai này.


“Đừng sợ, tôi chỉ muốn nhắc ông rằng không phải chỉ có ông biết phát điên. Dùng nửa năm còn lại để từ biệt con gái ông cho tốt đi, dù không thể gặp mặt nhưng tôi sẽ cố gắng chuyển lời cô ấy cho ông. Dù sao sau khi ly hôn, bên cạnh cô ấy cũng chỉ còn lại mỗi mình ông là người thân.”


Dù Chu Trọng Kiều là kẻ khốn cùng cực, nhưng lại thật lòng yêu thương Chu Uyển Trúc. Dù gì cũng là con gái ruột, từ nhỏ đã được ông ta nuôi dạy cưng chiều. Trên đời này, thứ ông ta vướng bận duy nhất chính là cô ấy.


Ông ta không biết chuyện Minh Hàng ngoại tình, vì Chu Uyển Trúc chưa từng kể cho ông ta.


Câu “ly hôn” thốt ra không đầu không đuôi của Chu Xán Vũ khiến Chu Trọng Kiều ngơ ngác.


Nhưng anh không cho ông ta cơ hội hỏi lại, xoay người rời khỏi trang viên.


Trong lúc hai người trò chuyện, từng góc trong trang viên đã được lắp thêm rất nhiều camera giám sát, nhất cử nhất động của tất cả mọi người ở đây đều không thể thoát khỏi tầm mắt.


Trên đường xuống núi, Chu Xán Vũ nhận được cuộc gọi từ Tần Duệ — việc anh vừa bảo điều tra lúc rời công ty đã có kết quả.


Anh nghe người ở đầu dây bên kia báo cáo xong thông tin, không kìm được nhíu mày.


“Phần còn lại tôi đã gửi vào hòm thư của anh, anh xem thử đi.”


Dừng xe bên lề đường, Chu Xán Vũ lấy điện thoại ra kiểm tra email.


Kết quả điều tra cho thấy: người đại diện pháp nhân duy nhất của thị trường ngọc thạch ngầm là Nghê Tư Duẫn.


Tần Duệ nói: “Người đại diện pháp nhân trước đó là mẹ của Nghê Tư Duẫn. Hai mươi năm trước bà ấy qua đời trong một vụ tai nạn xe, sau đó tập đoàn này tự động tan rã. Nhưng khoảng năm năm trước, tập đoàn này lại tái xuất, cô Nghê tiếp tục sử dụng mật danh của người chủ cũ để điều hành công việc kinh doanh.”



Không lạ khi cô có thể dễ dàng lấy được chiếc vòng lục đế vương trị giá hàng triệu từ tay ông Phi, người vốn không bao giờ làm ăn bên ngoài.


Thì ra mọi chuyện đều có dấu vết để lần theo.


Gần như trong khoảnh khắc ấy, anh lập tức liên tưởng đến vụ tai nạn năm đó.


Tất cả tài liệu điều tra trước đây đều không nhắc đến mối liên hệ giữa vợ chồng nhà họ Nghê và thị trường ngọc thạch ngầm. Quan hệ giữa Tạ Huyền và vợ chồng nhà họ Nghê là do làm ăn mà thân thiết. Nếu thật sự muốn thôn tính tài sản này, thì tại sao sau vụ tai nạn lại để cho nó tan rã thay vì chiếm lấy?


Một thương vụ không lời, một người làm ăn như Tạ Huyền sao lại làm chuyện ngu ngốc như vậy?


Thì ra, ngay từ đầu anh đã sai rồi. Đây vốn dĩ là một ván cờ do người có tâm cơ sắp đặt từ trước.


Nếu có ai thật sự điều tra chuyện này, chắc chắn sẽ lần theo dấu vết đó mà đi, bởi vì không ai biết vợ chồng họ Nghê còn có một chuỗi kinh doanh bí mật phía sau.


Sự thật chứng minh, cả Chu Xán Vũ và vị thám tử kia đều đã bị dẫn dắt vào mê trận.


Hung thủ thật sự, chính là người đã bày ra ván cờ này.


Anh lập tức đạp ga, lao nhanh về công ty, yêu cầu Tần Duệ bác bỏ toàn bộ tư liệu trước đó và bắt đầu điều tra lại từ đầu để tìm ra sự thật.


Ở phía bên kia địa cầu, Nghê Tư Duẫn một mình rời khỏi sân bay, quen thuộc bắt xe đến khách sạn từng ở trước đó.


Thị trường sẽ khai trương vào ngày mai. Trước đây cô luôn ở lại đến khi kết thúc mới rời đi vì tiếc nuối bất kỳ viên đá nào có tiềm năng. Nhưng bây giờ trong nước đã có người khiến cô vương vấn, cô chỉ muốn nhanh chóng chọn hết đá tốt trong chợ, rồi lập tức mang về nước, về bên người ấy.


Nghê Tư Duẫn ngồi một mình bên cửa sổ khách sạn ngắm cảnh, những đám mây trắng dày đặc lững lờ trôi, phủ lên thế giới một lớp màu lạnh như bộ lọc phim.


Chuông cửa bất chợt vang lên, cô nghi hoặc đi ra mở cửa.


Cùng lúc đó, điện thoại rung lên hai cái – là tin nhắn của Chu Xán Vũ hỏi cô khi nào trở về.


Nghê Tư Duẫn cong môi cười ngọt ngào, tiện tay chụp lại thông tin chuyến bay gửi cho anh, bảo rằng cô sẽ về vào sáng ngày kia.


Tình yêu khiến con người trở nên khờ dại, nhưng cũng khiến họ mạnh mẽ hơn.


Những người yêu nhau ở cách xa không thể biết trước điều gì sẽ xảy đến, nhưng Nghê Tư Duẫn chưa từng có ý định rời xa, cho dù trời có sập xuống đi chăng nữa.



Hôm nay trôi qua khá suôn sẻ, chỉ có một biến cố nhỏ xảy ra trên đường cô trở về khách sạn.


Vì lúc đó đường đang tắc, khó bắt được taxi, mà khách sạn cũng không xa, nên cô quyết định đi bộ.


Vừa đi qua một, hai con phố, điện thoại trong túi vang lên báo tin nhắn. Cô vừa mới lấy ra định xem thì một chiếc xe máy lao vút qua bên cạnh, hất mạnh cô ngã xuống đất, điện thoại cũng văng ra rồi nện xuống đất vỡ nát.


Xe máy không hề đâm vào cô, nhưng nỗi hoảng sợ khiến cô không thể lập tức đứng dậy được.


Cánh tay bị trầy xước, cô không màng đến cơn đau, ánh mắt dõi theo chiếc xe máy đang bỏ chạy, tim đập thình thịch, luôn cảm thấy việc này không phải ngẫu nhiên.


Cô vội vàng nhặt lại điện thoại, màn hình đã vỡ, bấm thế nào cũng không lên nguồn.


Nghê Tư Duẫn bắt đầu sốt ruột, không kịp để ý đến vết thương, chạy đi tìm chỗ sửa điện thoại. Nhưng giữa khu phố sầm uất ấy, cô tìm mãi cũng không thấy tiệm nào có thể giúp.


Chắc lúc nãy là tin nhắn của Chu Xán Vũ, không biết anh đã nói gì. Nhưng nếu anh không liên lạc được với cô, chắc chắn sẽ rất lo lắng.


Cô như ngồi trên đống lửa, đành quay về khách sạn nhờ lễ tân giúp đỡ.


Cô hỏi chỗ sửa điện thoại, nhân viên khách sạn nói cuối con phố có một tiệm, nhưng với mức độ hư hỏng như thế này, cần ít nhất một đến hai ngày mới sửa xong.


Nghe vậy, Nghê Tư Duẫn lập tức chán nản vì cô không thể chờ lâu như vậy.


Thôi thì đợi mai về nước rồi sửa luôn.


Cô mượn điện thoại lễ tân gọi cho Chu Xán Vũ, nói với anh điện thoại bị hỏng rồi, ngày mai về Hộ Giang sẽ tự về nhà, bảo anh đừng lo.


Người đàn ông bên kia nghe thấy giọng cô, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Nếu không phải biết chắc cô sẽ trở về vào ngày mai, anh thật sự đã muốn bay qua tìm cô ngay lập tức.


“Em thật sự không sao, tiền mang theo đủ dùng, ngoài điện thoại ra thì không có gì phải lo cả. Nếu anh không yên tâm, mai đến sân bay đón em cũng được, em sẽ đi cửa số 2, anh đứng ở cửa đợi nhé.”


Nghê Tư Duẫn không hiểu vì sao anh lại căng thẳng đến vậy.


Có lẽ là vì lần trước cô từng mất tích trên núi, Chu Xán Vũ đặc biệt lo lắng cô lại gặp chuyện.


“Em ngoan ngoãn ở khách sạn, đừng đi đâu cả. Ngày mai anh sẽ đợi em ở chỗ hẹn.” Chu Xán Vũ cảm thấy bất an không lý do.


Chỉ mong trong mười mấy tiếng sắp tới, Nghê Tư Duẫn có thể bình an trở về bên anh.


Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa Truyện Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa Story Chương 61: Là cô ấy
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...