Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa

Chương 53: Muốn bảo vệ anh


Sau khi rửa mặt xong, Nghê Tư Duẫn cùng Chu Xán Vũ xuống lầu, bữa sáng đã được chuẩn bị sẵn trong phòng ăn.


Nữ quản gia chào hai người rồi hỏi ý kiến Chu Xán Vũ xem có cần treo những bộ quần áo được gửi đến tối qua vào phòng thay đồ của anh không. Người đàn ông gật đầu đồng ý, nắm tay Nghê Tư Duẫn đi đến bàn ăn.


Bữa sáng không quá phong phú, nhưng đối với người ăn ít như Nghê Tư Duẫn thì một phần bánh mì nướng cùng sữa đã đủ no.


Hai người ngồi đối diện, lặng lẽ thưởng thức bữa ăn, không hề có sự ngại ngùng hay gượng gạo nào.


Khi Tần Duệ đến thì đúng lúc hai người vừa đứng dậy chuẩn bị ra ngoài:


“Thưa ngài, mọi thứ đã sẵn sàng, bây giờ có thể xuất phát chưa ạ?”


“Đợi một chút.”


Chu Xán Vũ buông tay Nghê Tư Duẫn ra, quay người lên lầu. Khoảng hai phút sau, anh nhanh nhẹn bước xuống, tay trái khoác theo một chiếc áo dạ màu đen, đi thẳng đến bên cạnh Nghê Tư Duẫn và đích thân giúp cô mặc vào.


“Bên ngoài lạnh.”


Anh căn dặn ngắn gọn, động tác không hề dừng lại.


Bình thường Nghê Tư Duẫn ít khi mặc đồ tối màu, nhưng hôm nay là ngày đặc biệt, nơi đến cũng không bình thường, nên cô mặc một bộ đồ đen đồng điệu với Chu Xán Vũ.


Người đàn ông trước mặt không chỉ khoác áo cho cô mà còn dịu dàng quấn khăn cho cô.


Cô ngẩng đầu chăm chú nhìn gương mặt nghiêm túc của anh, khóe môi bất giác cong lên thành một nụ cười khẽ.


Hôm nay anh vẫn mặc vest như thường lệ, nhưng phong thái lại nghiêm trang hơn mọi khi. Trước khi ra ngoài cũng khoác thêm áo dạ, khí chất trầm lặng, kiêu ngạo càng được thể hiện rõ ràng. Kết hợp với đường nét khuôn mặt sắc sảo lạnh lùng ấy, bất cứ ai nhìn thấy cũng phải trầm trồ ngưỡng mộ.


“Đi thôi.”


Mọi thứ đã sẵn sàng, người đàn ông chìa tay ra, Nghê Tư Duẫn tự nhiên đặt tay mình vào tay anh, hai người nắm tay nhau cùng bước ra ngoài.


Cô nghiêng đầu nhìn anh thêm vài lần, cảm thấy cách ăn mặc hôm nay của anh có chút quen mắt.


Ba người cùng xuống gara, hôm nay Chu Xán Vũ cố ý chọn chiếc xe cổ màu đỏ để đi.


Nghê Tư Duẫn chợt nhận ra, hôm đó khi tình cờ gặp nhau ở chùa Nam An anh cũng ăn mặc giống hệt như bây giờ. Chỉ là hôm ấy cô không thấy được mặt, chỉ nhìn bóng lưng thôi cũng đã cảm nhận được khí thế áp đảo.



Bây giờ ngồi cạnh anh, trong lòng cô dâng lên một cảm xúc kỳ lạ.


Tới nghĩa trang, Nghê Tư Duẫn xuống xe cùng Chu Xán Vũ, mỗi người trên tay ôm một bó cúc tươi bước lên bậc thang.


Tần Duệ đứng chờ bên dưới, trước đây mỗi lần Chu Xán Vũ đến đây đều đi một mình, anh ta cũng chưa từng theo lên.


Ngoài Chu Xán Vũ, chỉ có Nghê Tư Duẫn là người duy nhất có thể bước chân vào nơi này.


Mộ của mẹ và bà ngoại anh đặt cạnh nhau, bia mộ được mài rất tinh xảo, dù ảnh trên bia đã cũ nhưng vẫn nhìn ra hai người khi còn trẻ đều rất xinh đẹp.


Chu Xán Vũ đặt hoa trước mộ, tay trái vẫn nắm chặt tay Nghê Tư Duẫn, ánh mắt anh khóa chặt vào bức ảnh trên bia đá.


“Đây là mẹ anh.” Giọng người đàn ông trầm thấp, đôi mắt thẫm màu như mang theo giá lạnh mùa đông.


Mỗi lần đến đây, anh đều ít nói, phần lớn thời gian là lặng lẽ ngồi bên, không có thói quen giãi bày, chỉ lặng lẽ ngắm nhìn, giúp họ quét sạch bụi bặm trên bia mộ và cỏ dại xung quanh.


Ánh mắt Nghê Tư Duẫn dừng lại ở bức ảnh cổ trên bia, cô đứng bên cạnh anh cúi đầu thật sâu trước hai người:


“Cháu chào hai bác, cháu tên là Nghê Tư Duẫn.”


Trước mặt bề trên, cô luôn rất ngoan ngoãn, mọi sự sắc sảo hay ngông nghênh đều được giấu sau dáng vẻ hiền hòa, giống như một chú nai nhỏ thông minh đầy linh khí.


“Bác thật xinh đẹp.” Cô nhìn chằm chằm vào tấm ảnh rồi bỗng thốt lên một câu tán thưởng.


Dù bức ảnh đã nhuốm màu thời gian nhưng vẫn có thể thấy được người phụ nữ trong ảnh có khí chất xuất chúng, đường nét khuôn mặt rất đẹp, chẳng trách lại trở thành ngôi sao nổi tiếng một thời, chắc chắn không chỉ nhờ giọng hát hay.


Nhìn thấy tên khắc trên bia mộ, Hồ Quân Hoa.


Cô kinh ngạc mở to mắt:


“Có phải cô từng hát bài Thỉnh Quân Tâm không?”


Chu Xán Vũ nghiêng đầu, khóe môi khẽ cong:


“Em từng nghe à?”


“Ừm.” Đáy mắt cô ánh lên vẻ ngạc nhiên thích thú, “Daddy em rất thích bài đó, không ngờ lại là mẹ anh hát.”


Trước đây cô chưa từng tìm hiểu thân thế của Chu Xán Vũ, không ngờ mẹ anh lại chính là Hồ Quân Hoa.



Thời đại thay đổi quá nhanh, nhưng những ca khúc của Hồ Quân Hoa vẫn là kinh điển. Nghê Tư Duẫn từng nghe không ít bài của bà, chỉ là hiện giờ ít người còn nghe nhạc cũ, đa phần đều ưa chuộng nhạc hiện đại.


Nếu bà còn sống, hẳn giờ cũng là một trong những nghệ sĩ kỳ cựu được kính trọng trong giới giải trí.


Đáng tiếc…


Cô siết chặt tay Chu Xán Vũ hơn một chút:


“Chu Xán Vũ, sau này hãy để em bảo vệ anh nhé.”


Nghê Tư Duẫn chăm chú nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh, không rõ vừa rồi nghĩ đến điều gì mà tâm tư bị lay động, ánh mắt bình lặng của cô như dâng trào tình cảm không lời mà sâu sắc đến chấn động.


Người đàn ông không nói gì, nhưng qua đôi mắt ấy, anh như đọc được rất nhiều điều.


Mười năm trước, anh liều mạng cứu cô. Mười năm sau gặp lại, anh vẫn luôn âm thầm giúp đỡ cô.


Như thể anh là thần hộ mệnh do ông trời phái đến để bảo vệ cô, chỉ cần anh có mặt, mọi khó khăn đều sẽ tan biến.


Dù bản thân đã đầy thương tích, nhưng anh vẫn luôn giữ cho mình một trái tim ấm áp. Sự lạnh lùng và tàn nhẫn chỉ là lớp áo khoác che giấu sự lương thiện bên trong, anh cũng có lúc mềm yếu, chỉ là hoàn cảnh không cho phép anh thể hiện điều đó mà thôi.


Nơi duy nhất có thể khiến anh tháo bỏ lớp áo giáp ấy, có lẽ chỉ là trước mộ mẹ và bà ngoại.


Cô không muốn để Chu Xán Vũ mãi phải gồng mình sống tiếp, nếu sau này anh thấy mệt rồi, không cần quay về bên mẹ nữa, chỉ cần dựa vào cô là được.


Cô cũng muốn được một lần bảo vệ anh.


Chu Xán Vũ hiểu rõ tấm lòng âm thầm của Nghê Tư Duẫn, anh cũng sẵn lòng nhận lấy chiếc ô cô trao, dù cô chẳng cao lớn, anh vẫn tình nguyện cúi mình nấp sau lưng cô.


Anh nhìn cô, ánh mắt dịu dàng như nước.


Nghê Tư Duẫn ngồi xổm trước mộ Hồ Quân Hoa, khẽ đưa tay lau bụi trên bia đá lạnh lẽo, thì thầm:


“Dì ơi, Chu Xán Vũ đã lớn lên khỏe mạnh, hơn nữa bây giờ anh ấy rất tốt, rất rất tốt… nhưng cháu không muốn anh ấy quá tốt, vì thật sự anh ấy đã chịu rất nhiều tổn thương. Những nỗi khổ của anh ấy, chắc chắn dì còn hiểu rõ hơn cháu nhiều.”


“Nếu dì vẫn còn ở bên anh ấy, hẳn cũng giống như cháu bây giờ, không mong anh ấy thực sự trở nên lạnh lùng như người ngoài miêu tả…”


“Cháu biết sức mình nhỏ bé, nhưng cháu không muốn để anh ấy chiến đấu một mình. Cháu yêu anh ấy, cháu muốn được bảo vệ anh ấy, giống như anh ấy từng bảo vệ cháu vậy.”


Người đàn ông đứng phía sau cô, trong lòng dâng lên một dòng cảm xúc ấm nóng.



Anh lặng lẽ lắng nghe tiếng lòng chân thành của cô. Nghe cô nói yêu, nghe cô hứa sẽ luôn bên cạnh, dù có thuận buồm xuôi gió hay không cô cũng sẽ không để anh cô độc nữa.


Trên đường về, Nghê Tư Duẫn mở bài Thỉnh Quân Tâm trong xe, giai điệu da diết của hai mươi năm trước giờ nghe lại càng thêm cảm khái.


Lời bài hát cũng rất thấm thía, cô thích nhất hai câu mở đầu điệp khúc:


“Sớm chiều luân hồi bao lần lặp lại,


Tình yêu là điều không bao giờ hối tiếc.”


Cô bật chế độ lặp lại bài hát suốt cả quãng đường về, dường như hôm nay những giai điệu ấy đặc biệt khiến lòng cô rung động.


Nghề diễn viên khiến cô có một khả năng thấu cảm hơn người. Những đau khổ mà Chu Xán Vũ từng trải qua, có lẽ chính anh cũng đã quen đến mức tê dại, nhưng mỗi lần nghĩ đến tuổi thơ của anh, lòng Nghê Tư Duẫn lại thắt lại, xót xa không chịu được. Nhất là khi cô biết rõ hiện tại anh là một người tốt đến nhường nào, lồng ngực cô càng thêm ngột ngạt đến khó chịu.


Khi xe vừa dừng ở biệt thự Vịnh Thâm Thủy, Chu Xán Vũ bước xuống, vòng qua mở cửa xe bên kia cho Nghê Tư Duẫn. Anh đưa tay ra, định đỡ cô xuống thì điện thoại trong túi bỗng vang lên.


Nghê Tư Duẫn nắm lấy tay anh, gót giày chạm đất đứng bên cạnh anh, nghiêng đầu liếc nhìn: “Ai gọi vậy?”


Chu Xán Vũ thấy tên người gọi đến, liền tắt màn hình, buông tay, đẩy nhẹ cô về phía thang máy: “Cuộc gọi công việc thôi. Em lên trước với Tần Duệ nhé, anh sẽ lên sau.”


Cách anh xử lý hơi khác thường, nhưng Nghê Tư Duẫn cũng không nghĩ ngợi nhiều, chỉ nhìn thoáng qua chiếc điện thoại bị anh nắm chặt trong tay trái, rồi tươi cười gật đầu: “Vậy em đợi anh trên lầu.”


Chu Xán Vũ dịu dàng gật đầu, đưa mắt tiễn cô vào thang máy, nhìn cửa từ từ khép lại rồi mới nhấc máy, gọi lại cuộc gọi nhỡ đã reo suốt 50 giây ban nãy.


Đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh, giọng nói vẫn vang dội như xưa:


“Con trai, khi nào đưa chị con về thăm bố một chuyến đi. Nghe nói Uyển Trúc bị bắt nạt ở nhà họ Minh, con đã ra tay đánh Minh Áo đến mức không thở nổi. Thật đúng là con trai ta, biết che chở cho người nhà rồi đấy.”


Chu Xán Vũ không lên tiếng, chỉ cau mày lắng nghe, chờ ông ta lộ rõ mục đích thật sự của cuộc gọi.


Quả nhiên, chưa được nửa câu, đối phương liền tiếp lời:


“Nhưng nếu con đã đủ sức đối phó Minh Áo, sao chuyện lần trước bố nói với con vẫn chưa có tiến triển gì vậy?”


Ông ta nói đến việc ép Tạ thị không được xây dựng chi nhánh tại nội địa. Hồi ấy, để dùng máy bay riêng của nhà họ Chu, thì đây là điều kiện mà Chu Trọng Kiều đưa ra.


Thực ra Tạ thị vốn không đủ sức đe dọa đến Chu thị, dù mở thêm mười chi nhánh nữa cũng chẳng thể làm lung lay thế lực Chu gia.


Điều mà Chu Trọng Kiều bận tâm, là vì nhà họ Tạ có một cô con gái.



Ông ta từng vì đàn bà mà phải trả giá, nên càng lo sợ đàn bà sẽ trở thành vướng bận với Chu Xán Vũ. Huống chi lại là người trong giới giải trí, càng khó kiểm soát.


Đã không thể trực tiếp ra tay với người đó, thì bước đầu tiên là không để Tạ thị bén rễ ở nội địa. Tiếp đến, là phải cùng lúc đẩy Nghê Tư Duẫn ra khỏi đại lục.


Chỉ khi cô hoàn toàn mai danh ẩn tích ở Hồng Kông, mới có thể trừ hậu hoạn.


Chu Trọng Kiều tính toán chu toàn như vậy, sao Chu Xán Vũ lại không hiểu rõ? Thế nên suốt thời gian qua, anh không chỉ không gây khó dễ cho Tạ thị, mà ngược lại còn ngấm ngầm giúp đỡ.


“Thương trường như chiến trường, thành hay bại đều dựa vào bản lĩnh người đó mà thôi, chỉ có kẻ vô năng mới đổ lỗi cho đàn bà khi thất bại.”


Chu Xán Vũ thẳng thừng đáp trả, anh ghét quanh co, cũng chẳng bao giờ kiên nhẫn với người khác.


Chu Trọng Kiều vẫn làm bộ làm tịch:


“Chiến trường mà, cần chút thủ đoạn cũng đâu có gì. Bố chỉ bảo con loại bỏ đối thủ cạnh tranh chứ đã bao giờ nhắc đến phụ nữ?”


“Nếu ông dám động đến cô ấy, tôi không ngại tiễn ông đi sớm một chút.”


Chu Xán Vũ buông lời lạnh lùng, muốn dùng khí thế dọa nạt đối phương. Nhưng anh đã đánh giá thấp sự cố chấp của ông ta.


Chỉ nghe đối phương cười lạnh trong điện thoại, giọng lộ rõ vẻ bất chấp:


“Nếu cô ta đe dọa đến sự nghiệp của gia tộc chúng ta, thì dù phải đồng quy vu tận, ta cũng không ngại.”


Dù sao ông ta cũng là người cận kề cái chết. Nếu cái chết của ông ta có thể kéo theo một kẻ chướng mắt, ông ta sẵn sàng tự rút dao chọc vào tim mình.


Chu Xán Vũ không ngờ ông ta đã điên đến mức ấy, lông mày càng nhíu chặt hơn.


“Nếu cô ấy bị tổn thương dù chỉ một chút, tập đoàn mà ông trân quý như mạng ấy sẽ bị tôi đích thân phá hủy.”


“Ta tưởng con trưởng thành rồi, không ngờ vẫn còn trẻ con đến thế.”


Chu Trọng Kiều bật cười, như thể nghe được chuyện gì buồn cười lắm, “Con tưởng ta sống đến giờ còn quan tâm mấy thứ đó sao? Người đứng trên cao quá lâu, sẽ luôn cho rằng mình đúng. Con nghĩ lại đi, ta chờ quyết định của con.”


Dứt lời, ông ta dập máy.


Chu Xán Vũ siết chặt điện thoại, tức giận với chính sự mềm lòng của mình ngày trước.


Những gì anh làm là vì trả thù, mà Chu Trọng Kiều chẳng phải cũng thế sao? Giữa hai người chưa bao giờ có tình cha con thực sự, từ khoảnh khắc Chu Xán Vũ trở lại Hỗ Giang đã định trước một ngày nào đó sẽ hoàn toàn đối đầu.


Điều duy nhất anh lo lắng lúc này là, người con gái từng nói yêu anh bằng ánh mắt đầy dịu dàng kia, liệu sau này còn có thể bình yên ở bên anh hay không.


Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa Truyện Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa Story Chương 53: Muốn bảo vệ anh
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...