Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa
Chương 45: Mùi vị mà anh thích
Cuộc chia ly kéo dài hơn bốn mươi ngày khiến lần tái ngộ này càng thêm đong đầy tình cảm.
Về đến khách sạn, Nghê Tư Duẫn liền thu dọn hành lý trong đêm, chuẩn bị cùng Chu Xán Vũ quay lại Hỗ Giang. Không thể nói là cô không thích nơi này, chỉ là trong lòng nóng ruột muốn trở về chốn thuộc về cuộc sống của anh.
Tựa như chỉ ở Hỗ Giang cô mới có thể hít thở được.
Họ ngồi tàu cao tốc trở về, tốc độ rất nhanh, chỉ mất vài tiếng đồng hồ.
Trên tàu không có nhiều hành khách, họ ngồi ở hàng ghế đầu tiên. Nghê Tư Duẫn chưa ăn tối, tiện đường lấy chút đồ ăn vặt lót dạ.
Cô kéo khẩu trang xuống một nửa, vừa xem phim vừa nhâm nhi bánh mì nhỏ. Không biết nghĩ đến điều gì, cô bỗng quay đầu nhìn Chu Xán Vũ, thắc mắc hỏi:
“Hôm đó em lạc ở núi Hương Cách sao anh tìm được em nhanh thế?”
Từ lúc anh nhận được tin đến khi đến được Hoành đ**m, còn phải bố trí người lên núi, tất cả chỉ trong vòng vài tiếng, cho dù có bay cũng không thể nhanh đến thế được.
Câu hỏi này cô đã suy nghĩ rất lâu nhưng vẫn chưa từng nhận được lời giải thích, giờ mới có dịp hỏi anh.
Người đàn ông bên cạnh nhẹ nhàng đắp cho cô một chiếc chăn mỏng, gương mặt anh từ tối đến giờ luôn vương nụ cười, tâm trạng tốt đến lạ thường.
“Dĩ nhiên là bay đến rồi.”
Anh trả lời nhẹ bẫng, cứ như chuyện đó chẳng đáng là gì với anh cả.
Thấy anh không có ý nghiêm túc giải thích, Nghê Tư Duẫn cũng mất hứng tìm hiểu tiếp, bĩu môi quay đầu lại tiếp tục xem phim, gặm bánh.
Chu Xán Vũ nghiêng đầu nhìn cô, trong mắt là sự dịu dàng ấm áp như trăng tròn in trong bóng nước, tựa hồ như chìm đắm.
Anh không phải cố tình giấu diếm, chỉ là cảm thấy không cần thiết phải nói rõ những chi tiết đó.
Với Chu Xán Vũ, chỉ cần tìm được cô, chỉ cần cô bình an vô sự, cho dù tốn bao nhiêu sức lực, dùng đến cách nào, cũng không đáng để nhắc tới, dù cho có phải quỳ xuống trước người bố mà anh chẳng bao giờ xem trọng.
Tình hình hôm ấy quá khẩn cấp. Ngay khoảnh khắc biết Nghê Tư Duẫn xảy ra chuyện, việc đầu tiên anh làm là bảo Tần Duệ tra ngay chuyến bay đêm đó. Nhưng giờ bay đều quá muộn, đầu óc anh lập tức nghĩ đến nguồn lực mà gia đình vẫn còn nắm giữ.
Bố anh - Chu Trọng Kiều, mắc ung thư đã hơn ba năm, vẫn sống tĩnh dưỡng trong một trang viên trên núi. Dù đã rút khỏi thương trường nhiều năm nhưng bên ngoài vẫn lưu truyền những chiến tích lẫy lừng của ông.
Tập đoàn Chu thị hiện do Chu Xán Vũ nắm quyền, nhưng trưởng bối vẫn là trưởng bối, mọi chuyện lớn nhỏ trong nhà họ Chu vẫn không thể tách khỏi quyết định của Chu Trọng Kiều.
Đêm đó là lần đầu tiên hai bố con gặp lại sau ba năm xa cách. Trong lòng Chu Xán Vũ vẫn luôn oán hận người bố đã đánh mất lương tâm và nhân tính này, từng nghĩ rằng cả đời sẽ không bao giờ gặp lại ông , cho đến khi âm dương cách biệt.
Không ngờ, có ngày lại phải cầu đến ông ta.
Nhà họ Chu có máy bay riêng, thậm chí từ nhiều năm trước đã xây cả sân bay tư nhân, nhưng quyền điều động thuộc về gia chủ, Chu Xán Vũ không thể tự tiện sử dụng, vì vậy đành lái xe trong đêm đến trang viên.
Ba năm không gặp, Chu Trọng Kiều đã có chút dấu vết thời gian, dù vậy thân thể không hề tiều tụy. Dẫu bệnh tật quấn thân ông ta vẫn toát ra khí chất mạnh mẽ.
Thấy Chu Xán Vũ, ông vô cùng bất ngờ. Đeo lên gương mặt nụ cười giả tạo, ông cho lui hết người hầu trong nhà, để lại không gian trống trải chỉ còn hai cha con họ.
“Lâu không gặp, con trai ta trông trưởng thành hơn nhiều rồi đấy.”
Ông ta ung dung tựa vào sofa da thật, bên ngoài đêm đen đè nén như tiếng gào thét nặng nề, tiếng gió xào xạc qua rừng vọng lại sự giận dữ của bầu trời.
Chu Xán Vũ đứng thẳng tắp, không buồn vòng vo, nói thẳng:
“Cho tôi mượn máy bay riêng, điều kiện tùy ông đặt ra.”
Chu Trọng Kiều thoáng sững sờ, sau đó bật cười ha hả:
“Không phải con từng nói cả đời này sẽ không cầu xin ta sao? Cả đời này qua nhanh vậy à? Không ngờ ba năm rồi ta vẫn chưa chết, khiến con ngạc nhiên lắm phải không?”
“Tôi không có thời gian nói nhảm với ông.”
Dù vẻ ngoài trấn định, nhưng Chu Trọng Kiều là một lão cáo già dày dạn trên chiến trường, sao có thể không nhận ra sự gấp gáp trong ánh mắt anh chứ.
Anh càng gấp, Chu Trọng Kiều lại càng muốn đùa giỡn anh một phen.
“Con trai ngoan, đã chủ động đến cầu xin ta thì ta cũng không làm khó. Ba năm rồi chưa nghe con gọi ta một tiếng ‘bố’, vậy thế này đi, con quỳ xuống gọi một tiếng ‘bố’, làm ta vui vẻ ta sẽ cho con quyền điều động.”
Lời vừa dứt, Chu Xán Vũ không hề do dự, một chân quỳ phịch xuống nền gạch men.
Anh nghiêm mặt, rồi quỳ luôn cả hai gối, giọng khàn dày vang lên:
“Bố.”
“Hay lắm, hay lắm, con trai ta đúng là biết co biết duỗi. Ta tin, Chu thị trong tay con chắc chắn sẽ ngày càng phát triển hơn nữa.”
“Ta con quyền điều động.”
Chu Xán Vũ chỉ nhắm đến mục đích, không nói thừa nửa câu.
Người đàn ông già nua trên ghế chậm rãi đứng dậy, bước tới trước mặt anh, từ trên cao nhìn xuống:
“Ta có thể cho con quyền điều động, nhưng ta còn một điều kiện.”
Chu Xán Vũ không ngẩng đầu, giọng ông ta vang vọng trên đỉnh đầu giữa căn phòng khách tối mờ.
“Đừng tưởng ta rời khỏi tập đoàn là không theo dõi được hành tung của con. Chuyện con với nữ diễn viên ở Hồng Kông tưởng ít người biết sao? Dù có chết, ta cũng tuyệt đối không cho phép con cưới loại phụ nữ như vậy… Lần này thấy con chủ động cúi đầu, ta sẽ cho quyền điều động, nhưng - Tập đoàn Tạ thị tuyệt đối không được phép đặt chân vào Hỗ Giang. Đây là điều kiện của ta.”
Rời khỏi trang viên, anh lập tức nhận được tin nhắn từ Cao Chấn báo rằng Nghê Tư Duẫn đã mất liên lạc trên núi.
Anh không bận tâm, lập tức phóng xe về phía sân bay, đồng thời sắp xếp người khác lên núi tìm kiếm.
Chỉ trong vài giờ ngắn ngủi, anh đã từ Hỗ Giang đến Hoành đ**m, mọi khâu đều được sắp xếp đâu vào đó. Cuối cùng, ông trời không phụ lòng người.
Trăng tròn đêm ấy cũng giống với đêm nay. Trên chuyến tàu cao tốc đang lao vun vút, Nghê Tư Duẫn nhắm mắt dựa vào vai người đàn ông, hơi thở đều đều.
Đêm đã khuya, họ đến Hỗ Giang.
Nghê Tư Duẫn vẫn còn chưa hoàn toàn tỉnh ngủ, mơ màng đi theo bên cạnh Chu Xán Vũ. Khăn choàng và khẩu trang dày che kín khuôn mặt cô, giữa nhà ga đông đúc không ai nhận ra cô cả.
Ngồi vào chiếc xe quen thuộc, ngửi thấy hương trầm quen thuộc, cô lập tức cảm thấy an tâm trở lại.
Vẫn là Tần Duệ lái xe đưa họ về nhà, Nghê Tư Duẫn tiếp tục tranh thủ chợp mắt trong xe. Có lẽ vì đã quá lâu không được ngủ một giấc ngon lành, nên tối nay cô ngủ vô cùng yên ổn.
Về đến biệt thự Đồ Mân, Nghê Tư Duẫn đã chìm sâu vào giấc ngủ, Chu Xán Vũ bèn bế cô vào nhà.
Đậu Đỏ từ xa đã chạy ra cửa nghênh đón, thấy chủ nhân liền nhảy lên, định nhào vào người anh. Chu Xán Vũ lùi lại nửa bước, thấp giọng ra lệnh:
“Đậu Đỏ, ngồi xuống!”
Chú chó nhỏ lập tức ngoan ngoãn ngồi xuống, thè lưỡi, ánh mắt chăm chú nhìn về phía anh.
Anh gần như chẳng cần suy nghĩ, bế thẳng cô vào phòng ngủ của mình, nhẹ nhàng đặt vào chăn, cởi giày, cởi áo khoác, đắp chăn lên đến tận cằm.
Cuối cùng, anh bật điều hòa trong phòng lên rồi lặng lẽ rời khỏi.
Xuống lầu, anh chuẩn bị một ít đồ ăn khuya cho Đậu Đỏ, sau đó đi vào trà thất, một mình bắt đầu pha trà.
Từ sau khi từ Hoành đ**m trở về anh lại vùi đầu vào công việc mỗi ngày, cuộc sống xoay quanh công ty và nhà, đến nỗi thời gian trò chuyện cũng chẳng có, huống hồ là thưởng trà thứ vốn dĩ đã trở thành một điều xa xỉ.
Trong nhà bật sưởi suốt, chiếc áo khoác ngoài trở nên thừa thãi, anh cởi ra, vắt lên tay ghế bành rồi chậm rãi sắp xếp bộ trà cụ đã lâu không dùng đến. Sau khi cẩn thận tráng sạch từng món bằng nước nóng, anh đứng dậy chọn một loại trà mình thích từ trong tủ.
Mọi thứ đều diễn ra thong thả, ung dung. Trong lúc thưởng trà, từng cử chỉ của anh toát lên vẻ tao nhã trầm tĩnh.
Trà vừa ngấm, ngoài cửa vang lên tiếng gõ, giọng nam trầm thấp vang lên sau cánh cửa:
“Vào đi.”
Nghê Tư Duẫn rón rén đẩy cửa bước vào, hương trà dễ chịu lập tức lan tỏa. Cô lê dép lẹp xẹp, từng bước đi đến sau bình phong, ngồi xuống đối diện anh.
“Em tỉnh rồi à?”
Chu Xán Vũ đặt tách trà xuống, ánh mắt dừng lại trên người cô.
Nghê Tư Duẫn vừa tỉnh dậy liền đi thẳng ra ngoài, không mặc thêm áo khoác, may mà trong phòng vẫn đủ ấm. Cô khẽ gật đầu, liếc nhìn bàn trà được bày biện gọn gàng, rồi ngẩng đầu hỏi:
“Muộn thế này còn uống trà, anh không sợ mất ngủ à?”
Cả hai cứ thế ngồi đối diện nhau.
Vì biết cô không hợp khẩu vị với loại trà đậm vị và chát này, Chu Xán Vũ không rót cho cô.
“Không ngủ được cũng không phải chuyện một hai ngày ynữa.”
Anh nói hờ hững, nhưng khiến Nghê Tư Duẫn sững lại. Đôi mắt long lanh như nước thoáng ánh lên xót xa:
“Dạo này chắc anh vất vả lắm đúng không…”
Thật ra cô từng liên lạc với Tần Duệ một lần, nghe nói Chu Xán Vũ mấy hôm nay đêm nào cũng tăng ca đến tận khuya. Cô từng định gửi tin nhắn cho anh, nhưng mỗi lần mở khung trò chuyện lại âm thầm thoát ra.
Anh khẽ cong khóe môi:
“Em cũng vất vả rồi.”
Nghê Tư Duẫn ngây người nhìn vào đôi mắt sâu thẳm đong đầy tình cảm ấy, không nói thành lời.
Rồi cô bật cười, đưa tay lấy một tách trà, ra hiệu bảo anh rót cho mình một ly. Chu Xán Vũ hơi bất ngờ:
“Không phải em không quen vị trà này à?”
“Muốn thử thử xem mùi vị mà anh thích là thế nào.”
Cô yên lặng nhìn nước trà xanh trong như ngọc đổ đầy vào tách, tựa như một hồ nước tự nhiên tĩnh lặng, thanh thoát và thuần khiết.
Dường như đây chính là loại trà mà lần đầu tiên cô đến nhà Chu Xán Vũ, anh đã dùng để tiếp đãi cô, loại anh yêu thích nhất.
Nghê Tư Duẫn nhấp một ngụm, vị đắng chát lập tức lan tỏa khắp khoang miệng khiến cô nhíu chặt mày. Cô thật sự không thể thích được vị đắng thấm vào tận tâm can này.
Cô thấy khó hiểu, cà phê đắng đến mấy còn uống được, tại sao đến trà lại chẳng thể chịu nổi?
Khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó:
“Sao anh lại thích uống thứ này được chứ? Đắng quá.”
Cô thật sự không hiểu được những người mê trà là vì lý do gì.
Chu Xán Vũ nhìn vẻ mặt nhăn nhó của cô mà không nhịn được bật cười.
“Anh cũng không rõ, chắc là uống riết rồi thành quen.”
Anh chẳng có sở thích gì đặc biệt, nhưng trước mặt Nghê Tư Duẫn lại luôn muốn thể hiện mọi điều mình thích và giỏi.
Nhiệt độ trong phòng càng lúc càng cao, chiếc áo len trên người anh bắt đầu tạo ra cảm giác nóng bức. Anh xắn tay áo lên, để lộ chuỗi tràng hạt trầm hương quấn nơi cổ tay, chính là món quà mà Nghê Tư Duẫn đã tặng.
Nghê Tư Duẫn cầm tách trà, nhìn chăm chú vào bàn tay người đàn ông rất lâu, sau đó cúi đầu, khẽ nhấp thêm một ngụm nữa. Dù trà vẫn đắng chát, nhưng khóe môi cô lại khẽ cong lên đầy tinh nghịch.
Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa
Đánh giá:
Truyện Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa
Story
Chương 45: Mùi vị mà anh thích
10.0/10 từ 12 lượt.
