Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa

Chương 4: Không phải nói thích tôi sao


Nhiều người không hiểu cô vừa nói gì, nhưng bên cạnh có người nghe hiểu tiếng Quảng liền nhỏ giọng phiên dịch.


Khi nghe xong câu trả lời ngạo mạn của cô, xung quanh lập tức vang lên một tràng hô hoán sững sờ.


“Không phải chứ, cô ta không sợ chết hay là nghĩ mình mạng lớn vậy? Câu đó mà cũng dám nói ra…”


“Rõ ràng người nói sai là cô ta, nhưng sao mình lại thấy căng thẳng thay thế này nhỉ?”


“Tôi từng có may mắn gặp qua một lần, chỉ bị anh ta liếc một cái mà đến giờ tim vẫn còn đập thình thịch. Cô nàng này đúng là nghé con mới sinh không biết sợ cọp.”


Câu trả lời của Nghê Tư Duẫn, Tần Duệ không chỉ nghe rõ ràng mà còn hoàn toàn hiểu được. Anh ta thoáng ngạc nhiên, nhưng vẫn giữ vững phong thái, lịch sự đáp lại bằng tiếng Quảng:


“Xin lỗi đã làm phiền, tôi sẽ chuyển lời cho ngài Chu.”


Dứt lời, anh ta xoay người rời đi.


Khu vực xung quanh chìm vào im lặng, mọi người như tránh tà thần, lần lượt dời vị trí, chỉ còn lại Nghê Tư Duẫn vẫn bình thản ngồi nguyên tại chỗ.


May mà trong hội trường không có máy quay, nếu không cảnh cô thầm trợn trắng mắt chắc lại lên hot search lần nữa.


Nửa sau của buổi tiệc .


Chu Xán Vũ đã sớm trở về phòng nghỉ. Khi nghe Tần Duệ báo lại câu trả lời, trên gương mặt bình thản của anh không lộ ra chút dao động nào. Chỉ là ánh mắt xuyên qua lớp kính tối, dừng lại nơi cô gái đang đơn độc nhấp rượu.


“Cậu ơi!”


Giọng trẻ con non nớt vang lên từ phía sau, anh quay đầu lại.


Minh Gia Ngân, một cậu bé nhỏ xíu chạy theo sau Uyển Trúc, vừa thấy anh đã nhào vào lòng anh.


Anh ngồi xuống, ôm lấy cậu nhóc vào lòng.


“Khuya thế này còn chạy đến đây, mai không phải đi học sao?”


Anh đưa tay véo má cậu bé, mềm mịn cực kỳ dễ chịu.


Cậu bé lắc đầu, ôm lấy cổ anh làm nũng: “Cậu ngốc quá, mai là thứ Bảy rồi mà!”


“Con là thông minh nhất rồi đấy tiểu ngốc ngếch.”


Chu Uyển Trúc đặt túi xuống, mỉm cười nói: “Nó bảo nhớ Đậu Đỏ rồi, nên tối nay nhất quyết đòi đến nhà cậu ngủ.”


Cô cũng đưa tay xoa đầu con trai, trong mắt đầy vẻ cưng chiều.


“Minh Diệp đâu?”


“Trên lầu đang tiếp khách.” Chu Xán Vũ hỏi: “Minh Hàng về rồi à?”


“Ừm.” Cô gật đầu, “Nghe nói gần đây tập đoàn lại có chuyện, Minh Diệp không quản được nên anh ấy đành gác công việc ở Kinh Châu, vội vã quay về.”


Minh Hàng là trưởng nam của nhà họ Minh, cũng là chồng của Chu Uyển Trúc.


Tập đoàn Chu thị và Minh Áo luôn như nước với lửa ở Thượng Hải, mỗi bên nắm giữ hơn một nửa tài sản cao cấp trong thành phố, đối đầu kịch liệt.


Từ sau khi hai nhà thông gia, bề ngoài thì hòa thuận, nhưng sau lưng vẫn kh*ng ng*ng đ*m ch*c nhau.


Nhị thiếu Minh Diệp không quản lý công việc tập đoàn, tự mình thành lập thương hiệu trang sức, hoàn toàn tách biệt, không tham gia bất kỳ tranh chấp nào.


“Dạo này Minh Hàng đã rất vất vả rồi, em đừng âm thầm gây khó dễ nữa.” ChChu Uyển Trúc nói, giọng có phần xót xa.


Nghe vậy, Chu Xán Vũ khẽ cười khẩy: “Anh ta vất vả, liên quan gì đến em chứ?”


Ý là chuyện Minh Hàng vất vả không dính dáng đến anh, anh không thèm nhỏ mọn đến mức giở trò sau lưng người ta.


Nhưng lọt vào tai Chu Uyển Trúc, ý tứ lại thành ra chẳng hay ho gì.


Cô thở dài: “Em… Thôi vậy.”


Dù sao cũng không phải anh em ruột, chẳng mong gì có tình thân thật sự.


Chu Xán Vũ đặt Minh Gia Ngân xuống đất: “Tiệc cũng sắp tàn rồi, về nhà thôi”.


————-


Từ đầu tiệc đến giờ, Nghê Tư Duẫn vẫn ngồi yên một chỗ, nhìn đám người qua lại trước mắt mà chẳng ai nói với cô lời nào. Cô ngửa cổ, lại nốc thêm một ngụm rượu mạnh.


Hai tiểu thư phía sau vẫn không ngừng buông lời chê bai người họ ghét, có lẽ uống hơi nhiều, cả hai lảo đảo đứng dậy, dìu nhau vào nhà vệ sinh.


Nghê Tư Duẫn nhàn nhạt liếc qua, cũng đặt ly xuống, âm thầm đi theo sau.


Bốn bức tường gạch men của nhà vệ sinh phản xạ lại tiếng cười lanh lảnh chói tai.



Nghê Tư Duẫn rửa tay trước gương, gương mặt lạnh lùng đến quá mức.


Sau lưng vang lên giọng nói trong phòng vệ sinh:


“Cô ta ngồi một mình ở đó nhìn mà buồn cười thật. Mới tới Thượng Hải chưa nóng chỗ đã đắc tội với người nguy hiểm nhất. Nếu là tôi, chắc nhảy xuống sông Hoàng Phố từ lâu rồi.”


“Còn tưởng nói tiếng Quảng không ai hiểu, ai mà không biết Chu Xán Vũ từ nhỏ đã sống ở Quảng Châu chứ? Làm người đừng ngạo mạn quá.”


Tắt vòi nước, cô tiện tay rút khăn giấy lau khô tay, liếc gương thấy góc tường có hai cây chổi.


Nghê Tư Duẫn nở nụ cười, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt. Cô lấy hai cây chổi chặn ngang cửa phòng vệ sinh, kiểu cửa mà mở từ ngoài được, còn từ trong thì không thể ra.


Xong xuôi, cô quay người rời khỏi.


Ngoài cửa có một nút báo cháy, cô giơ tay ấn xuống. Lập tức, vòi phun nước cứu hỏa trên trần bắt đầu xả ào ào.


Tiếng thét chói tai vang vọng phía sau, bóng dáng cô gái biến mất nơi cửa bên hội trường.


Bộ váy này quá nặng nề, cô đang định lên phòng nghỉ thay đồ nhẹ để về khách sạn thì chẳng may vừa đặt chân lên bậc thang đã bị trẹo chân.


“Xuýt…” Cô cắn răng, vịn tay vào lan can cố gắng đi lên từng bậc một.


Cuối cùng cũng tới được cửa phòng nghỉ, cô bỗng nghe thấy tiếng Đinh Đinh đang cáu kỉnh cãi nhau qua điện thoại:


“Mấy người tự gửi thư mời, giờ lại nói không sắp xếp khách sạn cho khách mời, anh nói xem có hợp lý không?”


“Nói thế là sao? Nghệ sĩ của chúng tôi chẳng lẽ phải ngủ ngoài đường à? Cô ấy còn là gương mặt đại diện của bên mấy người đấy, mất mặt là mất mặt bên nào, anh rõ chứ?”


Nghê Tư Duẫn vịn khung cửa, bất lực thở dài.


Hôm nay chắc bị sao quả tạ chiếu, đáng lẽ nên ở yên trong nhà mới phải.


“Cô Nghê?!”


Chu Uyển Trúc vừa ra khỏi phòng nghỉ đã bắt gặp cô gái quen thuộc, lập tức vừa ngạc nhiên vừa vui mừng kêu lên .


Nghê Tư Duẫn quay đầu, vừa nhìn đã nhận ra ba người đến không ai xa lạ.


Người đàn ông đi sau ánh mắt khóa chặt lấy cô, rõ ràng vẻ mặt thản nhiên nhưng ánh nhìn lạnh lẽo đến khiến người ta rợn gáy.


Cô mỉm cười, cúi đầu chào: “Chào Minh phu nhân.”


“Tiểu bảo, đây chính là cô xinh đẹp đã giúp con lúc ở Hồng Kông đó.” Chu Uyển Trúc dịu dàng nói với con trai, “Giờ con nên nói lời cảm ơn rồi chứ?”


Cậu bé mặc bộ vest nhỏ, thắt nơ gọn gàng, nghiêm túc cúi người: “Cảm ơn cô xinh đẹp.”


Đinh Đinh cũng nghe tiếng bước ra: “Chị Tư Duẫn, chị về từ lúc nào thế?”


“Vừa mới lên đây. Vị này là Minh phu nhân.” Cô giới thiệu trước rồi hỏi, “Xảy ra chuyện gì vậy?”


Đinh Đinh nhăn nhó, đổi qua tiếng Quảng trơn tru: “Em mới gọi bên tổ chức hỏi chuyện khách sạn, họ lại bảo không hề sắp xếp phòng cho chúng ta.”


Nhân viên bên kia nói tất cả phòng đều sắp theo lệnh từ trên, dù chị là đại diện thương hiệu, nhưng không có tên trong danh sách, nên không thể nhận phòng.


Chu Uyển Trúc không hiểu họ nói gì, đang định hỏi thì Chu Xán Vũ đã lên tiếng trước:


“Khách sạn Châu Minh tối nay chỉ đón khách thương vụ, cô Nghê hiện giờ có chỗ ở chưa?”


Nghe giọng Quảng chuẩn xác vang lên, Nghê Tư Duẫn sững người, rồi môi cong cong, khẽ cười:


“Vị tiên sinh đây có thể giúp được gì sao?”


Cô chủ động mở lời khiến người ta bất ngờ.


Chu Xán Vũ nói: “Nếu không ngại, có thể theo chúng tôi về uống tách trà nóng, tôi sẽ cho người sắp xếp chỗ ở.”


Nghê Tư Duẫn cười tươi rói, nhưng trong lòng lại khẽ hừ lạnh.


Quả nhiên đàn ông chẳng ai khác nhau cả.


Mới hôm trước còn âu yếm nồng nàn với Thẩm Giai Lị trên du thuyền, hôm nay đã dịu dàng trước mặt người phụ nữ khác.


Đúng là không thể trông cậy vào.


Cô khẽ cong mắt, nói bằng giọng mềm mại:


“Vậy thì phiền anh rồi.”


Chu Xán Vũ nghiêng đầu ra hiệu, lập tức có người dẫn Đinh Đinh đi làm thủ tục nhận phòng.


Mấy người chuẩn bị rời khỏi, nhưng Nghê Tư Duẫnquên mất mình đang bị trẹo chân, vừa bước một bước, đầu gối lập tức khuỵu xuống.


May mà người đàn ông phản ứng nhanh, kịp thời đỡ lấy cô.



“Lúc mới lên thuyền thì bị trẹo chân, cảm ơn anh.”


Cô áy náy nói.


Vừa dứt lời, tay Chu Xán Vũ đã rút lại. Hai vệ sĩ vạm vỡ phía sau lập tức bước lên, mỗi người đỡ một bên tay cô.


Bước chân nhẹ bẫng, tư thế này không giống đang dìu người bị thương mà cứ như đang áp giải phạm nhân.


Chu Uyển Trúc ngoái đầu lại nhìn, cảm thấy kiểu đối đãi này đúng là có chút kỳ lạ.


“Trên xe chị mang nhiều đồ quá, để cô Nghê đi cùng xe em vậy.”


Cuối cùng, tất cả đều nhìn thấy cảnh Nghê Tư Duẫn bị hai vệ sĩ “áp tải” lên xe của Chu Xán Vũ, chỉ biết nhìn nhau im lặng, không ai dám nói gì, đành thầm cảm thấy tiếc thay cho cô.


Bị nhét vào xe, cô ngẩng đầu thấy Chu Xán Vũ đang ngồi ngay bên cạnh, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười nhã nhặn.


Vừa điều chỉnh lại tư thế ngồi, còn chưa kịp nhắm mắt, đã thấy trên đùi xuất hiện một chiếc chăn lông.


Cô nhanh chóng quấn lên người, liếc sang thì thấy anh ngồi ngay ngắn, không hề làm màu.


“Cảm ơn.”


Âm cuối còn chưa dứt, cửa ghế lái phía trước đã bị mở ra.


Tần Duệ lên xe gọn gàng, thắt dây an toàn xong xuôi:


“Thưa ngài, có thể xuất phát rồi.”


Chu Xán Vũ khẽ đáp: “Ừ.”


Qua gương chiếu hậu, Tần Duệ thấy ánh mắt sững sờ chín phần hoảng hốt của Nghi Tư Duẫn, liền mỉm cười với cô:


“Cô Nghê, lại gặp nhau rồi.”


Chân ga vừa đạp xuống, cảm giác bị ép sát vào lưng ghế lập tức kéo đến.


Nghê Tư Duẫn cắn răng, quay đầu nhìn người đàn ông bên cạnh.


Chu Uyển Trúc…


Chu Xán Vũ…


Sao cô lại không nhận ra sớm hơn chứ?


Thì ra chữ “Chu” trong cái tên Chu Xán Vũ chính là Chu của Tập đoàn Chu thị ở Hộ Giang!


Hai chiếc Cullinan lướt đi xa, hai vị tiểu thư ướt nhẹp còn lại vẫn dìu nhau đứng nhìn theo đuôi xe, tức đến giậm chân.


Xe chạy một mạch đến biệt thự Đồ Mân – nhà của Chu Xán Vũ.


Cổng lớn tự động mở ra, có người bên trong ra đón:


“Thưa ngài, bộ ấm trà mới đã được thay rồi, có cần chuẩn bị không ạ?”


Chu Xán Vũ gật đầu:


“Pha trà và chuẩn bị chút đồ ăn nhẹ cho khách.”


Sau đó, anh vòng sang phía bên kia xe, đích thân mở cửa cho Nghê Tư Duẫn.


Lúc ánh mắt hai người chạm nhau, cô theo bản năng né tránh.


Lần nữa ngẩng đầu, liền thấy hai người phụ nữ mặc đồng phục đang đưa tay ra đỡ cô.


Nói một tiếng cảm ơn, cô theo Chu Uyển Trúc vào trong phòng khách. Trong nhà có một con Samoyed cực kỳ xinh đẹp, trông vô cùng thân thiện.


Cô vẫn mặc váy dạ hội, bước đi có phần khó khăn. Chó lại rất nhiệt tình nhào tới.


“Đậu Đỏ.”


Giọng trầm của người đàn ông vang lên, con chó như có thể đọc được sắc mặt người, lập tức ngoan ngoãn trở lại.


Sau khi Nghê Tư Duẫn ngồi xuống, Chu Xán Vũ dặn dò Tần Duệ:


“Tôi lên lầu pha trà trước, cậu chăm sóc khách giúp nhé.”


Nói xong, Nghê Tư Duẫn chỉ có thể nhìn bóng dáng lạnh nhạt kia khuất sau cầu thang.


Vì Chu Uyển Trúc không hiểu tiếng Quảng Đông, nên Tần Duệ ở lại để tiện làm phiên dịch.


Cô nói:


“Cô Nghê, quên chưa giới thiệu, cậu ấy tên Chu Xán Vũ, là em trai tôi. Cô đừng sợ, em ấy không đáng sợ như lời đồn đâu, chỉ là tính cách hơi lạnh lùng một chút thôi.”



Từng làm từ chức vụ thấp nhất lên đến vị trí hiện tại, giờ ai gặp cũng phải gọi một tiếng “Chu tổng”. Vậy mà anh ta mới chỉ có 28 tuổi.


Lúc học đại học, anh cùng lúc học hai ngành: Tài chính quốc tế và Thương mại quốc tế, vừa học vừa quản lý công ty.


Một thanh niên trẻ như vậy, lại có thể trấn áp được cả những vị lão thành mà ngay cả ba anh cũng không kiểm soát nổi.


Bên ngoài lời đồn rất nhiều.


Có bức ảnh lan truyền từ nước ngoài vào trong nước, chụp tại một trận đấu quyền anh.


Một người đàn ông châu Á giẫm lên mặt một gã da trắng, tay và mặt đều vấy máu, ánh mắt bình thản – hoàn toàn là dáng vẻ của kẻ chiến thắng.


Người ta nói, người đàn ông trong ảnh chính là Chu Xán Vũ, nghe đâu ở nước ngoài anh từng là thủ lĩnh xã hội đen, từng có máu người trên tay.


Nghê Tư Duẫn nói:


“Gọi tên tôi là được rồi.”


Giao tiếp bằng tiếng Quảng Đông có chút khó khăn, cô vài lần định chuyển sang nói tiếng phổ thông, nhưng cứ đến miệng lại đổi lại.


Minh Gia Ngân thì đang chơi với Đậu Đỏ, nhìn ra được là cậu bé rất thích nó. Còn nói tối nay muốn ngủ cùng chú chó, bị mẹ cậu gõ đầu một cái.


Hai người chưa nói được mấy câu, điện thoại của Chu Uyển Trúc reo lên. Sắc mặt cô thoáng trầm xuống.


Cô mím môi, quay đầu nhìn Minh Gia Ngân đang chơi đùa vui vẻ:


“Biết rồi, tôi về ngay đây.”


Cúp máy, cô nói với Tần Duệ vài câu rồi áy náy nhìn Nghê Tư Duẫn:


“Nhà tôi có việc gấp, phải đi trước, lát nữa khi khách sạn sắp xếp xong, Tần Duệ sẽ nói cho cô biết. Nếu thực sự không có chỗ nghỉ cô cứ ở lại đây cũng được. Nếu có gì không tiện thì cứ nói nhé, họ không dám qua loa với cô đâu. Vậy tôi xin phép.”


Cô dặn dò xong, gọi Minh Gia Ngân:


“Bảo bối, đến đây, chúng ta về nhà thôi.”


Cậu bé đang chơi vui, đột nhiên bị gọi về, tất nhiên là vừa ấm ức vừa buồn.


Thấy cậu không mấy vui vẻ, Chu Uyển Trúc nhẹ nhàng dỗ:


“Ba đã mua rất nhiều đồ chơi mới đang chờ con về xem đấy, lần sau chúng ta lại đến chơi với Đậu Đỏ nhé?”


“Bảo bối ngoan, chào tạm biệt cô đi nào.”


Cậu bé bặm môi, mắt hoe đỏ nhìn Nghê Tư Duẫn, tuy không nỡ nhưng vẫn vẫy tay tạm biệt:


“Cô ơi tạm biệt, Đậu Đỏ tạm biệt.”


Nghê Tư Duẫn thở dài, chỉ cảm thấy mệt mỏi.


Mẹ con họ vừa đi khỏi, lập tức có một người đàn ông trung niên đeo kính bước vào nhà.


Sau khi trao đổi vài câu với Tần Duệ, ông tiến về phía Nghê Tư Duẫn.


Bằng tiếng Quảng, ông hỏi:


“Cô bị thương chỗ nào vậy?”


Cô sững người, nhìn thấy ông mang theo hộp y tế mới nhận ra ông là bác sĩ.


“Chân… bị trẹo ạ.”


Bác sĩ quỳ gối kiểm tra chỗ đau, sau khi xác định vị trí chấn thương liền dán thuốc cao cho cô, nói nửa tiếng sau sẽ đỡ.


Cô ngoan ngoãn cảm ơn.


Chỉ là trẹo nhẹ thôi, không ngờ Chu Xán Vũ lại làm lớn chuyện, đêm hôm còn mời bác sĩ đến khám tận nơi.


Tiễn bác sĩ rời đi xong, Tần Duệ chẳng biết đã lên lầu từ khi nào, giờ mới từ trên bước xuống.


“Cô Nghê, tiên sinh mời cô lên lầu uống trà.”


Cô nhìn nụ cười ý vị sâu xa trên gương mặt anh, luôn cảm thấy ly trà này mình không nên uống.


Cô khẽ lắc đầu:


“Cảm ơn ý tốt của anh Chu, nhưng tôi không thích uống trà.”


Tần Duệ:


“Cô vẫn nên uống một ly thì hơn.”


Câu nói nghe sao mà chướng tai, Nghê Tư Duẫn ngẫm hồi lâu, mới ngửi ra chút mùi… đe dọa.



Uống thì uống, có gì ghê gớm đâu.


Chẳng lẽ chết trong ly trà được chắc?


Cô theo Tần Duệ lên lầu hai, vào đến phòng trà, đập vào mắt là một bức bình phong lớn.


Trong phòng hương gỗ trầm nhè nhẹ, khiến người ta cảm thấy dễ chịu.


Lúc này cô mới để ý, toàn bộ căn nhà trang trí theo phong cách cổ điển, không có gì xa hoa quá mức, lại khiến người ta thấy thoải mái hơn hẳn.


Tần Duệ lặng lẽ khép cửa, trong phòng trà rộng lớn chỉ còn lại hai người.


Người đàn ông cao ráo đang ngồi sau bình phong, chân dài bắt chéo, tựa nghiêng trên một chiếc ghế cổ.


Khung cảnh đẹp đến mê hồn.


Nghi Tư Duẫn nhấc váy bước qua bình phong, ngồi xuống đối diện.


Trà dường như đã pha xong, Chu Xán Vũ đang bận rộn tay chân. Cô không hiểu gì, nhưng nhìn anh rất thuần thục như thế, tự nhiên cảm thấy mình với bộ váy lòe loẹt này cũng trở nên tao nhã hơn.


Anh rót một ly trà, đặt trước mặt cô:


“Trà này giải rượu.”


Nghê Tư Duẫn khẽ cười, lúc này mới hiểu ra câu “nên uống một ly” của Tần Duệ là có ý gì.


Lúc đến đây, đầu óc cô vẫn còn hơi chếnh choáng, trên người nồng mùi rượu. Dù chưa đến mức mất kiểm soát, nhưng đúng là đã say.


Chỉ là lời khuyên ấy, nếu đổi người nói, có lẽ cô sẽ thấy dễ nghe hơn.


“Cô Nghê không phải nói là thích tôi sao, sao gặp rồi lại không nhận?”


Một câu bất ngờ từ đối diện khiến Nghê Tư Duẫn ngớ người:


“Tôi khi nào…”


Trong đầu hỗn loạn, nhưng bên tai lại vang lên câu cô nói khi từ chối lão Cừu trên du thuyền:


“Có lẽ tôi thích chủ nhân con tàu này hơn.”


Cô nghẹn họng.


Hôm đó cũng có nghe nói chủ tàu họ Chu, nhưng lời đồn rằng vị đại gia Hong Kong đó phải ngoài bảy mươi tuổi kia mà? Với lại Chu Xán Vũ là người Hộ Giang, sao có thể là cùng một người?


Chân mày cô giật nhẹ, bưng ly trà nhấp một ngụm, từ tốn nói:


“Không có chuyện đó đâu, anh nhận nhầm người rồi.”


Liếc thấy tay anh đang mân mê chuỗi tràng hạt, là loại kim cang nhỏ men đỏ sẫm ,bỗng thấy… rất quen mắt.


Trà đắng ngắt, trôi xuống cổ họng rồi mới dần dần ngọt lại.


Cô cau mày nhẹ.


Không phải hương vị mình thích.


Cái gọi là “khí chất thưởng trà” – chung quy cũng không hợp với cô.


Cô đặt ly trà xuống, không uống thêm ngụm nào nữa.


“Vậy chắc là hiểu lầm rồi.”


Ánh mắt anh nhìn cô, không tiếp tục truy hỏi.


“Khách sạn đã thu xếp xong rồi, lát nữa Tần Duệ sẽ đưa cô đi.”


“Làm phiền anh rồi.”


Chu Xán Vũ nhàn nhạt:


“Cô là ân nhân cứu mạng của Gia Ngân, chút việc nhỏ này không đáng là gì.”


Cô mím môi, cuối cùng cũng mở miệng:


“Thật ra… tôi nhớ anh.”


Câu nói vừa rơi xuống, tim người đàn ông như khựng lại một nhịp, ánh mắt dán chặt vào gương mặt cô.


Cô nói… cô nhớ.


“Lúc trên du thuyền hôm đó…” Cô ngập ngừng, lại đổi cách hỏi:


“Anh đang quen với Thẩm Giai Lị sao?”


Chu Xán Vũ: “…”


Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa Truyện Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa Story Chương 4: Không phải nói thích tôi sao
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...