Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa

Chương 27: Đã thích cô ấy rất nhiều năm


Mấy chai dịch cuối cùng cũng truyền xong, y tá dặn dò sáng mai phải làm thêm một lần kiểm tra nữa, xác định không còn vấn đề gì mới có thể làm thủ tục xuất viện.


Chu Xán Vũ nói sẽ ở lại bệnh viện chăm cô, Nghê Tư Duẫn vừa định mở miệng khuyên anh về khách sạn nghỉ ngơi thì điện thoại trên đầu giường vang lên. Cô với không tới, là Chu Xán Vũ đưa tay lấy giúp cô.


Mọi động tác diễn ra rất ăn ý, cô vội vàng nhận điện thoại của mình, còn Chu Xán Vũ thì gọi người sắp xếp một chiếc giường gấp để ở lại qua đêm.


Gọi tới là Tạ Ấp Trì, vừa bắt máy đã nghe thấy giọng anh đầy lo lắng: “Tư Duẫn, anh vừa xong việc đã thấy tin nói em nhập viện vì dị ứng, em ổn không?”


“Em không sao đâu anh, sao giờ anh mới tan làm?” Cô vừa nhìn đồng hồ, lúc này đã gần sáng.


“Ừm, dạo này đang thử nghiệm nội bộ một số sản phẩm mới cho chi nhánh, hơi bận. Em không sao là tốt rồi. Mai anh tranh thủ qua thăm em, gửi địa chỉ cho anh nhé.” Giọng anh mang theo chút mệt mỏi.


“Mai em xuất viện rồi, hôm nay đã làm chậm tiến độ quay phim, vì thế ra viện xong chắc sẽ lập tức trở lại đoàn phim, anh không cần phải phiền đi chuyến này đâu.”


“Em là em gái anh, có gì mà phiền với không phiền?” Giọng anh dứt khoát, không cho từ chối.


Nghê Tư Duẫn không nói gì thêm nữa, khóe môi khẽ nhếch lên nụ cười hạnh phúc.


Đây là câu nói mà trước kia cô từng khao khát được nghe nhất từ miệng anh trai, cứ nghĩ cả đời cũng không có cơ hội, không ngờ hôm nay lại thực sự được nghe thấy.


Cô kéo chăn che nửa gương mặt, giấu nụ cười lại, chỉ để lộ đôi mắt cong cong như trăng khuyết.


Người đàn ông bên cạnh nhìn thấy bộ dạng của cô, cũng không kìm được mà khẽ mỉm cười theo.


“Anh về nghỉ ngơi đi nhé, em bảo Đinh Đinh gửi địa chỉ cho anh.” Nghê Tư Duẫn không muốn làm phiền anh thêm, dù gì anh cũng đã mệt cả ngày rồi, kéo dài nữa chỉ làm mất thời gian nghỉ ngơi.


Cúp máy, Nghê Tư Duẫn vẫn còn chìm đắm trong thế giới riêng, quên mất trong phòng còn một người khác.


Cho đến khi có tiếng gõ cửa, cô nghe thấy giọng Chu Xán Vũ: “Vào đi.”


Ngay sau đó cửa mở ra, hai người đàn ông khiêng một chiếc giường gấp bước vào, dưới sự chỉ dẫn của Chu Xán Vũ, họ đặt giường cạnh bên giường bệnh của Nghê Tư Duẫn.


Đây là phòng bệnh một người nên chỉ có một giường. Giường gấp này là của bệnh viện, là cách nhanh nhất để giải quyết chỗ ngủ.


Khi họ lắp xong chiếc giường nhìn vừa hẹp vừa cứng, Nghê Tư Duẫn không khỏi sửng sốt: “Anh thật sự định ngủ ở đây à?”


Chu Xán Vũ khoanh tay nhìn cô: “Anh giống người hay đùa lắm sao?”


“…....” Nghê Tư Duẫn lộ rõ vẻ lo lắng, với thân phận đó của anh, sao có thể ngủ trên chiếc giường thế này chứ? Chỉ cần nhìn thôi đã thấy cứng ngắc, lại còn ngắn nữa, anh mà nằm chắc phải co chân lại.



“Nhưng mà, ngủ ở đây chắc chắn không thoải mái đâu...…” Cô nhỏ giọng nói.


Chu Xán Vũ bỗng bật cười, không biết là nghĩ đến gì: “Việc này không tính là gì cả.”


Nghê Tư Duẫn không hiểu được ẩn ý trong lời anh, chỉ thấy anh nằm xuống, đắp chiếc chăn bệnh viện dày cộp nhưng chẳng ấm gì, khiến lòng cô không khỏi xót xa.


Đêm đó, Chu Xán Vũ ngủ khá ngon lành, ngược lại là Nghê Tư Duẫn, vì lạ giường lại thêm lo lắng anh ngủ không thoải mái, mà nửa đêm tỉnh dậy mấy lần.


Cô không hề biết, trước khi quay về Hỗ Giang, Chu Xán Vũ đã từng có một khoảng thời gian dài đến cả giường như thế này cũng không có để nằm. Những tháng ngày tự mình vùng vẫy, anh đã nếm đủ mọi khổ cực mà người bình thường khó tưởng tượng nổi.


Sáng hôm sau, Nghê Tư Duẫn bị gọi dậy để đi kiểm tra.


Lúc Thẩm Giai Lị đến, Nghê Tư Duẫn vừa trở về, Đinh Đinh đang dìu cô về giường, còn Chu Xán Vũ là người vào sau cùng.


“Anh Xán Vũ…” Vừa thấy anh Thẩm Giai Lị đã chột dạ, cúi đầu không dám nhìn thẳng vào anh. Nhìn thấy chiếc giường gấp bên cạnh giường bệnh, cô càng hoảng hốt: “Anh… anh Xán Vũ, đêm qua anh không phải đã ngủ ở đây chứ?”


Nghê Tư Duẫn leo lại lên giường ngủ bù, Chu Xán Vũ không trả lời câu hỏi của cô, chỉ giơ ngón trỏ đặt lên môi, ra hiệu cô im lặng.


Cô quay đầu nhìn Nghê Tư Duẫn đang ngủ say, trong lòng ngổn ngang trăm mối.


Cô bước đến bên cạnh Chu Xán Vũ, hạ giọng: “Anh Xán Vũ, em có chuyện muốn nói với anh.”


Nói rồi cô đi trước ra ngoài phòng bệnh, gương mặt Chu Xán Vũ lạnh băng không biểu lộ chút cảm xúc nào, cũng không từ chối, xoay người đi theo cô ra ngoài, hai người đi xa hơn một chút.


Khi đã cách xa ,Thẩm Giai Lị lập tức hỏi: “Anh Xán Vũ, có phải… anh thích cô ấy không?”


Tim cô run rẩy, thật ra đã sớm nhận ra điều đó, chỉ là không dám tin thôi. Người đàn ông đối với ai cũng hờ hững lãnh đạm kia, lại thực sự động lòng với một người phụ nữ.


Cô thật sự rất thích Chu Xán Vũ, nhìn người đàn ông mình thích dịu dàng với người phụ nữ khác, nói không đau lòng là giả.


Điều khiến cô đau lòng hơn cả là ánh mắt của Chu Xán Vũ khi nhìn cô, thẳng thắn không né tránh, kiên định nói:


“Phải.”


Người Thẩm Giai Lị cứng đờ, trước đó cô cứ nghĩ sẽ nghe được một câu phủ nhận, nào ngờ lại là một lời thừa nhận dứt khoát đến vậy.


Cô cũng chẳng biết nên nói tâm trạng mình lúc này là gì. Nếu hiện tại cô vẫn còn ghét Nghê Tư Duẫn có lẽ sẽ dễ chịu hơn một chút.


Lồng ngực như bị đè nặng bởi tảng đá, không thở nổi, nước mắt lập tức tràn đầy hốc mắt.


Cố gắng giữ bình tĩnh, cô hít sâu, đè nén nghẹn ngào trong cổ họng: “Tại sao? Em thích anh bao nhiêu năm nay, chẳng lẽ chưa từng khiến anh lay động dù chỉ một lần sao?”



Cô từng rất nhiều lần muốn từ bỏ, nhưng mỗi khi gặp lại anh, lại không thể khống chế được trái tim mình.


Quá đau đớn rồi.


Thật ra cô cũng đã dần dần chấp nhận việc Chu Xán Vũ là một người đàn ông lạnh lùng.


Nhưng anh lại thích Nghê Tư Duẫn.


Chu Xán Vũ lắc đầu: “Tôi hiểu tâm trạng của em, vì tôi cũng thích cô ấy rất nhiều năm rồi.”


Một câu nói khiến bức tường phòng vệ trong long Thẩm Giai Lị hoàn toàn sụp đổ. Không ngờ được, những lời đó lại có thể thốt ra từ miệng Chu Xán Vũ.


Anh nói anh thích Nghê Tư Duẫn nhiều năm rồi.


Là từ khi nào chứ?


Thẩm Giai Lị không thể tin nổi, liên tục lắc đầu, nước mắt từng giọt lớn rơi xuống má.


Phía sau vang lên tiếng động, Chu Xán Vũ lấy từ túi áo ra một chiếc khăn tay đưa cho cô lau nước mắt, sau đó xoay người, che cho cô ở phía sau lưng mình.


Phương Lâm dẫn theo đạo diễn sản xuất cùng các diễn viên trong đoàn phim đến, vừa nhìn thấy Chu Xán Vũ, ai nấy đều kinh ngạc.


Đạo diễn vội vàng chạy tới: “Chu tiên sinh, sao ngài lại ở đây?”


Thẩm Giai Lị vẫn đang khóc nức nở sau lưng Chu Xán Vũ, đạo diễn Phương làm như không thấy.


“Chuyện lớn như vậy xảy ra trong đoàn phim, là nhà đầu tư, tôi chẳng lẽ không nên tới xem sao?” Chu Xán Vũ đút hai tay vào túi, sắc mặt nghiêm nghị, giọng nói mang theo vẻ không hài lòng.


Mọi người đều nín thở không dám thở mạnh, không ngờ sự việc lần này lại nghiêm trọng đến mức khiến Chu Xán Vũ đích thân xuất hiện.


Phương Lâm lúc này cũng vô cùng căng thẳng, liên tục cúi đầu phụ họa: “Nên nên.”


“Vậy chúng tôi vào thăm Tư Duẫn trước, ngài…” Ông dè dặt lùi lại một bước, muốn để không gian riêng cho hai người.


“Đợi đã.”


Chu Xán Vũ ngăn họ lại: “Cô ấy đang nghỉ ngơi.”


Phương Lâm ngẩn ra một lát, lúc này mới phản ứng lại được là anh đang nói đến người trong phòng bệnh, vội vã gật đầu: “Vậy, vậy để lát nữa chúng tôi quay lại thăm cô ấy.”


Nói xong, đạo diễn dẫn cả đoàn người rút lui.



“Không thể tin được, ngay cả Chu Xán Vũ cũng đích thân đến, đúng là sự việc nghiêm trọng thật.”


“Chu Xán Vũ là chỗ dựa của Thẩm Giai Lị, anh ta đến chắc chắn là để xử lý Nghê Tư Duẫn..”


“Tôi cũng nghĩ vậy, Thẩm Giai Lị và Chu Xán Vũ chẳng phải thanh mai trúc mã sao? Trước giờ tập đoàn Chu thị chưa từng đầu tư vào dự án giải trí, lúc nghe nói anh ta đầu tư cho đoàn phim mình, phản ứng đầu tiên của tôi là anh ta đang chống lưng cho Thẩm Giai Lị.”


“Hơn nữa các cô có thấy Thẩm Giai Lị khóc không? Chu Xán Vũ còn an ủi cô ấy nữa. Trời ơi, Thẩm Giai Lị đúng là người chiến thắng trong cuộc đời này, có bạn trai vừa đẹp trai vừa giàu như Chu Xán Vũ, đúng là phúc đức ba đời tích lại.”


Mọi người mải mê suy đoán theo kịch bản trong đầu mình, chỉ có Phương Lâm từ đầu đến cuối vẫn giữ im lặng.


Khi Nghê Tư Duẫn.tỉnh lại thì đã là giữa trưa, trong phòng bệnh, Chu Xán Vũ,T, Đinh Đinh và Tần Duệ đều ở đó, mỗi người đang bận rộn việc riêng.


“Em tỉnh rồi à?” Chu Xán Vũ ngồi bên giường đọc tài liệu, ngẩng đầu vô tình nhìn thấy ánh mắt cô mở to đang nhìn mình.


Mọi người đều chú ý đến, Đinh Đinh là người đầu tiên lao tới, rót một cốc nước đưa cho cô: “Chị Tư Duẫn, chị thấy sao rồi? Còn chỗ nào không thoải mái không? Bác sĩ nói chị đã ổn, có thể xuất viện rồi.”


Nghê Tư Duẫn ngồi dậy, mỉm cười nhận lấy cốc nước, hơi ấm từ ly sứ mỏng truyền vào lòng bàn tay cô, ấm áp dịu dàng.


“Bác sĩ nói không sao rồi, còn gì mà không khỏe chứ.”


Cô uống nửa ly, cảm thấy tinh thần cũng khá hơn nhiều.


“Đói không?” Giọng nói của người đàn ông vang lên gần hơn, dịu dàng như nắng ấm đầu đông tan đi giá lạnh mùa thu.


Nghê Tư Duẫn.cảm nhận bụng mình một chút rồi trả lời: “Có hơi đói.”


“Muốn ăn gì?”


Nghê Tư Duẫn không mấy hứng thú với chuyện ăn uống, nghĩ mãi cũng không ra món gì: “Mọi người quyết đi.”


Thu dọn xong mọi thứ, cả nhóm rời khỏi bệnh viện.


Từ nãy đến giờ Thẩm Giai Lị vẫn ủ rũ, không nói một lời, Nghê Tư Duẫn tưởng cô vì vụ dị ứng mà áy náy nên chủ động đi chậm lại bước tới bên cạnh.


“Sao thế?”


Thẩm Giai Lị không đáp, chỉ lặng lẽ bước đi với vẻ uất ức.


Nghê Tư Duẫn thấy lạ, thái độ này không giống tự trách, mà giống như đang giận dỗi hơn.


Cô đuổi theo, nhẹ giọng hỏi: “Không phải nói sẽ cố gắng hòa thuận sao?”



Nghê Tư Duẫn bật cười, cuối cùng cũng xác định được vị tiểu thư này đang giận hờn vô cớ.


Cô không giỏi dỗ người, một lúc cũng không nghĩ ra cách gì.


“Ái da,” cô đột nhiên ôm bụng ra vẻ khó chịu, mọi người phía trước cùng quay đầu lại,Thẩm Giai Lị là người đầu tiên đưa tay ra đỡ: “Chị sao vậy?”


Thấy cô mắc mưu, Nghê Tư Duẫn. bật cười đứng thẳng người dậy: “Hết giận chưa, tiểu thư?”


Chu Xán Vũ thấy cô đang dỗ Thẩm Giai Lị thì lặng lẽ thu hồi ánh nhìn, ra hiệu cho Tần Duệ dẫn Đinh Đinh đi tìm chỗ ăn trước.


Hai người họ tụt lại phía sau,Thẩm Giai Lị muốn chạy nhưng bị Nghê Tư Duẫn kéo lại.


“Rốt cuộc là sao vậy?” Nghê Tư Duẫn nghiêng đầu, trong giọng nói mang theo chút dịu dàng, “Chẳng lẽ những lời hôm qua cô nói với tôi đều là giả sao?”


“Dĩ nhiên không phải!” Thẩm Giai Lị mím môi, khóe mắt còn vương lệ, trông như đã ấm ức lắm rồi. “Ly nước hoa quả đó… không phải tôi cố ý hại chị đâu.”


Nghi Tư Doãn gật đầu: “Tôi biết.”


Cô ấy còn đang giận, vậy mà vẫn cố giải thích mình vô tội, càng nhìn càng thấy đáng yêu. 


“Hôm đó đạo diễn Phương nói, tối hôm chúng ta ăn tối ở Hỗ Giang, là chị đã đổi lọ tiêu cay họ định chơi khăm tôi. Lúc đọc kịch bản, giáo viên thoại chê tôi thoại kém, chị cũng âm thầm bênh vực tôi. Trước đây nhóm chúng tôi mua không ít bài viết bôi nhọ chị, chị chưa từng truy cứu lần nào…”


Thẩm Giai Lị bị dị ứng tiêu, cô biết cảm giác đó rất khó chịu, nên việc dị ứng xoài lần này khiến cô áy náy suốt.


“Vậy nên tôi rất buồn, tôi cảm thấy mình có lỗi với chị. Tại sao chị lại đối xử tốt với tôi như vậy, tại sao lại để tôi biết những chuyện đó, nếu tôi mãi mãi không biết, cứ ghét như trước thì tốt biết bao… hu hu hu…”


Nghê Tư Duẫn. dở khóc dở cười, thấy cô khóc như hoa lê dầm mưa thì biết là thực sự tổn thương rồi, nhưng bản thân lại không biết phải làm sao.


“Đừng khóc nữa.” Một câu an ủi đơn giản, là tất cả những gì cô có thể làm lúc này.


Thẩm Giai Lị rất đau lòng.


Vì Chu Xán Vũ thích Nghê Tư Duẫn, nhưng cô lại không thể ghét cô ấy.


Rõ ràng là một người rất dễ ghét, vậy mà lại âm thầm làm nhiều việc khiến người ta cảm động như thế, nếu cứ mãi giấu đi, thì cô đã có thể ghét cô ấy một cách vô tư rồi.


Nhưng bây giờ cô không làm được nữa.


Tâm sự trong lòng đều nói ra hết,Thẩm Giai Lị không kìm nén nổi nữa, lao vào lòng Nghê Tư Duẫn khóc òa lên.


“Tôi ghét chị”


Nghi Tư Doãn cười bất lực: “Biết rồi.”


Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa Truyện Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa Story Chương 27: Đã thích cô ấy rất nhiều năm
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...