Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa
Chương 16: Gọi tên em
Con số trên màn hình chậm rãi tăng lên, cả thang máy như thể đều đang dè chừng cùng một người, đến cả hô hấp cũng trở nên cẩn trọng, không khí đông cứng đến mức nghẹt thở.
Cuối cùng cũng đến tầng đã định, khi người đàn ông trước cửa chậm rãi nhấc chân rời đi, đám đông phía sau như vừa trút được một hơi thở nặng nề.
Chỉ trong chớp mắt, bóng dáng Chu Xán Vũ đã biến mất khỏi tầm mắt.
Nghê Tư Duẫn cố tình đi chậm lại một chút, liền nghe thấy tiếng xì xào sau lưng:
“Trời ơi, vừa nãy Chu Xán Vũ bước vào là tôi không dám thở luôn.”
“Tôi cũng thế! Nhất là đứng trước tôi còn là Nghê Tư Duẫn, tôi nào dám nhúc nhích chứ.”
“Này, không phải Nghê Tư Duẫn từng đắc tội với Chu Xán Vũ trong sự kiện của thương hiệu Grace à? Sao giờ vẫn có thể xuất hiện cùng khung hình với anh ta? Còn chẳng thấy cô ta bị gì hết.”
“Chuyện này tôi nghe rồi, hình như cô ấy cặp kè với Nhị thiếu gia nhà họ Minh, là Nhị thiếu đã cầu xin giúp cô ấy đó. Hồi trước còn có người thấy anh ấy đến phim trường xem cô ấy quay quảng cáo. Tôi nghĩ… sau này chắc phải gọi cô ấy là Nhị thiếu phu nhân mất.”
Mấy lời này chẳng biết bắt nguồn từ đâu, không một chứng cứ xác thực, toàn là chuyện truyền miệng.
Họ hạ thấp giọng thì thầm như thể người khác không nghe thấy, nhưng từng lời từng chữ đều lọt rõ vào tai Nghê Tư Duẫn.
Cô bước đi phía trước, âm thầm đảo mắt.
Quả nhiên con người không nên quá tò mò, vừa nghe được chuyện thị phi về mình là lập tức không còn h*m m**n biện giải gì nữa.
Toàn bộ tầng lầu này được thiết kế thành một căn hộ riêng biệt, nên vừa bước ra khỏi thang máy là tiến vào tiền sảnh. Qua một hành lang ngắn mới tới đại sảnh thật sự.
Phong cách trang trí sang trọng và hào nhoáng, hoàn toàn không giống không khí của một khách sạn.
Một cánh cửa kính khổng lồ dẫn ra sân thượng và hồ bơi ngoài trời, có thể nhìn thấy toàn cảnh chỉ bằng một ánh mắt.
Bên ngoài còn được dựng hẳn một bục tròn, trên đó là tòa tháp bánh sinh nhật do Minh Diệp đặt làm riêng, cao hơn cả một người, khiến bất kỳ ai vừa bước vào đều phải trầm trồ.
Nghê Tư Duẫn cũng không ngoại lệ. Cô đứng bên cạnh bục tròn, ngước nhìn tòa tháp bánh cao chót vót, thầm nghĩ đúng là phong cách điển hình của Minh Diệp.
Đang mải mê ngắm nhìn, bên tai bỗng vang lên giọng nói: “Sao hả? Ấn tượng chứ?”
Minh Diệp chẳng biết từ lúc nào đã nhẹ nhàng áp sát sau lưng cô, khẽ cúi xuống bên vai hỏi nhỏ.
Nghê Tư Duẫn bị giật mình, vội bước tránh sang bên, mới phát hiện anh đứng gần mình đến vậy.
“Sao anh đi mà chẳng phát ra chút tiếng động nào vậy?”
Cô cau mày hỏi, vừa nãy quả thật mải mê nghiên cứu cách xếp chồng của chiếc bánh, hoàn toàn không để ý có người lại gần.
Quanh họ là vô số ánh mắt, hai người lại đứng ở vị trí nổi bật nhất, đã vậy bản thân họ cũng là hai nhân vật hút mọi sự chú ý, nên cảnh tượng này chẳng khác nào củng cố thêm những lời đồn đại trước đó, như thể chứng minh rằng dân tình đoán đúng rồi.
Nghê Tư Duẫn đảo mắt nhìn quanh, những người xung quanh giả vờ chuyện trò, cụng ly, nhưng ánh mắt thì cứ liếc sang phía này.
Cô khẽ “chậc” một tiếng. Giờ thì đi cũng dở, mà ở lại cũng chẳng xong.
Tâm trạng khó chịu khiến cô chẳng buồn giữ mặt mũi, chỉ mong có ai đó mau tới phá vỡ cục diện gượng gạo này.
“Thấy em chăm chú ngắm tác phẩm của anh quá, anh đâu nỡ làm phiền…”
Minh Diệp vẫn chưa nhận ra nét khó xử trên mặt cô, tiếp tục thao thao bất tuyệt.
Đúng lúc này, chẳng biết từ đâu, Tần Duệ bất ngờ xuất hiện cạnh hai người, lễ độ chào hỏi: “Nhị thiếu, Nghê tiểu thư.”
Nghê Tư Duẫn gật đầu đáp lại, gượng gạo nặn ra một nụ cười xã giao.
“Nhị thiếu, tiên sinh có lời muốn nói với ngài.” Tần Duệ nhìn Minh Diệp nói.
“Hả? Lại trốn đi đâu rồi, có chuyện sao không tự đến gặp chứ?”
Minh Diệp vẫn như một chàng trai vô ưu, ngó nghiêng khắp nơi tìm người, đúng là dáng vẻ “ngốc nghếch dễ thương”, khiến Nghê Tư Duẫn nhìn mà bất giác bật cười, lòng thầm ghen tị với sự vô tư của anh.
Tần Duệ rất kiên nhẫn: “Tiên sinh xưa nay không thích lộ diện, ngài cũng biết mà.”
Khi anh nói, ánh mắt chỉ dán vào Minh Diệp, không hề liếc sang phía khác dù chỉ một chút, còn lặng lẽ chen vào giữa hai người.
Dư luận quanh đó bắt đầu chuyển hướng chú ý, ánh nhìn trên người Nghê Tư Duẫn dần tản đi.
“Anh ta muốn nói gì? Đừng bảo lại định lẻn đi uống trà nhé?”
“Không, tiên sinh nói tối nay sẽ không về biệt thự Đồ Mân.…”
Người mỗi lúc một đông, Nghê Tư Duẫn khẽ mím môi, lặng lẽ rút lui khỏi vòng vây, chọn một góc yên tĩnh bên lan can bằng đá của sân thượng, lặng lẽ ngắm nhìn đêm thành phố rực rỡ của Hỗ Giang.
Làn gió thổi qua khiền mái tóc bên tai cô khẽ bay bay, mắt cô phản chiếu ánh sáng vàng rực ở ngoài kia, bóng đèn cao ốc chập chờn, lấp lánh tựa sao trời. Trong khoảnh khắc đó, hình ảnh khuôn mặt lạnh lùng của Chu Xán Vũ lại hiện lên trong đầu cô.
Nghê Tư Duẫn nhoẻn miệng cười dưới ánh đêm, khẽ thở ra một hơi dài nhẹ nhõm.
Nếu không có Tần Duệ xuất hiện đúng lúc, cô cũng không biết mình còn phải đứng trước ánh mắt soi mói của mọi người cùng Minh Diệp thêm bao lâu nữa.
Nghĩ lại, hẳn là do Chu Xán Vũ đã sắp xếp từ trước.
Thế nhưng quay đầu nhìn quanh, lại chẳng thấy bóng dáng quen thuộc ấy đâu.
Anh rốt cuộc đang quan sát tất cả từ đâu, mà vẫn có thể xuất hiện đúng lúc giúp cô giải vây như vậy?
Chưa bao giờ cô nghĩ trên đời này lại có một người có thể ăn ý với linh hồn cô đến thế, mọi suy nghĩ của cô đều được anh nhạy bén nắm bắt.
Thật thần kỳ.
Không biết ai lên tiếng, kéo sự chú ý của Nghê Tư Duẫn quay trở lại. Cô xoay đầu nhìn.
Chỉ thấy Chu Uyển Trúc tay trong tay với Thẩm Giai Lị từ phòng trong bước ra, vừa đi vừa cười nói vui vẻ, giống hệt một đôi chị em thân thiết.
Góc cô đứng khá khuất, xung quanh không ai để ý thấy cô, liền buông lời tự nhiên:
“Trời đất, tôi nhớ là Nghê Tư Duẫn với Thẩm Giai Lị đối đầu nhau cơ mà? Phu nhân nhà họ Minh lại là bạn thân với Thẩm Giai Lị, cô ta còn đắc tội với Chu Xán Vũ… Ai cho cô ta can đảm đến dự tiệc này thế?”
“Không phải có Nhị thiếu chống lưng cho cô ta à? Không thấy lúc nãy hai người còn cười nói vui vẻ sao? Suýt nữa thì công khai luôn thân phận nhị thiếu phu nhân nhà họ Minh rồi còn gì.”
“Buồn cười thật đấy, muốn bám lên cao cũng đâu cần ra sức thế này, một người ở Hồng Kông cứ nhất quyết phải chen chân vào vòng tròn giới Hỗ Giang này làm gì?”
“Vậy tôi có chen vào chỗ của cô không?”
Một câu lạnh lùng vang lên bên cạnh, suýt nữa khiến đám người kia hồn bay phách tán.
Quay đầu lại, chỉ thấy Nghê Tư Duẫn đứng ngay bên cạnh, trên tay là ly rượu, ánh mắt hờ hững quét qua từng người, không biết đã nghe được bao nhiêu.
Vài cô tiểu thư mặt mày tái mét như gặp phải ma, cuống cuồng tản ra.
“Hừ.”
Cô ngửa đầu, dốc cạn ly rượu trong tay.
Lúc này nhân vật chính của bữa tiệc xuất hiện, tuyên bố chính thức bắt đầu buổi tiệc.
Chu Uyển Trúc trong chiếc váy dài gợi cảm đứng giữa đám đông, như một ngôi sao được mọi người vây quanh ngưỡng mộ. Khoảnh khắc đó, cô như trở lại tuổi đôi mươi rực rỡ, khi ra ngoài ai ai cũng gọi một tiếng “Chu tiểu thư”.
Còn bây giờ, mọi người đều gọi cô là “Minh phu nhân”.
“Tiểu Duẫn.”
Tại trung tâm của ánh đèn, Chu Uyển Trúc nhìn qua đám đông gọi cô, khóe mắt cong lên như nắng hè chói chang rực rỡ.
Cô vẫy tay: “Lại đây.”
Trong phút chốc, cả hội trường im bặt, ánh mắt tất cả đều dồn về phía Nghê Tư Duẫn đang đứng ở mép ngoài cùng.
Hai người cách nhau một khoảng, Chu Uyển Trúc nhẹ nhàng gật đầu với cô đầy quả quyết.
Trên bầu trời đêm, một vầng trăng tròn lặng lẽ treo cao. Ánh đèn neon cũng không sáng bằng ánh mắt ấy.
Từ góc khuất, Nghê Tư Duẫn đặt ly xuống, nhấc váy bước tới.
Lúc này cô mới để ý đến một góc khác của sân thượng — người đàn ông ấy đứng tựa lan can, như thể nhàn nhã trong gió đêm, tay cầm ly thủy tinh, ánh rượu lấp lánh nhẹ rung theo động tác. Đôi mắt sâu thẳm phản chiếu ánh sáng như mặt hồ tĩnh lặng bị gió lướt qua, dậy lên từng vòng gợn sóng.
Nghê Tư Duẫn băng qua nửa khoảng sân, bước đến bên cạnh Chu Uyển Trúc.
Ngay lập tức, cô bị đối phương thân mật kéo vào lòng, rồi nghe thấy:
“Các vị, trước khi buổi tiệc chính thức bắt đầu, tôi muốn giới thiệu với mọi người một người bạn của tôi, vị tiểu thư đang đứng bên cạnh tôi đây là Nghê Tư Duẫn, chắc các vị không ai lạ gì. Tôi không hy vọng mọi người bị những lời đồn vô căn cứ làm ảnh hưởng, vì vậy hôm nay tôi đặc biệt muốn giới thiệu long trọng, cô Nghê là khách quý của tôi, cũng là khách quý của hai nhà Chu – Minh. Nếu ai dám thất lễ với khách của tôi, thì đừng trách tôi không khách sáo.”
Một lời nói thẳng thắn, đập tan hết thảy tin đồn bịa đặt trước đó, những lời nhảm nhí xoay quanh cô và Minh Diệp cũng tự sụp đổ.
Gương mặt những người có mặt ở đó, kẻ thì kinh ngạc, kẻ thì chột dạ.
Không ngờ quan hệ giữa cô và Chu Uyển Trúc lại thân thiết đến vậy, trước đó chẳng ai nhìn ra.
Thảo nào cô có thể xuất hiện ở đây, thảo nào Chu Xán Vũ lại trách cô vô lễ — căn bản chẳng liên quan gì đến chuyện dựa vào Nhị thiếu của nhà họ Minh.
Khi đám đông tản ra, Nghê Tư Duẫn lén kéo tay Chu Uyển Trúc, khẽ gọi: “Chị Uyển Trúc…”
“Không sao, có chị và Xán Vũ ở đây thì chẳng ai dám ức h**p em trong giới Hỗ Giang này đâu.”
Chu Uyển Trúc nhẹ nhàng vỗ tay cô trấn an.
Cô đứng ngẩn ra, mãi đến khi nghe đến cái tên “Chu Xán Vũ” mới như bị nhắc nhở, chậm chạp nhận ra thì ra lần này vẫn là anh âm thầm đứng sau giúp đỡ.
“Cảm ơn…” Cô khẽ nói, giọng hơi ngẩn ngơ thất thần.
Nhưng bóng dáng trong góc ấy đã biến mất từ lâu, chẳng rõ là cô đang cảm ơn ai.
“Cảm ơn gì chứ, nếu thật lòng muốn cảm ơn thì tối nay ở lại uống với chị vài ly. Lâu lắm rồi chị mới được vui như thế này.”
Nhà họ Minh nghiêm khắc, vốn là gia đình danh giá theo nho học. Từ khi bước chân vào cửa, Chu Uyển Trúc đã bị yêu cầu phải làm một người vợ hiền, mẹ đảm.
Nhưng thật ra, lần đầu cô ấy gặp Minh Hàng lại là ở… quán bar.
Cho đến khi Nghê Tư Duẫn bị ép uống đến mức không đứng nổi, cô mới thực sự nhận ra khoảng cách quá lớn giữa Chu Uyển Trúc hiện tại và hình tượng người vợ mẫu mực ban đầu.
Nhạc tại hiện trường sôi động, tiếng trống mạnh mẽ rung lên từng nhịp.
Cô từng nghĩ chỉ có Minh Diệp thích kiểu không khí như thế này, không ngờ Chu Uyển Trúc cũng vậy.
Rượu Tây liên tục được rót, tửu lượng của Nghê Tư Duẫn vốn không cao, chẳng mấy chốc đã mơ hồ.
“Tiểu Duẫn, còn ổn chứ?” Chu Uyển Trúc uống hết một chai rượu Tây, vẫn đứng thản nhiên không hề hấn gì.
Nghê Tư Duẫn đau đầu lắc lắc, líu ríu than bằng tiếng Quảng: “Không ổn, khó chịu quá…”
Chu Uyển Trúc đỡ lấy cô, ra hiệu với Tần Duệ: “Chu Xán Vũ về phòng chưa?”
“Tiên sinh vẫn đang ở phòng nghỉ.”
Tần Duệ đứng bên cạnh, không dám bước lên.
“À, cô Nghê ở phòng 1819.”
“Được rồi, phu nhân.”
Nói xong, hai người tách ra hành động.
Lúc Chu Xán Vũ xuống dưới, Chu Uyển Trúc vừa từ phòng đi ra.
“Trà đâu?” Cô hỏi.
Chu Xán Vũ lướt nhìn cô, lại liếc sang cánh cửa vừa khép lại: “Chị có chắc là gọi em đến đây chỉ để cho cô ấy uống trà không?”
Chu Uyển Trúc: “…”
Biết thì biết, nhưng cũng đừng nói trắng ra thế chứ?
“Đồ pha trà ở đây vẫn chưa thay mới, em bảo Tần Duệ đi mua thuốc giải rượu rồi.”
“Bảo trọng.”
Chu Xán Vũ liếc cô một cái, lấy thẻ phòng trong tay cô.
“Xe của Minh Hàng đến rồi, đang đợi dưới lầu đấy.”
“???”
Người em trai này đúng là hành sự lúc nào cũng khó đoán.
“Sao không nói sớm? Vậy chị đi trước đây, em chăm sóc cô ấy cẩn thận đấy.”
“Không cần chị dặn.”
Lời vừa dứt, hai người sượt qua nhau.
Một người vào thang máy, một người quẹt thẻ mở cửa.
Anh vừa đẩy cửa bước vào, đèn trong phòng bỗng phụt tắt. Anh cảnh giác vươn tay định bật công tắc, bỗng có một thân hình mềm mại đột ngột lao vào lòng anh.
Hơi rượu từ dưới bốc lên ngào ngạt.
“Cô Nghê.” Anh lạnh giọng quát khẽ, tay khựng giữa không trung không biết đặt đâu.
Người trong lòng khẽ r*n r*, nói bằng tiếng Quảng: “Gọi tên em.”
Ánh mắt Chu Xán Vũ chợt trầm xuống, không đáp.
Một lúc sau, trong căn phòng tối đen yên tĩnh vang lên giọng nam trầm thấp đầy từ tính:
“Nghê Tư Duẫn.”
Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa
Đánh giá:
Truyện Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa
Story
Chương 16: Gọi tên em
10.0/10 từ 12 lượt.
