Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa

Chương 114: Em sẵn sàng chưa? [Hoàn]


Nửa năm nói dài không dài, mà nói ngắn cũng chẳng ngắn.


Kim đồng hồ xoay đều với tần suất nhẹ nhàng như những phím đàn trắng đen gõ nhịp dịu êm, tích tắc tích tắc, như dòng nước nhỏ chảy mãi không ngừng.


Tháng Năm, thời tiết không lạnh không nóng, như thể đột nhiên chạm đến một điểm nào đó, nhiệt độ bất chợt tăng vọt.


Ngày Quốc tế Thiếu nhi mùng 1 tháng Sáu là sinh nhật cuối cùng của Nghê Tư Duẫn trước khi kết hôn.


Đúng vào thời điểm này, Chu Xán Vũ lại bắt đầu bận tối mắt tối mũi, suốt ngày đi sớm về muộn.


Thậm chí sáng hôm đó còn phải đi công tác đến Kinh Châu, còn Nghê Tư Duẫn thì về nhà họ Tạ, có ba và anh trai ở đó, cũng không thấy cô đơn lắm.


Gần đến giờ ăn tối, Chu Xán Vũ gọi điện thoại.


Anh vừa đến sân bay, điện thoại vừa kết nối, còn chưa kịp mở miệng thì đầu dây bên kia đã vang lên giọng nói ngọt ngào của cô gái: “Sao vậy, anh yêu?”


Cơn gió mùa hạ thổi qua đại sảnh rộng lớn, khẽ khuấy động dây thần kinh nhạy cảm của anh.


Chu Xán Vũ nhíu mày: “Em gọi anh là gì cơ?”


Đầu bên kia im lặng một giây, rồi bật cười: “Gì cơ? Anh trai em vừa vào đưa đồ cho em, sao thế chồng?”


Chu Xán Vũ l**m môi, nhận lấy thẻ lên máy bay từ tay Tần Duệ.


“Em xong việc chưa?”


Từ điện thoại vang lên tiếng cửa phòng đóng lại.


Nghê Tư Duẫn bưng cà phê trở lại phòng ngồi xuống, định hỏi anh khi nào về, lại sợ bị cho là dính người, nên chỉ khéo léo hỏi vòng.


Ở nơi xa xôi là Kinh Châu, người đàn ông ngẩng tay nhìn đồng hồ, cố tình trêu cô: “Chưa đâu, lát nữa còn một cuộc họp nữa.”


“Vậy à…”


Nghê Tư Duẫn thoáng thất vọng, nhưng cũng không than phiền gì.


Công việc của anh đúng là rất quan trọng.


Cô cuộn mình trong chiếc sofa nhỏ nhâm nhi cà phê: “Vậy anh cứ làm việc đi, em không làm phiền nữa.”


Cũng mong anh làm xong sớm để còn về nhà.


Chu Xán Vũ không từ chối: “Vậy nhé.”


Cuộc gọi ngắn ngủi kết thúc như vậy.


Nghê Tư Duẫn bĩu môi nhìn điện thoại, vẻ thất vọng hiện rõ trong mắt.


Những ngày chưa nhận vai, cô vốn đã rảnh rỗi, không có Chu Xán Vũ bên cạnh, từng phút từng giây đều trở nên khó chịu.


Đột nhiên cô thấu hiểu cảm giác cô đơn trong sinh nhật năm ngoái của Chu Xán Vũ, không ai ở bên cạnh, chỉ có thể một mình ở lại công ty.


Nghĩ lại thấy may, may là hôm đó cô kịp về, không để anh một mình đón giao thừa.


Rõ ràng bây giờ cô không hề cô đơn, vậy mà trong tim lại quẩn quanh một khoảng trống kỳ lạ.


Một giờ sau, Tạ Ấp Trì lên gọi cô xuống ăn cơm.


Suốt hai mươi năm qua, luôn có người nhớ tới sinh nhật của cô, mà Tạ Huyền thì lúc nào cũng là người tích cực nhất.


Cả nhà chỉ có một cô con gái, cô thật sự được cưng chiều như công chúa.


Chiếc bánh sinh nhật được đặt trước từ lâu, Tạ Huyền còn đích thân mời thợ làm bánh đến làm chiếc bánh vô cùng tinh xảo.


Ăn tối xong cũng gần tám giờ, Tạ Huyền hỏi cô muốn cắt bánh lúc nào, cô mím môi lấy cớ rằng vừa ăn xong chưa cần gấp.


Thật ra cô đang mong Chu Xán Vũ sẽ về trong hôm nay, nên cố tình kéo dài thời gian.


Nhưng đúng như lời cô, ăn xong liền ăn bánh cũng không hợp lý lắm.


Tạ Ấp Trì nhìn ra ngay ý định của cô, lạnh lùng hừ một tiếng: “Chu Xán Vũ bận gần chết, em còn muốn đợi anh ta về? Lúc đó bánh tan hết rồi.”


“Liên quan gì anh?”


Nghê Tư Duẫn lườm anh một cái.


Đậu Đỏ cứ chạy quanh cô như có chuyện vui gì đó, lè lưỡi hồng hồng, đôi mắt tròn đen láy phản chiếu hình ảnh của cô.


Tạ Ấp Trì cúi xuống xoa đầu nó: “Không phải mới ăn cơm xong sao? Lại đói rồi hả?”


Lời vừa dứt, Hồng Đậu bỗng chồm lên, hai chân đặt lên vai anh, thân hình to lớn và sức mạnh không thể xem thường, dễ dàng quật ngã anh xuống đất.


Một cúc trắng tinh nằm đè lên người Tạ Ấp Trì, ra sức l**m mặt anh, khiến anh la oai oái, mặt mũi toàn nước dãi.


Tạ Huyền và Nghê Tư Duẫn đứng bên cạnh cười ha hả.


Nó hôm nay có vẻ đặc biệt phấn khích.


Vì là sinh nhật của Nghê Tư Duẫn, cả nhà còn đặc biệt cho nó ăn thêm.


“Chắc nó cũng muốn ăn bánh sinh nhật.”


Khóe mắt Tạ Huyền đầy vẻ cưng chiều.


Nghê Tư Duẫnchạm ngón tay lên cằm: “Nhưng mà nó vừa ăn nhiều lắm rồi.”


Đậu Đỏ ăn rất khỏe, một bữa còn hơn cả ngày của cô, tối nay lại được ăn thêm bò bít tết, chắc chắn đã no căng.


Tạ Ấp Trì bị đè dưới đất không nhúc nhích nổi, kêu trời không thấu, cầu cứu không ai giúp, còn người có thể cứu anh thì đứng bên cạnh khoanh tay xem trò vui.


“Đậu Đỏ!”


Đột nhiên, một giọng nói vang lên sau lưng nó.


Đậu Đỏ lập tức đứng bật dậy, phấn khích chạy ngược lại.


Chỉ mới một ngày không gặp, mà như cách xa nhiều năm, phản ứng của chó lúc nào cũng nồng nhiệt và chân thành nhất.


Dù có vui đến mấy, nó cũng không nhào lên người Chu Xán Vũ, chỉ nhảy nhót quanh anh.


“Không phải anh đang họp sao?”


Còn vui mừng hơn cả Đậu Đỏ chính là Nghê Tư Duẫn, khoảnh khắc anh xuất hiệnnhư thể cả thế giới đều sáng bừng lên.


Đôi mắt long lanh của cô gái ánh lên ánh sáng, cô quay người bước đến cạnh anh.


Chu Xán Vũ vẫn mặc vest, trời bên ngoài nóng, anh vừa vào nhà đã cởi áo khoác, chỉ còn lại chiếc sơ mi đen bên trong.


Sơ mi đen lì làm nổi bật vóc dáng anh rõ ràng, đặc biệt là phần cổ áo hơi mở, để lộ chút xương quai xanh quyến rũ.


Nếu không có người nhà ở đây, Nghê Tư Duẫn thật sự muốn kéo anh vào phòng “xử lý” ngay lập tức.


Khi cô đến gần, phản xạ đầu tiên của anh luôn là ôm lấy eo cô, rồi mới đặt món quà sinh nhật xuống.


“Lừa em đấy.”


Câu nói thẳng thừng.


Nhưng nghĩ lại cũng đúng, với tính cách của Chu Xán Vũ, dù thật sự có họp anh cũng sẽ gác lại để về nhà.


Nhìn hai người vẫn quấn quýt như keo sơn, Tạ Huyền cảm thấy an tâm, quan tâm hỏi: “Xán Vũ ăn cơm chưa? Đồ ăn vẫn còn nóng, nếu không để hâm lại, em ăn tạm chút nhé?”


“Tụi anh mà biết anh về thì đã đợi ăn cùng rồi, làm phiền quá trời.”


Tạ Ấp Trì đứng bên cạnh càu nhàu, vừa mới rửa mặt xong, tay vẫn cầm khăn lau nước.


Chu Xán Vũ nhướng mày, không quay đầu lại, giọng nhẹ: “Không sao, anh không đói.”


“Thật không đói?”


Từ lúc anh bước vào nhà, ánh mắt Nghê Tư Duẫnvẫn dính chặt lấy anh.


Người đàn ông khẽ cong môi, đưa tay xoa nhẹ sau gáy cô: “Thật.”


Nghê Tư Duẫn không tin.


Anh chắc chắn là đã tranh thủ thời gian về nhà, không dừng lại chút nào, trên đường chắc chắn không ăn uống gì.


Lâu vậy mà không ăn, sao có thể không đói.


Cô chớp mắt, đột nhiên cười tươi: “Vậy chúng ta cắt bánh sinh nhật nhé.”


Tạ Ấp Trì: “…”



Anh đã lười nói rồi.


Quăng khăn sang một bên, lắc đầu thở dài.


Tạ Huyền đương nhiên luôn chiều theo cô – dù sao cũng chỉ có một cô con gái quý báu.


“Vậy cắt bây giờ luôn đi, vừa hay Xán Vũ chưa ăn cơm.”


Nói xong liền quay người gọi dì Phúc mang bánh ra.


Cả nhà dọn bàn xong liền ngồi xuống.


Chu Xán Vũ đưa món quà đến tay cô: “Sinh nhật vui vẻ, vợ yêu.”


“Quà sinh nhật đấy, mở ra xem đi.”


Thật ra quà sinh nhật mỗi năm đều là điều khó nghĩ nhất, vì họ vốn không thiếu gì, tặng đồ vật thấy không có thành ý, còn đồ thủ công thì lại sợ quá đơn giản.


Trước hôm nay, Chu Xán Vũ cũng không chắc nên tặng gì cho hợp.


Nhưng khoảnh khắc bước chân vào nhà, anh bỗng hiểu ra tất cả.


Vì tặng gì không quan trọng – chỉ cần là anh, chỉ cần anh ở đây, cô sẽ thấy vui.


Nghê Tư Duẫn cẩn thận tháo lớp giấy gói, là một chiếc hộp quà khá nặng. Cô đầy mong đợi mở ra, bên trong là một hộp nhung vuông tinh xảo chất đầy những cuốn sổ.


Cả căn phòng rơi vào im lặng, ai nấy đều ngạc nhiên không nói nên lời.


Bên trong hộp đó là toàn bộ tài sản đứng tên anh.


Nghê Tư Duẫnngẩn ngơ nhìn anh, ánh mắt long lanh như phủ sương: “Anh…”


“Đây là toàn bộ tài sản nửa đời trước của anh, bao gồm công ty, bất động sản, v.v., đều đã được công chứng tài sản. Sau này, tất cả đều là của em.”


Ánh mắt sâu lắng của Chu Xán Vũ dừng lại, biểu cảm quá đỗi bình tĩnh, khiến những người khác trở nên luống cuống.


Anh giơ tay nhẹ lau đi giọt nước mắt chẳng biết rơi xuống từ lúc nào trên má Nghê Tư Duẫn, rồi nói:


“Sinh nhật cuối cùng trước lễ cưới, anh muốn trao cho em tất cả những gì anh có. Tư Duẫn, những lời này trước đây anh chưa từng nói với em, cảm ơn em đã yêu anh, cảm ơn em luôn hiểu được những lời vụng về của anh, chưa từng chê trách sự vụng dại trong cách biểu đạt của anh.”


“Có đôi khi, tình yêu không thể diễn tả bằng lời, anh nghĩ chỉ có hành động mới nói lên được. Món quà sinh nhật này không phải là xiềng xích để trói buộc em bên anh, ngược lại, anh hy vọng nó có thể trở thành điểm tựa cho em. Sau khi kết hôn, em vẫn có thể tiếp tục công việc mà em yêu thích, theo đuổi ước mơ của mình, anh sẽ luôn ủng hộ em.”


Anh nói mình không giỏi ăn nói, cũng rất ít khi thể hiện sự yếu đuối của bản thân. Anh muốn dâng hiến tất cả những gì mình có, trao cho người con gái tên là Nghê Tư Duẫn.


Tạ Huyền và Tạ Ấp Trì đứng một bên ngơ ngẩn nhìn, không ai ngờ Chu Xán Vũ lại chuẩn bị món quà sinh nhật lớn như vậy.


Thậm chí, đến cả họ, một người là cha, một người là anh cũng chưa chắc có thể làm được điều đó.


Chu Xán Vũ đã làm được.


Trước đây, Tạ Huyền còn có chút nghi ngờ về tình cảm của hai người, nhưng hôm nay, chính mắt ông đã chứng kiến Chu Xán Vũ dốc toàn bộ tài sản của mình để tặng cho Nghê Tư Duẫn.


Ông chưa từng thấy người đàn ông nào lại yêu một người phụ nữ bằng cả trái tim như vậy, thật sự là dốc hết tâm can.


“Xán Vũ…”


Tạ Huyền không kìm được lên tiếng, giọng nói còn hơi run: “Con thật sự đã suy nghĩ kỹ chưa?”


Hôm nay, cậu ấy đã đem tất cả ra, giao hết cho Nghê Tư Duẫn. Nếu sau này hai người ly hôn, thì chẳng khác nào nửa đời trước của cậu ấy trôi sông, phải làm lại từ đầu.


Trên đời này, thật sự có rất ít người làm được như vậy.


Thế nhưng ánh mắt Chu Xán Vũ lại vô cùng kiên định, anh siết chặt ánh nhìn của cô gái, chân thành gật đầu:


“Thật ra chuyện này, trước khi chính thức đăng ký kết hôn, anh đã lên kế hoạch rồi. Chỉ là thủ tục công chứng tài sản quá phiền phức, anh không thể đảm bảo mọi thứ được hoàn tất sớm.”


Hơn nữa, khối tài sản đứng tên anh cũng quá lớn, để sắp xếp rõ ràng cũng cần rất nhiều thời gian.


Tóm lại, đây không phải là quyết định bốc đồng trong phút chốc.


Anh đã suy nghĩ rất lâu.


Nghê Tư Duẫn hồi lâu không lên tiếng, chỉ cảm thấy trong lồng ngực như có một tiếng nổ mạnh, rung chuyển cả chiếc đồng hồ cổ đã im tiếng bấy lâu.


“Em biết anh yêu em, nhưng em không thể nhận.”


Cô lắc đầu, không muốn Chu Xán Vũ làm đến mức này.


Cảm xúc của cô khá nhạy cảm, khi biết đây là toàn bộ tài sản của Chu Xán Vũ, cô bắt đầu lo lắng liệu một ngày nào đó người đàn ông này có âm thầm rời đi không.


Cảm giác như một cuộc chia ly cuối cùng, cô không thích điều đó.


Chu Xán Vũ nhìn thấu suy nghĩ của cô, mỉm cười đưa tay vuốt nhẹ tóc cô:


“Em không nhận, là vì không có niềm tin sẽ ở bên anh cả đời sao?”


“Không phải đâu!”


Cô lập tức phủ nhận.


Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, trái tim Nghê Tư Duẫn bất chợt bình lặng trở lại.


Chu Xán Vũ nhanh chóng tiếp lời:


“Em đừng lo, chỉ cần anh còn sống, cả đời này anh sẽ không rời xa em.”


Chỉ một câu nói ấy, Nghê Tư Duẫnthật sự tin rằng Chu Xán Vũ chính là vị thần hộ mệnh mà ông trời đã ban cho cô.


Anh thật sự hiểu hết mọi cảm xúc của cô.


Quý giá hơn bất kỳ châu báu nào trên thế gian này.


Lông mi cô ươn ướt, ánh mắt ánh lên vẻ dịu dàng. Cô hít một hơi, đặt lại nắp hộp quà.


“Vậy em muốn ước nguyện.”


Nến đã cắm xong, nghe cô nói vậy, Chu Xán Vũ liền tự động châm nến cho cô.


Ánh đèn trong phòng dịu xuống, trong bầu không khí tràn đầy tình yêu và ấm áp, cô nhắm mắt, chắp tay, thầm nguyện điều ước sinh nhật tuổi 28 của mình:


Chu Xán Vũ, anh phải giữ lời, cả đời này ở bên cạnh em. Ba, anh trai, mạnh khỏe, hạnh phúc, mãi mãi.


Sinh nhật năm nay không được chuẩn bị quá long trọng, nhưng giống như hai mươi năm trước, vẫn có người thân bên cạnh, lại có cả người yêu, cùng nhau viết nên một tương lai tươi đẹp.


Mọi người cùng nhau cười đùa vui vẻ, khắc ghi khoảnh khắc hoàn mỹ nhất đời này.


Hôm nay là ngày Nghê Tư Duẫn ăn nhiều nhất, bữa tối đã ăn rất no, sau đó còn ăn thêm một đĩa bánh kem lớn, đến lúc về phòng tắm rửa còn thấy căng bụng chịu không nổi.


Khi cô mặc áo choàng tắm bước ra, Chu Xán Vũ đang dọn giường cho cô.


Bây giờ anh chẳng còn đồng nào, dáng vẻ đang làm việc kia giống hệt một cậu sinh viên mới đi làm ngoài bến cảng.


Nghê Tư Duẫn nhìn bóng lưng anh mà cố nhịn cười, không hiểu sao lại muốn cosplay một chút với anh.


Cô khẽ ho hai tiếng: “Khụ, ừm… anh số mấy vậy?”


Nghe thấy tiếng cô, Chu Xán Vũ nghi ngờ quay đầu lại, tay vẫn đang cầm chiếc gối ôm của cô: “Số mấy là sao?”


“Thì… mấy người làm nghề này ấy, chẳng phải đều gọi số khi phục vụ à?”


Cô không hiểu rõ lắm, nói ra mà ánh mắt cứ né tránh, không dám nhìn thẳng anh.


Chu Xán Vũ lập tức hiểu được ý cô, khóe môi nhếch lên nụ cười gian xảo, thả lỏng tay đặt gối lên đầu giường.


Anh bước lại gần cô, phối hợp vô cùng tự nhiên:


“Chị ơi, lần đầu chị đến à, đến cả em mà cũng không biết?”


Một tiếng “chị ơi” ấy khiến Nghê Tư Duẫn mềm nhũn cả người, như có luồng điện chạy dọc từ đầu xuống toàn thân, cô vịn lấy cánh cửa.


“Vậy rốt cuộc anh là…”


Câu nói còn chưa dứt, Chu Xán Vũ đã cúi sát mặt lại gần cô:


“Kỹ sư số 001, hân hạnh phục vụ chị.”


“Chị ơi.”


Hơi thở Nghê Tư Duẫn run lên nhẹ, người đàn ông này đúng là yêu tinh, từng cử chỉ từng lời nói đều mang vẻ mị hoặc đầy ám muội.


Anh gọi cô là “chị” mà chẳng thấy gượng gạo chút nào.


Ai mà nghĩ được khuôn mặt tuấn tú dịu dàng này thật ra đã ba mươi tuổi.


Cô bất chợt cảm thấy may mắn, may mà Chu Xán Vũ không phải là trai đẹp kiểu “mẫu mã” ngoài kia, nếu không chắc gì cô đã giữ được đạo đức của mình.



Nghĩ kỹ mới thấy rùng mình, bởi vì cô đâu có thiếu tiền.


Cô quay mặt đi, không để anh chạm vào môi mình: “Bên các anh đây là dịch vụ đàng hoàng đấy à?”


Chu Xán Vũ không hề nhúc nhích, cứ dán chặt lấy cô như vậy, ánh mắt lưu luyến trên đôi môi đỏ và làn da trắng ngần nơi cổ cô, hơi thở quấn lấy cô.


“Thử rồi sẽ biết.”


Lời vừa dứt, cô cảm thấy nhẹ bẫng, đầu óc quay cuồng, người đàn ông ấy đã bế cô lên ngang eo.


Khi nhận ra thì cô đã được đặt xuống giường, sau lưng là chiếc gối ôm mềm mại.


Anh đè lên người cô, ánh mắt vấn vít không rời.


Nghê Tư Duẫnnghi ngờ không biết anh có từng làm công việc này thật không, động tác quá đỗi thành thục, chẳng giống đang diễn chút nào.


“Hôm nay muốn trải nghiệm dịch vụ nào đây?”


Ngón tay anh vén nhẹ lớp vải trước ngực cô, khung xương đòn thấp thoáng cùng đường cong quyến rũ khiến yết hầu anh khẽ động.


Nghê Tư Duẫn không chịu nổi dáng vẻ như vậy của anh, vội vàng giữ lấy bàn tay đang nghịch ngợm:


“Chồng ơi, em không muốn chơi nữa, ngủ thôi nhé.”


Chỉ một tiếng gọi “chồng ơi” liền kéo anh quay về hiện thực, chợt nhớ đến cuộc gọi lúc chiều ở sân bay, tai anh còn vang vọng tiếng gọi nũng nịu của cô.


Đôi mắt anh hơi híp lại, cúi xuống, môi gần sát cô.


“Đổi cái khác.”


Nghê Tư Duẫn sững lại: “Đổi cái gì?”


Anh hạ thấp giọng, khiêu khích dây thần kinh nhạy cảm của cô:


“Gọi là anh trai.”


Tiếng gọi chiều nay thật sự đã khiến hồn anh bay mất, chỉ nghĩ lại thôi cũng thấy lâng lâng như trên mây.


Mặt cô bỗng đỏ bừng, cách xưng hô thân mật thế này, cô chưa từng nghĩ sẽ dùng để… trêu ghẹo.


Đôi mắt cô va vào ánh nhìn sâu thẳm của người đàn ông ấy, cổ họng nghẹn lại, không thốt ra nổi lời nào.


Quá ngượng.


Quá xấu hổ.


Cô thật sự không thể mở miệng nói ra.


Nghê Tư Duẫn cắn nhẹ môi dưới, lặng lẽ nhìn anh một lúc, mãi đến khi lấy hết can đảm, cô mới dè dặt đẩy anh ra: “Em thấy hơi khó chịu trong bụng.”


Nghe cô nói khó chịu, Chu Xán Vũ lập tức lật người dậy, lo lắng hỏi: “Đau à?”


Cô lắc đầu. Bàn tay lớn của người đàn ông nhẹ nhàng đặt lên bụng cô.


Ngón tay rắn rỏi xoa xoa dịu dàng.


Khung cảnh ấy vô tình chạm vào nơi mềm yếu nhất trong lòng cô, nếu sau này cô có thai, chắc hẳn Chu Xán Vũ cũng sẽ nhẹ nhàng v**t v* bụng cô như thế.


Chỉ tiếc rằng, họ sẽ không có con.


Thật ra, Nghê Tư Duẫn cũng lo lắng và sợ hãi những thử thách của việc mang thai. Nhưng nếu là vì anh, cô cảm thấy mọi khó khăn đều có thể vượt qua.


“Không sao đâu, chỉ là ăn hơi no.”


Từ nhỏ hệ tiêu hóa của cô đã không tốt, trong nhà lúc nào cũng có sẵn thuốc tiêu hoá.


“Anh xuống lấy ít thuốc cho em.”


Nói là làm, Chu Xán Vũ liền đứng dậy ra ngoài.


Nhìn bóng lưng anh khuất sau cánh cửa, Nghê Tư Duẫn khẽ thở dài, một tay ôm bụng, từ từ ngồi dậy.


Chẳng bao lâu sau, Chu Xán Vũ quay lại với thuốc tiêu hoá trên tay.


Anh ngồi xuống mép giường, ân cần đưa thuốc cho cô, lại rót thêm nước ấm.


“Em nghỉ ngơi đi, anh đi tắm.”


Máy lạnh trong phòng vẫn bật, anh đắp lại chăn cẩn thận cho cô, chắc chắn cô không bị lạnh, rồi mới quay người vào phòng tắm.


Dường như, trong khoảnh khắc ấy, cô thoáng thấy nét thất vọng trong mắt anh.


Cô đại khái đoán được là vì vừa rồi không được như anh mong đợi. Thật ra chỉ là mấy lời nói thôi, nhưng con gái đối mặt với những chuyện như vậy luôn cảm thấy ngại ngùng.


Nghê Tư Duẫn rúc cằm vào trong chăn, chỉ lộ ra đôi mắt long lanh.


Bên tai cô chỉ còn tiếng nước lờ mờ từ phòng tắm vọng ra, và cả tiếng tim đập đầy căng thẳng.


Không biết đã bao lâu, tiếng nước im bặt. Người trong phòng tắm bước ra, toàn thân ướt sũng, cơ ngực và bụng săn chắc lộ rõ, từng giọt nước theo đường cơ thể chảy xuống, thấm vào chiếc khăn tắm quấn ngang hông.


Anh không nhìn cô mà đi thẳng đến ghế sofa để sấy tóc.


Nghê Tư Duẫn mím môi, lặng lẽ dõi theo từng cử động của anh.


Cho đến khi anh sấy xong tóc, đi về phía cô, dịu dàng hỏi: “Còn thấy khó chịu không?”


Cô lắc đầu, “Đỡ rồi.”


“Ngủ thôi.”


Anh cởi khăn tắm, chỉ mặc mỗi chiếc q**n l*t, ngồi xuống mép giường, tắt đèn trần, ánh mắt không để lộ cảm xúc.


Rõ ràng anh chẳng thể hiện gì, nhưng Nghê Tư Duẫn vẫn cảm thấy như mình đang nợ anh điều gì đó.


Có lẽ vì món quà sinh nhật vừa nhận được hôm nay, mối quan hệ này ngày càng mất cân bằng, nên mới khiến cô thấy áy náy.


Cô cúi đầu không nói gì, Chu Xán Vũ dường như nhìn thấu suy nghĩ trong lòng cô, vòng tay ôm lấy cô, chân thành nói: “Anh không buồn đâu. Em cũng đừng cảm thấy mình nợ anh gì cả. Giờ chúng ta là vợ chồng, tất cả của anh vốn dĩ cũng là của em.”


“Thật ra, anh vô cùng hối hận vì lần chia tay đó. Là anh suy nghĩ chưa thấu đáo, không đủ kiên định. Anh tự cho là đúng, đẩy em ra, tưởng rằng đó là bảo vệ em, nhưng thật ra lại là làm tổn thương cả hai.”


“Để không bao giờ lặp lại sai lầm đó, anh chấp nhận buông bỏ tất cả. Vì nếu không có em, thì anh thật sự chẳng còn gì cả.”


“Em biết không? Thật ra… em mới chính là chỗ dựa của anh.”


Trái tim Nghê Tư Duẫn đập thình thịch. Những lời này, trước giờ cô chưa từng nghe anh nói.


Anh nói, cô là chỗ dựa của anh.


Chu Xán Vũ là một người mạnh mẽ đến thế, tuổi thơ đầy cay đắng đã định sẵn cuộc đời anh sẽ không bình lặng. Nghê Tư Duẫn chưa từng nghĩ, mình lại có thể đồng hành cùng người đàn ông như vậy.


Càng không ngờ, chính mình lại trở thành chỗ dựa cho anh.


Một bàn tay to lớn nắm lấy tay cô, đặt lên lồng ngực anh, bên dưới là nhịp tim rắn rỏi, mãnh liệt, còn đáng tin hơn bất kỳ lời thề thốt nào.


Hai năm qua, cô thay đổi rất nhiều, trở nên nhạy cảm hơn trong tình cảm. Nhưng Chu Xán Vũ luôn ân cần bao dung, từng chút một chữa lành cô.


Mỗi khi cô có những suy nghĩ tiêu cực, anh đều kịp thời nhận ra, rồi nhẹ nhàng điều chỉnh tâm trạng cho cô, giống như lúc này.


Nghê Tư Duẫn ngẩng đầu nhìn anh: “Anh cũng là… chỗ dựa của em.”


Luôn luôn là như thế.


“Anh trai…”


Cô khẽ gọi, tiếng nói rơi thẳng vào tai anh.


Dưới ánh đèn vàng mờ nhạt, cô thấy anh khẽ cong khóe môi, nhịp tim dưới tay cô dường như cũng nhanh hơn vài nhịp.


Chỉ một tiếng “anh” như vậy, đã khiến anh vui vẻ đến thế.


Chu Xán Vũ bất ngờ ghé sát: “Gọi thêm một lần nữa?”


Cô bật cười, đưa tay vòng qua cổ anh, môi gần như chạm vào môi anh, lần này tiếng gọi rõ ràng hơn: “Yêu anh… anh trai à.”


Tiếng nói vừa dứt, anh đã hoàn toàn đè xuống.


“Em thật sự không khó chịu nữa chứ?”


“Ừm.”


Cảm nhận được cơ thể anh… Nghê Tư Duẫn không hề mất hứng, còn chủ động hôn anh một cái: “Anh… em muốn…”


Chu Xán Vũ bật cười khẽ.


Quả thật anh là người dễ dỗ nhất thế gian này.



Chiếc áo choàng ngủ bị anh vứt xuống đất, Chu Xán Vũ nhẹ giọng dỗ cô nhấc chân lên, giọng nói mê hoặc đến tê dại.


“Bảo bối, thử để anh vào hết được không?”


Do chênh lệch thể chất, nhiều lúc Nghê Tư Duẫn không chịu nổi nên rất hiếm khi để anh hoàn toàn tiến vào.


Nhưng hôm nay, như thể bị mê hoặc, Chu Xán Vũ vừa dỗ dành vừa hôn hít, cuối cùng cũng khiến cô đồng ý phá bỏ giới hạn.


Chỉ là khi thật sự bắt đầu, cô đã hối hận.


Nước mắt thấm ướt tóc mai, thân thể rã rời đến không thể phản kháng, đầu óc quay cuồng hỗn loạn.


Cô vừa khóc vừa nức nở, Chu Xán Vũ vẫn luôn dỗ dành cô, nhưng động tác thì chưa từng dừng lại.


Trước khi mất ý thức, cô chỉ kịp nghĩ: đời này, không bao giờ gọi anh là “anh” nữa.


Cô thật sự không chịu nổi sự điên cuồng của người đàn ông này.


——


LA hiếm hoi phủ trong màn mưa mờ ảo, cơn mưa lớn kéo dài suốt một tuần trước lễ cưới.


Ban đầu ai cũng lo mưa sẽ ảnh hưởng đến buổi lễ, nhưng điều kỳ diệu là khi họ đặt chân đến vùng đất này, bầu trời LA lại trong xanh như mặt biển.


Tựa như được thượng đế ưu ái, đón chào cặp đôi bằng thời tiết dịu dàng nhất.


Ngày 14 tháng 6, tất cả khách mời đều được sắp xếp ở khách sạn, chi phí ăn ở hoàn toàn do Chu Xán Vũ chi trả.


Người lớn tuổi thì đi dạo, tham quan đây đó; đám trẻ thì tụ họp chơi trò chơi.


Tối hôm đó, tại quán bar bên bờ biển, tiệc trước lễ cưới được tổ chức. Ai bước vào quán cũng đều bị thu hút bởi tấm áp phích của Nghê Tư Duẫn, khuôn mặt đẹp đến nao lòng ấy đã được treo trong quán suốt mười năm qua.


Lúc này, mọi người mới lần đầu hiểu được chiều dài của mối tình này.


Minh Diệp bước vào, sững sờ trước cảnh tượng trước mắt.


“Chu Xán Vũ, không ngờ anh thật sự thầm yêu Tư Duẫn suốt mười năm, tôi cứ tưởng anh nói đùa!”


Trong quán vang lên điệu nhạc du dương, đám thanh niên thoải mái uống rượu, vui cười tự nhiên.


Tạ Ấp Trì nâng ly rượu, ngắm nhìn cảnh tượng vừa quen thuộc vừa xa lạ, như thể bản thân bước vào một giấc mơ dài, nơi không có tiếng súng, không có máu, chỉ có hy vọng rực rỡ đang nở rộ.


Lần đầu tiên, anh cảm nhận rõ rệt tình cảm sâu đậm của Chu Xán Vũ dành cho Nghê Tư Duẫn, hóa ra kéo dài từng ấy năm.


Không chỉ anh và Minh Diệp, mà tất cả những người đến đây đều cảm thấy kinh ngạc.


Thẩm Giai Lị thì hoàn toàn câm nín.


Cô nhớ lại hồi đó từng tỏ tình với Chu Xán Vũ, nói rằng mình đã thích anh suốt bao năm. Anh chỉ đáp lại: “Tôi hiểu, vì tôi cũng thích Nghê Tư Duẫn từng ấy năm.”


Khi đó cô không hiểu, nhưng giờ đây, khi đứng giữa khung cảnh này, nghe mọi người kể về hành trình của họ, mới thấm thía được sự kỳ diệu và gian truân của mối tình ấy.


Để tham dự đám cưới của Nghê Tư Duẫn và Chu Xán Vũ, Thẩm Giai Lị đã đặc biệt xin nghỉ phép với đoàn phim.


Từ sau khi cục diện nhà họ Minh thay đổi, cô không quay về đó nữa.


Bộ phim trước của cô vừa đóng máy là gần như lập tức vào đoàn phim mới, giờ đây cô như biến thành một kẻ cuồng công việc, đây là lần đầu tiên trong nửa năm qua cô rời khỏi đoàn.


“Chỉ nhìn một cái mà anh xác định là mình đã yêu cô ấy rồi sao?” Thẩm Giai Lị tò mò hỏi.


Chu Xán Vũ đang bước vào quầy bar lấy rượu, nghe vậy thì lấy từ trên kệ xuống một chai rượu tên là Ni Sara, mỉm cười quay đầu lại: “Chỉ một cái nhìn là đủ rồi.”


“Làm sao anh biết đó là yêu, không phải chỉ là bị sắc đẹp của cô ấy thu hút thôi?”


Chu Uyển Trúc cũng xen vào hỏi.


Mọi người dường như đều rất tò mò, dỏng tai lên chờ đợi câu trả lời.


Chu Xán Vũ thuần thục mở nắp chai, rót cho mỗi người một ly, động tác tùy ý nhưng không mất đi vẻ ổn trọng:


“Đó là nhịp tim mà cả đời này tôi chưa từng có. Nếu loại trừ khả năng bị bệnh, thì chính cơ thể tôi đã nói lên câu trả lời.”


Đó chính là yêu.


Mọi người gật đầu, như thể có thể hiểu được cảm giác rung động mà anh nói đến.


Nghê Tư Duẫn và Hứa Phán vừa đi vệ sinh về, mọi người chuẩn bị cùng nhau cụng ly.


Chu Xán Vũ đưa cho mỗi người một ly, mọi người lúc này mới cùng nâng ly.


“Chúc mừng tân hôn!”


Sau tiếng hô vang đồng thanh, ai nấy đều uống cạn ly rượu.


Minh Diệp là người đầu tiên lên tiếng: “Oa, rượu gì mà mạnh dữ, nhưng mà ngon phết đấy.”


Hương rượu rất nồng, chua ngọt xen lẫn chút cay nồng, hậu vị đậm đà quyến rũ.


Anh cầm chai rượu nhìn tên, rồi cười tươi quay sang Nghê Tư Duẫn:


“Nghê Tư Duẫn, tên rượu này nghe giống tên cậu quá. Mà sao tớ chưa từng nghe nói đến thương hiệu này nhỉ?”


“Chính là cô ấy đó, cậu nhìn không ra à?”


Giang Mẫn Na trừng mắt nhìn anh, ánh mắt rơi trên người Chu Xán Vũ.


Rõ ràng mọi người đều nhận ra, chai rượu này mang một ý nghĩa đặc biệt.


Chu Xán Vũ gật đầu.


Mọi người đều há hốc mồm, như thể đang chứng kiến một điều đảo lộn nhận thức.


Thực ra cũng không sai.


Ai mà ngờ được vị tổng giám đốc cứng rắn quyết đoán của tập đoàn Chu thị lại là một người si tình đến vậy.


Hứa Phán khẽ hỏi Nghê Tư Duẫn:


“Cậu có biết Chu tổng đã thầm yêu cậu bao lâu rồi không?”


Nghê Tư Duẫn cầm ly rượu trong tay, ánh mắt dừng lại nơi gương mặt nghiêng đầy anh khí của người đàn ông ấy, mỉm cười:


“Sau này mình mới biết.”


Nếu không phải vì lần đó anh đề nghị chia tay, có lẽ cô cũng sẽ không một mình đến LA giải khuây, càng không biết đến bao giờ mới phát hiện được tình cảm anh chôn giấu suốt bao năm.


“Thật tốt.”


Nhìn hai người cuối cùng cũng thành đôi, Hứa Phán không kiềm được vui mừng:


“Chúc hai người trăm năm hạnh phúc.”


Bữa tiệc trước ngày cưới không kéo dài quá lâu, vì sáng sớm hôm sau sẽ tổ chức hôn lễ, ai nấy đều phải nghỉ ngơi sớm.


Chỉ đơn giản tụ họp một chút, chơi vài trò nhỏ rồi trở về khách sạn.


Tối trước ngày cưới, cô dâu chú rể phải ngủ riêng. Vừa đến khách sạn, hai nhân vật chính đã bị bạn bè “bắt cóc”, mỗi người lên một thang máy.


Đêm nay chắc chắn khó ngủ, mấy chị em gái tụ tập nói chuyện xuyên đêm.


Giang Mẫn Na là người vốn không dễ rơi nước mắt, giờ ôm chặt Nghê Tư Duẫn khóc một hồi lâu, cả hai lau nước mắt cho nhau.


“Hồi nhỏ tụi mình từng hứa là sẽ cùng kết hôn, vậy mà cậu lại đi trước rồi. Không được đâu, cậu nhất định phải tìm cho mình một bạn trai, mình không muốn cô đơn suốt đời đâu, hu hu hu…”


Nghê Tư Duẫn bật cười vì lời cô bạn, đưa tay lau nước mắt cho cô:


“Na Na, cảm ơn cậu. Cậu nhất định cũng sẽ gặp được một người chỉ có mình cậu trong mắt. Cả đời này sẽ luôn là công chúa nhỏ được cưng chiều.”


Giang Mẫn Na nức nở, lần đầu bộc bạch chân tình:


“Thực ra có vài lời mình luôn muốn nói với cậu, nhưng cảm thấy rất ngượng, đã kìm nén rất lâu. Hôm nay nhất định phải nói ra.


Tư Duẫn, mình thực sự rất thích làm bạn với cậu. Vì bản thân mình vốn không phải là người tốt đẹp gì, trong mọi mối quan hệ đều có tính chiếm hữu rất mạnh.


Chính vì sự ích kỷ và tự cho là đúng của mình mà đã khiến cậu chịu nhiều phiền toái và đau khổ. Nhưng mình lại không đủ can đảm để nói lời xin lỗi đàng hoàng.


Tớ đã suy nghĩ rất nhiều. Có thể làm bạn với cậu chính là ân huệ lớn nhất mà ông trời ban cho tớ.


Cậu có một tâm hồn tự do, tớ không nên chiếm giữ cậu cho riêng mình. Cậu xứng đáng nhận được tình yêu của tất cả mọi người.


Vì vậy, tớ cũng muốn xin lỗi chị Thẩm Giai Lị và Chu Uyển Trúc. Trước kia là do tớ sai, các cậu đều là bạn của Tư Duẫn, cũng chính là bạn của mình . Mong các cậu tha thứ cho sự ngông cuồng và vô lễ của mình.”


Người chân thành rất dễ khiến người khác xúc động. Thẩm Giai Lị không kìm được đỏ cả mắt.


Cảm xúc lan tỏa, khiến cô cũng bắt đầu phản tỉnh bản thân:



“Nghe cậu nói vậy, mình cũng muốn xin lỗi chị Tư Duẫn. Trước đây lúc chưa quen biết, fan thường hay đem tụi mình ra so sánh, studio lại mua nhiều bài viết PR…


Sau này hợp tác rồi mới biết cậu thực sự rất tốt, vậy mà tớ lại có định kiến, còn từng nói với cậu nhiều lời khó nghe.


Cả đời này tớ cũng không thể tha thứ cho chính mình.”


“Các cậu làm gì thế?”


Nghê Tư Duẫn cũng nghẹn ngào, đưa tay nắm lấy tay cô ấy:


“Mình tha thứ rồi, được không?”


Vừa dứt lời, Thẩm Giai Lị lập tức òa khóc.


Trong phòng ngập tràn tiếng nức nở, ai có thể tin được đây là căn phòng của một cô dâu sắp cưới?


Phía bên này đang tâm tình rơi lệ, phía bên kia đám đàn ông cũng tràn đầy cảm khái.


Minh Diệp về khách sạn rồi vẫn kéo Chu Xán Vũ ra ban công uống rượu, hai người ngồi ngắm trăng.


“Không ngờ anh lại kết hôn trước tôi.”


Bấy nhiêu năm qua, bên cạnh Chu Xán Vũ chưa từng có ai thật sự xuất hiện, càng không có chuyện yêu đương gì rõ ràng, trái ngược hoàn toàn với anh.


Minh Diệp nghĩ, cho dù bản thân không quá muốn kết hôn, nhưng cũng không đến nỗi bị người khác vượt mặt.


Vậy mà đúng là bất ngờ.


Chu Xán Vũ ngồi ở ghế đối diện, vắt chân:


“Người muốn cưới cậu còn phải xếp hàng lấy số, cưới hay không là do một câu của cậu thôi.”


Đúng là vậy.


Trong mắt người ngoài, Minh Diệp tuy ham chơi nhưng lại đào hoa kinh khủng, đi đâu cũng có gái đẹp vây quanh.


Ngay cả người nhà họ Minh cũng từng thắc mắc: anh không thiếu phụ nữ, sao cứ không chịu kết hôn, sinh con?


Thậm chí còn có người nghi anh thích đàn ông.


“Nghe cậu nói như thể tôi đào hoa lắm ấy.”


“Không phải à?”


Cũng đúng.


Minh Diệp không phản bác được, chỉ có thể ngửa đầu uống cạn một ngụm rượu.


Hai người im lặng hồi lâu, Minh Diệp uống cạn chai rượu bên cạnh, mới chậm rãi lên tiếng:


“Thật ra tôi vẫn thích cô ấy.”


Chu Xán Vũ quay đầu nhìn anh một cái, không nói gì, chỉ uống một ngụm rượu.


“Nhưng đời này chắc cũng chỉ có thể như vậy.”


Chỉ có thể dừng lại ở mối quan hệ chị em dâu mà thôi, nhưng ít nhất cả đời này vẫn là người thân.


Chu Xán Vũ gật đầu:


“Cũng tốt.”


Kết quả như vậy là tốt cho tất cả mọi người.


Gió biển mằn mặn thổi tới, đánh thức ánh bình minh còn mơ màng.


Cả đêm trước ngày cưới, cô dâu và các phù dâu đều không chợp mắt nổi. Tâm trạng quá đỗi phấn khích khiến họ chẳng cảm thấy buồn ngủ chút nào.


Bốn giờ sáng, chuyên viên trang điểm đã đến. Nghê Tư Duẫn ngồi yên trước bàn trang điểm, để họ thoải mái “biến hóa”.


Chưa bao giờ việc dậy sớm để trang điểm lại khiến cô vui vẻ đến thế. Căn phòng tràn ngập tiếng cười nói, đây là lần cô vừa nhẹ nhõm vừa hồi hộp nhất.


Sau hai tiếng chuẩn bị, trang điểm xong và thay lễ phục, Nghê Tư Duẫn ngoan ngoãn ngồi trò chuyện với hai phù dâu.


Gương mặt cô vốn đã có khí chất quá nổi bật, khiến thợ trang điểm dù dày công cũng chẳng biết làm sao để khiến vẻ đẹp ấy thêm phần hoàn mỹ.


“Đẹp quá đi mất, Tư Duẫn, mình sắp khóc nữa rồi đây…”


Giang Mẫn Na mím môi, đôi mắt lại bắt đầu ngân ngấn nước.


Phù dâu còn lại, Thẩm Giai Lị cũng nhìn cô không rời mắt, quả thật vẻ đẹp ấy khiến người ta không sao diễn tả được.


Chu Uyển Trúc khoanh tay, tay cầm đôi giày cưới của cô dâu:


“Thôi mau nghĩ xem nên giấu giày ở đâu đi, đoàn rước dâu sắp đến rồi đấy.”


Một câu nói đã đánh thức cả đám người đang mơ màng, các cô gái vội vã giấu giày, trong khi bên ngoài đoàn rước dâu đã lên đường.


Những người đàn ông bảnh bao trong vest, tay cầm hoa và phong bì đỏ dày cộp, chuẩn bị đi đón cô dâu xinh đẹp nhất.


Mang theo những nghi thức truyền thống, họ tạo nên một câu chuyện tình yêu mới giữa vùng đất xa lạ.


Họ đến trước cửa, vừa cười đùa năn nỉ vừa nhét không biết bao nhiêu phong bì qua khe cửa.


Minh Diệp là người hét to nhất: “Mau mở cửa đi, đừng làm lỡ giờ lành!”


Bên trong vẫn không thương tiếc mà tiếp tục đòi thêm phong bì.


Trải qua nửa tiếng thử thách, chú rể cuối cùng cũng được bước vào.


Anh gần như lao vào phòng, nóng lòng muốn đón lấy cô dâu của mình.


Khoảnh khắc nhìn thấy cô, trái tim anh như tái hiện lại nhịp đập từ mười hai năm trước, thình thịch, thình thịch.


Phù rể Minh Diệp và Lâm Nhượng thì sốt ruột đi tìm giày, còn Chu Xán Vũ thì đứng sững tại chỗ, say mê nhìn cô không rời.


Mọi người cười ồ lên, cuối cùng cũng hiểu vì sao Nghê Tư Duẫn lại có thể khiến anh si mê đến thế.


“Chu Xán Vũ, mau tìm giày đi chứ!”


Tiếng thúc giục vang lên phía sau, nhưng anh vẫn ung dung bước tới bên giường.


Các phù dâu định ngăn lại nhưng không kịp nữa, Chu Xán Vũ đã một tay bế bổng cô dâu lên.


Anh mặc kệ hai người kia vẫn đang lục lọi tìm giày dưới đất, quay người rời khỏi phòng.


Anh đến đây là để rước vợ, dù có mang giày cho cô thì cũng tuyệt đối không để cô bước chân trần trên sàn.


Nghê Tư Duẫn vòng tay ôm chặt lấy anh, nụ cười nơi khóe môi rạng rỡ hơn bất kỳ ai.


Cô làm bộ giận dỗi: “Anh ăn gian quá đấy.”


Chu Xán Vũ cúi đầu cười dịu dàng: “Anh không thể chờ thêm được nữa rồi.”


Anh không muốn lãng phí thời gian, chỉ muốn sớm hoàn thành bước cuối cùng này, để hai người chính thức trở thành vợ chồng.


Người phía sau đuổi theo cũng chẳng ngăn được, đành bất lực đi theo.


Chuỗi người dài bị anh bỏ lại phía sau, cứ thế trông theo anh đặt cô dâu lên ghế phụ chiếc xe hoa, rồi tự mình ngồi vào ghế lái.


Anh lấy ra đôi giày cưới đã chuẩn bị sẵn từ phía sau xe, nhẹ nhàng mang vào chân cô.


Anh không bao giờ để công chúa của mình phải đi chân trần.


Làm xong tất cả, Chu Xán Vũ nghiêng đầu nhìn cô, tay nắm vô lăng, dịu dàng hỏi:


“Em sẵn sàng chưa?”


Sẵn sàng chưa?


Trở thành vợ anh.


Nghê Tư Duẫn cong môi, đôi mắt đẹp rạng ngời, kiên định gật đầu.


Chân ga được nhấn xuống, họ cùng nhau lao về phía hạnh phúc.


Phía sau là đoàn xe dài dằng dặc, hộ tống họ đến bãi biển.


Trên bãi cát rực rỡ ánh vàng, một sân khấu xa hoa lộng lẫy được dựng lên, phông nền là sắc màu ngọt ngào lãng mạn.


Sóng biển như những bản nhạc tình vang vọng.


Nơi từng ghi lại bi kịch năm xưa, giờ đây đang phát lại một bộ phim tình yêu, thời lượng dài vô tận, chẳng thể nhìn thấy điểm kết thúc.


Hạnh phúc không có hồi kết, giống như tình yêu của họ vậy, sẽ không có dấu chấm hết.


Vì câu chuyện của họ, vẫn chưa kết thúc….


Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa Truyện Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa Story Chương 114: Em sẵn sàng chưa? [Hoàn]
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...