Bến Bờ - Duy Tửu
Chương 83
Là chị hai Hứa Mai gọi điện tới, Hứa Kiệt lúc đó mới biết khoản tiền bồi thường của Hứa Trường Sinh đã được giải quyết xong.
Hứa Kiệt đều đặn đi học ở trường, bỗng nhiên không còn kỳ vọng gì vào tiền bạc nữa. Trong cuộc sống có quá nhiều điều bất lực, cô chỉ có thể chờ đợi. Chờ lớn lên, chờ kỳ thi đại học, chờ rời khỏi nơi này.
Cũng chính trong khoảng thời gian ấy, cô biết được rằng trong vụ nhảy lầu rúng động kia, người chết chính là bố của Tưởng Viên.
Cuối tuần đó cô không về nhà, nằm trên giường ký túc xá, mở iPod lên rồi lại nghe bài “Tính Xấu Không Đổi”.
Cô muốn khiến bản thân vui vẻ hơn một chút, mà cũng chỉ có buổi chiều hôm đó, khi Tưởng Viên cho cô mượn iPod, là lúc vui nhất. Cô hy vọng bài hát này có thể đưa cô quay trở lại.
Hứa Kiệt đối với rất nhiều chuyện đều không có cảm xúc, ngay cả khi Hứa Trường Sinh chết cô cũng không rơi một giọt nước mắt, nhưng ngày hôm ấy trước mắt cô cứ xám xịt mờ mịt, mây đen dày đặc, mãi không tan đi.
Cô xóa số điện thoại của Tưởng Viên, có lẽ anh đã ra nước ngoài, và cô cũng đã hứa với Tưởng Thành Mẫn rằng sẽ không bao giờ liên lạc với anh nữa.
Cô nghe gần cả trăm lần, phát hiện mình không sao tìm lại được niềm vui của ngày hôm đó. Mỗi lần nghe, nước mắt lại rơi.
Cô nhìn chằm chằm l*n đ*nh màn đã trũng xuống, trên đó có xác muỗi chết, muỗi chỉ có một mùa hè. Cô kìm lại tiếng nghẹn ngào. Một người tự phụ, luôn muốn nhanh chóng trưởng thành như cô, cũng sẽ thở dài trước việc thời gian không bao giờ quay trở lại.
*
Năm đó vào dịp Tết Nguyên đán, ba người chị của Hứa Kiệt đều trở về, thoáng chốc giống như quay lại những năm tháng tuổi thơ.
Khoản tiền bồi thường của Hứa Trường Sinh là 120 vạn. Trước đó Hứa Trúc và Hứa Mai đều đã bỏ tiền ra ứng trước, trên người cũng mang nợ, Hứa Mai cẩn thận tính toán sổ sách, quyết định trước tiên trả hết nợ của từng nhà rồi mới chia tiền.
Hứa Kiệt ngồi bên bếp đun lửa, cô ném vào trong bếp một nắm lạc và khoai lang, ra sức kéo ống bễ, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn Hứa Trúc đang thái rau.
Trên các ngón tay của Hứa Trúc không biết đã bị nhuộm màu gì, còn dán băng cá nhân, các khớp tay thô to, nứt nẻ nghiêm trọng. Điển hình là đôi tay của một người phụ nữ lao động.
Hứa Kiệt moi lạc ra khỏi tro, bóc vỏ, dùng đầu ngón tay xoa cho lớp vỏ mỏng đỏ bung ra. Lạc chín nhai rất thơm, Hứa Kiệt đưa những hạt lạc tới bên miệng Hứa Trúc.
Hứa Trúc chỉ ăn mấy hạt, rồi nói: “Chị không ăn đâu, em tự ăn đi.”
Động tác cô đứng thẳng người trông rất khó khăn, lưng luôn khòm xuống, giống như một cỗ máy đã cũ kỹ.
Cô lúc nào cũng rất mệt, Hứa Kiệt nhìn thấy bóng dáng của mẹ trên người Hứa Trúc. Ảo giác mơ hồ ấy làm Hứa Kiệt sợ hãi. Cô cụp mắt xuống, không biết phải diễn đạt nỗi lo của mình thế nào.
Trước bữa cơm, Hứa Mai đã tính xong sổ sách, trừ đi phần tiền của cô và Hứa Trúc, vẫn còn dư mấy chục vạn, cô hỏi Hứa Trúc: “Chị cả, chị nói xem chia thế nào?”
Hứa Trúc nói: “Chia đều.”
“Dựa vào đâu mà chia đều?” Hứa Lan là người đầu tiên phản đối: “Từ nhỏ đến lớn, Hứa Kiệt tiêu nhiều tiền hơn em bao nhiêu như vậy, trong cái nhà này, tài nguyên em nhận được xưa nay luôn là ít nhất, lần này chẳng phải nên bù đắp cho em sao?”
“Hứa Kiệt còn phải đi học, phải để đủ tiền cho con bé.” Hứa Trúc nói: “Em đừng có ghen tị với nó, ai bảo em thi không đỗ cấp ba?”
Hứa Lan bĩu môi, quăng phịch đôi đũa xuống, đứng bật dậy gào lên: “Không công bằng!”
Hứa Trúc và Hứa Mai đều không nói gì, Hứa Kiệt thì từ đầu đến cuối cứ như chuyện không liên quan tới mình, lặng lẽ ăn cơm. Một con gà hai cái đùi, đều bị cô ăn hết.
Hứa Lan uất ức đầy bụng chạy ra ngoài, mãi đến tối cũng không về. Hứa Trúc ra ngoài tìm một vòng, gọi điện cho cô ta cũng không nghe, tức đến mức giậm chân liên hồi.
Hứa Lan chạy tới nhà Thiệu Dũng. Thiệu Dũng vẫn sống cùng bố mẹ trong khu nhà tập thể, chỗ ở còn nhỏ hơn cả căn nhà tự xây của nhà cô ta, thêm một người thôi là đã không còn chỗ đặt chân.
Hứa Lan chỉ có thể co ro trên giường trong phòng của Thiệu Dũng. Sát vách là phòng ngủ của bố mẹ anh ta, hoàn toàn không cách âm, bên này chỉ cần đánh rắm một cái, bên kia lập tức nghe thấy.
Hứa Lan và Thiệu Dũng lặng lẽ l*m t*nh xong, cô hạ giọng khóc lóc kể với anh về sự bất công trong nhà, rằng chị cả chỉ thương mỗi Hứa Kiệt.
Thiệu Dũng ôm lấy cô: “Giờ chẳng phải đã có anh thương em rồi sao? Đừng buồn nữa.”
“May mà có anh.” Hứa Lan lau nước mắt, cũng chỉ khi ở trước mặt Thiệu Dũng, cô mới là cô bé được cưng chiều.
Thiệu Dũng thở dài, Hứa Lan lại ngu ngơ quay về lối cũ, lúc này là lúc nói chuyện công bằng hay không công bằng sao? Quan trọng là tiền, cô lúc nào cũng không nắm được trọng điểm.
Anh nói với Hứa Lan: “Thật ra, em muốn lấy được nhiều hơn cũng không phải là không thể.”
“Anh có cách gì?” Hứa Lan hỏi.
Thiệu Dũng nói: “Em còn nhớ bố em chết thế nào không? Chuyện đó không thể thiếu phần của Hứa Kiệt đâu, chị cả em chẳng lẽ lại trơ mắt nhìn nó vào tù sao?”
Hứa Lan trợn to mắt, “Sao em lại quên mất chuyện này nhỉ?” Một lúc sau cô lại do dự, “Vậy em thật sự phải đẩy Hứa Kiệt vào tù à? Lại còn không có chứng cứ.”
“Ngốc quá, dĩ nhiên là không.” Thiệu Dũng cười, “Chỉ cần dọa cho chị cả em sợ là được. Chị ấy thương Hứa Kiệt như thế, vì nó mà bỏ ra chút tiền cũng là điều nên làm.”
Hạng dân thường như Hứa Trúc thì nhát gan sợ chuyện, đừng nói là vào tù, chỉ cần bị cảnh sát triệu tập thôi cũng đã sợ chết khiếp rồi.
*
Hứa Kiệt cứ mỗi lần được nghỉ là lại sang nhà Hứa Trúc giúp chị làm việc nhà.
Hứa Trúc không nỡ để cô vất vả, bảo cô đừng sang suốt như thế, chỉ còn một học kỳ nữa là thi đại học rồi. Hứa Kiệt nói sẽ không vì chút thời gian này mà ảnh hưởng đến việc học, trong lòng cô tự biết chừng mực.
Hai đứa con của Hứa Trúc đều rất hay khóc, đứa lớn khóc xong thì đến đứa nhỏ khóc, đứa nhỏ khóc xong lại đến đứa lớn, không lúc nào yên. Khi Hứa Kiệt thay tã cho đứa nhỏ, cô nhìn thấy vết bầm xanh trên mông nó. Cô tức giận xông thẳng vào phòng của em dâu, chất vấn: “Các người ai véo nó rồi?”
Em dâu đối diện với Hứa Kiệt xông vào cũng quát lên: “Cô nói linh tinh cái gì thế?”
“Vết bầm tím trên mông nó là sao?”
Hai cô gái lao vào đánh nhau, mẹ chồng của Hứa Trúc kéo Hứa Kiệt ra, “Tôi còn chưa tìm cô để tính sổ, cô lại dám đến đòi tôi giải thích? Chính cô ta ngược đãi cháu tôi!”
“Ai ngược đãi cháu bà?”
“Chị cô chứ ai nữa!”
“Xạo chó! Tôi xé toạc cái mồm bà ra!” Cô chỉ thẳng vào hai người đó mà chửi: “Lần sau mà còn để tôi thấy bà bắt chị tôi giặt đồ cho bà, ăn đồ dinh dưỡng của chị tôi, tôi gặp bà lần nào đánh bà lần đó, móc tròng mắt bà quăng xuống hố xí!”
“Đồ thần kinh! Cả cô lẫn chị cô đều là đồ thần kinh!”
“Tôi cảnh cáo các người, chị tôi không phải đến đây để làm bảo mẫu cho các người.” Hứa Kiệt nghiến răng nói, “Sau này tôi sẽ thường xuyên qua đây, không ai được phép bắt nạt chị ấy.”
Dù thế nào đi nữa, Hứa Kiệt cũng không tin là Hứa Trúc véo đứa bé. Cô không hiểu nổi, vì điều đó không hợp logic. Cô cũng không tài nào hiểu được vì sao họ lại nói Hứa Trúc là thần kinh.
*
Ngày Hứa Lan và Thiệu Dũng tới tìm Hứa Trúc, họ còn dẫn theo mấy người đàn ông đứng canh ngoài cửa, chặn Hứa Trúc ngay trong nhà.
Hứa Lan bắt Hứa Trúc phải đưa cho cô ta một nửa tiền bồi thường, nếu không cô ta sẽ đi tố cáo Hứa Kiệt đã giết Hứa Trường Sinh.
Hứa Trúc nhìn những kẻ xa lạ tràn vào nhà mình, vừa kinh vừa sợ, tức đến mức thở không ra hơi, chất vấn Hứa Lan: “Em dẫn người ngoài tới, dồn em gái mình vào đường chết, rốt cuộc ai mới là người thân của em?”
“Người thân cái chó gì.” Hứa Lan nói, “Trong cái nhà này có ai đối xử tốt với em đâu? Bây giờ em chỉ cần tiền, tiền mới là thứ tốt.”
Hứa Trúc không thể đưa số tiền đó, hai chị em cãi vã mấy lượt vẫn không ngã ngũ, mặt ai nấy đều đỏ bừng.
Thiệu Dũng nở nụ cười ngoài mặt mà không có trong lòng, nói: “Chị cả, em út có lẽ là đứa có tiền đồ nhất trong nhà các chị. Có thể lần này không làm gì được nó, nhưng ảnh hưởng thì không nhỏ đâu. Mang trên lưng nghi vấn giết người, sau này nó còn làm sao tìm việc, kết hôn, sống cuộc đời của mình được chứ?”
Hứa Trúc nghĩ tới Hứa Kiệt, trong lòng đau nhói một trận, cuối cùng đành đồng ý đưa tiền cho Hứa Lan. Hứa Lan cầm được tiền rồi, lại đột nhiên thấy buồn: “Quả nhiên chị chẳng thương em chút nào. Hứa Kiệt phạm lỗi lớn như vậy, chị hận nó chết đi được, vậy mà bây giờ vẫn chịu dùng tiền giúp nó dàn xếp. Sao chị có thể thiên vị nó đến thế?”
Hứa Lan cũng không ngờ rằng, đúng vào khoảnh khắc này, người cô hận nhất lại chính là Hứa Kiệt.
Hứa Trúc không muốn nhìn Hứa Lan thêm một lần nào nữa, nói: “Chị chẳng phải đã từng nói rồi sao, em chỉ cần học hành cho tử tế thì chị cũng nuôi em? Trong nhà ăn uống, lần nào chẳng ưu tiên cho hai đứa nhỏ các em trước? Quần áo Hứa Kiệt có, chị cũng mua cho em, nó còn mặc lại đồ em không cần, em còn muốn chị công bằng thế nào nữa?” Nói đến cuối, chị gần như khản giọng: “Bố mẹ buông tay mà đi rồi, để lại một cái nhà tàn tạ thế này. Chị cũng muốn các em sống cho tử tế, nhưng chị không có tiền, không có bản lĩnh, chị đã cố hết sức rồi!”
Hứa Lan đứng đó lặng im rất lâu, không thốt ra được một lời nào, rồi rời khỏi nhà Hứa Trúc.
Sau lần bị đe dọa ấy, Hứa Trúc dường như mất hồn, ở lì trong phòng mấy ngày liền không ra ngoài.
Đến khi Hứa Kiệt lại sang thăm, cô mới biết Hứa Lan vì đòi tiền mà còn dẫn cả Thiệu Dũng tới đe dọa. Là em dâu của Hứa Trúc nói cho Hứa Kiệt biết. Hứa Kiệt định đi tìm Hứa Lan để đòi lại tiền, nhưng Hứa Trúc ngăn cô lại: “Chị ba của em sau này sẽ biết mình sai thôi, nó chỉ cảm thấy ở trong nhà này bị tủi thân, nhất thời hồ đồ mà làm vậy.”
Bất kể là ai trong số họ phạm lỗi, Hứa Trúc đều sẽ tha thứ. Hứa Trúc ghi nhớ kỹ lời dặn dò của mẹ trước lúc qua đời: chăm sóc Hứa Trường Sinh, chăm sóc ba đứa em gái.
Hứa Trúc nói: “Tiền đưa cho ai cũng chẳng quan trọng, chị chỉ mong các em được bình an.”
Mắt Hứa Kiệt đỏ lên, cô lại nhắc đến chuyện lần trước: “Chị, đợi em ra ngoài đi học rồi, chị đi theo ở cùng em nhé, đừng ở lại trong làng nữa.”
Giữa hàng mày ánh mắt của Hứa Trúc tích tụ nỗi u sầu không tan, nhưng chị vẫn mỉm cười gật đầu, nói: “Được.”
Hứa Kiệt thấy chị cuối cùng cũng đồng ý, trong lòng vui sướng, thao thao bất tuyệt nói về tương lai: “Em nhất định sẽ để chị sống cuộc sống tốt đẹp. Em sẽ tìm được công việc thật tốt, kiếm đủ tiền, mua cho chị một căn nhà của riêng chị. Chị ở nhà trồng hoa nuôi cỏ hưởng phúc, cuối tuần em về, chị nấu cho em những món ngon.”
Hứa Trúc xoa đầu cô, nói rằng chị nhất định tin cô.
Hứa Trúc đương nhiên biết, Hứa Kiệt tuyệt đối không vô tội. Cô thông minh nhưng cũng hơi xấu tính. Đối với cảm xúc của Hứa Lan cô luôn giả vờ không để ý, khi Hứa Lan cảm thấy tủi thân, cô cố tình làm bộ nhai nhóp nhép để chọc tức.
Nhưng Hứa Trúc là chị cả, cô sẽ luôn chăm sóc cô, bảo vệ cô, bao dung cô.
Sẽ mãi mãi không bỏ rơi cô.
*
Sau khi học kỳ thứ hai lớp 12 bắt đầu, Hứa Kiệt liên tục có các kỳ thi thử, và kỳ nghỉ cuối tuần cũng chuyển thành nghỉ tháng. Cô ít khi đến nhà Hứa Trúc nữa.
Điện thoại của cô trong tuần cũng không bật máy.
Ngày hôm đó là giáo viên đến thông báo cho Hứa Kiệt, với vẻ mặt nghiêm trọng, bảo cô về ký túc xá thu dọn đồ đạc, nói rằng gia đình cô có chuyện.
Hứa Trúc đã ngã xuống từ con đập trước nhà, bị ngâm trong nước cả đêm. Ngày hôm sau, khi người ta phát hiện ra, tay chân của chị đã tái xanh, bụng thì phình to, mặt mày biến dạng, đã chết nhiều giờ.
Bên bờ sông, cảnh sát đã kéo dây phong tỏa.
Hứa Kiệt như điên dại lao tới, chỉ kịp nhìn Hứa Trúc một cái, rồi không cho cô nhìn nữa. Cô không thể tin rằng Hứa Trúc lại chết như vậy, đã hứa là sẽ đi học đại học rồi ở bên cô.
Sao lại chết được cơ chứ?
Hứa Kiệt chắc chắn rằng, chính mẹ chồng của Hứa Trúc đã đẩy chị xuống rồi để chị chết đuối. Bà ta thật ác độc, luôn bắt nạt Hứa Trúc, mùa đông lạnh giá mà bắt chị giặt cả đống quần áo, suốt ngày làm việc nhà, chị mệt đến mức không thể đứng thẳng được.
Mẹ chồng của Hứa Trúc nghĩ rằng chuyện gia đình không nên để người ngoài biết, không muốn gây ồn ào, muốn lén lút hỏa táng rồi chôn cất. Nhưng Hứa Kiệt như một con chó điên, cắn loạn xạ. Bà ta nói rằng chị cô vốn đã bị bệnh tâm thần, mỗi tối đều khóc, đánh đứa trẻ, còn nói nghe thấy mẹ cô gọi tên từ trên đập sông.
“Tôi nghĩ, cô ta xuống đó là để tìm mẹ mình.”
Người trong ủy ban làng và cảnh sát đều an ủi Hứa Kiệt, nói rằng sẽ cho cô một sự thật.
Cảnh sát đã thu thập chứng cứ, thi thể Hứa Trúc cũng đã được đưa đi, nhưng bước đầu đã loại trừ khả năng án hình sự. Họ đã mời các chuyên gia tâm lý, các chuyên gia dựa trên hành vi và động thái của Hứa Trúc trước khi qua đời, cho rằng cô rất có thể đã mắc chứng trầm cảm sau sinh, sống trong hoàn cảnh khó khăn, chịu đựng cú sốc lớn, và tự sát.
Hứa Kiệt rất muốn tìm một người để đổ lỗi, để khiến ai đó chịu trách nhiệm cho cái chết của Hứa Trúc, nhưng không có ai.
Cô lại một mình về nhà, con đường dài vô tận, núi nối tiếp nhau. Cô từ chiều tối đi đến tận sáng hôm sau, đi đi dừng dừng, rồi ngất xỉu bên đường, lại tỉnh dậy.
Nhưng Hứa Trúc ơi, em đau đớn quá, chị có biết không?
Không phải một tảng đá khổng lồ đè lên cô, mà là những nỗi đau nhỏ bé đến mức không thể nhỏ hơn, nhẹ đến mức không thể nhẹ hơn, như những hạt giống bồ công anh, bay vào cổ họng cô, khiến cô không thể thở được.
Hứa Trúc, chị đưa em đi với.
Cô quỳ xuống đất, há miệng thật lớn, khóc ngất lên.
Một thế giới đẹp đẽ như vậy, phong cảnh tuyệt vời như vậy, lại cướp đi những người quan trọng nhất của cô. Mẹ cô, chị cô, sau khi trở thành mẹ đều tự nguyện hiến dâng bản thân. Còn cô, là kẻ tội đồ, là tên đao phủ đẩy họ đến cái chết.
Cô căm hận thế giới này.
Tác giả có lời muốn nói:
Hoa cố độc đã kết thúc hoàn toàn.
Phía sau còn có góc nhìn của Tưởng Viên, nhưng Hoa có độc chỉ là câu chuyện của Hứa Kiệt, nên sẽ không viết ở đây.
Khi viết phần này, tôi đã nghe rất nhiều bài hát xưa cũ, và đã sắp xếp một số danh sách bài hát:
,
,
Time machine
Bến Bờ - Duy Tửu
Đánh giá:
Truyện Bến Bờ - Duy Tửu
Story
Chương 83
10.0/10 từ 34 lượt.
