Bến Bờ - Duy Tửu

Chương 78


Khoản tiền này của Tưởng Viên, đối với Lục Nghê mà nói đúng là cơn mưa kịp lúc.


Cô mua lại số cổ phần trong tay Uông Thụy Tuyết, đã thanh toán 30% trước.     khoản tiền đợt hai cô vốn định tìm cách xoay xở gom góp, nhưng trùng hợp đúng lúc ấy, Tưởng Viên đưa tiền cho cô.


Lục Nghê không có lý do gì để từ chối.


Cô nhanh chóng chuyển nốt 70% còn lại cho Uông Thụy Tuyết. Nếu Uông Thụy Tuyết biết được cô sắp nhận tiền từ quỹ đầu tư mạo hiểm, chưa chắc đã chịu kết thúc hợp tác một cách sòng phẳng.


Nhưng thực ra Uông Thụy Tuyết hoàn toàn không có “khứu giác” ở phương diện này. Cô ta chỉ cảm thán tiền mặt trong tay Lục Nghê quá nhiều, móc ra nhẹ nhàng như vậy, vừa có chút ghen ghét, lại tiện thể thấy may mắn vì khoản đầu tư lần này đã kết thúc suôn sẻ.


Xung quanh Uông Thụy Tuyết có rất nhiều người, cầm tiền nhàn rỗi đi đầu tư đủ loại mô hình kinh doanh kiểu tiểu tư sản, những kẻ đầu tư chơi cho vui ấy, không ai là không lỗ sạch vốn.


Uông Thụy Tuyết chỉ thử đúng một lần này, moi được tiền từ chỗ Lão Tần để đầu tư cho Lục Nghê. Lão Tần mỗi lần nhắc tới chuyện đó đều mỉa mai châm chọc cô, nói chắc chắn cô sẽ thua lỗ sạch sẽ, đến lúc đó đừng có về nhà khóc lóc.


Lúc đầu Uông Thụy Tuyết cũng giải thích với Tần Phong rằng Lục Nghê không phải kiểu làm cho có, việc kinh doanh của cô rất dụng tâm, tin là có thể kiếm được tiền.


Nhưng Tần Phong không nghe lọt tai. Lâu dần, Uông Thụy Tuyết bị đả kích đến mức mất tự tin, lại thêm việc Lục Nghê vượt qua cô để giao thiệp ở tầng cao hơn, càng khiến cô cảm thấy chán nản.


Hôm đó Uông Thụy Tuyết về đến nhà, Tần Phong đã tan làm từ sớm. Anh thay áo đấu, đang chơi golf trong nhà, bật máy mô phỏng, cả căn nhà chìm trong quầng sáng xanh mướt. Từ khi con cái ra nước ngoài, vợ không còn ngày nào cũng mắng mỏ, cuộc sống của anh ta cũng khá lên hẳn.


“Nhìn em cười vui thế, có chuyện tốt à?” Tần Phong hỏi.


“Đương nhiên.” Uông Thụy Tuyết lấy hợp đồng từ trong túi ra, ném cái bộp xuống bàn, “Xem đây là cái gì, để anh còn coi thường tôi nữa đi.” 


“Em rút cổ phần ra rồi à?” Tần Phong cầm hợp đồng lên xem.


“Trước đó anh còn nói tôi sẽ lỗ sạch vốn.” Uông Thụy Tuyết hả hê rửa nhục, “Tôi không mất một xu nào cả!”


Tần Phong ngồi trên sofa cười, nói: “Cũng tốt thôi, không lỗ cũng chẳng lãi, em chỉ là tốn công vô ích.”


“Đừng có mỉa mai kiểu đó.” Uông Thụy Tuyết vừa mới hả hê được chưa đầy một giây, lại nghe châm chọc thì thấy phiền chết đi được, “Còn anh, cả năm nay bận rộn rốt cuộc được cái gì? Thăng chức cũng thua người ta. Nếu anh kiếm được đủ nhiều tiền, tôi đã ngày nào cũng được các hãng xa xỉ gọi điện mời đi mua đồ rồi, cần gì phải để tâm tới mấy chục vạn đòi về này?”


Những lời này đâm trúng chỗ nhạy cảm của Tần Phong. Vốn dĩ hai năm nay sự nghiệp đã không suôn sẻ, lại còn bị châm chọc, nhưng anh ta tuyệt đối không thể thừa nhận trước mặt vợ, liền nói: “Anh phát hiện ra trí thông minh của em đúng là đi vay trả góp đấy à? Trả dần từng kỳ hả? Rõ ràng đã ở sát mép thành công rồi, vẫn bị người ta đá cho một cú rơi xuống.”


“Anh có ý gì?” Uông Thụy Tuyết hỏi.


Tần Phong nói: “Công ty đứng tên Lục Nghê sắp nhận được khoản đầu tư của Hồng Dương. Em tưởng mình rút cổ phần thành công là do bản lĩnh, nhưng thực ra là cô ta đang vội vàng đá em ra ngoài, để tự mình bay cao phát đạt.”


Uông Thụy Tuyết sững người, không mấy hiểu.


“Cô ta lấy được khoản đầu tư ấy là do Lão Tưởng đứng sau thao túng.” Tần Phong không biết là trao đổi nguồn lực hay có điều kiện gì khác, nhưng chuyện này đã là việc chắc chắn rồi, ngay cả anh ta cũng thấy khó tin. 


“Anh đúng là đã đánh giá thấp người phụ nữ này. Theo Trần Diên thì cô ta chỉ có thể làm bà vợ được nuông chiều, bám được vào Lão Tưởng thì lập tức trở thành nữ cường nhân sự nghiệp. Quả nhiên, vẫn phải theo đúng người lãnh đạo thì mới có tiền đồ.”


Đàn ông sao lại không biết: phụ nữ tự mình có tiền mới là sự thăng tầng giai cấp thực sự. Lấy chồng giàu thì bản thân cô ta cũng chẳng thay đổi được bao nhiêu, nhiều lắm chỉ là con cái sẽ trở thành phú nhị đại.


Uông Thụy Tuyết dần dần phản ứng lại. Lục Nghê rõ ràng là khi còn dùng đến cô thì tiến lên phía trước, không dùng nữa là lập tức đá văng, không cho cô dính được chút lợi nào.


Uông Thụy Tuyết lập tức máu nóng dồn lên, nói: “Tôi đi tìm cô ta.”


“Em đi tìm ai?” Tần Phong nói, “giấy trắng mực đen chẳng phải là em tự ký sao? Có ai chĩa súng vào đầu em, ép em ký tên rút cổ phần à?”


“Tôi bị cô ta lừa.” Uông Thụy Tuyết nói gấp gáp, “cô ta nói dạo này thu hồi vốn khó khăn, lợi nhuận còn không đủ bù chi, không kiếm được tiền, nên tôi mới rút ra.”


Tần Phong dang tay ra, bảo Uông Thụy Tuyết tự nghe lại xem mình đang nói gì. Tần Phong không hiểu nổi vì sao mình lại sống với cái đồ ngu này bao nhiêu năm, ngu đến mức như vậy, làm sao có thể chơi lại được Lục Nghê.



Cô ta chính là người xoay vần giữa hai người đàn ông, mà vẫn thảnh thơi tự tại.


*


Hôm sau, Tần Phong mời Tưởng Viên đi ăn, địa điểm là do anh ta đặt trước, chỉ có hai người.


Tưởng Viên đến đúng giờ, vừa vào cửa cởi áo khoác, lúc treo áo thì Tần Phong chủ động đưa tới một chiếc khăn ướt lau tay, khăn vẫn còn hơi nóng.


Đáng lẽ đó là việc của nhân viên phục vụ, nhưng động tác nhận lấy của Tưởng Viên lại rất tự nhiên.


Con người này khá là “thần”. Đối với tất cả cấp dưới đều cố tỏ ra một bộ dáng hòa nhã, gần gũi, nhưng khi tiếp nhận sự phục vụ của người khác lại quá đỗi thản nhiên, vô tình bộc lộ bản chất kiêu ngạo của anh ta, cùng thái độ nhìn xuống mọi người. Đôi mắt cáo già của Tần Phong thậm chí còn có thể nhìn thấu việc anh ta từ trên cao trêu chọc Trần Diên, hoặc ban phát ân huệ cho anh ta.


“Tưởng tổng, hình như chúng ta chưa từng ăn riêng với nhau nhỉ?”


Tưởng Viên đặt chiếc khăn xuống, không thiên lệch, không cảm xúc, nói: “Tháng Chín năm ngoái tôi đã mời anh một lần.”


Tần Phong nhớ ra, “Hừm, đúng vậy.”


Lúc đó Tưởng Viên quả thật có mời riêng anh ta. Nhưng khi ấy lòng tự tôn của anh ta rất cao, cho rằng vị trí tổng giám đốc Hạc Thông đáng lẽ phải thuộc về mình. Bữa ăn do Tưởng Viên mời chẳng khác nào thuần túy làm anh ta thấy khó chịu.


Cô ruột của Tưởng Viên là Tưởng Thành Mẫn, lại có quan hệ rất thân với Quản Chí Kiên. Có loại quan hệ gia tộc như vậy, Tưởng Viên mới có thể được Quản Chí Kiên bảo bọc, nâng đỡ suốt chặng đường, ai mà cảm thấy là công bằng chứ?


Nhưng tình hình năm nay lại khác hẳn, không ít ngành nghề đã biến thành bong bóng, đầu tư dự án nào lỗ dự án đó. Thứ có thể giúp công ty tự cứu mình, rốt cuộc cũng chỉ là mấy nguồn lực đang nằm trong tay Tưởng Viên.


Nhìn những cấp dưới mà anh ta từng dẫn dắt, như Trần Diên chẳng hạn, người này nối tiếp người kia thăng chức, xuôi gió xuôi nước, đắc ý vô cùng. Lão Tần đương nhiên cũng không thể ngồi yên được, cứ tiếp tục như vậy thì ông ta thà nghỉ hưu cho xong.


Đàn ông đại trượng phu, biết co biết duỗi, lão Tần đành cúi mình trước Tưởng Viên một lần.


Vừa lên không nói chuyện công việc, tán gẫu vài câu. Lão Tần nói mình có một trai một gái, hiện đều đang học ở nước ngoài, mong chúng cũng xuất sắc được như Tưởng tổng. Nhưng câu chuyện vừa rẽ hướng, bản tính của ông ta lại trỗi dậy, bóng gió mỉa mai rằng mình không có cách nào trải đường sẵn cho con cái, không giống như gia thế hiển hách của Tưởng Viên.


“Tần tổng tuổi già mà chí vẫn bền, vì con cái mình cố gắng thêm một phen nữa, vẫn còn kịp.” Tưởng Viên tiếp lời.


“Chẳng phải thế sao?” Tần Phong nghe ra mình bị chọc là già rồi, vừa rít thuốc vừa cười cười: “Tưởng tổng vẫn chưa kết hôn nhỉ?”


Tưởng Viên cũng cười, liếc nhìn ông ta một cái, không trả lời.


“Không kết hôn cũng tốt, tôi thì không thích khuyên người khác kết hôn. Chẳng có ý nghĩa gì, toàn là chuyện phiền lòng.” Lão Tần nói: “Đàn ông độc thân, muốn chơi thế nào thì chơi thế ấy, Tưởng tổng thấy đúng chứ?”


Tưởng Viên gọi nhân viên phục vụ vào, người phục vụ mặc đồng phục vải hoa chàm đưa thực đơn tới. Tưởng Viên không xem thực đơn, trực tiếp gọi một ấm Long Tỉnh.


Gọi xong, anh quay đầu nhìn Tần Phong, vẻ mặt như vừa mới nhận ra mình bỏ sót lời ông ta nói, hỏi: “Vừa rồi anh nói gì cơ?”


“Không có gì.” Tần Phong lắc đầu, hơi bất ngờ nói: “Không ngờ Tưởng tổng lại thích uống trà đấy?”


Tưởng Viên nói: “Trà xanh, anh cũng thử đi.”


“……”


Tần Phong gọi rượu, uống xong trà là muốn uống rượu. Tưởng Viên là người trong bàn tiệc không kiểu cách, tửu lượng của anh khá tốt.


Trong nhận thức của đa số mọi người, giao tình và tình cảm đều có thể hòa vào rượu, cho dù là kẻ thù, cũng có thể vì một bữa rượu mà xóa bỏ hiềm khích. Lão Tần hạ mình nâng ly kính Tưởng Viên mấy lần, nói rằng ban đầu mọi người chưa quen, khó tránh khỏi hiểu lầm, nhưng nói ra rồi thì sẽ ổn cả. Nơi chốn công sở không có ân oán thật sự, chỉ có lợi ích vững chắc.


Nói thẳng ra, Tưởng Viên không tin lời lão Tần, dù đó đều là những câu chuyện cũ rích, là đạo lý nông cạn đến mức ngay cả công nhân bốc vác ở công trường cũng hiểu.


Phần lớn con người đều không thể vứt bỏ cái gọi là tự tôn, lòng kiêu hãnh, cùng những định kiến ăn sâu bén rễ… những thứ hư vô ấy. Tính cách quyết định vận mệnh, nếu lão Tần thực sự làm được tri hành hợp nhất, thì ông ta đã không đến tuổi này rồi mà vẫn không leo lên cao được.


“Tôi không phải là nhà tư bản, về bản chất vẫn là làm thuê cho người khác thôi. Lão Tần à, anh vốn là người thế nào thì cứ làm việc theo cách đó.” Tưởng Viên nói: “Không cần phải như vậy.”



Lão Tần hy vọng có thể nhận được sự ủng hộ của anh. Đến cả Trần Diên anh còn có thể chung sống hòa bình, giao cho những dự án quan trọng như vậy.


Không ngờ, riêng tư thì Tưởng Viên vẫn giữ nguyên luận điệu quen thuộc trong công ty, nói rằng tất cả đều là điều chỉnh chiến lược của công ty, không nhắm vào cá nhân nào, mong ông ta kịp thời điều chỉnh tâm thế.


Hừ hừ, “điều chỉnh tâm thế”, câu này đối với lão Tần chẳng khác nào bị từ chối thẳng thừng, tim ông ta lạnh đi nửa phần, uổng công đoạn đầu còn định l**m láp lấy lòng anh.


Chẳng phải vì thế mà Tưởng Viên mới nói: anh là người thế nào thì cứ làm việc theo kiểu đó hay sao, giả vờ thì không giả được lâu, cái tính nóng nảy của lão Tần đã bắt đầu hơi nổi giận.


Con người là sản phẩm của môi trường, hoàn cảnh xã hội uốn nắn con người thành những hình dạng khác nhau.


Ví dụ như ông ta lúc này, như Lục Nghê lúc này.


Gần hết một chai rượu trắng, lão Tần mặt đỏ bừng, làm như vô tình nói rằng vợ ông ta và Lục Nghê cùng hợp tác làm ăn, quan hệ khá tốt. Ông ta hy vọng có thể đánh vào “lá bài tình cảm” từ chỗ khác.


Lông mày Tưởng Viên khẽ chau lại. Một khi ông ta đã nhắc tới Lục Nghê, xem ra đã biết mối quan hệ giữa anh và cô. Vẻ mặt Tưởng Viên rất nhạt, anh cũng không có nghĩa vụ phải giải thích gì với người ngoài: “Chuyện công việc không liên quan đến người nhà của nhau, thì đừng nhắc tới trong dịp này.”


Lão Tần cười nhạt mang theo ý châm biếm, gật đầu một cái, vậy là thừa nhận mình đã ngủ với vợ của cấp dưới sao? Quả nhiên mấy người du học về chơi bời thoáng thật, còn hào phóng nữa, một tay nâng đỡ luôn cả sự nghiệp của hai vợ chồng người ta.


“Khi đó lúc cô ta cần tiền, vợ tôi đã bỏ tiền ra đầu tư cho cô ta. Giờ thì bám được đùi Tưởng tổng rồi, quay đầu liền đá văng đối tác cũ. Cách làm người như vậy là ai dạy cô ta? Thật sự chẳng thể gọi là đàng hoàng.”


Đối phương nhắc tới Lục Nghê một lần đã khiến anh không vui, nhắc tới lần thứ hai, sắc mặt Tưởng Viên liền trầm hẳn xuống. Chuyện giữa Lục Nghê và Uông Thụy Tuyết, Tưởng Viên hoàn toàn không hay biết; cho dù đó là sự thật, anh cũng chưa chắc đã cho rằng cách làm của Lục Nghê có vấn đề gì.


“Chuyện này không liên quan đến tôi, tôi không đánh giá.”


Tưởng Viên từng cho Tần Phong cơ hội, cũng từng chủ động đưa cành ô liu ra, nhưng đối phương không nhận, cứ nhất quyết đợi đến lúc đường cùng không còn lối thoát mới quay lại cầu xin anh, thì đã quá muộn. Tưởng Viên đã nhìn thấu ông ta là kẻ chẳng có ích gì, anh không thích tái chế phế phẩm.


Bữa ăn này rất nhanh chóng kết thúc sau màn xã giao giả tạo. Tưởng Viên ra ngoài trước, ngồi trong xe chờ tài xế tới.


Anh nhận ra nồng độ cồn trong máu mình đang tăng lên, lấy điện thoại ra xem, đã mười giờ rồi.


Bên kia, Tần Phong cũng từ nhà hàng bước ra, thanh toán xong thì đầu óc choáng váng. Đúng lúc này ông ta nhận được cuộc gọi của Uông Thụy Tuyết, nói rằng hôm nay cô ta đã đi tìm Lục Nghê. Lão Tần không cần nghe tiếp cũng biết chắc chắn cô ta chẳng thu được lợi lộc gì.


“Phỉ!” Lão Tần mượn men rượu chửi rủa: “Cô ta đúng là thứ rác rưởi, con đ* ai cũng có thể ngủ cùng, ai có bản lĩnh thì người đó lên giường.”


“Ba người này chẳng có ai tốt lành cả, chẳng qua là tham tiền háo sắc, ai biết sau lưng họ chơi bời kiểu gì?”


Tần Phong càm ràm với đầu dây bên kia vài câu rồi cúp máy. Tối nay ông ta bực bội, chửi mắng vẫn chưa hả giận, liền đá mạnh một cú vào bánh xe của mình.


Bên tai dường như có một luồng gió lướt qua.


Tần Phong ngoái đầu nhìn lại, chiếc xe đỗ bên cạnh hóa ra là xe của Tưởng Viên, không ngờ anh ta vẫn chưa đi. Ông ta thấy Tưởng Viên bước xuống xe, giật mạnh chiếc cà vạt trên cổ, quấn vào tay, rồi đi về phía mình. Một động tác hết sức khó hiểu.


Ông ta sững người lại.


Trước mắt bỗng tối sầm, một cú đấm sắt nện thẳng vào má Tần Phong, da thịt và xương dường như lõm hẳn vào trong khuôn mặt, hàm dưới của ông ta lập tức tê dại, rất nhanh miệng đã ngập mùi tanh máu. Ông ta thậm chí còn chưa kịp mở miệng, hoặc còn chưa kịp đứng thẳng người lên, thì cú đấm thứ hai đã ập tới.


Khi anh đánh ông ta, một lời cũng không nói.


Chính là nhân viên của nhà hàng là người đầu tiên thốt lên một tiếng kinh hô, phá vỡ sự yên tĩnh: “Đánh người rồi!”


Từng cú đấm nện thẳng vào da thịt, không hề có cái gọi là “gần như” hay mức độ giảm nhẹ nào. Lão Tần hoàn toàn không có cơ hội phản kháng, ông ta sắp bị Tưởng Viên đánh chết rồi.


Sự nho nhã và dáng vẻ đạo mạo chỉ là bề ngoài của anh, còn cả người đầy cơ bắp cuồn cuộn mới là phần cốt lõi bên trong. Anh dùng một tay túm lấy cổ áo của Tần Phong nhấc bổng ông ta lên. Tần Phong bị thứ gì đó sặc vào, phun một bãi bọt máu xuống đất, nửa bên mặt nóng rát như lửa đốt, lúc này mới có lại cảm giác.


Nhân viên phục vụ gọi bảo vệ tới can ngăn, nhưng với mức độ hung hãn như vậy, chẳng ai dám tiến lại gần.


“Tưởng Viên! Anh điên rồi à?! Dám đánh tôi!”



Lông mày Tưởng Viên nhíu lại, gân xanh trên cổ nổi lên, “Tôi có điên hay không thì cũng chẳng liên quan gì tới anh. Cô ấy và Trần Diên đã ly hôn rồi, cái thứ chó má đó không nói cho anh biết, thì tôi nói cho anh biết. Cô ấy và tôi trong sạch đến mức nào, cũng không cần phải giải thích với anh, bởi vì hạng người như anh căn bản không hiểu nổi.” 


Anh nói một cách bình thản mà rành rọt: “Nhưng nếu anh dám tung ra bên ngoài dù chỉ một lời đồn về cô ấy, thì sẽ không đơn giản chỉ là đánh anh thế này đâu.”


Lão Tần thở hồng hộc lấy lại hơi, toàn thân đau nhức, xương cốt như muốn vỡ ra. Ngay trong khoảnh khắc này ông ta vẫn không dám tin Tưởng Viên lại thật sự ra tay đánh mình, quá hoang đường!


“Tôi sẽ báo cảnh sát. Dù anh có chỗ dựa cứng tới đâu thì cũng không thể coi trời bằng vung.”


Tưởng Viên vẫn ngồi xổm dưới đất, một tay túm lấy cổ áo ông ta, nhấc lên một chút, kéo tai ông ta sát lại gần mình, để ông ta nghe cho rõ hơn: “Sau khi tôi buông tay, anh có thể đi nói với bất kỳ ai rằng tôi đánh anh. Nhưng hãy cân nhắc hậu quả, vì sao tôi đánh anh, và sau này anh còn có thể tiếp tục ở lại Hạc Thông hay không. Sau khi bị sa thải rồi, còn ai sẽ chịu tiếp nhận cái mớ rắc rối của anh.”


Nói xong anh liền buông Tần Phong ra, nhẹ hẫng ném người ông ta xuống đất. Đầu Tần Phong đập mạnh xuống nền, trước mắt lại tối sầm, nhưng không phải vì đập hỏng đầu. Tưởng Viên đã tháo chiếc cà vạt quấn trên tay, ném thẳng lên mặt ông ta.


Tài xế của anh đã tới, thấy cảnh này thì giật mình hoảng hốt. Không ai muốn dính vào chuyện khó xử như vậy, chỉ hận không thể tự chọc mù mắt mình, nhưng vẫn buộc phải hỏi ông chủ: “Giờ phải làm sao?”


Tưởng Viên nói: “Không cần để ý tới ông ta.” Người anh đánh, trong lòng anh tự có chừng mực.


Ông chủ đã nói như vậy, tài xế cũng không xen vào nữa, vội vàng lái xe rời đi.


*


Ban ngày, Uông Thụy Tuyết tới tìm Lục Nghê, bị cô dùng vài câu ngắn gọn cho đi rồi.


Dù Uông Thụy Tuyết có chỉ trích thế nào, nói cô không có đạo đức, rằng ai là người giới thiệu khách hàng cho cô, ai là người dẫn dắt cô quen biết các mối quan hệ, trong lòng Lục Nghê cũng không hề có cảm giác áy náy. Bởi cô biết rõ Uông Thụy Tuyết chưa bao giờ coi cô là bạn, cũng biết đối phương vẫn luôn nhìn mình như thế nào. Quan hệ lợi dụng lẫn nhau, thì còn nói tới gánh nặng đạo đức gì nữa?


Lục Nghê kết thúc một ngày làm việc trở về nhà, sự mệt mỏi về thể xác còn là thứ yếu, đầu óc cũng có phần choáng váng. Con người muốn xua tan mệt mỏi, cách tốt nhất không phải là ngủ, mà là làm vài chuyện vặt vãnh vô nghĩa nhưng phải động não, để thả lỏng thần kinh.


Trời đã rất muộn, cô liếc nhìn điện thoại, không có tin nhắn quan trọng nào. Em gái của Tiểu Long gửi cho cô một tin WeChat, báo cáo thành tích thi tháng của mình, kết quả khá tốt, bà nội cô bé nói muốn mời Lục Nghê tới nhà họ chơi vào kỳ nghỉ hè.


Lục Nghê chưa từng yêu cầu cô bé phải báo cáo thành tích cho mình, nhưng cô bé ấy rất tự giác, lại còn vô cùng nhiệt tình.


Sự nhiệt tình quá mức khiến Lục Nghê cảm thấy lúng túng, trong lòng thậm chí nảy sinh cảm giác phiền chán, đồng thời cũng tạo cho cô một cảm giác tách rời. Cô biết rõ bản thân mình không phải là một người lương thiện.


Cô không trả lời tin nhắn, từ ban công bưng vào một chậu cây xanh, cẩn thận cắt tỉa.


Chuông cửa vang lên, báo có khách dưới lầu. Trên màn hình chuông cửa có hình, cô nhìn thấy gương mặt người đến, nhịp tim lập tức tăng nhanh rất nhiều.


Anh không nói tối nay sẽ tới, Lục Nghê cũng không ngờ tới, nhưng cô không hề bài xích cảm giác đột ngột này. Nghĩ tới việc tối nay họ sẽ ở bên nhau, có người như thể phá cửa xông vào mà ở lại, chút dư chấn bất an trong lòng Lục Nghê lập tức bị lấp đầy, biến mất hoàn toàn.


Khi Tưởng Viên bước ra khỏi thang máy, cửa vẫn chưa đóng, từ bên trong hắt ra ánh sáng ấm áp. Lục Nghê mặc đồ ngủ đứng bên bàn, trên bàn ăn trải báo, cô đang cắt tỉa chậu cây cảnh. Dáng người yểu điệu, yên tĩnh và đẹp đẽ.


Một cây đang lành lặn như thế, gần như toàn bộ cành lá đều bị cắt sạch, trơ trụi cả, “Cắt hết thế này rồi thì còn mọc cái gì nữa?”


Lục Nghê nói: “Chỉ là tỉa cành cần thiết thôi, em đã giữ lại các điểm mầm rồi. Loại cành bên mảnh như thế này vốn dĩ không thể ra quả.”


Dinh dưỡng trong chậu có hạn, không thể cung cấp cho quá nhiều cành. Cắt trụi tuy trông không đẹp, nhưng dinh dưỡng đều được giữ lại cho quả.


Tưởng Viên áp sát cơ thể cô, đứng phía sau lưng. Nhịp tim Lục Nghê vốn đã rối loạn, làn da cũng theo đó mà run lên. Cô chỉ giả vờ bình tĩnh, không muốn để anh nhìn thấu cảm xúc và sự mong đợi của mình.


Tưởng Viên đỡ lấy eo cô, bàn tay lần ra phía trước, bụng dưới của cô rất mềm, cũng rất ấm.


“Hôm nay sao anh lại tới tìm em?” Cô nhìn hai bóng người phản chiếu trong tấm kính, tự nhiên đến mức trông như hai người đã yêu nhau rất lâu rồi.


“Anh nói rồi, em gọi điện cho anh thì anh sẽ tới. Nhưng anh đâu có nói rằng em không gọi thì anh sẽ không tới.” Anh nhìn hàng mi của cô chớp chớp, những đốm sáng nhảy múa trên đầu mi, anh kìm lại d*c v*ng của mình.


“Ừ.” Cô cũng đáp lại một cách kiềm chế.


Lục Nghê đặt chậu cây đã cắt tỉa xong trở lại ban công, báo cũng thu dọn sạch sẽ, ném vào thùng rác. Ánh mắt của Tưởng Viên vẫn luôn dõi theo cô. Cô mặc một chiếc váy ngủ màu hồng bạc, chất liệu lụa tơ tằm, khi bước đi ánh lên lấp lánh. Trên gương mặt cô không hề có biểu cảm, lạnh lẽo mà kiều diễm, nghiêm trang và tĩnh lặng.



Lục Nghê từ ban công quay vào trong nhà, Tưởng Viên dang tay ra, cô liền ngồi vào lòng anh.


Lục Nghê co rút tay chân lại, giẫm lên đùi anh để ôm cổ anh, chạm vào mu bàn tay anh, cảm nhận được hơi nóng khác thường. Cúi đầu nhìn xuống, thấy các khớp tay đã trầy đỏ.


Cô kinh ngạc: “Sao vậy?”


Tưởng Viên v**t v* khối mềm mại ấm áp trong lòng, cũng không nói dối: “Đánh nhau rồi.”


Lục Nghê không mấy tin anh sẽ ra tay đánh người: “Với ai?”


“Trần Diên.” Anh rút tay về, cười nói.


“……” Lục Nghê thật sự cạn lời. Sờ vào tay anh thấy rất nóng, phần lớn khả năng vẫn là đau. Cô đứng dậy đi vào bếp tìm đá. Trước đó cô từng mua đồ tươi sống online, để giữ lạnh người bán thường cho thêm mấy túi đá trong thùng xốp, cô giữ lại được một ít.


Cô dùng khăn quấn túi đá, đặt lên mu bàn tay anh để chườm lạnh, cách một lúc lại đổi vị trí, sợ làm anh bị lạnh bỏng, từng động tác cô đều làm rất cẩn thận.


Tưởng Viên nhìn hàng mi rũ xuống của cô, con ngươi lúc ẩn lúc hiện dường như cũng ánh lên ánh sáng.


“Anh không đánh nhau với người khác.” Anh đổi giọng, cảm nhận những sợi tóc con của cô rơi trên mu bàn tay mình, cảm giác ngứa ngáy, “Lừa em thôi, chiều nay đi tập gym, đánh bao cát nên bị thế, muốn để em thương anh một chút.”


Lục Nghê biết ngay anh sẽ không làm chuyện ngu ngốc kiểu đó. Động tác vốn dĩ dịu dàng, cô đột ngột gỡ khăn ra rồi ấn mạnh xuống, nhìn vẻ mặt nhẫn nhịn của anh, khoái chí nói: “Sao anh lại như vậy? Còn lừa người nữa chứ?”


Tưởng Viên thực sự cảm thấy đau. Cô đúng là khá tàn nhẫn, lại còn có kiểu vô tư không biết chừng mực.


“Em chưa từng lừa ai sao?”


Câu này nếu hỏi người khác, có lẽ chỉ là một trò đùa vô hại. Nhưng hỏi vào lúc này, với Lục Nghê, tâm trạng của cô đã khác, cũng không thể coi như đùa mà cho qua. Bởi vì cô quả thực đã lừa anh, không chỉ một lần.


Nhưng mỗi lần anh đều không truy cứu. Lời dối trá giống như một lưỡi dao treo lơ lửng trên đầu cô. Và theo mỗi lần anh tiến lại gần, khoảng cách giữa anh và cô càng rút ngắn, mũi dao ấy cũng vô tình tiến sát hơn.


Lục Nghê hiểu rõ, nếu nói tới tình yêu, thì đó lại là một hệ tiêu chuẩn khác.


Trong tình yêu không nên tràn ngập những lời dối trá.


Lý trí của Lục Nghê cũng cảm thấy như vậy là rất không ổn, không hiểu vì sao, cô lại bỗng dưng sinh ra lương tâm.


Cô ngẩng đầu nhìn vào mắt anh, sắc bén và đầy mũi nhọn, nhưng tất cả đều bị một tầng sương mỏng che phủ, khiến người ta có ảo giác rằng anh rất dịu dàng.


Cô rất nhanh lại nhấc túi đá ra, quấn lại khăn như cũ, trầm ngâm giây lát rồi nghiêm túc hỏi: “Nếu em lừa anh, anh sẽ thế nào?”


“Trước đây anh sẽ không truy cứu.” Ánh mắt anh khóa chặt lấy đôi mắt cô, cuộn lên khe khẽ, “Nếu còn lừa nữa, anh đã nói rồi, sẽ không tha cho em.”


Lục Nghê không biết “không tha” mà anh nói rốt cuộc là sẽ “không tha” theo cách nào.


Khi cô lại định chườm tiếp cho anh, Tưởng Viên giơ tay gạt túi đá ra, ném lên bàn trà, “Đừng làm nữa.” Giọng anh trầm khàn hẳn xuống.


Lục Nghê cố ý tránh ánh mắt của anh, xoay người định đi, lại bị anh kéo trở lại, lần nữa ngã ngồi vào lòng anh. Tưởng Viên lười biếng nửa dựa trên sofa, mở rộng vòng tay, nhìn chằm chằm vào cô.


Ánh nhìn ấy quá tr*n tr**, cũng quá bỏng rát, khiến Lục Nghê bị nhìn đến dựng cả lông tơ, “Anh làm gì vậy?” Tối nay cô đối với anh cũng coi như rất tốt rồi mà?


“Sao lại nhìn anh bằng ánh mắt đó?”


Ngón trỏ của Tưởng Viên chạm nhẹ hai cái vào khóe miệng mình, Lục Nghê vẫn chẳng hiểu ra sao.


“Không biết cách thương người à?” Anh liếc cô một cái, nở nụ cười lạnh lẽo: “Cần anh đích thân dạy cho sao?”


Lục Nghê chậm rãi phản ứng lại, sắc mặt gần như trùng với màu môi, đỏ hồng và nóng ran, nhưng cô vẫn từ tốn xoay người lại, tay chống lên ngực anh, nằm rạp trên người anh, từng chút một mổ nhẹ hôn anh.


Cô nếm được hương vị trong miệng anh rất phức tạp, nhiều tầng lớp, dường như có vị cay nồng của rượu, cũng có vị mát và ngọt của bạc hà, mang chút thanh mát, cô không hề bài xích.


Bến Bờ - Duy Tửu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bến Bờ - Duy Tửu Truyện Bến Bờ - Duy Tửu Story Chương 78
10.0/10 từ 34 lượt.
loading...