Bến Bờ - Duy Tửu
Chương 76
Uông Thụy Tuyết nói, thật sự không có chuyện gì cả.
Lục Nghê ngồi bên bàn, dáng vẻ trò chuyện lạnh nhạt với người khác, hai tay cô đan vào nhau, đặt trên đùi. Trên ngón tay ngày nào cũng có nhẫn, kim cương, ngọc phỉ thúy, ngọc trai, hoặc đủ loại mang tính trang trí khác, nhưng đều không phải nhẫn cưới.
Bây giờ rất khó thông qua nhẫn để phán đoán tình trạng hôn nhân của một người phụ nữ.
Ngón trỏ bỗng gõ nhẹ lên mu bàn tay trái, lông mày nhíu chặt, dường như đang nghĩ gì đó, rồi lại mỉm cười hỏi Uông Thụy Tuyết: “Có phải lần trước tôi không đưa bó hoa đó cho chị, nên chị giận rồi không?”
“Em vẫn nhớ chuyện đó à?”
Lục Nghê nghĩ, nếu cô ta đã trả lời như vậy, thì rõ ràng trong lòng vẫn còn canh cánh. Lục Nghê bèn vào kho lạnh lấy một ít hoa, gói lại cho Uông Thụy Tuyết một bó mới: “Bó lần trước đã nói rõ là để tặng người khác rồi, chị Uông, chị đừng vì chuyện nhỏ này mà giận tôi.”
Uông Thụy Tuyết ngượng ngùng nhận lấy, tuy không bằng bó trước, nhưng thứ chị ta để tâm vốn không phải là hoa. Lục Nghê chịu hạ mình chiều theo, nịnh nọt, Uông Thụy Tuyết vẫn thấy vui, chị ta nói mình căn bản là không hề giận.
Lục Nghê mỉm cười, nói chị không giận là tốt rồi.
Ngày hôm sau, Uông Thụy Tuyết lại dẫn theo những người bạn khác đến cửa tiệm, giới thiệu là do mình đầu tư. Một nhóm người nói năng ồn ào đủ kiểu, có người khen cô ta có thực lực, cũng có người thảng thốt rằng hoa bán đắt quá, một bó mà đã hơn cả nghìn tệ. Nhưng mở ở khu vực này, trang trí thế này, chất lượng thế này, chi phí cao biết bao, rõ ràng đi theo tuyến hàng cao cấp, đâu phải kiểu cửa tiệm ven đường tùy tiện…
Uông Thụy Tuyết và những người kia không trả tiền đã rời đi, coi nơi này như sản nghiệp riêng của mình. Nhân viên gọi điện cho Lục Nghê than phiền, nói quá ồn ào, chen lấn làm khách bình thường đều bị đẩy đi hết. Chị Uông ngày càng quá đáng, trước đây những khách cô ta dẫn tới đều rất có ý thức, bây giờ lại thường xuyên dẫn mấy người không ra làm sao đến.
Quản lý sổ sách của cửa tiệm là minh bạch, vật tư tiêu hao đều có giới hạn số lượng, tất cả phải ghi chép vào sổ. Bây giờ sổ sách đã không khớp nữa.
Lục Nghê vẫn còn ở bên ngoài bàn chuyện với người khác, dạo này thật sự rất bận, lúc quay về thì trời đã tối. Khi lái xe, cô nghĩ, tối hôm đó có lẽ Uông Thụy Tuyết đã nhìn thấy cô lên xe của Tưởng Viên rồi.
Dĩ nhiên, những chuyện này đều không quan trọng, điều quan trọng là, cô nên cắt đứt với Uông Thụy Tuyết, vị nhà đầu tư đời đầu này.
Khi đầu tư mở cửa tiệm thứ hai, Lục Nghê cần tiền, dù là chân ruồi thì cũng là thịt. Nhưng bây giờ cô đã tìm được chỗ dựa lớn hơn, vậy nên cũng không cần Uông Thụy Tuyết nữa.
Con người khi đưa ra quyết định luôn phải dứt khoát thì dứt khoát, không thể dây dưa lằng nhằng. Uông Thụy Tuyết là một người tiêu dùng chất lượng cao, con người đơn thuần, nhiệt tình. Lục Nghê có thể kể ra cả trăm ưu điểm của cô ta, nhưng cô ta tuyệt đối không phải là một đối tác hợp tác tốt.
Giữ chị ta lại, sớm muộn gì cũng tự rước rắc rối vào người.
Lục Nghê nói với nhân viên cửa tiệm, lần sau nếu Uông Thụy Tuyết tới thì cứ xử lý theo công việc, công việc ra công việc, đồng thời phải thu lại cả khoản tiền của lần này.
Nhân viên nhận được chỉ thị của Lục Nghê, nói đã rõ.
Không lâu sau, Uông Thụy Tuyết gọi điện cho Lục Nghê, có lẽ vì chuyện chị ta dẫn người tới cửa tiệm mà bị mất mặt, nên tức giận đùng đùng trút giận lên Lục Nghê: “Tiểu Nghê, người trong tiệm của em là có ý gì vậy? Trước mặt bạn bè chị mà chìa tay đòi tiền chị, đúng là quá không biết điều.”
Lục Nghê vẫn giữ giọng ôn hòa: “Chị Uông bớt giận đã, để tôi hỏi xem rốt cuộc là chuyện gì.”
Cô cúp máy, vài phút sau lại gọi cho Uông Thụy Tuyết, nói rằng mình đã tìm hiểu rõ rồi, quản lý cửa tiệm đang thực hiện tính minh bạch, bất kể là cổ đông hay nhân viên, lấy đồ từ cửa tiệm đều phải trả tiền.
Uông Thụy Tuyết đột ngột nâng cao giọng: “Cả chị cũng phải trả tiền à?”
“Vâng, chị cũng phải.”
Giọng nói của Lục Nghê, lúc nào cũng mềm mỏng nhưng kèm theo một tia lý trí không thể lay chuyển, không có mấy cảm giác “người sống”, nghe vậy Uông Thụy Tuyết bốc lên một cơn tức không rõ từ đâu, “cạch” một tiếng cúp máy.
Hai ngày sau, cô ta lại lướt thấy vòng bạn bè của Lục Nghê, đăng ảnh sự kiện. Cô với tư cách là một nhà thiết kế hoa đã ký thỏa thuận hợp tác dài hạn với thương hiệu xa xỉ, vẫn là những người phụ nữ giàu có ấy, tụ tập chụp những bức ảnh chung lấp lánh châu báu, hương thơm áo lụa, tóc tai rực rỡ.
Những hoạt động kiểu này, Uông Thụy Tuyết xưa nay chưa từng được mời. Thời điểm cô ta mua sắm nhiều nhất là dịp kỷ niệm của SKP, vì có tích điểm gấp mười lần, nhưng rất nhiều thương hiệu xa xỉ vẫn không tham gia hoạt động, thái độ cực kỳ kiêu ngạo.
Cô ta cảm thấy Lục Nghê đã giẫm lên đầu mình, trong lòng có một nỗi bực bội không nói rõ được, không giãi bày được. Lục Nghê đăng kiểu ảnh chụp chung như thế này, hoàn toàn là đang khiêu khích cô ta.
Nói Uông Thụy Tuyết và Lục Nghê có được coi là bạn không? Không. Nói trắng ra chỉ là quan hệ lợi ích. Uông Thụy Tuyết cho rằng, giữa người với người cho dù không phân sang hèn, nhưng tuyệt đối có phân cao thấp. Xuất thân của Lục Nghê quá kém, cho dù có sự nghiệp, có chồng giàu, Uông Thụy Tuyết vẫn nhìn không thuận mắt cô.
Lục Nghê lúc nào cũng kính cẩn gọi “chị Uông, chị Uông”, nhưng thực chất cô phân định quan hệ lợi ích rất rõ ràng, mọi đánh giá của Uông Thụy Tuyết đối với cô đều không quan trọng.
Ngày hôm sau, Uông Thụy Tuyết thật sự không nuốt trôi cơn tức, chạy tới cửa tiệm muốn nói cho ra lẽ với Lục Nghê, Lục Nghê nói: “Dòng tiền đang thiếu, nhất định phải thu hồi tiền mặt thì mới duy trì được vận hành.”
“Sao có thể thiếu vốn được, doanh số mỗi tháng đều tốt như vậy cơ mà!”
Lục Nghê nói: “Những gì chị thấy là cảnh tượng phồn vinh, đều là do tiền marketing tạo ra.”
Uông Thụy Tuyết đòi Lục Nghê báo cáo tài chính, phát hiện chi phí cao đến mức đáng sợ. Lục Nghê quá chịu chi cho marketing, khăn lụa hàng hiệu tặng khách, quà kèm, tiệc trà chiều, món nào món nấy đều đắt đỏ, nhưng dòng tiền thu về lại hoàn toàn không đủ bù đắp chi ra.
Trước kia Uông Thụy Tuyết chưa từng nghĩ tới việc phải quan tâm đến những chuyện này, cô ta rơi vào trạng thái lo lắng, đồng thời cũng rơi vào sự hoài nghi đối với năng lực của Lục Nghê, mắt thấy số vốn mình bỏ vào sắp không giữ được.
Cô ta do dự lưỡng lự, những lời trong lòng thế nào cũng không nói ra được. Nhưng số tiền đó lại là tiền riêng của cô ta. Lão Tần sự nghiệp đã xuống dốc, bây giờ không còn có thể tiêu xài mạnh tay như trước nữa.
Lục Nghê nhìn ra ý tứ của cô ta, liền hỏi: “Chị Uông, chị muốn rút vốn sao?”
Uông Thụy Tuyết nói: “Tiểu Nghê, không phải chị muốn bỏ cuộc giữa chừng, hai đứa nhỏ đang du học ở nước ngoài, chi tiêu rất lớn.”
Lục Nghê nói: “Tôi hiểu. Nếu chị muốn rút, tôi sẽ thu hồi lại số cổ phần trong tay chị theo mức định giá hiện tại, chị thấy có được không?”
Uông Thụy Tuyết xua tay: “Em chỉ cần trả lại cho chị khoản vốn gốc ban đầu mà chị đã đầu tư vào là được.”
“Thật sự xin lỗi chị Uông, không để chị kiếm được tiền.” Lục Nghê áy náy nói.
Uông Thụy Tuyết có chút chột dạ, sợ bị nói là bội tín bội nghĩa, nhưng nếu không thu hồi được số tiền ấy, chắc chắn sẽ bị lão Tần mắng chết.
Lục Nghê tỏ ý thông cảm, ký với chị ta thỏa thuận rút vốn, tiền được thanh toán làm hai đợt, vì trong tay Lục Nghê không có nhiều tiền đến vậy.
Uông Thụy Tuyết cầm được bản thỏa thuận trong tay, giấy trắng mực đen nên cô ta không lo lắng, còn hào phóng nói là không gấp, cô ta tin vào nhân phẩm của Lục Nghê.
Tảng đá trong lòng Uông Thụy Tuyết cuối cùng cũng rơi xuống, tốt nhất là đừng dây dưa với Lục Nghê quá lâu, không lỗ tiền đã là rất tốt rồi.
Nhưng sau khi về đến nhà, cô ta lại vì sự việc tiến triển quá suôn sẻ mà bắt đầu cảm thấy có gì đó không ổn. Ban đầu chỉ là một chuyện rất nhỏ khiến cô ta không vừa lòng với Lục Nghê, vậy mà sao lại phát triển đến mức rút vốn rồi?
*
Buổi sáng, Tưởng Viên gọi điện cho Đàm Khải, hỏi thăm tiến độ phương án đầu tư dành cho Lục Nghê. Đối phương không tiết lộ số liệu cụ thể, nhưng hẳn là một khoản không nhỏ.
Tâm trạng của ông chủ thoải mái, thì những người làm việc bên dưới cũng có thể nhẹ nhõm hơn.
Buổi chiều cuộc họp kéo dài rất lâu, Tưởng Viên cho tạm dừng để nghỉ một chút. Sau khi anh ra ngoài, thư ký vào hỏi mọi người muốn ăn gì uống gì, ông chủ mời.
Lão Tần dạo gần đây luôn ở trong trạng thái phấn khởi, ông ta gọi một phần brownie socola, đồng nghiệp trêu chọc cái bụng bia của ông ta còn to hơn cả bụng bà bầu, thế mà vẫn còn ăn nữa à?
Lão Tần nói: “Cuộc sống cần có chút ngọt ngào.” Ông ta ung dung liếc nhìn người bên cạnh nào đó, cực kỳ tự tin vào tế bào hài hước của mình, “Đương nhiên rồi, muốn cuộc sống trôi qua được thì trên đầu cũng phải đội chút xanh.”
Trần Diên cúi đầu lật hồ sơ, khó chịu nói: “Ở cái tuổi của anh, quan trọng nhất là trông chừng cho chặt cái đ*ng q**n của mình, quản cho tốt cái đầu nhỏ đừng thò lung tung, đừng có lo đầu người khác có xanh hay không.”
Lão Tần tặc lưỡi một tiếng, cười nói: “Thấy chưa, cậu lại không nghe kỹ tôi nói rồi.”
Thực tập sinh mang bánh lên, vừa định đặt trước mặt lão Tần thì Trần Diên vung tay một cái làm đổ, vừa khéo rơi đúng vào đ*ng q**n của Tần Phong. Thực tập sinh sững người tại chỗ, lão Tần thì mặt mày đầy tức giận.
Trần Diên nói: “Ở đây không còn việc của cậu nữa, ra ngoài đi.”
Thực tập sinh như được đại xá, tranh thủ trước khi lão Tần kịp phản ứng đã vội vàng chạy mất. Lão Tần rút giấy trên bàn lau, nhưng giấy khô lau không sạch, Trần Diên lạnh lùng đứng nhìn một lúc rồi nói: “Anh thấy chưa, tôi đã bảo anh từ sớm là phải trông cho chặt cái đ*ng q**n của mình rồi mà.”
Lão Tần định nói tiếp thì Tưởng Viên đã đẩy cửa bước vào, ánh mắt anh quét một vòng, ngồi xuống rồi nói ngắn gọn: “Tiếp tục đi, ai trước?”
Anh nhìn về phía Trần Diên, trên tay Trần Diên đã không còn nhẫn cưới.
Nhưng một chiếc nhẫn cưới đeo suốt gần ba năm, vết hằn để lại trên ngón áp út của anh rất sâu, trong chốc lát khó mà mất đi. Nhẫn của Lục Nghê thì có rất nhiều, mỗi ngày phối hợp với phong cách ăn mặc đều khác nhau, cô không phải ngày nào cũng đeo nhẫn cưới. Nhưng Trần Diên chỉ có đúng một chiếc nhẫn này, đến tắm cũng chưa từng tháo ra.
Trần Diên không giải thích gì với người khác. Tan làm, anh còn phải mang một bộ hồ sơ đi giao cho khách hàng, trên đường quay về chợt nhớ tới tiệm hoa của Lục Nghê, trong đầu lập tức ùa đến rất nhiều chuyện.
Anh lái xe vòng qua một đoạn, nghĩ bụng ghé qua xem thử, có vài vấn đề anh cần nhận được câu trả lời từ Lục Nghê.
*
Nhân viên đang điều chỉnh thiết bị chiếu sáng, Lục Nghê đứng ở cửa liếc nhìn tấm bảng tên cửa tiệm, hai cửa hàng cùng một cái tên, đều là: Chủ nghĩa lập thể.
Nghệ thuật hoa tươi là sự giải cấu trúc của mỹ học tĩnh tại, sở hữu vẻ đẹp hình học mang tính kiến trúc.
Cô vừa mới chuyển khoản đợt tiền đầu tiên cho Uông Thụy Tuyết, trước bình minh của sự nghiệp khởi nghiệp đã đá chị ta ra ngoài. Có lẽ sau khi biết được sự thật, Uông Thụy Tuyết sẽ nguyền rủa cô, bôi nhọ cô, đi khắp nơi nói xấu cô, nhưng Lục Nghê cũng không để tâm.
Suốt chặng đường cô đã đi, những thứ không cần thiết luôn bị cô kịp thời đá văng. Dù là hôn nhân, hay bạn cùng sống, có lẽ còn cả người yêu.
Gió lạnh buốt, cô quấn khăn choàng định bước vào trong thì có người ở phía đối diện bấm còi một cái.
Lục Nghê quay đầu lại.
Trần Diên đứng bên cạnh xe hút thuốc, anh mặc một chiếc áo khoác màu xám nâu, quần dài màu đen. Trong mắt Lục Nghê, anh lúc nào cũng giữ vóc dáng gầy gò, sắc bén như một lưỡi dao.
Trần Diên và Lục Nghê nhìn nhau một cái, anh cũng liếc nhìn tấm biển hiệu. Bên trong cửa tiệm có một màn hình điện tử khổng lồ, trên đó ghi chủ đề của tuần này: Hoa Có Độc.
Lấy theo tên tập thơ của Baudelaire, dường như là một phong cách mang màu sắc u ám, đậm chất Gothic.
Trần Diên từng thấy Lục Nghê đọc cuốn sách này, vào một đêm rất khuya. Anh không mấy hiểu, cái gọi là văn hóa tiểu chúng ấy, lúc nào cũng thích giả thần giả quỷ. Nhưng khả năng đóng gói của cô quá lợi hại, rất nhiều người chịu chi tiền cho cô.
Trần Diên dập mẩu thuốc dưới đế giày, băng qua đường đi về phía Lục Nghê.
Lục Nghê hỏi anh: “Sao anh lại tới đây?”
Trần Diên nói: “Đi ngang qua, ghé vào xem em.”
Lục Nghê đẩy cửa mời anh vào. Đây là lần đầu tiên Trần Diên tới đây, Lục Nghê theo lẽ thường nên đón tiếp anh, bởi vì dãy mặt bằng này là khoản bồi thường mà Trịnh Minh Hoa cho cô sau khi họ ly hôn.
“Có chuyện muốn hỏi em.” Trần Diên ngồi xuống nói, anh vốn dĩ chẳng hề để tâm đến chuyện mặt bằng cửa tiệm.
Trên bàn có trà, Lục Nghê rót cho anh một chén, động tác tay khẽ khựng lại: “Anh hỏi tôi chuyện gì?” Cô biết mà, anh sẽ không vô cớ đi ngang qua chỗ này.
Trần Diên quan sát nét mặt của Lục Nghê, cô cũng hiếm khi tỏ ra có chút không tự nhiên. Cô đang nghĩ gì vậy? Trần Diên lại bật cười, cảnh tượng đêm đoạn tuyệt hôm đó vẫn hiện rõ mồn một, những lời nói cay nghiệt cũng thường xuyên vang vọng bên tai anh, trái tim thỉnh thoảng lại nhói lên.
Trần Diên nói: “Tôi cứ nghĩ rằng, sau khi chúng ta ly hôn, em sẽ lập tức công khai rầm rộ ở bên anh ta, nhưng thực tế hình như lại không giống với những gì tôi tưởng.”
Lục Nghê hỏi: “Dù sao kết cục đã là như vậy rồi, anh quay đầu lại nghiên cứu mấy chuyện này, rốt cuộc có ý nghĩa gì?”
“Đối với tôi thì có ý nghĩa.” Trần Diên nói. Anh nhìn vào mắt Lục Nghê, trong mắt anh vẫn ẩn giấu nỗi đau, “Em thật sự coi tôi là thế thân của anh ta sao?”
Lục Nghê không thể nhìn thẳng vào ánh mắt như vậy.
Trần Diên nói: “Quần áo của thương hiệu đó, là sau khi em gặp anh ta rồi mới thường xuyên mua cho tôi, con thằn lằn cũng là nuôi từ sau đó. Tôi không tin, em có thể suốt ngày canh cánh trong lòng yêu một người lâu đến thế.” Anh cũng vẫn nhớ, Lục Nghê từng nói là đã yêu mình.
Đã ly hôn rồi, hiện tại Lục Nghê đối với Trần Diên thực ra không còn hận thù gì nữa, đương nhiên cũng không có cảm xúc nào khác. Cô nghĩ một lúc rồi nói: “Canh cánh trong lòng với một người, chưa chắc đã là yêu, càng chưa chắc là tình yêu.”
“Cảm xúc của con người rất phức tạp. Có những người xuất hiện trong cuộc đời người khác, để lại một vệt màu. Vệt màu ấy rất lâu không phai, về sau cả tấm toan trắng trống trải, khiến người ta có ảo giác rằng, tất cả đều là màu đó.”
Những lời trừu tượng như vậy, Trần Diên vậy mà lại hiểu, “Nói cách khác, thực ra người khác cũng có cơ hội, phủ lên màu đó?”
“Nhưng người khác lại ba phải, không làm được.” Trái tim của Lục Nghê là mở, ai có bản lĩnh thì tự khắc ở lại.
Trần Diên khép mắt lại, trong lòng có một cảm giác nhẹ nhõm xen lẫn đau đớn, anh biết mình đã hiểu ý của Lục Nghê rồi.
Đối với anh mà nói, việc mình có phải là duy nhất trong lòng Lục Nghê hay không vô cùng quan trọng, anh không thể là thế thân của bất kỳ ai. Vậy lúc trước rốt cuộc anh đã bị lừa qua mắt một cách nhẹ nhàng như thế nào chứ?
Lục Nghê không hiểu Trần Diên. Khi họ còn ở bên nhau, anh không tin rằng cô yêu anh, đến khi đã chia tay rồi, anh lại quay sang tìm cô để đòi bằng chứng rằng cô từng yêu anh.
Trần Diên vừa định gọi cô lại thì chiếc điện thoại đặt trên bàn của Lục Nghê vang lên. Cô cầm lên, Trần Diên cũng liếc thấy tên người gọi đến.
Mấy ngày nay mỗi người đều bận việc riêng, chưa gặp nhau, Tưởng Viên hỏi cô đang ở đâu.
Lục Nghê nói cho anh biết vị trí.
Ngay sau đó giọng của Tưởng Viên truyền tới: “Anh qua đón em.”
Lục Nghê do dự một lát rồi nói: “Không cần đâu, lát nữa em tự về.” Cô sợ Tưởng Viên không nghe theo sắp xếp của mình, kiên quyết chạy tới, bèn bổ sung thêm một câu: “Trần Diên cũng ở đây, em đang nói chuyện với anh ấy.”
Trần Diên bắt chéo chân, ngồi uể oải trên ghế, nghe thấy cô thản nhiên như vậy nhắc đến tên mình, liền lại gọi cô một tiếng: “Nghê Nghê?”
Tưởng Viên nghe thấy, nhưng anh không có phản ứng gì đặc biệt: “Được, lát nữa anh gọi lại cho em.” Chỉ là giọng nói chợt lạnh đi.
Lục Nghê cúp điện thoại, đặt lại lên bàn. Trần Diên lại liếc nhìn giao diện đó, quả thật là đã cúp máy, anh đột nhiên nói: “Em vậy mà lại thẳng thắn nói với anh ta?”
Lục Nghê nói: “Tôi có cần thiết phải nói dối sao?”
Có cần thiết phải nói dối ư? Trần Diên chậm rãi lặp lại câu nói ấy trong lòng. Đúng vậy, từng câu từng lời Lục Nghê nói với anh dường như đều là sự thật, cô cũng chưa từng nói dối anh.
Nhưng đợi đến khi anh sau này từng lớp từng lớp bóc đi lớp vỏ bên ngoài, chợt hiểu ra muộn màng những lời cô nói, anh nghĩ: “Nghê Nghê, em có biết không, chính những lời nói thật của em lại khiến người ta càng đau đớn hơn?” Thà rằng cô đừng nói còn hơn.
Lục Nghê không tỏ thái độ, cũng không phủ nhận.
Trần Diên đứng dậy đi dạo một vòng trong tiệm, từng chi tiết thiết kế ở đây đều mang dấu ấn của Lục Nghê.
Anh cảm thấy thật mỉa mai, chỉ vì những điều này thôi sao… “Nếu lúc trước em thẳng thắn nói với tôi rằng, lý do không muốn sinh con là vì muốn sự nghiệp tiến thêm một bậc, thì tôi vẫn có thể giúp em.”
Lục Nghê nhìn anh: “Nhưng anh cũng có thể lựa chọn không giúp, tất cả đều tùy vào tâm trạng của anh, chẳng phải vậy sao?”
*
Tưởng Viên hiểu rõ tâm thái của kẻ thứ ba, lúc nào cũng rục rịch, lúc nào cũng không kìm được muốn khoe khoang.
Trong mắt anh phẳng lặng không gợn sóng, anh đang nhìn chiếc xe điện mới mà Lục Nghê vừa mua. Thương hiệu đó từng là khách hàng mà họ đã hợp tác, anh cũng xem như quen thuộc.
Mẫu xe cô chọn, tính cả chi phí lăn bánh chắc khoảng bảy trăm nghìn tệ. Chiếc Mercedes kia đã chạy nhiều năm, mất giá nặng, nếu bán thuận lợi thì cũng chỉ đủ bù cho khoản tiền đặt cọc chiếc xe mới của cô.
Xem xong, Tưởng Viên tắt máy tính, cầm điện thoại và chìa khóa xe, rời khỏi văn phòng.
Lúc vào thang máy, Lục Nghê gọi điện cho anh, nhưng tín hiệu không được tốt, giọng nói đứt quãng, nghe không rõ, anh bèn cúp máy trước. Đợi đến khi ra khỏi thang máy, lại có thêm một tin nhắn WeChat gửi tới.
Trăng sáng treo cao, sương lạnh vương trên cành.
Lục Nghê không đợi cửa tiệm đóng cửa đã về nhà trước. Hôm nay cô ở ngoài trông nhân viên lắp đèn, dường như bị nhiễm lạnh, có dấu hiệu cảm nhẹ.
Về đến nhà, cô tắm nước nóng, thay bộ đồ ngủ thoải mái, lại tự nấu cho mình một bát canh gừng, để nguội bớt rồi uống một hơi vào bụng. Rất nhanh sau đó, sau lưng toát ra những giọt mồ hôi li ti, khắp người cũng dần ấm lên.
Cô gửi cho Tưởng Viên một tin nhắn WeChat, coi như là hồi đáp cho cuộc gọi ban nãy. Nhưng anh không trả lời, Lục Nghê cũng không nhận được thông báo từ bảo vệ rằng có khách tới thăm.
Lục Nghê đặt điện thoại xuống, giả vờ như không để tâm, dù thực ra trong lòng cô có hơi để ý.
Trái tim cô như một tấm lưới bị kéo qua kéo lại đến biến dạng. Cô có chút muốn gặp Tưởng Viên, nhưng lại không biết anh có chịu tới nhà cô hay không.
Lục Nghê nằm sấp trên sofa, mặc cho cảm xúc khó chịu ấy kéo dài suốt một lúc.
Cô rất ít khi bị đàn ông “treo”. Với người phụ nữ như cô, rất dễ bị treo treo rồi lại vì yêu mà sinh hận. Nếu vẫn không có hồi âm, cô sẽ không đợi nữa.
Trong lúc mơ mơ màng màng sắp ngủ, tiếng chuông điện thoại lại đột ngột vang lên khắp căn phòng, cô bắt máy, yên lặng chờ anh lên tiếng.
“Anh thấy tin nhắn WeChat của em rồi.” Giọng của Tưởng Viên truyền tới.
Đột nhiên, Lục Nghê có chút thất vọng, dường như đã biết anh sẽ nói gì: “Ừ.”
“Em đang làm gì?”
“Chuẩn bị nghỉ ngơi.” Lục Nghê nghĩ, có lẽ anh đang để tâm chuyện buổi chiều, Trần Diên rõ ràng là đang khiêu khích.
“Mở cửa.” Anh nói.
Lục Nghê đặt điện thoại xuống rồi đi mở cửa, anh đứng ngay ngoài cửa, như một bức tường người, gần như chắn kín lối vào, nghiêm mặt nhìn cô.
Lục Nghê sững người một chút, cô không hề nhận được thông báo từ bảo vệ: “Anh lên đây bằng cách nào?”
“Đi thang máy lên.” Anh bắt chước giọng điệu của cô tối hôm đó mà nói, khi ấy cô bảo là nhập mật khẩu rồi vào.
Lục Nghê “phì” một tiếng bật cười.
Động tác của Tưởng Viên có chút giống như xông thẳng vào, anh sải bước lớn tiến vào, ôm lấy cô rồi đóng cửa lại.
Trong khoảnh khắc đối diện, hơi thở ở ngay trong tầm tay. Trên người cô có mùi hương dịu nhẹ, lại xen lẫn vị cay nồng của gừng, thân thể cô cũng mềm mại đến không tưởng.
Không ai nói lời nào, Lục Nghê là người quay mặt đi trước.
Tưởng Viên nhìn chằm chằm cô, ánh mắt bỗng trở nên rất dữ: “Em có biết anh tìm em là vì chuyện gì không?”
Bến Bờ - Duy Tửu
Đánh giá:
Truyện Bến Bờ - Duy Tửu
Story
Chương 76
10.0/10 từ 34 lượt.
