Bến Bờ - Duy Tửu
Chương 67
Tưởng Viên thúc giục tiến độ bên phía Đàm Khải.
“Tôi vừa mới về tới công ty, cậu để tôi thở một chút được không? Tôi là nô tài của cậu à?”
Tưởng Viên nói giọng quan liêu: “Dù cậu có đang treo cổ đi nữa, thì cũng tạm dừng lại để đi làm.”
“……”
Con người Tưởng Viên này, hồi trước khi mọi người cùng nhau làm nô tài cho ông chủ, anh đã cực kỳ đạo mạo giả tạo. Không chỉ nói năng làm bộ làm tịch, mà còn là kiểu người ngồi ngay tại bàn làm việc cầm ly uống Coca, giả vờ tới mức cực đoan, khiến người ta ghét đến nghiến răng nghiến lợi. Nhưng anh lại không làm chuyện thương thiên hại lý gì, chỉ đơn thuần là đáng ghét, nên cũng chẳng có cách nào trừng trị.
Tưởng Viên cúp điện thoại, tháo luôn chiếc kính trên sống mũi, đặt lên bàn, bình tĩnh, có trình tự xoa bóp sống mũi để thả lỏng. Con người ta luôn phải từng bước tiến sát tới bờ vực sụp đổ, rồi mới quay trở lại với lý trí.
Anh hiểu Lục Nghê rất rõ, nếu thực sự giúp cô xoay được tiền, tài sản tăng vọt, với bản tính keo kiệt kiểu Grandet của cô, nhất định sẽ không để bất kỳ ai chiếm được dù chỉ nửa phần lợi ích của mình, Trần Diên cũng không ngoại lệ. Đến lúc đó, cô mới thực sự đưa chuyện ly hôn lên bàn nghị sự.
Những ngày sau đó, Tưởng Viên không liên lạc với Lục Nghê.
Sau khi Trần Diên quay về, hai người họ không thể không gặp mặt, anh không muốn vào lúc này gây khó dễ cho Lục Nghê, nhất là để cô rơi vào thế bị kẹt, dao động giữa hai người đàn ông.
Trước đó hai người chưa từng vượt quá giới hạn, anh không mang gánh nặng tâm lý nào. Nhưng thời thế đã khác, d*c v*ng chiếm hữu của anh rất có thể sẽ khiến anh làm ra những chuyện thiếu lý trí.
Tưởng Viên có việc đi công tác mấy ngày, Lục Nghê là tới khi nhận được tin nhắn WeChat của anh mới biết chuyện.
Cô nhìn kiểu thông báo như vậy liền trầm mặc. Kết hôn với Trần Diên gần ba năm, cô đã nhận vô số tin nhắn tương tự. Năm đó khi Trần Diên cầu hôn cô, anh từng nói, sau khi kết hôn, hai người sẽ có lý do chính đáng để quản thúc lẫn nhau.
Một cô gái chưa kết hôn có lẽ sẽ thấy đó là một lời hứa ngọt ngào, nhưng Lục Nghê chỉ sau khi kết hôn mới hiểu ra, đó là sự ủy thác của gánh nặng gia đình. Anh rời đi không ngoảnh lại, giao cả ngôi nhà cho cô gánh vác.
Lục Nghê không biết, lần này Tưởng Viên quay lại bận rộn với chuyện của mình, liệu có lại gác chuyện của cô sang một bên hay không.
Xe của Lục Nghê đã sửa xong và lái về rồi, nhưng khi cô ngồi lên lại cảm thấy không thoải mái. Chiếc xe này lúc mua giá lăn bánh hơn sáu mươi vạn, cô từng nghĩ mình sẽ lái nó rất lâu. Với Lục Nghê mà nói, xe thực tế hơn nhà, cô cũng luôn sử dụng rất cẩn thận. Ngoài một lần quệt xước nhỏ, cô chưa từng để nó chịu bất kỳ tổn hại nào.
Nhưng lần này phanh bị trục trặc, khiến xe đâm vào lề đường, làm cô cảm thấy mình đang lái một chiếc xe hỏng, vận khí cũng trở nên xui xẻo.
Cô không nói với Tưởng Viên rằng hôm đó Trần Diên tới tìm cô là để hỏi chuyện chiếc xe. Cô cũng không nói xe mình đã hỏng, biết làm sao được, chẳng lẽ một người đàn ông không nhớ nổi má phanh của cô bị hỏng, thì cô lại trông chờ một người đàn ông khác nhớ giúp hay sao?
Lục Nghê suy nghĩ mấy ngày, quyết định bán chiếc xe cũ, đổi sang một chiếc xe điện. Cô đi tìm hiểu tình hình xe năng lượng mới, so sánh đủ loại thương hiệu, rồi đi lái thử.
Chọn xe không giống như mua quần áo, mặc thử lên người, thấy hợp là mặc luôn đi. Cô để lại WeChat của nhân viên bán hàng, nói là cần suy nghĩ thêm, nhưng thực chất là muốn sang chỗ khác thử tiếp.
Trên đường quay về tiệm hoa, mỗi lần đạp phanh, sự chán ghét đối với chiếc xe cũ lại tăng thêm một phần, chỗ nào cũng thấy không ổn. Cô cau mày, tâm trạng chẳng mấy vui, và chính vào lúc này thì điện thoại reo lên.
Đối phương tự giới thiệu mình là giám đốc đầu tư của Tập đoàn đầu tư Hoằng Dương, đã xem qua bản kế hoạch dự án của cô, rất hứng thú, hỏi cô có thời gian ra ngoài gặp mặt trao đổi không.
Lục Nghê chưa kịp phản ứng, tưởng là mình để lại số điện thoại khi đi xem xe, thông tin bị bán ra ngoài, đang chuẩn bị cúp máy thì đối phương lại nói: “Cô là bạn của Đàm tổng, đúng không? Anh ấy cũng biết chuyện này.”
Lục Nghê nuốt ngược lời từ chối lịch sự trở lại bụng, cuộc gọi chào mời không thể gọi theo kiểu như thế này.
Buổi tối về đến nhà, Lục Nghê tìm kiếm thông tin về công ty đó, là một công ty đầu tư trong nước. Tuy không có danh tiếng vang dội như Hạc Thông, nhưng cũng có không ít thành tích đầu tư đáng kể. Điều quan trọng là loại hình đầu tư của họ rất giống với dự án của cô.
Cô mặc đồ ngủ nằm sấp trên giường, hai chân đung đưa, còn đá mấy cái trong không trung.
Các công ty đầu tư mạo hiểm mỗi ngày đều nhận được lượng khổng lồ bản kế hoạch dự án của các công ty khởi nghiệp, nhưng phần lớn đều bị lưu vào kho tư liệu rồi niêm phong vĩnh viễn, hoặc trực tiếp ném vào thùng rác.
Đó là điều Trần Diên từng nói với cô. Không phải anh không trân trọng thành quả lao động của người khác, mà là thời gian của anh quý giá hơn.
Lục Nghê hỏi, chẳng lẽ không sợ bỏ lỡ những viên ngọc quý của giới kinh doanh sao?
“Em có biết câu nói cao thủ ở dân gian không?” Trần Diên nói. “Nhưng cho dù đó là những thiên tài bị bỏ sót của nhân loại thì sao chứ? Vinh quang chỉ thuộc về những kẻ may mắn đứng trên bục trao giải.”
Những cao thủ nơi dân gian sẽ không được phát hiện thiên phú, mà thiên phú thì sẽ bị bào mòn rồi biến mất. Lâu dần hòa lẫn vào đám đông, không còn ngạo mạn thì cũng đành ngoan ngoãn chấp nhận.
Thế giới này dĩ nhiên là tàn khốc, Lục Nghê đã sớm hiểu điều đó. Nhưng cô lại nghĩ, đã là ông trời không cho cơm ăn, thì cô đi giành cơm mà ăn cũng chẳng có gì khác.
Nếu trong quá trình này có làm tổn hại đến người khác, cô cũng chỉ có thể nhẹ tênh nói một tiếng xin lỗi.
Tâm trạng của Lục Nghê trở nên khá hơn, Tưởng Viên đã để tâm tới chuyện của cô rồi, điều đó chứng tỏ rằng đàn ông chỉ khi mang theo cảm giác gấp gáp muốn ăn đậu phụ nóng thì mới chịu làm việc một cách để tâm.
*
Ngày hôm sau, Lục Nghê hẹn gặp đối phương, tiện thể tại tiệm của cô trải nghiệm một buổi học cắm hoa, sau đó bắt đầu quá trình tìm hiểu sơ bộ lẫn nhau.
Kết thúc xong, Lục Nghê lại gửi WeChat cho Tưởng Viên. Bất kỳ chuyện gì cũng luôn cần một phản hồi tích cực, mới có động lực để tiếp tục làm tiếp.
Tưởng Viên trực tiếp bảo cô xuống dưới tòa nhà công ty đợi. Lục Nghê nghi ngờ anh cố ý làm vậy, thật sự quá không thích hợp, nhất là khi điện thoại của cô tự động kết nối với Wi-Fi của tòa nhà này, chẳng ai có thể hiểu được sự lúng túng của cô lúc này.
Tưởng Viên không tiếp tục quan tâm việc Lục Nghê sẽ đồng ý hay không đồng ý.
Những ngày này anh và Trần Diên cũng chưa từng chạm mặt nhau, anh cố ý tránh đi, như vậy đã là nể mặt lắm rồi.
Trần Diên trong khoảng thời gian này thay đổi rất nhiều. Trước kia anh là kiểu “nam thần lạnh lùng” điển hình, trong công ty có không ít cô gái thích anh. Ra ngoài mấy ngày, da bị nắng rám tới gần màu lúa mì, trở nên hơi thô ráp, đường xương hàm cũng sắc nét hơn hẳn.
Anh đến phòng hành chính lấy đồ dùng văn phòng, chị gái bên hành chính cũng không nhịn được mà trêu chọc: “Anh chàng đẹp trai Trần sắp chuyển hình tượng rồi à?”
Trần Diên nói: “Lười bôi kem chống nắng.”
“Chậc chậc, người có gương mặt đẹp đi theo phong cách nam tính cũng rất ổn đấy, cậu tập cho rắn rỏi thêm chút nữa đi.” Chị ta nói: “Còn có thể so cao thấp với Tưởng tổng.”
Trần Diên bị chọc đúng chỗ đau, sắc mặt đột ngột thay đổi, không đáp lời, ký tên xong liền đi. Đám phụ nữ này miệng lắm lời, suốt ngày chỉ biết đem đàn ông ra trêu ghẹo.
Nhưng quả thực, anh sống trong trạng thái mơ mơ hồ hồ, lơ lửng vô định.
Ly hôn trong mê mải, sống cũng trong lơ mơ, thường xuyên có cảm giác sáng tỉnh dậy mà không biết mình đang ở đâu. Điều anh ghét nhất là nghe người khác đem mình ra so sánh với Tưởng Viên, dù chỉ là đặt hai cái tên cạnh nhau cũng không chịu nổi.
Ghê tởm đến cực điểm, anh không thể chấp nhận được.
Hai ngày trước anh ở nhà máy, gặp Kim Long tới, nói là tham quan. Trần Diên nhìn ra rồi, hiện giờ làm ăn bất động sản vô cùng ảm đạm, chẳng còn đường kiếm chác, ông ta thực sự muốn chen vào chia một chén canh.
Buổi tối cả nhóm đi ăn cơm, Trần Diên hỏi ông ta năm đó Tưởng Thành Trung chết như thế nào. Kim Long vừa hút thuốc vừa cười hờ hững, nói: “Loại người văn minh này quá cố chấp, đến cái chỗ này rồi,” người đàn ông trung niên có những ngón tay thô ráp như củ cà rốt gõ gõ lên mặt bàn, đắc ý nói: “Không hiểu quy củ thì làm sao được?”
Những năm trước đây, phú thương bị cướp của, bắt cóc rồi giết hại nhiều vô kể. Bây giờ là xã hội văn minh rồi, chẳng qua chỉ là đổi sang một cách “cướp bóc” khác mà thôi. Xã hội có tiến bộ, chứ đâu phải lòng người trở nên tốt đẹp hơn.
“Con trai ông ta bây giờ lại lăn lộn thành người quay về rồi.” Kim Long cười khinh miệt: “Tưởng Viên có một bà cô rất lợi hại, nếu không có bà ta, thằng nhóc đó sớm muộn gì cũng bị người ta xử rồi.”
Kim Long kể về những chiến tích lẫy lừng hồi trước khi còn lăn lộn giang hồ, gặp lúc nhà nước mạnh tay trấn áp, ông ta buộc phải thu mình lại. Nhưng ông ta cũng có nguyên tắc, tuyệt đối không động đến phụ nữ và trẻ em.
Ông ta nói rằng trước đây trên công trường của mình từng có người chết, con của người đó là một đứa gan lì, vậy mà dám xông thẳng vào phòng ông ta đòi tiền, không cho thì sẽ tố ông ta bắt cóc vị thành niên để làm chuyện đồi bại. Bộ dạng liều mạng ấy khiến Kim Long vốn đang chuẩn bị làm việc, chim cũng đã móc ra rồi mà suýt nữa thì bị dọa cho mềm nhũn.
Sau này Trần Diên mới biết, đứa trẻ mà đối phương nhắc tới tên là Hứa Kiệt.
Đúng là một thứ duyên phận kỳ lạ, Trần Diên cũng rất khó mà đặt Hứa Kiệt như vậy ngang hàng với Lục Nghê. Hứa Lan nói, chính tay cô đã tiễn cha mình đi.
Quá khác biệt, Lục Nghê đến nói chuyện còn chẳng bao giờ nâng cao giọng, càng không thể làm ra những chuyện thất thố, mất thể diện.
Nhưng nếu là Hứa Kiệt, thì tự mình rơi vào tay cô ta cũng chẳng oan uổng gì.
Trần Diên từ phòng hành chính đi ra, trở về văn phòng của mình, gặp một đồng nghiệp họ Triệu ở nhóm tiêu dùng. Trưởng phòng Triệu hỏi anh: “Dự án của vợ anh, đang yên đang lành sao lại rút ra rồi?”
Trần Diên liền hỏi: “Cái gì cơ?”
Trưởng phòng Triệu nói: “Mấy hôm trước Tưởng tổng mang tới, không hiểu sao lại mang đi mất. Tôi không dám hỏi anh ấy, nên tới dò hỏi anh trước.”
Trần Diên xử lý thông tin một lượt trong đầu, không trả lời, tự mình bước vào văn phòng. Anh cảm thấy vô cùng khó tin, Tưởng Viên chẳng phải là người mà cô luôn canh cánh trong lòng hay sao? Ngay cả người mình yêu tha thiết nhất, cô cũng đem ra lợi dụng?
*
Lục Nghê đỗ xe ở chỗ xa hơn một chút, nhìn về phía cửa thang máy, chờ người.
Người cô nhìn thấy đầu tiên là Trần Diên bước ra từ trong cửa, thân hình cao gầy thanh mảnh, lưng thẳng tắp, không còn dáng vẻ cà lơ phất phơ như trước, đến đứng cũng lười đứng cho ngay ngắn.
Trần Diên ngồi vào xe của mình, sau khi khởi động cũng không lập tức lái đi, cúi đầu xem điện thoại thêm một lúc.
Lục Nghê mong anh ta nhanh chóng rời đi, nếu không thì sẽ chạm mặt mất.
Cô cứ chăm chú dõi theo động tĩnh phía trước, hoàn toàn không để ý có người mở cửa xe của cô, ngồi vào trong.
Gương mặt người tới cũng lạnh lùng đến cực điểm: “Đang nhìn cái gì vậy?”
Lục Nghê không biết trả lời thế nào.
“Nhìn anh ta à?” Tưởng Viên thản nhiên hỏi, thân người hơi ngả ra sau, đưa tay kéo nhẹ chiếc cà vạt trên cổ, mỗi động tác đều mang cảm giác tồn tại rất rõ ràng.
Lục Nghê quay đầu lại, không khỏi nghi hoặc: “Anh cố ý đi xuống cùng thang máy với anh ta sao?”
Tưởng Viên nhìn người trước mặt với mái tóc đen, môi đỏ, dung mạo xinh đẹp, đang chất vấn mình, khẽ cười: “Dữ vậy à?”
Anh đi thang máy ngay sau Trần Diên, lặng lẽ nhìn cô rất lâu, nhưng Lục Nghê vẫn không hề phát hiện. Anh nói: “Hay là anh xuống xe, đổi anh ta lên ngồi, được không?”
Lục Nghê khẳng định anh đúng là cố ý. Gương mặt thanh tú không hề có ý cười, thần sắc nghiêm nghị, trong lòng cô lại thấy buồn cười, đưa tay chạm vào cằm anh, ấm nóng và hơi rát tay: “Anh đang ghen sao?”
Bất kỳ ai, một khi đã nếm thử mùi vị của ghen tuông, thì dù khuôn mặt có đẹp đến đâu cũng sẽ như tờ giấy bị vò nát, hoàn toàn biến dạng, méo mó đến đáng ghét.
Tưởng Viên nói: “Đi thôi.”
Lục Nghê định để Trần Diên đi trước, nếu không gặp nhau ở lối ra thì cảnh tượng sẽ rất khó xử.
“Đợi đã.” Lục Nghê nói.
“Không đi à?” Tưởng Viên liếc mắt sang, chiếc cà vạt trên cổ đã bị kéo tuột hẳn ra. Anh thở mạnh một hơi, trong lồng ngực dường như dồn ứ một cục uất nghẹn, cuộn cà vạt lại nhét vào túi áo vest, rồi cởi thêm vài cúc áo để thả lỏng hơi thở. Sau đó anh nâng mặt cô lên, áp sát bên môi, chậm rãi hôn m*t.
Nụ hôn này từ nông đến sâu, từng bước vượt khỏi kiểm soát, cuộn trào mãnh liệt.
Bến Bờ - Duy Tửu
Đánh giá:
Truyện Bến Bờ - Duy Tửu
Story
Chương 67
10.0/10 từ 34 lượt.
