Bến Bờ - Duy Tửu
Chương 46
Lần tiếp theo Hứa Kiệt gặp lại Tưởng Viên là một tháng sau.
Đứa con thứ hai của Hứa Trúc chào đời, Hứa Kiệt lên thành phố thăm chị. Hứa Kiệt nghe dì nói rằng chị sinh một bé trai, quá trình sinh nở rất gian nan, ở trong phòng sinh hơn hai mươi tiếng đồng hồ mới sinh được đứa bé. Dì còn nói, đó là con đường tất yếu của phụ nữ, Hứa Trúc cuối cùng cũng khổ tận cam lai, có cả trai lẫn gái, mẹ chồng chị từ nay sẽ không còn làm khó chị nữa.
Đến cuối tuần, Hứa Kiệt bắt xe lên thành phố. Cô mua ở siêu thị một trăm quả trứng gà, đường đỏ, nhân sâm Tây, còn chuẩn bị một phong bao đỏ năm trăm tệ. Trên đường xách đồ đến bệnh viện, đi ngang qua chợ rau, cô lại mua thêm hai con gà mái già.
Mẹ chồng của Hứa Trúc là một bà lão cay nghiệt, mỗi lần mẹ chồng – nàng dâu cãi nhau, chồng chị đều không đứng về phía chị. Những thứ này chưa chắc đã vào hết miệng Hứa Trúc, rất có khả năng sẽ bị mẹ chồng nấu cho cô em chồng ăn. Nhưng Hứa Kiệt nghĩ, chị ăn được chút nào hay chút đó.
Hứa Kiệt học theo dáng vẻ của người lớn mà làm tất cả những việc này, bắt chước một cách vụng về, người khác thấy cô buồn cười, nhưng tấm lòng của cô là thật.
Cha mẹ ruột đều đã qua đời, họ hàng trong nhà cũng ít qua lại, Hứa Mai lấy chồng xa, Hứa Lan lại không đáng tin cậy. Hứa Kiệt cảm thấy, bây giờ nhất định cô là người thân thiết nhất của Hứa Trúc, và Hứa Trúc cũng nhất định sẽ tha thứ cho cô.
Túi nilon siết đỏ tay Hứa Kiệt, sau khi xuống xe buýt cô phải nghỉ mấy lần mới đi được tới bệnh viện, và ở cửa bệnh viện thì gặp mẹ chồng của Hứa Trúc.
Cô đưa đồ cho mẹ chồng của Hứa Trúc, nói rằng mình đến thăm chị cả, không dám vào trong, nhờ bà vào dò thử ý tứ trước.
Cô đứng ngoài cửa chờ đợi trong lo lắng, chưa bao lâu thì mẹ chồng của Hứa Trúc đã đi ra, nói rằng Hứa Trúc không muốn gặp cô: “Nó đang cho con bú, cô đừng đứng ở đây nữa, ảnh hưởng tâm trạng rồi lại làm sữa bị nghẹn lại. Chúng tôi sẽ chăm sóc tốt cho nó.” Đồ đạc cũng được bà đưa trả lại cho cô.
Mi mắt Hứa Kiệt rũ xuống, cô nói: “Vậy đợi khi chị ấy nguôi giận rồi tôi sẽ lại đến thăm, mấy thứ này bà mang về nhà ăn đi, ở trường tôi cũng không ăn được.”
Mẹ chồng của Hứa Trúc không nói thêm gì nữa, ánh mắt nhìn cô như nhìn kẻ giết người. Hứa Kiệt ngại ngùng không dám nán lại, Hứa Trúc và đứa cháu ngoại nhỏ cô đều không được gặp.
Hứa Kiệt một mình lang thang trên phố, không có chỗ nào để đi, thật sự biến thành một con chó hoang. Cô đến bến xe mua vé về, xe khởi hành lúc năm giờ chiều.
Trước khi rời đi, cô bỗng nảy ra ý định gọi điện cho Tưởng Viên.
Lần trước lúc chia tay, Tưởng Viên đã để lại cho cô một số điện thoại, nói rằng có thể liên lạc với anh qua số này. Có lẽ chỉ là lời xã giao, cả hai đều không nghĩ sẽ còn liên hệ lại, nên khi Tưởng Viên nhận được cuộc gọi của cô, anh rất bất ngờ.
Hứa Kiệt giả vờ thản nhiên nói: “Tôi chỉ muốn xem thử có phải số rác không thôi.”
Tưởng Viên hỏi: “Bây giờ cô còn thấy nó là số rác không?”
“Vậy là tôi yên tâm rồi.”
“Cô đang ở đâu?”
“Tôi lên thành phố, thăm chị cả và đứa bé của chị ấy.”
Sau đó, Tưởng Viên liền ra ngoài tìm cô, nhưng không phải ở bệnh viện, mà là tại một khu vui chơi trẻ em sắp bị bỏ hoang, vé vào cửa hai mươi tệ một người, Hứa Kiệt không vào, cô không muốn tiêu tiền.
Hứa Kiệt ngồi xổm trước cổng nhìn ông lão vớt cá, khi Tưởng Viên đi tới, cô lại kinh ngạc nói: “Anh thật sự đến à?”
Lời cô vừa thốt ra, lúc nào cũng khiến Tưởng Viên trông hơi ngốc, anh nói: “Cô gọi cho tôi thì tôi sẽ nghe, cô tìm tôi, tôi sẽ đến.” Anh hỏi Hứa Kiệt: “Chị cô thế nào rồi?”
“Khá ổn.” Hứa Kiệt nói, thần sắc u ám.
Tưởng Viên nhìn thần sắc của cô liền biết, cô đang nói dối, hai chị em vẫn chưa làm lành với nhau, anh cũng không hỏi thêm nữa, chỉ nói: “Cô muốn vớt cá không?”
“Không.” Hứa Kiệt quay đầu bỏ đi, “Muốn vớt thì tôi không thể tự xuống sông à? Còn để ông ta kiếm tiền của tôi sao?”
Tưởng Viên mua hai vé vào khu vui chơi trẻ em, cùng Hứa Kiệt đi vào. Bên trong quả thực tệ đến mức không nói nên lời, toàn là lâu đài bơm hơi, thứ duy nhất còn hoạt động được là vòng quay ngựa gỗ, mà mỗi người còn phải trả thêm năm tệ.
Tưởng Viên lại trả tiền để Hứa Kiệt đi ngồi, anh quá lớn, ngồi vào trông rất kỳ cục.
Hứa Kiệt ngồi trên vòng quay ngựa gỗ, xoay từng vòng từng vòng, trông cũng ngây ngô, cô ôm lấy cây cột nói chuyện với Tưởng Viên: “Năm giờ tôi phải về rồi.”
“Cô mua vé xe rồi à?”
“Ừ.”
“Còn mấy tiếng nữa, đến lúc đó tôi đưa cô ra bến xe.” Tưởng Viên đứng bên ngoài vòng quay nhìn cô. Vốn định lấy điện thoại ra chụp ảnh, nhưng Hứa Kiệt gào lên phản đối, lứa tuổi thanh thiếu niên này đều không thích bị chụp ảnh.
Hứa Kiệt rất nhanh đã nhảy xuống khỏi vòng quay ngựa gỗ, quá chán. Hai người cùng nhau đi ăn trưa, lúc ăn Hứa Kiệt lộ ra bản tính thật: “Anh có thể hỏi thử bố anh xem, có thể sớm trả tiền bồi thường cho nhà bọn tôi không?”
Tiền đến rồi thì khoản nợ nhà Hứa Trúc có thể trả xong, mẹ chồng và chồng chị cũng sẽ không còn làm mặt nặng mày nhẹ với chị nữa.
Tưởng Viên lại giải thích với cô, người phải bồi thường không phải là bọn họ, mà là nhà thầu ký hợp đồng với họ, giữa họ mới là quan hệ lao động. Giống như cô đi làm cho bên A, không thể vì A và B có hợp tác mà lại chạy sang bên B đòi tiền.
“Thôi vậy.” Hứa Kiệt nói đầy thất vọng, thật ra cô hiểu cả, nhưng lỡ đâu bố của Tưởng Viên lại có thể phát lòng từ bi thì sao?
Tưởng Viên cũng nhìn ra điều đó, anh nói hai trăm nghìn kia đã là khoản tiền duy nhất công ty họ có thể xoay ra được rồi, tiền dự án vẫn còn đang bị nợ.
“Vậy thì tất cả chuyện này đều là hiệu ứng cánh bướm, căn nguyên chính là bố anh không có tiền.” Hứa Kiệt thở dài đầy rối bời, vì họ không trả tiền cho người họ Kim, nên người họ Kim cũng cứ chây ì tiền bồi thường của họ. Hứa Kiệt nói: “Đều tại bố anh cả, sao lại hết tiền thế chứ?”
Tưởng Viên cũng tự giễu nói một câu: “Tôi cũng muốn biết.”
Vẫn còn một chút thời gian, hai người bước ra khỏi quán ăn, Tưởng Viên vừa rồi dưới ánh nắng mặt trời đã nhìn rõ khuôn mặt của Hứa Kiệt, bị nắng phơi đến đỏ bừng, hai bên cánh mũi còn hơi bong tróc da.
Anh hỏi cô: “Cô không bôi chút kem chống nắng hay gì đó lên mặt à?”
Đồ dưỡng da của Hứa Kiệt chỉ có một bánh xà phòng rửa mặt và một lọ kem dưỡng ẩm trẻ em, cô làm gì có tiền mua những thứ khác, giữa các bạn học cũng chẳng ai bày ra mấy thứ màu mè đó.
Cô nói mình không cần, người quê không mong manh, không được nuông chiều kiểu tiểu thư như vậy.
Bên cạnh có một cửa hàng mỹ phẩm, Hứa Kiệt có chút không dám bước vào, nhưng Tưởng Viên kéo cô đi vào. Anh là đàn ông, có thể thản nhiên bước vào đó, cũng có thể thoải mái chọn mua. Anh nói với Hứa Kiệt: “Đừng đối xử với bản thân như vậy. Bây giờ, người duy nhất có thể đối xử tốt với cô, chỉ có chính cô.”
Sự quan sát của anh rất tỉ mỉ, vừa có thể nhìn thấu sự thô lỗ của Hứa Kiệt bắt nguồn từ nghèo khó, vừa có thể hiểu được tính công kích của cô là do sợ hãi mà ra, chứ không phải ác ý.
Tưởng Viên tặng Hứa Kiệt một tuýp kem chống nắng, một chai sữa rửa mặt, và một hũ kem dưỡng ẩm. Đều là những thứ cô có thể dùng quanh năm, không đắt, ba món cộng lại chỉ mấy trăm tệ.
Hứa Kiệt luôn không tin, cũng không hiểu vì sao Tưởng Viên lại đối xử tốt với mình, cô hỏi: “Anh muốn làm gì?”
Tốt với cô quá mức rồi thì phải.
Tưởng Viên không thích ở cùng người khác, anh thích ở cùng động vật. Anh cũng khá thích ở cùng Hứa Kiệt, bởi trong số những người anh quen biết, Hứa Kiệt là người có tính động vật mạnh nhất. Mọi cảm xúc đều rất trực tiếp, cũng rất thuần khiết.
Ngoại trừ chuyện cái chết của bố cô, chuyện đó vẫn còn nhiều nghi vấn.
Dĩ nhiên, việc tặng đồ cho cô cũng có phần xuất phát từ cảm giác áy náy, bởi căn nguyên của tất cả mọi chuyện chính là bố anh đã không còn tiền nữa.
Vì vậy Tưởng Viên không nói lý do với Hứa Kiệt.
Buổi chiều hôm đó họ ở bên nhau suốt, thong thả đi dạo, nói đủ chuyện trên trời dưới đất, vậy mà lại nói chuyện rất hợp. Con người Tưởng Viên thật kỳ lạ, anh còn ghé cửa hàng thú cưng mua một con thằn lằn.
Hứa Kiệt bị lớp da của con thằn lằn dọa cho chết khiếp, trên người toàn là gai, trông như quái vật: “Người thành phố ai cũng có vấn đề à, bò sát mà cũng mua? Anh muốn thì tôi ra ruộng bắt cho anh là được rồi.”
Tưởng Viên nói: “Đây là thằn lằn, cô chắc chắn chưa từng thấy đâu, sờ thử xem.”
“Tôi không sờ.” Hứa Kiệt lùi về sau né tránh.
Tưởng Viên cười, nắm lấy tay cô, đặt bụng con thằn lằn lên mu bàn tay cô, không ngờ lại mát lạnh, mềm mềm, hoàn toàn không có tính công kích, ngoan cực kỳ. Mắt Hứa Kiệt lập tức sáng rực lên.
Anh nói: “Nó giống cô.”
“Giống tôi chỗ nào?” Hứa Kiệt nói: “Tôi xấu lắm à?”
“Đều là động vật máu lạnh, nhưng lại thích sống ở những nơi ấm áp.”
“Hừ.” Làm bộ làm tịch!
Trước năm giờ hôm đó, Tưởng Viên đưa Hứa Kiệt tới bến xe, nhìn cô lên xe. Tưởng Viên còn nói anh sẽ rời đi một thời gian, nhưng sau một thời gian nữa vẫn có thể gọi điện cho anh, anh sẽ lại đến. Bởi vì công trình của bố anh vẫn ở đây, còn chưa xây xong.
Hứa Kiệt lạnh nhạt đáp một tiếng: “Ờ.”
Thật ra, cô cũng khá thích ở cạnh người này. Có lẽ vì cô, với thân phận kẻ phản bội trong gia đình, đã bị dồn đến đường cùng, không nơi nương tựa, nên bỗng nhiên nảy sinh nhu cầu muốn dựa vào người khác. Cũng có thể, đối với môi trường sống khép kín của cô mà nói, Tưởng Viên quá đỗi đặc biệt. Toàn bộ nhận thức mới mẻ của cô về chữ “tốt” đều bắt nguồn từ anh, bất kể là đối xử tốt với chính mình, hay đối xử tốt với người khác. Hoặc là, bản chất của một cuộc sống tốt đẹp.
Nhưng Hứa Kiệt sẽ không nói ra điều gì cả.
Bến Bờ - Duy Tửu
Đánh giá:
Truyện Bến Bờ - Duy Tửu
Story
Chương 46
10.0/10 từ 34 lượt.
