Bến Bờ - Duy Tửu

Chương 43


Lại đến thời gian nghỉ học, Hứa Kiệt ngay từ thứ Sáu đã bắt xe đến bệnh viện thăm Hứa Trường Sinh.


Trong bệnh viện không có chỗ dành cho người nhà ở lại, điều kiện thì sơ sài, cô cũng chẳng ngủ được bao nhiêu, chỉ lông bông lang thang cho qua thời gian.


Hứa Trường Sinh đúng là quá biết cách sống dai, vậy mà vẫn còn đang thoi thóp cầm cự. Quả đúng với câu nói đó: tai họa để lại ngàn năm, lúc còn sống thì chẳng yên ổn, đến lúc sắp chết cũng vẫn hành hạ người khác.


Cô ăn cơm bên ngoài xong quay về, dừng chân trước cửa một cửa hàng, có người đang chào mời, đưa cho cô một tấm danh thiếp.


Hứa Kiệt nhận lấy, lớn tiếng đọc: “Dịch vụ tang lễ trọn gói, vận chuyển thi thể, bảo quản lạnh, hỏa táng cơ bản, bố trí linh đường…” (Giá gói: 3000–7000, không bao gồm áo liệm, không bao gồm trang điểm thi thể theo yêu cầu cá nhân.)


Đương nhiên đây là gói rẻ nhất, những gói đắt hơn còn có giá tới mấy chục nghìn. Người đưa danh thiếp cho cô là một người đàn ông trung niên khoảng bốn, năm mươi tuổi, ngoại hình mộc mạc, làn da phong sương dày dạn, ánh mắt hiền lành, hoàn toàn không liên quan gì đến cái chết.


Ông vốn không định đưa danh thiếp cho Hứa Kiệt, nhiều người nhà rất kiêng kỵ chuyện này, nhưng cô lại tỏ ra rất hứng thú. Sinh tử diễn ra trong bệnh viện, giống như lá rụng mùa thu vậy, kết cục đã định sẵn, và cũng chẳng có gì quan trọng.


“Cháu học sinh, trong nhà cháu có người cần đến cái này sao?”


Hứa Kiệt nhét danh thiếp trở lại vào cặp sách, hỏi: “Đến lúc đó, cháu chỉ cần gọi số điện thoại trên này là được phải không?”


Giọng điệu của đối phương trở nên thương cảm: “Cháu gọi cho tôi, tôi sẽ đến ngay.”


“Ồ.”


Hứa Kiệt không nói với Hứa Trúc rằng mình đã tới, nếu không Hứa Trúc nhất định sẽ bảo cô đến ở căn nhà thuê trong thành phố. Trong nhà có chồng cô ấy và người bên nhà chồng cùng ở, rất bất tiện.


*


Tưởng Viên còn cho cô mượn luôn cả dây sạc iPod, Hứa Kiệt sạc đầy pin. Sau đó cô nghe nhạc suốt cả một đêm.


Sáng hôm sau, Hứa Trường Sinh được bác sĩ tuyên bố đã qua đời. Chỉ có Hứa Kiệt ở đó. Cô đi nhìn Hứa Trường Sinh, phát hiện người vừa mới chết và trước đó cũng không khác gì nhau: hốc mắt hõm sâu, sắc mặt như tro cỏ, thân thể giống như đã bị rút cạn sinh khí.


Khi mẹ cô qua đời, cô không được người lớn cho phép gặp mặt lần cuối, vì vậy Hứa Kiệt không biết một người chết thật sự thì sẽ ở trong trạng thái như thế nào.


Ông ta thật sự đã chết rồi sao?


Sau đó là việc thông báo cho đủ loại người, rồi những người có lợi ích liên quan từ các phía lần lượt kéo đến bệnh viện. Mọi người tụ tập lại một chỗ, trên gương mặt ai nấy đều lộ ra những mức độ nhẹ nhõm khác nhau, đặc biệt là chồng của Hứa Trúc. Thế nhưng Hứa Trúc thì khóc đến mức không thể tự kiềm chế, phải được Hứa Mai đỡ lấy mới miễn cưỡng đứng vững.


Người hôm qua đưa danh thiếp cho Hứa Kiệt đã giữ đúng lời hứa, rất nhanh liền có mặt.



Giữa một đám người nhà tay chân luống cuống, đầu óc ông ta lại vô cùng tỉnh táo, như một người gia trưởng, sắp xếp cho từng người việc cần làm: trước hết phải đi tìm bác sĩ để xin cấp một thứ gọi là “Giấy chứng nhận y học về tử vong”, có vậy mới có thể liên hệ nhà tang lễ, hoàn tất việc vận chuyển thi thể.


Trong hành lang bệnh viện, vang vọng tiếng khóc gào khản giọng của Hứa Trúc: “Bố ơi, đừng bỏ chúng con. Bố đi rồi, chúng con thành trẻ mồ côi mất thôi.”


Hứa Trúc mấy lần ngất lịm, từng tiếng khóc như rỉ máu, âm thanh ấy xé nát cơ thể Hứa Kiệt, khiến cô run rẩy không thôi, để rồi suốt rất nhiều năm sau, trong mơ cô vẫn luôn mơ thấy.


Hứa Lan thức trắng cả đêm, sáng sớm chạy tới, cả người còn đang ngơ ngác. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy Hứa Trường Sinh đã chết, cô sợ đến mềm nhũn hai chân, là Thiệu Dũng đỡ cô dậy.


Thiệu Dũng hỏi: “Tối qua là ai ở lại bệnh viện?”


Hứa Kiệt nói: “Là tôi.”


Thiệu Dũng liếc nhìn Hứa Kiệt một cái, hiểu ra, gật đầu.


Hứa Lan dường như nhận ra điều gì đó, ánh mắt chăm chăm khóa chặt vào Hứa Kiệt.


Cô lặng lẽ đứng giữa đám người lớn, nhỏ bé đơn độc, giống như một con chó hoang, trên gương mặt cũng không có biểu cảm gì.


Cả ngày hôm đó, toàn bộ khung cảnh đều hỗn loạn. Hứa Lan có mấy lần muốn tìm Hứa Kiệt, nhưng Hứa Kiệt hoặc là luôn ở bên cạnh Hứa Trúc, hoặc là đang trao đổi, thương lượng với người khác. Ánh mắt cô nhìn người ta rất bình tĩnh, cũng rất lạnh lùng.


Đến chiều, mọi thủ tục đều đã hoàn tất, Hứa Trường Sinh sẽ được chuyển từ nhà xác sang nhà tang lễ.


Hứa Kiệt không đi theo. Cô nhớ rằng trong tài khoản của bệnh viện vẫn còn tiền, cần phải rút lại.


Hứa Lan chặn cô lại ngay trước cửa: “Là mày làm đúng không?”


Hứa Kiệt quen dùng ánh mắt nhìn kẻ ngốc liếc cô ta một cái: “Đừng có lên cơn thần kinh trước mặt tôi.”


“Có phải không?” Hứa Lan sắp chịu không nổi nữa rồi. Sao cô lại có thể đáng sợ đến thế, cô ta ép hỏi: “Có phải mày đã động tay động chân gì rồi không?”


“Tránh ra.” Hứa Kiệt đã mất kiên nhẫn.


“Mấy đứa đang nói cái gì mà tay chân?”


Trong cuộc đối thoại này, sự xuất hiện của người thứ ba mới là điều thực sự đáng sợ. Hứa Lan và Hứa Kiệt đều sững người lại.


Hứa Trúc cầm cặp sách của Hứa Kiệt đi tìm cô. Hứa Trúc nhìn thấy trong cặp có quần áo thay, bàn chải đánh răng, khăn mặt còn hơi ướt, liền muốn hỏi cô tối qua đã ngủ ở đâu, sao không về nhà.


Hứa Kiệt đáp: “Không có chuyện gì.”



Hứa Lan là người không giữ được bí mật, huống chi lại là chuyện liên quan đến mạng người, cô ta nói: “Hoàn toàn không phải cãi nhau, là Hứa Kiệt. Trước đó bố vẫn còn ổn, thậm chí còn có dấu hiệu tỉnh lại, rạng sáng bỗng nhiên không chịu nổi nữa, là lúc Hứa Kiệt ở bên cạnh giường bệnh…”


Bàn tay buông thõng của Hứa Kiệt siết chặt lấy vạt áo.


Hứa Trúc không để ý đến Hứa Lan, quay sang hỏi cô: “Tiểu Kiệt, tối qua em đã đến rồi à?”


“Vâng.”


Không biết vì sao, Hứa Trúc lập tức nước mắt tuôn như mưa, chị hỏi Hứa Kiệt: “Tại sao chị ba của em lại nói em như vậy?”


Hứa Kiệt lặng lẽ thở dài một tiếng. Cô vốn chẳng quan tâm người khác nói gì về mình, cô chỉ quan tâm đến Hứa Trúc, đưa tay giúp chị lau nước mắt: “Đừng khóc nữa.”


Hứa Lan tức tối nói: “Mày giả vờ cái gì? Trước đó mày với Thiệu Dũng chẳng phải đã bàn bạc xong rồi sao, nói là ra tay sớm đi. Bố chết rồi, mỗi người đều có thể chia được tiền bồi thường của ông ấy. Mày dám nói là mày chưa từng nói câu đó không?”


Hứa Trúc không tin hoàn toàn vào lời nói một phía của Hứa Lan, chỉ là trong lòng chị có một nghi hoặc: “Tiểu Kiệt, tại sao em không rơi lấy một giọt nước mắt nào?” Đối mặt với sự ra đi của người thân, cho dù là Hứa Lan cũng khóc đến mức không còn hình dạng con người.


Hứa Kiệt không có cách nào phủ nhận những cáo buộc của Hứa Lan, cũng không thể trả lời câu chất vấn của Hứa Trúc.


Một lúc sau, cô thờ ơ nói: “Thật ra bây giờ như vậy cũng khá tốt, ông ấy không cần phải chịu khổ nữa, mỗi người đều được giải thoát. Chị sắp sinh em bé rồi, gia đình chị không thể gánh chịu được áp lực như thế này, giờ thì vấn đề đã được giải quyết gọn gàng. Chị, em biết chị hiếu thảo, cũng đã làm tròn đạo nghĩa rồi, không ai có thể trách chị cả, chị nên tính toán nhiều hơn cho bản thân mình.”


Khuôn mặt Hứa Kiệt bị Hứa Trúc tát một cái lệch sang bên.


Hứa Trúc đau lòng nói: “Nếu chị có được cái ‘giác ngộ’ như em, biết lo cho bản thân nhiều hơn, thì đã không nên nuôi em lớn lên!”


Hứa Kiệt nhổ bãi máu trong miệng ra, nói: “Phải, nếu chị không nuôi em, chị đã có thể có một cuộc sống tốt hơn, sẽ không gả cho một người nghèo khác, không phải sống mãi những ngày khổ cực vô tận.”


Hứa Trúc là từ khi nào phát hiện ra người mình nuôi lớn lại là một kẻ vô ơn bạc nghĩa nhỉ? Có lẽ đã sớm nhận ra rồi, chỉ là không muốn thừa nhận. Chị hỏi Hứa Kiệt: “Nói những lời như thế, em không sợ xuống địa ngục sao?”


Hứa Kiệt cũng hỏi lại chị: “Chị thấy từ nhỏ đến lớn, chúng ta sống có khác gì ở địa ngục hơn bao nhiêu đâu?”


Hứa Trúc khóc mãi khóc mãi, cả người rơi vào trạng thái gần như điên loạn: “Tôi không có đứa em gái như cô, cút cho tôi.” Rồi lại căm hận nói: “Cái nhà này cũng không còn liên quan gì đến cô nữa, dám quay về lần nữa tôi sẽ báo cảnh sát bắt cô.” 


Chị ném chiếc ba lô vào thẳng mặt Hứa Kiệt.


Hứa Kiệt nhặt ba lô lên, đi ra quầy làm thủ tục hoàn tiền, trong tài khoản vẫn còn hơn một nghìn tệ.


Cô cầm tiền, ngồi bên ngoài chậm rãi đếm, có lẻ có chẵn. Hứa Trúc đã không đem toàn bộ hai trăm nghìn gửi vào bệnh viện, điều này khiến Hứa Kiệt vẫn thấy nhẹ nhõm được đôi chút.


Răng hàm sau của cô bị cái tát của Hứa Trúc đánh đến lung lay, trong miệng luôn có máu, nhổ mãi cũng không sạch. Khi Tưởng Viên đến tìm cô, anh nhìn thấy bên má phải của cô sưng lên rõ ràng năm dấu ngón tay.



Đây là câu nói sinh động nhất mà Tưởng Viên từng nghe cô nói, giống như đang báo tin vui: “Hả?”


“Vậy nên, các anh dự định khi nào sẽ cử người đến chính thức bàn chuyện bồi thường?”


Tưởng Viên cảm thấy khuôn mặt của cô lúc này còn cần được xử lý hơn cả chuyện bồi thường: “Cô ổn chứ?”


“Tôi ổn lắm.” Hứa Kiệt nói.


Bây giờ Hứa Trúc không muốn nhìn thấy Hứa Kiệt, Hứa Kiệt quyết định tạm lánh đi một thời gian, đợi chị nguôi giận rồi sẽ quay về.


Cô cùng Tưởng Viên rời khỏi bệnh viện.


Tưởng Viên hỏi cô, chuyện cô vừa nói, bố cô đã chết, có phải là thật không?


“Ba chị của tôi đều đã đến nhà tang lễ rồi, thủ tục ở bệnh viện cũng làm xong cả rồi.” Hứa Kiệt thậm chí còn đưa cho anh xem giấy chứng nhận tử vong của Hứa Trường Sinh.


“Vậy sao cô không đi?”


“Tôi bị đuổi ra ngoài rồi.”


Những lời còn lại, Tưởng Viên không hỏi tiếp nữa. Chỉ nhìn dấu bàn tay in rõ trên mặt cô cũng đủ hiểu đó là một mâu thuẫn rất lớn. Hai người đi dạo bên ngoài một lúc rồi vào trung tâm thương mại, Tưởng Viên mời cô ăn thứ mà cô chưa từng ăn bao giờ, đồ ăn cao cấp: Pizza Hut.


Hứa Kiệt gọi một chiếc pizza 12 inch. Trong lúc ăn, cô đột nhiên chủ động kể với Tưởng Viên những chuyện đã xảy ra với mình, bao gồm cái chết của Hứa Trường Sinh, mâu thuẫn giữa các chị em, và nguồn gốc của cái tát kia.


Tưởng Viên không cách nào phán đoán thật giả. Hứa Trường Sinh chết đúng vào ngày Hứa Kiệt ở một mình trong bệnh viện, rất đột ngột, cũng rất quái lạ.


Anh chỉ thấy khó hiểu: “Bố cô chết rồi, cô không buồn sao?”


“Tại sao tôi phải buồn?” Hứa Kiệt nói: “Loại người như ông ta, sống cũng chỉ lãng phí không khí, chẳng làm việc gì ra hồn, không nuôi con, không hiếu thuận với người già, đến lúc chết còn làm cho tất cả mọi người gà bay chó sủa. Tôi chỉ mong ông ta chết sớm!”


Nhưng cô nói được một lúc, nước mắt bỗng rơi bộp xuống miếng pizza, rồi không ngừng chảy vào miệng. Cô không hề dừng động tác nhai, vừa trộn nước mắt, vừa ăn hết sạch cả miếng pizza. Cả ngày hôm đó cô chưa ăn gì.


Tưởng Viên nói: “Thật ra, cô rất yêu bố mình, chỉ là không biết phải bày tỏ như thế nào thôi.”


“Đừng nói mấy lời buồn nôn đó.” Hứa Kiệt tức giận.


“Vậy sao cô lại khóc?”


Hứa Kiệt lại cúi xuống ăn mì trong hộp giấy bạc, từng ngụm lớn nuốt xuống, bỏ qua luôn động tác nhai: “Tôi chỉ là… chị cả không cần tôi nữa.” Cô nghẹn lại, dù có chớp mắt thế nào, nước mắt vẫn làm mờ tầm nhìn.



Hứa Kiệt dùng tay lau khô nước mắt, cằm ngẩng cao, cứng cỏi bướng bỉnh, cô nói: “Tôi hoàn toàn không quan tâm. Dù họ nói tôi thế nào, chỉ trích tôi ra sao. Những lời buộc tội đó sẽ không bao giờ trở thành bản án của cuộc đời tôi.”


Cô sẽ khiến họ biết điều đó.


Ăn xong, Hứa Kiệt chợt nhớ ra phải trả lại chiếc iPod cho anh.


Tưởng Viên không nhận lấy, anh hỏi Hứa Kiệt: “Nếu tôi tặng nó cho cô, tâm trạng của cô có khá hơn một chút không?”


“Tại sao lại tặng cho tôi?” Hứa Kiệt vốn không phải là người giỏi tiếp nhận thiện ý. Những gì cô có được nhiều hơn ba chị gái, đều là kết quả của việc liều mạng tranh giành mà có: “Anh muốn làm gì?”


Cô tưởng Tưởng Viên sẽ nói kiểu như thấy cô đáng thương nên cho cô, nhưng Tưởng Viên lại nói: “Tôi rất thích cô, nên muốn tặng cho cô một món đồ tốt một chút.”


“Hả?” Hứa Kiệt đỏ mặt.


Nói như vậy quả thật không ổn, bọn họ đang ở độ tuổi rất nhạy cảm, lại là quan hệ nam nữ dễ gây hiểu lầm.. Tưởng Viên bèn suy nghĩ lại cách diễn đạt.


“Là sự trân trọng.”


“Trân trọng tôi ở điểm nào?”


“Cô là một người rất đề cao cái tôi.”


Hứa Kiệt cười lạnh, đây không được xem là một lời hay ho gì, đúng là một kẻ kỳ quặc: “Không chỉ mình anh nói tôi ích kỷ.”


“Ý tôi nói là cái tôi, không phải ích kỷ.” Tưởng Viên sửa lại cô.
“Cái tôi là coi trọng hơn cảm nhận và cảm giác của bản thân, kiên trì với hệ giá trị của mình, lời nói và hành động nhất quán. Ích kỷ là đặt lợi ích lên hàng đầu, là một trò chơi có tổng bằng không.”


Hứa Kiệt không hoàn toàn hiểu hết, hiểu một chút mà cũng chưa hiểu hẳn, chủ yếu là không rõ cái gọi là “trò chơi có tổng bằng không” mà anh nói rốt cuộc có nghĩa là gì.


Vốn dĩ cô đã đứng dậy định đi, nhưng rồi lại ngồi xuống: “Lần trước anh nói, sẽ nói cho tôi biết, anh là đi làm hay đi học.”


“Tôi đã tạm dừng việc học.” Tưởng Viên thẳng thắn nói.


“Vậy là anh vẫn đang học, tôi đoán anh là sinh viên đại học? Hay nghiên cứu sinh?”
Hứa Kiệt không hỏi lý do anh nghỉ học, mà hỏi: “Anh học chuyên ngành gì?”


“Sinh thái học.”


Cô nói: “Sinh thái học nghiên cứu cái gì? Tôi thấy triết học và tâm lý học của anh đều khá ổn, lại còn hiểu cả lý thuyết trò chơi nữa.” Đến mức làm cô cũng bị dọa cho choáng.


Lần này Tưởng Viên nghe ra được giọng mỉa mai lấp lửng. Anh không tức giận, cũng không cho đó là châm biếm, mà nghiêm túc trả lời cô: “Đó là một nhánh trong lĩnh vực sinh học. Ví dụ như nghiên cứu mối quan hệ tương tác giữa sinh vật và môi trường của chúng, sau này làm các công việc như động lực học quần thể, bảo tồn, v.v.”


Hứa Kiệt nói: “Vậy sau này anh sẽ trở thành nhà nghiên cứu khoa học sao?” Khí chất của anh quả thực rất giống: nho nhã, thư sinh.


Bến Bờ - Duy Tửu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bến Bờ - Duy Tửu Truyện Bến Bờ - Duy Tửu Story Chương 43
10.0/10 từ 34 lượt.
loading...