Bé Thụ Khiếm Thính Quyết Định Buông Xuôi Bỗng Được Yêu Thương

Chương 78: Ngoại truyện 5: Kết thúc

291@-
Trong phòng khách đang mở máy lạnh, Kỷ Nguyễn bị Cố Tu Nghĩa ôm hôn nồng nhiệt, gió lạnh đảo qua thổi tới lưng cậu khiến cậu rùng mình.

"Lạnh à?" Cố Tu Nghĩa nhạy cảm phát hiện, hắn dừng lại, với lấy điều khiển tăng nhiệt độ lên, ôm vai Kỷ Nguyễn: "Sao lại rùng mình?"

Kỷ Nguyễn hít mũi, hai mắt đỏ bừng, hơi thở hổn hển: "Vẫn ổn, ưm... Có thể là vừa rồi ở bên ngoài ra mồ hôi, gặp gió điều hòa liền thấy lạnh."

Cố Tu Nghĩa lập tức trượt tay vào trong áo cậu, quả nhiên sờ thấy làn da có chút ẩm ướt lạnh lẽo.

"Sao lại ẩu thế hả." Sắc mặt Cố Tu Nghĩa lập tức trầm xuống.

Không khí mờ ám vừa rồi biến mất sạch, hắn vội vàng ôm Kỷ Nguyễn đi lên tầng.

3

Hai mày Cố Tu Nghĩa nhăn chặt, vừa ra mồ hôi mà đứng trong máy lạnh rất dễ bị cảm, mà sức đề kháng của Kỷ Nguyễn vốn dĩ đã không tốt.

Kỷ Nguyễn được Cố Tu Nghĩa ôm đặt trên giường, nhìn hắn bước nhanh vào phòng tắm xả nước, vài phút sau đã bị lột sạch quần áo ném người vào trong bồn tắm.

Cả người cậu được ngâm trong nước ấm, đến khi toàn thân hồng hào như tôm luộc mới được vớt lên lau khô, mang ra ngoài sấy tóc.

2

"Anh không cần căng thẳng như vậy đâu," Kỷ Nguyễn ngoắc lấy ngón tay út của Cố Tu Nghĩa, nhìn người đàn ông trước mắt như lâm đại địch, bất đắc dĩ cười: "Cơ thể của em so với lúc trước đã khỏe hơn rất nhiều rồi."

Cái gì gọi là khỏe hơn rất nhiều chứ, cũng chỉ so sánh được với khi vừa phẫu thuật xong, nhưng thể chất Kỷ Nguyễn khác với người ta, yếu ớt giống như búp bê sứ vậy, Cố Tu Nghĩa nào dám buông lỏng.

Hắn tắt máy sấy, bàn tay luồn vào trong mái tóc Kỷ Nguyễn, tóc được sấy khô vừa mềm mại lại ấm áp.

Hắn dùng mu bàn tay chạm vào gương mặt Kỷ Nguyễn, bởi vì vừa tắm xong, làn da còn mềm mịn hơn so với lúc bình thường, độ ấm của nước vẫn còn lưu lại, Cố Tu Nghĩa yêu thích vô cùng.

"Là do anh quá căng thẳng..." Hắn thoáng thả lỏng tinh thần, giọng điệu cũng mềm xuống.

Kỷ Nguyễn lắc đầu, vòng tay ôm lấy eo Cố Tu Nghĩa, ngửa đầu nhìn hắn: "Nhưng đó vì anh quan tâm em, em rất thích."

Mỗi khi cậu nhìn như vậy, vẻ mặt thật nghiêm túc chăm chú, khiến người khó lòng rời mắt được, trái tim Cố Tu Nghĩa giống như bị cậu làm tan chảy, mềm nhũn.

1

- ------------

Chiều hôm đó, Kỷ Nguyễn quả thực có cố gắng, không hề bị ốm, trạng thái cơ thể được giữ vững cho đến tận ngày thi bằng lái xe.

Khi bước vào vòng thi thứ 3 thì thời gian cũng đã bước qua tháng 10 nắng gắt, gió bắt đầu chuyển lạnh.

Hôm nay Cố Tu Nghĩa nghỉ phép, chuyên tâm cùng bạn nhỏ đi thi bằng lái xe, tay cầm bình giữ ấm khăn quàng, trịnh trọng như đưa con đi thi đại học.

Ở sân trong, ngoại trừ thí sinh và thầy giáo, những người không liên quan thì không được phép vào, Chủ tịch Cố bất hạnh trở thành người không liên quan, chỉ có thể đứng ngoài cổng sắt yên lặng chờ đợi.

Từ nhỏ đến lớn Kỷ Nguyễn chưa từng gặp khó khăn trước các kỳ thi, thi bằng lái đối với cậu cũng coi như nhẹ nhàng, Cố Tu Nghĩa đợi mấy tiếng, cuối cùng thấy được bạn nhỏ họ Kỷ hưng phấn chạy ra ngoài.

Ngày hôm đó thời tiết rất đẹp, trời trong gió mát, Kỷ Nguyễn cầm một cuốn sổ màu đen, mặc áo khoác nhung màu trắng, đạp nắng mà bay về phía hắn.

Mái tóc cậu bị gió thổi bay bay, Cố Tu Nghĩa chỉ kịp nhìn thấy nụ cười xinh đẹp đến lóa mắt, sau đó bằng bản năng giang rộng hai tay đón được cậu.

"Em lấy được bằng lái rồi!" Kỷ Nguyễn hưng phấn nhảy nhót.

Kết quả của việc hưng phấn quá mức chính là, Kỷ Nguyễn không buồn ngó ngàng đến ánh mắt của mọi người xung quanh, vòng lấy cổ Cố Tu Nghĩa chủ động hôn hắn.


chủ động thân mật, nhất thời trái tim


chúc mừng. Kỷ Nguyễn mời bạn cùng phòng và mẹ con Trình Tử



đến, liếc nhìn Lý Tuy An xách một giỏ hoa quả:



cậu lại mang chăn gối,



người đang uống rượu, người phục vụ


chồng trẻ đang đứng cạnh nhau trước cửa biệt


ngay phút chót, trước tiên là gọi bên tổ chức sự kiện với danh nghĩa trợ lý, sau


nhã nếm thử: "Sao lại hoảng hốt? Đám cưới


gật đầu đồng tình, nâng ly


để chiêu đãi khách khứa quá lâu, liền bị liền


chỉ dịch thô vậy, từ theo mình hiểu thì



lái xe của mình ra xếp thành hàng ngay ngắn trên


mọi người nói về những khó


thu trời nhanh tối, vầng trăng lặng lẽ


nhân viên phục vụ và dì


đường lát sỏi trước cổng, Kỷ Nguyễn ngẩng đầu nhìn trời,


Kỷ Nguyễn thở dài, giơ


qua cửa, vào nhà, trong phòng có hệ thống


lái xe rồi."


đột nhiên Cố Tu Nghĩa nhắc


cưng của chúng ta hôm nay



đầu nhìn Kỷ Nguyễn,


có điều


nhận ra ý tứ bất thường trong lời




nhẹ nhàng rơi


Kỷ Nguyễn


lại, một nụ hôn khác lại


đầu óc càng trở nên choáng váng. Lá gan cậu bỗng lớn hơn, vươn tay choàng qua vai Cố Tu Nghĩa,


sau đó hơi thở bên tai Kỷ Nguyễn càng thêm


thở, ôm eo Kỷ Nguyễn bế cậu lên tầng, bước



cửa sổ trước, mở điều hòa


xõa tung, ga giường màu trắng mềm


mới có thể nhìn thấy tình


Tu Nghĩa lập


trong lòng hắn đã lâu thật



gông xiềng, hóa thành chim ưng mạnh


lướt qua những đám mây mềm mại, xẹt ngang giữa trời, bay



co rúm lại, nơi có những tia sáng cuối cùng của



nhẫn làm quen bốn phía, để hơi nước dính ướt lông chim, lướt nhẹ trên đám mây trơn



rồi lại bởi vì chim ưng lơ đãng lỗ mãng mà


nhàng rũ cánh xua tan mây, bỗng nó nảy sinh ý nghĩ ác độc


chim càng thêm ướt đẫm, chim ưng đập cánh liên tục, khiến cho đám




che kín


mặt đất


lên, cực kì nhẹ nhàng mà



tách, hắn thay một chiếc ga giường


muốn trò chuyện với hắn một hồi, sau đó mới


sâu, rạng sáng mê mang mở mắt ra, liền


cao hơn ngày thường, nháy mắt Cố Tu Nghĩa



Cố Tu Nghĩa ngồi bên mép giường lo lắng đợi đủ năm phút, nhấc


thấy lo lắng, cầm điện


thức, cậu mở mắt ra,


cậu không thấy rõ vẻ mặt của Cố Tu Nghĩa,


mở mắt, lập tức cúp điện thoại, cúi


miệng th.ở dốc:


đã bị một trận ho ngăn cản, yết


vai đỡ cậu ngồi dậy, kéo chăn che


cổ áo Cố Tu Nghĩa, ho một hồi lâu rồi mới


chưa?" Hắn ghé bên


mắt vẫn còn tan rã, nỗ lực


lên cho cậu, nâng mặt cậu:


cậu mà hạ thật thấp giọng xuống, nhưng Kỷ Nguyễn có thể


trấn an: "Nghe


không?" Lòng bàn tay Cố Tu Nghĩa


cẩn thận


Tu Nghĩa nhẹ


đơn giản là bị cảm lạnh, không cần gấp gáp đi bệnh viện, trước mắt cứ uống


thuốc hạ sốt: "Em có hơi sốt, chúng ta


đầu uống thuốc, Cố Tu Nghĩa lại xé một


liền ngồi không nổi, xụt xịt kéo tay


có hơi thô lỗ, một chút kiên nhẫn cũng không


xoa liền sẽ không đau, anh đảm




Cố Tu Nghĩa chăm sóc người đã thành chuyện quen tay quen việc, mặc dù vậy nhưng trong lòng vẫn thấy lo lắng bất an.

Có thể là bởi vì khó chịu, Kỷ Nguyễn cũng không ngủ tiếp được nữa, chỉ nằm trong ngực Cố Tu Nghĩa cau mày hừ hừ.

Cố Tu Nghĩa lo lắng: "Khó chịu lắm sao? Hay là chúng ta đến bệnh viện?"

Kỷ Nguyễn lắc đầu ho khan hai tiếng, đôi mắt ẩm ướt nhìn về phía Cố Tu Nghĩa: "Thật sự xin lỗi, em lại bị bệnh rồi..."

Cố Tu Nghĩa không thể chịu đựng được khi thấy bộ dáng này của Kỷ Nguyễn, trái tim run lên: "Không trách em, bị bệnh người khó chịu là em mà."

Hơn nữa việc này nói ra cũng là do Cố Tu Nghĩa không biết tiết chế, quấn lấy Kỷ Nguyễn đến tận đêm, cũng mặc kệ cậu chịu nổi không.

Kỷ Nguyễn mím đôi môi tái nhợt, cậu không có kinh nghiệm, hoàn toàn không nghĩ đến việc phát sốt có liên quan tới loại chuyện đó, chỉ cảm thấy thân thể mình không tốt, ảo não nói: "Nhưng vì em mà anh ngủ không ngon, còn phải vất vả, rõ ràng gần đây vẫn rất tốt, em thật là..."

Trong lòng Cố Tu Nghĩa cực kỳ chua xót.

"Kỷ Nguyễn." Hắn gọi tên cậu: "Anh không hề thấy vất vả chút nào, đây là một chuyện rất hạnh phúc."

Hắn nghiêm túc nói: "Nếu không có em, trên thế giới này sẽ không có người nào thân mật gần gũi với anh như vậy, và anh cũng sẽ không bao giờ hiểu được ý nghĩa của tình yêu."

Ý nghĩa rằng cuộc đời này của hắn không phải là uổng phí, hắn cũng coi như hiểu được nhân tình thế thái, trải qua thất tình lục dục, mới biết được hóa ra khi yêu một người bằng cả trái tim, bản thân cũng sẽ trở nên không còn giống chính mình.

Hắn sẽ nắm lấy không buông, nhìn thôi đã thấy sợ, sẽ ghen tuông đố kỵ, sẽ ti tiện muốn chiếm người làm của riêng, cũng sẽ muốn ngắm nhìn người đứng dưới ánh đèn hào quang rực rỡ.

Khi hắn thích Kỷ Nguyễn, không phải suy nghĩ lúc nào cũng vị tha cởi mở, nhưng mỗi một giây một phút cảm xúc đều mãnh liệt trào dâng, trái tim cũng trở nên căng đầy sống động, đại não sung huyết, lý trí chậm lại, chỉ vì một câu nói của đối phương mà không kìm được nụ cười vui sướng trên gương mặt.

Đây là những thứ mà suốt ba mươi năm qua Cố Tu Nghĩa chưa từng được thể nghiệm, đều là những cảm xúc quý giá.

1

Khi nói chuyện với Kỷ Nguyễn, từ trước đến nay hắn luôn là hùa theo dỗ dành, rất ít khi dùng thái độ trịnh trọng như vậy, đôi mắt tĩnh lặng chăm chú nhìn Kỷ Nguyễn:

"Cho nên về sau không được có suy nghĩ như vậy, hiểu không?"

Kỷ Nguyễn phát sốt nên có chút mơ màng, suy nghĩ chậm chạp, nhưng có thể nhận ra Cố Tu Nghĩa nghiêm túc.

Trong lòng cậu thấy ấm áp dễ chịu, cong mắt cười, hôn lên môi Cố Tu Nghĩa: "Biết rồi, em rất thích anh."

Rõ ràng giọng nói hơi khàn, nhưng sao nghe ngọt ngào như rót mật.

Tim Cố Tu Nghĩa lại loạn nhịp.

Hắn không thể không thừa nhận, Kỷ Nguyễn không giống hắn cứ quanh co lòng vòng, cách biểu đạt tình yêu của cậu thẳng thắn lại đơn thuần, thích là thích, chẳng cần một lí do để khiến mình cảm động, cũng không có nhiều "ý nghĩa" như vậy.

Nhưng hắn lại vì một câu nói thích mà Kỷ Nguyễn buột miệng thốt ra, trái tim đập nhanh liên hồi.

Cố Tu Nghĩa cúi đầu hôn xuống bên tai Kỷ Nguyễn.

Chỉ cần nghĩ đến sau này mỗi ngày mỗi năm đều có thể hôn Kỷ Nguyễn như vậy, hắn liền cảm thấy cuộc đời thật tươi đẹp, nhưng thời gian lại quá ngắn.

Chỉ yêu nhau mấy chục năm sao có thể đủ?

Hắn ôm chặt Kỷ Nguyễn, tự hỏi có nên chờ buổi sáng hôm sau hỏi cậu một chút, liệu rằng có nguyện ý kiếp sau cũng trải qua một đời với mình không.

Đương nhiên đáp án chỉ có một, hắn sẽ không để cậu đưa ra câu phủ định.

1

=======Hoàn toàn văn=======
Bé Thụ Khiếm Thính Quyết Định Buông Xuôi Bỗng Được Yêu Thương
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10.0/10 từ 18 lượt.
loading...