Bệ Hạ Vì Ta Làm Minh Quân

Chương 91: Tỉnh lại


Khi người dân kinh thành biết tin bạo quân Cảnh Thước đã bắt giữ thủ lĩnh quân Giang Nam tất cả đều kinh hãi chỉ có Cảnh Dật trông có vẻ đặc biệt bình tĩnh.


Lúc này các quan viên đang bàn luận sôi nổi phía dưới điện, đua nhau suy đoán ý đồ hành động lần này của bạo quân là gì. Hắn mang theo quân Lĩnh Nam đến cứu giá giải vây cho kinh thành. Liệu có phải hắn đã chấp nhận phận làm bề tôi, bằng lòng đứng về phía triều đình? Rốt cuộc nếu hắn có ý đối phó triều đình thì trực tiếp cùng quân Giang Nam đánh vào có phải tốt hơn không? Cảnh Dật day day trán, cảm thấy có chút hoang đường và buồn cười. Mới chỉ một năm thôi mà đã có người quên mất bạo quân Cảnh Thước là loại người gì, lại còn ôm ấp những ảo tưởng như vậy về hắn. Hay là do những người dưới trướng hắn ta đã sống quá lâu trong sự an nhàn ở nơi phồn hoa như kinh thành, nên giờ thấy nguy hiểm ngay ngoài thành, liền đồng loạt bắt đầu tự lừa dối mình, bịt tai trộm chuông?


"Theo hạ quan thấy, hai quân giao chiến không chém sứ giả. Chi bằng chúng ta phái một vị đại nhân qua đó dò xét khẩu khí của vị bạo... vị Cẩm công tử này, để tiện biết cách ứng phó."


"Trương đại nhân thật là cao thượng, không bằng sứ giả này do Trương đại nhân đảm nhiệm đi?"


"Cái này...A, tự mình đề ra kế sách mà lại không dám đi thử, mong chờ người khác giúp mình làm cái việc ngu xuẩn đi dò la khẩu khí đó sao? – Bệ hạ, theo vi thần thấy, việc bạo quân này giải vây cho kinh thành, không chừng chỉ là để mưu cầu một tiếng tốt trong lòng dân chúng, phục vụ cho những dã tâm thâm độc của hắn mà thôi! Tuyệt đối không được lơ là cảnh giác!"


"Nói thì dễ! Không được lơ là cảnh giác, vậy ngươi nói nên làm thế nào? Ngươi có biết hắn mang theo bao nhiêu quân Lĩnh Nam không? Tướng sĩ trong thành chúng ta có được bao nhiêu? Giờ không trông chờ giảng hòa với vị Cẩm công tử này, chẳng lẽ ngươi định dùng chút binh lực ít ỏi trong thành để liều mạng với hắn ư?"


Cảnh Dật im lặng nhìn đám quần thần này tranh cãi ầm ĩ. Từ khi hắn ta làm hoàng đế đến nay, cảnh tượng như vậy gần như diễn ra hàng ngày. Việc có nên thu phục Giang Nam hay không, đối với Nam Du là hòa đàm hay quyết chiến, việc lương thảo cạn kiệt quốc khố trống rỗng phải giải quyết thế nào... Từng vấn đề đều bị đưa lên bàn nghị sự và tranh luận kịch liệt như thế. Cảnh Dật thực sự cảm thấy mệt mỏi. Những lời họ nói đều là vô nghĩa. E rằng ngay cả vấn đề "Tối nay có nên ăn khuya hay không" được đưa ra, bọn họ cũng có thể cãi nhau toé lửa. Một bên thì bảo ăn khuya không tốt cho dạ dày, bên kia lại nói không ăn khuya đói lả thì ai chịu trách nhiệm? – Còn về việc rốt cuộc có nên ăn khuya hay không, nên quyết định thế nào, bọn họ chỉ biết nói: "Bệ hạ tam tư" (Bệ hạ nên suy xét kỹ).


Giữa khung cảnh đó, Cảnh Dật không nói một lời, trực tiếp đứng dậy rời đi. Ngay cả thái giám theo hầu cũng chậm nửa nhịp, sau đó mới kiễng chân vội vã kêu "Bệ hạ" rồi đuổi theo. Còn lại đám đại thần vừa tranh cãi đến đỏ mặt tía tai thì nhìn nhau.


Rời khỏi phòng nghị sự, Cảnh Dật nhìn vầng trăng tròn trên trời, đột nhiên vô cớ hỏi: "Chu tiên sinh vẫn chưa có tin tức gì sao?" Vị thái giám kia sững sờ một lát mới kịp phản ứng đó là hỏi mình, bởi vì xung quanh chẳng còn ai khác. Hắn chỉ là một tiểu thái giám hầu hạ việc ăn uống sinh hoạt hàng ngày, làm sao biết được tin tức của Chu Không Ngu. Lúc này hắn do dự đáp: "Hình như... chưa từng nghe nói có tin tức mới truyền đến. Bệ hạ đừng quá lo lắng, hiện giờ kinh thành đang bị vây, không chừng Chu tiên sinh vẫn bình an vô sự, chỉ là tin báo bình an không thể đưa vào mà thôi."


Chu Không Ngu từng xin nhận lệnh trấn thủ thành Giang Bắc. Khi thành Giang Bắc bị vỡ, Chu Không Ngu đã gửi về bức thư cuối cùng, sau đó thì bặt vô âm tín, rất có khả năng đã tử trận ở Giang Bắc. Người sáng suốt đều nhìn ra được cái chết của hắn trong trận Giang Bắc dường như đã gây ra ảnh hưởng rất lớn đến tâm trạng của Cảnh Dật. Kể từ thời điểm đó đến nay, Cảnh Dật đã thay đổi rất nhiều, hắn ngước nhìn ánh trăng một lúc lâu trong lòng dâng lên nỗi thê lương vô hạn. Với cục diện hiện tại, hắn không tìm thấy được dù chỉ nửa điểm khả năng nào có thể xoay chuyển tình thế bại thành thắng. Khi Hạ Cần và Vương Thụy Trọng chết, hắn đã mất đi khả năng kiểm soát đối với quân Lĩnh Nam. Hiện tại những đội quân địa phương mà hắn có thể điều động không còn nhiều, hơn nữa đều là nước xa không cứu được lửa gần. Nghĩ đến việc mình đã dốc hết sức lực bao nhiêu năm để leo lên ngôi vị này, không ngờ cuối cùng ngôi vị này mang đến cho chỉ là danh hiệu "Vua mất nước". Cùng với Chu Không Ngu, chính mình đã từng hứa với hắn một thái bình thịnh thế, hắn mới đem những huynh đệ dưới quyền mình giao cho thế mà giờ đây lại rơi vào kết cục như vậy.


Giọng điệu Cảnh Dật thê lương giống như đang lẩm bẩm một mình: "Quanh đi quẩn lại, không ngờ lại phải thua trong tay người đó. Điều này làm cho Trẫm làm sao có thể nuốt trôi được cục tức này?" Vị thái giám bị ý nghĩa trong lời nói này làm cho hoảng sợ, vội vàng quỳ xuống đất trấn an Cảnh Dật: "Bệ hạ đừng suy nghĩ nhiều, hiện giờ chẳng qua chỉ là bị vây nhất thời..." Cảnh Dật không lắng nghe lời thái giám nói, tự mình sải bước đi nhanh hơn.


— Sao có thể cam tâm đem giang sơn này cứ như thế trả lại cho người đó?


Tại biên giới Lĩnh Nam, Hạ Giác và Trác Nhược Dương mấy ngày nay cũng không hề nhàn rỗi, thừa thắng xông lên, một đường đánh sâu vào lãnh thổ nước Nam Du, liên tiếp chiếm được bốn thành. Sau đó họ dừng lại ở một pháo đài hiểm yếu, dựa vào địa thế hiểm trở chiếm đóng nơi này, hai bên bắt đầu lâm vào thế giằng co.


Mọi chuyện diễn ra suôn sẻ cho đến khi Nam Du quốc truyền ra tin tức rằng đại quốc sư của họ đã qua đời vì tuổi già vài ngày trước. Ngay lúc này vị trí quốc sư đang bị bỏ trống, lòng người hoang mang, cả quốc gia đều đang chờ tiểu quốc sư trở về kế vị. Mặc dù ban đầu có nhiều ứng cử viên cho chức quốc sư nhưng vì Đoạn Linh Thần là người tâm tư thâm độc và tàn nhẫn nên những ứng cử viên khác đã sớm gặp Diêm Vương. Chính vì vậy ngay khi đại quốc sư vừa chết, phía Nam Du đã trở nên rối loạn. Họ tổ chức hết đợt này đến đợt khác người tới giải cứu tiểu quốc sư. Hạ Giác đã nhân cơ hội này giăng bẫy, lại bắt thêm được một đợt tù binh nữa.


Trận đánh này được xem là một thành công lớn, dọc đường coi như là xuôi chèo mát mái. Hạ Giác thường xuyên nhân lúc khó khăn để đi đưa đồ ăn cho Đoạn Linh Thần, chủ yếu là để chế nhạo tình cảnh hiện tại của Nam Du quốc và chính bản thân Đoạn Linh Thần. Việc này làm rất thiếu đạo đức, Quạ Đen luôn đi theo bảo vệ sợ Hạ Giác sẽ bị tiểu quốc sư đột nhiên bạo phát đánh chết. Chỉ là Đoạn Linh Thần bản thân cũng là kẻ mặt dày, Hạ Giác có khiêu khích thế nào, cậu ta cũng không hề dao động.


Ngoại trừ một ngày, khi Hạ Giác đến gặp Đoạn Linh Thần đang nhắm mắt, dường như đang suy nghĩ. Hạ Giác gọi hai tiếng, khi Đoạn Linh Thần mở mắt ra, đáy mắt hắn hiện lên một mảng mơ màng, bất lực, trông hệt như một đứa trẻ đột nhiên mất đi cha mẹ. Vẻ mặt này thật mới mẻ. Hạ Giác cười như xem trò vui nói: "Tiểu quốc sư đây là gặp ác mộng sao? Sao lại hoảng hốt đến mức này?" Đoạn Linh Thần dường như mơ hồ, yên lặng một lát, sau đó đột nhiên lộ ra một biểu cảm mâu thuẫn vừa khóc vừa cười: "... Hóa ra ta lại có kết cục như thế này." Hạ Giác:? Đoạn Linh Thần đã nhìn thấy kết cục của chính mình từ trong "Thiên Dụ".


Ban đầu Hạ Giác không để chuyện này trong lòng. Nhưng ngày hôm sau, phía Nam Du đã gửi thư đến, nói rằng họ bằng lòng trả bất kỳ điều kiện nào để đổi lấy sự trở về vị trí của tiểu quốc sư. Cái gọi là "bất kỳ điều kiện nào" này rất đáng suy ngẫm. Dù sao thì "trời cao hoàng đế xa," mà Cảnh Dật bên kia gần đây cũng đang bận rộn. Phía Hạ Giác dựa vào sự chi viện lương thảo của các nhóm khởi nghĩa nên cũng có chút không đủ tự tin, luôn lo lắng người khác đột nhiên cắt nguồn tiếp tế. Vì thế, dứt khoát tự mình quyết định xem xét thành ý của cuộc "hòa đàm" này. Vừa xem xét, đối phương quả nhiên tỏ ra rất thành ý, thậm chí còn nói ra những lời như "nguyện ý vĩnh viễn thần phục" – đương nhiên, mức độ đáng tin cậy thì vẫn còn khó nói.


Hạ Giác với tâm trạng xem náo nhiệt đã đi sắp xếp cái gọi là "hòa đàm". Ai ngờ vừa đi, hậu viện đã bốc cháy, cháy thật sự. Nơi giam giữ tiểu quốc sư bị lửa thiêu rụi, Đoạn Linh Thần trực tiếp bị đốt thành một khối than cháy đen. Đoạn Linh Thần trước đó đã gieo rắc dịch bệnh ở Vũ Thành, làm không ít người chết. Trong quân luôn có một vài người có tâm huyết, có bạn bè, huynh đệ đã chết, không muốn nhìn thấy loại người này được đưa về Nam Du, thà liều mạng bị quân pháp xử lý cũng muốn báo thù cho huynh đệ đã khuất của mình.


Hạ Giác có chút xấu hổ vì chuyện này. Rốt cuộc Cảnh Thước từng nói muốn bảo toàn mạng sống của người này, ai ngờ người này lại bạc mệnh như vậy. Hơn nữa, sau khi chuyện này xảy ra, phía Nam Du nhất định sẽ phản công như chó điên. Hạ Giác đã chuẩn bị sẵn sàng để nghênh chiến, nhưng không ngờ Nam Du lại lùi một bước, không hề truy cứu chuyện này mà ngược lại bắt đầu tìm kiếm tung tích của Đoạn Vân Thâm – Đoạn Vân Thâm cũng từng thể hiện khả năng nhận được Thiên Dụ của mình.


Tuy nhiên Đoạn Vân Thâm vẫn đang ngủ say tại một trấn nhỏ gần kinh thành. Hồng Tiêu Cổ trên người cậu đã được thanh trừ gần hết, con rắn nhỏ màu đen từng di chuyển trong cơ thể đã biến thành một đường chỉ màu xám nhạt. Tương ứng với điều đó, tốc độ tự lành của vết thương trên người Đoạn Vân Thâm ngày càng chậm, cực kỳ dễ dàng chuyển biến xấu. Mấy vết thương vốn đang hồi phục tốt đẹp bỗng nhiên bắt đầu nhiễm trùng và sinh mủ. Hơi thở và nhịp tim của cậu trước sau không ổn định. Có lúc hơi thở nhẹ đến mức không nghe thấy, có lúc lại gấp gáp như cái hòm kéo gió như thể sẽ co giật ngay sau đó.


A Tứ ngày đêm canh giữ bên giường Đoạn Vân Thâm không chịu rời, ban đêm cũng không dám ngủ, sợ Đoạn Vân Thâm xảy ra bất trắc. Hầu hết tiểu A Hồ đều do Thập Thất chăm sóc. Hệ thống vẫn đang luẩn quẩn trong sự trì hoãn và chứng khó lựa chọn, vừa muốn Đoạn Vân Thâm chết, lại sợ hắn thực sự chết. Vì thế mỗi ngày nó lên mạng rồi lại xuống mạng rất nhiều lần. Ban đầu, khi nó còn ở trong quân Nam Du đã thu hút sự chú ý của hệ thống chủ. Lúc này việc lên xuống liên tục như vậy suýt nữa bị hệ thống chủ bắt được, khiến mỗi lần nó online nhiều nhất cũng chỉ dám ở lại vài phút rồi phải nhanh chóng offline.


Sau khi trưởng tử của nhà họ Thi chết, quân Giang Nam trở nên phân tán. Nhất Niệm lại dùng một vài thủ đoạn khiến các tầng lớp cao của quân Giang Nam hoàn toàn chia rẽ, làm cho đám cát rời này càng phân tán triệt để, việc giải quyết cũng trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều.



Sau khi vòng vây kinh thành được hóa giải, Cảnh Thước liền cho người đưa tin đến Cảnh Dật, hỏi hắn ta muốn chủ động mở cổng thành hay chờ Cảnh Thước phá cổng thành. Phá cổng thành không phải là không làm được, chỉ là sẽ vô cớ làm tăng thêm thương vong cho tướng sĩ và khiến bách tính trong thành gặp tai ương.


Cảnh Dật ra lệnh mở cửa thành nghênh đón tướng sĩ Lĩnh Nam cứu giá, nằm ngoài dự đoán của mọi người. Hắn còn bày tiệc yến để chiêu đãi các công thần. Tướng sĩ thủ thành trong kinh thành chưa từng trải qua trận chiến thực sự, chắc chắn không thể đánh lại đội quân Lĩnh Nam dũng mãnh đã trải qua bao trận chiến đổ máu ở biên cương. Tự mình mở cửa thành, ngược lại còn giữ lại được vài phần thể diện.


Lúc này gần như toàn bộ thiên hạ đều đã biết cái gọi là Cẩm công tử kia là ai. Cảnh Thước từng mang danh bạo quân là thật, nhưng dù sao hắn cũng là chính thống. Ngược lại ngôi vị hoàng đế của Cảnh Dật lại có lai lịch bất chính. Người ta nói rằng bạo quân và yêu phi đã chết, quốc gia không thể một ngày vô quân, nên Cảnh Dật mới lên ngôi. Nhưng hôm nay, bạo quân không chỉ không chết mà còn giúp bảo vệ biên cương. Người trong thiên hạ đều đang chờ xem kết cục của màn ân oán hoàng gia này.


Cảnh Thước không hề chờ đợi cái gọi là "Hồng Môn Yến." Sau khi vào thành, hắn dẫn người xông thẳng vào cung. Cảnh Dật có chủ động mở cửa thành, rồi lại đưa ra thái độ hiền đức muốn chiêu đãi để lấy lòng thiên hạ hay có mưu đồ khác thì Cảnh Thước cũng không bận tâm.


Hắn lo lắng Đoạn Vân Thâm không chờ được. Nếu Hồng Tiêu Cổ được giải trừ mà Đoạn Vân Thâm không chịu đựng nổi... Cảnh Thước không muốn mình đến mặt cuối cùng của Đoạn Vân Thâm cũng không nhìn thấy.


Cảnh Dật ngồi ngay ngắn trên long ỷ, nhìn Cảnh Thước dẫn người đi vào, chỉ cảm thấy thế sự vô thường. Chuyện như vậy mới diễn ra một lần vào năm trước, nhưng lúc đó, vị trí của hắn và Cảnh Thước bị đảo ngược. Cảnh Dật giờ đây hoàn toàn khác với vị Gia Vương đầy khí phách, hăng hái của một năm trước. Lưu lạc đến bước đường của một vị vua mất nước quả thực rất dễ khiến người ta suy sụp tinh thần.


Khác với khi còn làm Vương gia, sau khi trở thành hoàng đế, hắn thật sự trở thành người cô đơn, xa cách với mọi thứ. Sự việc thành Giang Bắc trước đây có người làm việc không hiệu quả. Việc quân Lĩnh Nam thay đổi lòng quân sau khi Hạ Cần thay đổi thân phận... Từng việc từng việc, hắn đều bất lực. Bản thân hắn bị đặt ở vị trí quá cao, chỉ có thể nhìn, tay lại không thể chạm tới. Mà những người giúp hắn làm việc lại đa số là một đám phế vật.


Năm xưa để đấu với Thái hoàng thái hậu, hắn cũng kéo không ít người trong triều làm phe cánh. Sau khi đã lên được địa vị cao, không tiện vứt bỏ những người này. Đặc biệt là trong sự kiện sinh nhật của Thái hoàng thái hậu, vụ nổ đã làm tổn thất hơn nửa quan viên trong triều, phần lớn người chết là phe cánh của Thái hoàng thái hậu.


Cảnh Dật lên nắm quyền, quan trường thiếu người, đương nhiên chỉ có thể điều động từ những phe cánh cũ của mình. Trong đó không thiếu con cháu các thế gia, chỉ là những người này đã bị tiêu mòn ý chí trong sự xa hoa nhung lụa nhưng không thể gánh vác trọng trách.


Suốt một năm qua, không bằng nói là hắn luôn phải cãi cọ và dọn dẹp mớ hỗn độn do đám phế vật kia gây ra hơn là thực sự cai trị giang sơn. Rất nhiều biến cố lẽ ra đã có thể tránh được. Cảnh Dật nhìn bản thân mình, rồi lại nhìn Cảnh Thước đang đứng dưới đài.


Danh tiếng "Cẩm công tử" được ca ngợi trong những bài đồng dao ở thành Giang Bắc, được rất nhiều tướng sĩ Lĩnh Nam mang lòng cảm kích. Hạ Giác lại càng ra tay tàn nhẫn, đã thanh trừng sạch sẽ Vương Thụy Trọng và toàn bộ phe cánh, khiến chỗ dựa vững chắc nhất trong quân của hắn cũng đã biến mất. Cảnh Dật cảm khái nói: "Không ngờ thúc cháu chúng ta lại gặp lại trong hoàn cảnh như thế này." Cảnh Thước thản nhiên: "Đó đều là nhờ hoàng thúc nhớ nhung quá mức, nếu không lúc này ta cũng sẽ không ở đây."


Nếu không phải Cảnh Dật làm việc quá tuyệt tình, Đoạn Vân Thâm đâu đến nỗi bây giờ còn ngủ say không tỉnh? Cảnh Thước lại càng không vì nguyện vọng du sơn ngoạn thủy của Đoạn Vân Thâm nhà mình mà quay lại cái vũng nước đục này. Cảnh Dật cười nói: "Ban đầu Trẫm còn tưởng rằng với tính cách của tiểu Thước, sau khi Trẫm mở cửa thành, ngươi chắc chắn sẽ mang binh tàn sát dân trong thành nhưng không ngờ lại trực tiếp vào cung. Xem ra một năm nay ngươi thay đổi không nhỏ."


Nếu cửa thành chắc chắn không giữ được, thì sau khi chủ động mở cửa, nếu Cảnh Thước thật sự tàn sát dân trong thành, ít nhất Cảnh Dật có thể giành lại một phần thể diện trong sách sử. Nếu Cảnh Thước thản nhiên vào thành, vậy tất yếu phải đóng quân đại đội ở ngoài thành, chỉ có thể mang một đội nhân mã nhỏ nhập kinh. Cảnh Dật tùy ý hỏi: "Gần đây Trẫm vẫn luôn nghĩ ngôi vị hoàng đế này có phải có lời nguyền gì không, tại sao người ngồi lên đều khó giữ được bản tâm? Đêm qua nửa đêm tỉnh mộng, Trẫm còn nghiêm túc tự vấn liệu mình có đang giống như tiểu Thước lúc trước hay không." Nói đến đây Cảnh Dật dừng lại, "Bất quá tiểu Thước dường như là ngay ngày đầu tiên ngồi lên ngôi vị đã mang danh bạo quân, hạ lệnh đánh chết mẫu phi của ngươi, nghe nói cảnh tượng đó máu chảy thành sông."


Mẫu phi của Cảnh Thước từng là một vết thương ngầm mà hắn không thể chạm tới, giống như khi hắn làm bạo quân, trong cung đến cả món điểm tâm Phật Thủ Tô cũng không ai dám nhắc. Thế nhưng hiện giờ bị Cảnh Dật nhắc đến trực tiếp như vậy, Cảnh Thước đột nhiên nhận ra vết thương đó dường như đã được xóa nhòa từ lâu mà không hề hay biết. Cho dù bị nhắc tới, hắn cũng không còn cảm xúc khác thường nào.


Cảnh Thước nói: "Năm đó Phụ hoàng vì triều cục ổn định, đã để mẫu phi của Hoàng thúc chịu hàm oan mà chết. Ta bỗng nhiên có chút tò mò, nếu Hoàng thúc đã ngồi trên ngôi vị này một thời gian, lúc này có thể trả lời ta được không? Nếu bây giờ phải dùng một nữ nhân trong hậu cung của ngươi để đổi lấy cục diện này được đảo ngược, giúp ngươi ổn định giang sơn, ngươi sẽ chọn thế nào?" Cảnh Dật khựng lại. Cảnh Thước dường như có ý cười: "Trở nên giống ta cũng đâu đáng sợ, phải không?"


Lựa chọn của Tiên đế đã dẫn đến việc Cảnh Dật mất đi mẫu phi. Cho dù hiện tại Cảnh Dật đã ngồi lên ngai vị đế vương, nhưng hắn vẫn nhớ rõ bộ dạng thiếu niên hắn đã bôn ba khắp nơi mà không cầu cứu được ai. Và giờ đây, hắn chợt nhận ra nếu cho một cơ hội, hắn sẽ đưa ra lựa chọn y hệt Tiên đế. So với việc này, trở thành một bạo quân bị mọi người phỉ báng như Cảnh Thước, quả thực chưa đủ đáng sợ.


Cảnh Dật nhíu mày, hệt như bị chọc vào chỗ đau: "Chẳng lẽ ngươi muốn nói cho Trẫm, lựa chọn của ngươi khác với ta và Hoàng huynh sao?!" Cảnh Thước: "Hoàng thúc là muốn nói lựa chọn như vậy mới là đúng? Là vì cái gọi là đại nghĩa, triều cục ổn định thiên hạ yên ổn trong miệng ngươi sao?"


Cảnh Dật muốn nói "Đúng vậy", nhưng ngữ khí của Cảnh Thước quá đỗi châm biếm.


Cảnh Thước: "Vậy sau khi Phụ hoàng vứt bỏ mẫu phi của Hoàng thúc, thiên hạ đã ổn định chưa?"


Đương nhiên là không.


Tiên đế vì ổn định triều cục, không động đến Hoàng hậu có mẫu gia là Thừa tướng, cũng không động đến sủng phi có mẫu gia là Đại tướng quân. Cuối cùng, ông đã mất mạng dưới tay hai người phụ nữ này. Cảnh Dật hiện giờ bị liên lụy đến tình trạng này cũng có mối quan hệ dây mơ rễ má với thế lực của đám phe cánh thế gia phế vật kia.


Căn nhà mang tên giang sơn này đã thối rữa từ bên trong nhưng chủ nhân của căn nhà lại cứ nghĩ đến việc phải tu sửa nó trong khi vẫn giữ nguyên hiện trạng. Gỗ đã mục nát rồi, chỉ cần đóng cái chốt là có thể cứu vãn được sao? Cảnh Dật trầm mặc hồi lâu, đột nhiên cười lạnh một tiếng: "Vị trí này của Trẫm, ngươi cũng từng ngồi qua, làm không khá hơn Trẫm là bao."


Cảnh Thước thản nhiên nói: "Có lẽ nghiêm túc hơn một chút sẽ khác." Cảnh Thước xua tay, ra hiệu cho tướng sĩ phía sau kéo vị Bệ hạ này từ vị trí cao xuống. Cảnh Dật lại đột nhiên cười nói: "Ngươi còn nhớ rõ ngươi đã chôn thuốc nổ trong tiệc sinh nhật của Thái hoàng thái hậu lúc trước không?"



Đoạn Vân Thâm nằm mơ.


Cậu vốn ngủ rất sâu vì cổ trùng nhưng không biết có phải vì cổ trùng sắp được giải trừ, làm giảm sự áp chế đối với thần trí nên mới nằm mơ hay không. Cậu mơ thấy một con hồ ly màu đỏ lửa đang chạy điên cuồng về phía mình, sau đó một mũi tên không biết từ đâu bay tới bắn chết nó. Mũi tên xuyên qua tim, toàn bộ cơ thể con hồ ly bay ra ngoài vì lực tác động của mũi tên, rơi xuống bãi cỏ bên cạnh đường cái.


Đoạn Vân Thâm ngây người một thoáng mới chạy tới. Ban đầu là xuất phát từ chủ nghĩa nhân đạo muốn đưa con vật nhỏ này vào bệnh viện thú y nhưng khi ôm con hồ ly đó lên, đột nhiên có một cơn hoảng hốt vô cớ. Cảm giác đó giống như đã đánh mất một thứ gì đó rất quan trọng nhưng lại không nhớ ra vật đó là gì. Ngay cả muốn đi tìm cũng không biết bắt đầu từ đâu.


Con hồ ly xinh đẹp đó dựa vào ngực cậu anh anh anh, dùng đầu cọ như muốn Đoạn Vân Thâm nhìn nó. Chỉ là Đoạn Vân Thâm ôm hồ ly chạy vội suốt, khắp nơi tìm bệnh viện thú y, không rảnh cúi đầu xem nó. Trong mơ, dù cậu chạy qua bao nhiêu con phố, hỏi đường bao nhiêu người cũng không tìm thấy nơi nào có thể cứu con hồ ly này.


Đoạn Vân Thâm chạy đến kiệt sức, không thể không dừng lại th* d*c từng hơi, hệt như thời học sinh vừa chạy xong 1000 mét. Ngực đau tức vì biên độ phập phồng quá lớn, tim đập như trống, cổ họng vì há miệng thở mà rát như bị giấy nhám chà xát. Rõ ràng không chạy được bao lâu, nhưng Đoạn Vân Thâm lại có cảm giác mình mệt đến không thở nổi. Đặc biệt là trái tim, đau đến mức dường như giây tiếp theo sẽ nổ tung vì không chịu đựng nổi. Hô hấp cũng ngày càng dồn dập, dồn dập đến mức phổi căn bản không cảm nhận được sự trao đổi không khí.


Đoạn Vân Thâm ôm hồ ly, quỳ rạp xuống một ngã tư đường. Xung quanh xe cộ ngựa xe như nước, nhưng dường như không một ai nhìn thấy.


Ai đó hãy giúp tôi.


Con hồ ly này...


Nó bị thương...


Đoạn Vân Thâm muốn ấn hồ ly vào ngực ôm chặt nó, nhưng lại sợ như vậy sẽ chạm vào vết thương của nó. Cậu bắt đầu cảm thấy cả hai đều sắp chết.


Không cảm nhận được chút không khí nào...


Ngực đau quá...


Cùng lúc Đoạn Vân Thâm đang nằm mơ, A Tứ gần như hoảng sợ phát hiện cơ thể Đoạn Vân Thâm mất kiểm soát. Cổ trùng vốn chỉ còn lại một đường màu xám, di chuyển chậm chạp, nhưng lúc này nó lại nhanh chóng tản loạn trên người Đoạn Vân Thâm một cách bất thường. Hô hấp của Đoạn Vân Thâm dồn dập, tần suất lồng ngực phập phồng khiến người ta sợ hãi.


"... Cứu... Ngô..."


Môi cậu mấp máy nhưng vì hơi thở quá dồn dập nên không thốt ra được câu hoàn chỉnh. Cứu con hồ ly này.


A Tứ nhìn cổ trùng đang bò trên người Đoạn Vân Thâm, rõ ràng không trải qua sự thôi thúc của hương dây và thuốc tắm, nhưng lúc này nó thực sự hoạt động một cách bất thường. Cậu nhóc gần như hoảng loạn đi lục tung tìm cái chén vàng và nanh nọc, sau đó lại đây cắt ngón tay Đoạn Vân Thâm. Nhưng khi làm như vậy, máu chảy ra từ đầu ngón tay Đoạn Vân Thâm lại có màu đỏ.


"Thập Thất!! Thập Thất! Mau mau! Mau tới!"


A Tứ kêu Thập Thất một cách tuyệt vọng, cứ như thể thêm một người là có thể có thêm một phương pháp cứu người.


Trong mơ Đoạn Vân Thâm cũng cảm thấy khó thở, loạng choạng bò dậy muốn ôm con hồ ly trong lòng đi tiếp nhưng chưa đi được hai bước thì đầu gối mềm nhũn, đầu tiên là quỳ xuống đất sau đó không còn sức lực mà ngã xuống. Con hồ ly rơi xuống đất anh một tiếng, dường như bị va vào vết thương. Sau đó cố gắng bò về phía Đoạn Vân Thâm, máu của nó đã nhuộm đỏ toàn b* ng*c cậu.


Đoạn Vân Thâm cảm nhận được nỗi đau của cơ thể, đồng thời cũng có chút mơ màng. Dần dần mọi thứ dường như đang bị lệch lạc. Thành thị hiện đại ngựa xe như nước biến mất, con hồ ly bị thương cũng không thấy, áo sơ mi quần jean trên người cũng biến thành quần áo rộng rãi kỳ quái.


Trái tim đau như sắp nổ tung nhưng Đoạn Vân Thâm vẫn cố chấp nghĩ xem rốt cuộc mình đã đánh mất thứ gì. Lúc này, đột nhiên có người đưa tay về phía cậu như chuẩn bị đỡ hắn dậy. Người đó nói: "Vân Thâm."


....


"Bùm ——"



Khi Đoạn Vân Thâm mở mắt.


A Tứ và Thập Thất còn chưa kịp kinh ngạc thì đã thấy Đoạn Vân Thâm đột nhiên phun ra một ngụm máu lớn. Chất lỏng đỏ sẫm sền sệt dây đầy cằm và má. Đoạn Vân Thâm không kiềm được mà sặc ho sù sụ.


Vừa ho khan, Đoạn Vân Thâm vừa mơ hồ quay đầu nhìn hai đứa trẻ, dừng lại một chút rồi hỏi: "Hắn đâu?"


A Tứ như bị ngụm máu này dọa choáng váng, hoàn toàn ngây dại, nhìn Đoạn Vân Thâm không biết phải làm sao. Thập Thất thì bất ngờ phản ứng lại. Dáng vẻ này của Đoạn Vân Thâm có thể là không chịu đựng nổi nữa. Lúc này, cậu nhóc vội vàng ôm tiểu A Hồ đưa cho Đoạn Vân Thâm xem, đồng thời nhanh chóng nói: "Chủ tử đã đặt tên, gọi là Cảnh Dục, nói là chữ Dục mang ý nghĩa ngọn lửa, đứa trẻ này nếu gặp đêm tối, tự có thể trở thành ánh sáng."


"Đoạn công tử yên tâm, chủ tử vẫn khỏe, vết thương lần mai phục đó, chủ tử đã gần như bình phục rồi. Chỉ là chủ tử lúc này có chuyện quan trọng khác, không có ở đây."


"......"


Từng việc từng việc, dịch ra chính là: "Ngươi hãy đi được an tâm một chút."


Đoạn Vân Thâm nhìn tiểu A Hồ, nâng bàn tay nặng như ngàn cân của mình chậm rãi s* s**ng trong ngực.


Thập Thất hỏi: "Đoạn công tử tìm gì?" Lúc này Đoạn Vân Thâm mới phát hiện quần áo trên người mình đã không phải bộ mặc khi rời khỏi quân doanh Nam Du nữa. Cậu cũng không biết đã qua bao lâu rồi. Đoạn Vân Thâm nói: "Hồ... mộc bài..."


A Tứ bỗng nhiên hoàn hồn: "Có! Vẫn còn, chủ tử giúp công tử cất giữ, ta đi lấy ngay!"


A Tứ lại lần nữa lục tung tìm cái mộc bài hình hồ ly nhỏ. Đoạn Vân Thâm nhìn chằm chằm con hồ ly nhỏ một lúc lâu, có chút muốn nói đứa bé này hình như đã đẹp hơn.


Hồ ly nhỏ ở đây, vậy hồ ly lớn đâu? Đoạn Vân Thâm cũng muốn nhìn thấy hắn.


A Tứ còn chưa kịp tìm ra mộc bài hồ ly nhỏ, Đoạn Vân Thâm đã cảm thấy mình có chút nhìn không rõ mọi vật. Trong đầu vang lên âm thanh nhắc nhở Hệ Thống. Thế là Đoạn Vân Thâm tranh thủ thời gian hỏi Hệ Thống một câu: Hồ ly lớn đâu? Cậu đột nhiên rất lo lắng cho hắn.


Hệ Thống còn chưa kịp nghĩ nên xử lý Đoạn Vân Thâm thế nào, cứu hay không cứu đã bị tình hình bên phía Cảnh Thước dọa cho khiếp vía. Lúc này nó không cần phải rối rắm có nên cứu Đoạn Vân Thâm hay không nữa, Đoạn Vân Thâm căn bản không nằm trong phạm vi suy xét. Đối với Hệ Thống mà nói, tìm cách cứu Cảnh Thước mới là việc chính đáng.


Vốn dĩ Hệ Thống trong khoảng thời gian này mỗi ngày lên xuống mạng đã gây chú ý cho Hệ Thống Chủ, rất nhiều lần suýt bị bắt được. Mấy ngày nay việc lên xuống mạng đều phải như đánh du kích chiến. Vì thế lần này lên mạng chưa đầy một phút đã có âm thanh nhắc nhở của Hệ Thống Chủ vang lên:


Cảnh cáo Hệ Thống Chủ! Cảnh cáo Hệ Thống Chủ! Đối tượng thí nghiệm vi phạm đang lên mạng


Từ khi Hệ Thống Chủ phát ra cảnh báo đến khi Hệ Thống bị bắt, tổng cộng mất khoảng năm phút. Dựa theo kinh nghiệm phong phú trốn thoát Hệ Thống Chủ của nó, lẽ ra nó phải kịp chạy, nhưng nó khăng khăng ở lại để giúp Cảnh Thước bảo mệnh. Vì thế, trong đầu Đoạn Vân Thâm, người vốn đang trong tình trạng nửa hôn mê, xuất hiện âm thanh Hệ Thống mới:


Thông báo Hệ Thống Chủ: Hệ thống của ngài đã bị xóa bỏ Thông báo Hệ Thống Chủ: Hệ thống mới của ngài đang được khởi tạo... Thông báo Hệ Thống Chủ: Hệ thống mới của ngài đã lên mạng


Hệ Thống Nhắc Nhở Ấm Áp: Ký chủ, ngài khỏe không?


A Tứ không biết từ lúc nào đã đầy mặt nước mắt. Tiểu A Hồ lúc này cũng như cảm nhận được điều gì đó mà bắt đầu khóc. Thập Thất không cảm xúc hóa như vậy tuy có chút bi thương nhưng không nồng liệt. Lúc này, nhóc ôm tiểu A Hồ dỗ dành, chuẩn bị dẫn bé rời đi. Tuy là trẻ sơ sinh nhưng nhìn thấy thi thể mẹ đẻ của mình chung quy là không tốt.


Ngay khi chân trước của Thập Thất vừa bước ra khỏi ngưỡng cửa, A Tứ nhìn thấy Đoạn Vân Thâm, người vừa mới tắt thở hoàn toàn lại mở mắt lần nữa, ngồi dậy như không có chuyện gì.


A Tứ, Thập Thất: ......


Đoạn Vân Thâm lau vết máu trên cằm, thần sắc vẫn còn mang theo vài phần sầu lo bất an: "Các ngươi vừa nói Cảnh Thước hắn đi đâu rồi?"



Đoạn Vân Thâm: ?


Đoạn Vân Thâm: Biện pháp bồi thường của các ngươi là đề nghị đối tượng của ta đi tìm chết?


Hệ Thống Nhắc Nhở Ấm Áp: Xuất phát từ sự cân nhắc về an nguy của bản thân Ký chủ, hy vọng ngài có thể suy xét một chút đề nghị này. Đối tượng công lược không chết, nhiệm vụ hàng ngày vẫn đang tiếp tục. Nhiệm vụ hôm nay của ngài vẫn chưa hoàn thành đâu, rất nguy hiểm cho Ký chủ.


Đoạn Vân Thâm: ...... Không phải bồi thường ta sao? Đem cái nhiệm vụ hàng ngày này nhảy qua đi! Nhảy!


Hệ Thống Nhắc Nhở Ấm Ám: Đây là nhiệm vụ tục mệnh cơ bản, tôi không có quyền hạn nhảy qua đâu ạ.


Đoạn Vân Thâm: ?


Hệ Thống Lời Khuyên Ấm Áp: Nếu ngài muốn nói hệ thống tiền nhiệm đã từng thao tác như vậy thì đó là vi phạm quy định thao tác đấy. Còn tôi là một hệ thống tốt luôn tuân thủ pháp luật nga!


Đoạn Vân Thâm: ......


Đoạn Vân Thâm vén chăn xuống giường, bước đi nhanh nhẹn, đoạt lấy đứa bé trong lòng Thập Thất rồi chuẩn bị chạy. A Tứ hoàn hồn đuổi theo: "Đoạn công tử, đi đâu vậy?" Đoạn Vân Thâm: "Đi tranh thủ thời gian nhận thân!" Nói xong, cậu nhìn thấy mộc bài hồ ly nhỏ trong tay A Tứ đang đuổi theo, liền nhận lấy nhét vào tã lót của tiểu hồ ly. Nước mắt trên mặt tiểu A Hồ còn chưa khô, lúc này ê ê a a đưa tay nhỏ ra túm quần áo Đoạn Vân Thâm.


A Tứ và Thập Thất không thể cứ thế nhìn Đoạn Vân Thâm chạy một mình, đều đuổi theo. Cuối cùng, hai người cưỡi mỗi người một con ngựa Đoạn Vân Thâm ôm đứa bé, phi ngựa về hướng kinh thành. Nơi đây cách kinh thành không xa, khoảng nửa ngày đường. Chỉ là cảnh tượng nhìn thấy dọc đường quả thực khiến lòng người cảm xúc, có rất nhiều bách tính phiêu bạt khắp nơi. Đoạn Vân Thâm hồi tưởng lại những gì mình và Cảnh Thước đã thấy và nghe thấy sau khi rời kinh. Những khó khăn của bách tính bình thường đều ẩn giấu trong mỗi nơi họ chứng kiến ven đường.


Đến kinh thành, ở cửa thành toàn là bách tính bỏ trốn, già trẻ dắt nhau chuẩn bị xa rời quê hương. Đoạn Vân Thâm đi ngược vào trong thành là hiếm thấy.


Nhờ có chức năng định vị đối tượng công lược do Hệ Thống chủ động cung cấp, Đoạn Vân Thâm tìm người không mất công sức. Nhưng khi đến nơi gặp mặt thì bị ngăn cản, suýt nữa bị người ta kéo ra ngoài đánh một trận. Đoạn Vân Thâm ôm tiểu A Hồ nhìn thấy mình chỉ cách hồ ly lớn một bước, cảm thấy mình lúc này hệt như vai chính khổ lụy trong truyện ngôn tình – kiểu nam tử thăng tiến nhanh, còn nguyên phối đeo thắt lưng tìm chồng thì bị cự tuyệt ngoài cửa. May mắn thay trong quân ít nhiều vẫn có người quen mặt A Tứ và Thập Thất, chậm trễ một lúc mới cho Đoạn Vân Thâm bọn họ đi vào.


Hai người gặp lại, một người bị thương tích trên người người kia làm cho kinh ngạc, người còn lại thì hoàn toàn không nghĩ tới vị này sẽ xuất hiện ở đây, thế là đồng loạt ngây người. Qua hơn nửa ngày, Đoạn Vân Thâm mới gõ Hệ Thống, hỏi xem vết thương này có thể trị thêm một bước nữa không, tốt nhất là có thể giống mình, trực tiếp "full máu hồi sinh một phím", nhưng câu trả lời nhận được là – nó là một Hệ Thống tốt luôn tuân thủ pháp luật.


... Đoạn Vân Thâm cảm thấy cái Hệ Thống này hình như không tốt bằng cái trước.


"...... Vân Thâm?"


"Kinh hỉ không? Bất ngờ không?" Đoạn Vân Thâm xách tiểu A Hồ đi vào, đặt tiểu tử kia lên người Cảnh Thước rồi trực tiếp ngồi xuống mép giường, tiếp đó nhìn vết thương trên người Cảnh Thước, nhíu mày. Có đau không a? Ngẩng đầu lên lại thấy Cảnh Thước đang nhìn chằm chằm mặt mình. Đoạn Vân Thâm đã ngủ say không ngắn ngày, một Đoạn Vân Thâm sống sờ sờ như thế này, Cảnh Thước tuy chưa từng nói nhưng trong lòng đã chuẩn bị rằng có lẽ hắn sẽ không gặp lại nữa.


Đoạn Vân Thâm bị Cảnh Thước nhìn chằm chằm như vậy, cảm thấy mình dường như sẽ tan chảy trong ánh mắt Cảnh Thước, nhất thời nảy ra vài phần cảm xúc chua xót: "Yên lành không ở, chạy đến kinh thành làm cái gì? Đã nói là du ngoạn thiên hạ, sao lại quay về cái nơi này?" Cảnh Thước giơ tay chạm nhẹ vào vành tai Đoạn Vân Thâm, nói thật: "Giúp Vân Thâm báo thù."


Đoạn Vân Thâm: ......


Cảnh Thước: "Còn muốn cho Vân Thâm và A Dục một nhân gian tốt đẹp hơn."


Một nhân gian mà dù hắn không ở bên cạnh họ, họ cũng có thể sống vui vẻ, an khang.


Cảnh Thước: "Ta có lẽ phải quay về làm hoàng đế một lần nữa."


Đoạn Vân Thâm có chút kinh ngạc nhưng cũng không quá kinh ngạc. Hồi tưởng lại những người vội vã bỏ trốn mình thấy trên đường, Đoạn Vân Thâm đột nhiên vô cớ nói: "Ngươi sẽ là một vị quân vương tốt."


Thiên hạ không tin ngươi, ta tin.


Cảnh Thước: "Vậy Vân Thâm có làm Hoàng hậu của ta không?"


Bệ Hạ Vì Ta Làm Minh Quân
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bệ Hạ Vì Ta Làm Minh Quân Truyện Bệ Hạ Vì Ta Làm Minh Quân Story Chương 91: Tỉnh lại
10.0/10 từ 16 lượt.
loading...