Bệ Hạ Vì Ta Làm Minh Quân
Chương 88: Hối hận
Đoạn Vân Thâm hoàn toàn tin rằng khi mỉm cười với Cảnh Thước, thần trí của mình hoàn toàn thanh tỉnh.
Thậm chí từ lúc cổ độc phát tác đến giờ, cậu luôn tỉnh táo chưa từng bị mất kiểm soát. Có lẽ là do niềm tin muốn giúp đỡ làm gì đó quá khắc sâu, nên không bị Cổ độc này hoàn toàn khống chế.
Khi mọi thứ đã yên ổn, Đoạn Vân Thâm nhìn thấy Cảnh Thước vẫn còn sống, khí lực mạnh mẽ mà cậu cố gồng gánh trong lòng bỗng nhiên xả xuống, vì thế cậu ngã vật xuống cứ như thể đột nhiên bị rút cạn hết sức lực.
Cảnh Thước đỡ lấy Đoạn Vân Thâm rất kịp thời, không để người hắn yêu ngã vào đống xác chết, đại hồ ly mãi mãi tốt như vậy.
Đoạn Vân Thâm biết mình sắp chết, ngay từ khoảnh khắc tỉnh lại, cậu đã hiểu đó là hồi quang phản chiếu. Lúc này cảm nhận cái chết đang thực sự buông xuống, tâm trạng Đoạn Vân Thâm lại vô cùng bình tĩnh.
Cậu vốn dĩ là một người đã chết, chỉ là nhờ trời xui đất khiến nên mới có cơ hội sống lại lần nữa trong cuốn sách này.
Đoạn Vân Thâm cảm thấy cuộc đời thứ hai của mình còn xuất sắc hơn lần đầu, mặc dù vẫn chỉ là một kẻ cá mặn nhưng cá mặn này đã lừa được một đại hồ ly vô cùng tốt, vô cùng tốt.
Chỉ riêng điểm này thôi, đời này của cậu không hề lỗ. Mặc dù đời này chỉ sống hơn một năm nhưng lại cảm thấy đáng giá hơn cả hai mươi năm sống ở kiếp trước.
Chỉ không biết, sau khi mình chết đi đại hồ ly và tiểu A Hồ còn lại phải làm sao đây?
Đôi mắt trống rỗng vô hồn của Đoạn Vân Thâm nhìn chằm chằm Cảnh Thước, trong khoảnh khắc hấp hối, cậu dùng hết sức lực vươn tay muốn chạm vào khuôn mặt Cảnh Thước.
Nhưng Đoạn Vân Thâm thực sự không còn một chút sức lực nào, tất cả những gì cảm nhận được chỉ là sự lạnh lẽo trước khi cái chết sắp xảy ra.
Rõ ràng Cảnh Thước đang ôm cậu nhưng lại dần dần không thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể hay sự chạm vào của Cảnh Thước nữa.
"Vân Thâm..."
"Vân Thâm nhìn ta, đừng ngủ."
"Vân Thâm, có nghe thấy ta nói không? Nhìn ta được chứ?"
Nghe thấy rồi, đại hồ ly.
Ta nghe thấy.
Ta đang nhìn huynh đây, ta muốn khắc ghi khuôn mặt huynh vào trong đầu như vậy kiếp sau sẽ không tìm nhầm người.
"Vân Thâm? Vân Thâm đừng ngủ! Vân Thâm?!"
Bản thân Cảnh Thước cũng bị thương không nhẹ, nhưng lúc này hắn lại như không cảm nhận được cơn đau trên cơ thể mà chỉ có thể cảm nhận được sinh mệnh Đoạn Vân Thâm đang trôi đi không có cách nào giữ lại.
Đôi mắt Vân Thâm dần dần từ bình tĩnh trở nên trống rỗng, nụ cười cậu để lại cho hắn cũng đang dần phai màu, sự phập phồng của lồng ngực chậm rãi biến mất.
Cảnh Thước đã từng giết rất nhiều người, trực tiếp hoặc gián tiếp, cái danh bạo quân có thể nói là xứng đáng với thực tế, hắn chưa bao giờ hối hận vì những cuộc tàn sát đó.
Thế nhân trong mắt Cảnh Thước giống như kiến cỏ, sống hay chết cũng không có quá nhiều khác biệt. Sau khi trưởng thành lại rất ít khi tiếc hận vì cái chết của một người nào đó.
Hắn chưa bao giờ cảm thấy hai chữ "sinh mệnh" là quý giá, bất kể là của người khác hay của chính mình cũng từng là một người quyết tâm cùng thiên hạ chịu chết chung.
Mãi cho đến khi sinh mệnh của Vân Thâm cứ thế chậm rãi biến mất trong vòng tay Cảnh Thước mới đột nhiên kinh ngạc nhận ra một đạo lý vô cùng dễ hiểu – sinh mệnh sở dĩ quý giá, đó là vì một khi đã mất đi sẽ không bao giờ trở lại.
Dù có không nỡ bao nhiêu, nhớ nhung bao nhiêu, sẵn sàng trả bất cứ giá nào đi nữa đối phương cũng sẽ không quay về nữa.
Cảm giác bất lực lúc này đang ăn mòn trái tim Cảnh Thước, hắn thậm chí nghĩ giá như năm đó bản thân không hận độc thiên hạ mà làm ra những chuyện hoang đường đó, giá như chọn làm một Minh Quân Thánh Chủ nỗ lực để thiên hạ được thịnh thế thái bình, thì Đoạn Vân Thâm của hắn đã luôn an toàn ở trong thâm cung.
Sẽ không gặp phải chuyện như thế này khi sinh con và sẽ không nằm trong vòng tay hắn bây giờ mà mất đi mạch đập và hơi thở.
Cảnh Thước có thể nói rằng mình không hối hận về những hành động của mình cho đến khoảnh khắc cuối cùng trước khi chết. Nhưng khi ôm Đoạn Vân Thâm trong lòng, hắn hoàn toàn không thể nói ra được lời đó.
Giờ phút này sâu thẳm trong lòng Cảnh Thước cuối cùng đã khác biệt so với kẻ bạo quân ngày xưa. Sau này, khi hắn quyết định lấy đi sinh mạng của một người nào đó, hẳn sẽ nhớ đến khoảnh khắc này của chính mình. Nghĩ đến người bị mình cướp đi sinh mạng cũng có cha mẹ, người thân, người yêu, bạn bè của riêng họ.
Người của Trác Nhược Dương khi đến đây cũng từng dự tính cái kết cục tồi tệ nhất, nhưng họ nghĩ là Cảnh Thước bị người ta g**t ch*t. Tuyệt đối không ngờ khi đến nơi lại thấy một cảnh tượng thảm khốc như vậy.
Bùn đất dưới chân giẫm lên sẽ trào ra máu tươi, nơi đây đúng là xác chết chất thành núi, máu chảy thành sông cũng không ngoa.
Đêm nay Vũ Thành chắc chắn là một đêm không ngủ. Đầu tiên là có người loan tin bạo quân đã dẫn người đốt hết lương thảo của quân Nam Du, còn bắt sống Tiểu Quốc Sư. Ban đầu các chiến sĩ hân hoan hỉ hả, nhưng niềm vui chẳng kéo dài bao lâu, người của Trác Nhược Dương đã nhanh chóng như sấm sét kiểm soát Vương Thụy Trọng cùng những thân tín quan trọng nhất, ngay sau đó lại lan truyền tin đồn, nói rằng Vương Thụy Trọng lại to gan lớn mật phục kích bên ngoài Vũ Thành để ám sát Cảnh Thước.
Thái độ của tướng sĩ Vũ Thành đối với Cảnh Thước trong mấy ngày qua đã có sự chuyển biến lớn, ngược lại hành động của Cảnh Dật lại khiến họ lạnh lòng. Đúng vào thời điểm này, Vương Thụy Trọng, người của Cảnh Dật lại phục kích bên ngoài Vũ Thành để mưu sát Cảnh Thước chỉ cần một chút đầu óc suy nghĩ là có thể hiểu chuyện gì đã xảy ra. Đa số trong quân vốn là những hán tử có nhiệt huyết, không thể chịu đựng được những thủ đoạn ma quỷ đấu đá nhau trên quan trường, lúc này Cảnh Dật làm như vậy, có thể nói là đã đánh mất hết chút lòng người còn sót lại trong quân. Trận chiến Nam Du gần như đã khiến Cảnh Dật và Cảnh Thước hoán đổi hoàn toàn vị trí về vấn đề lòng dân trong quân.
Sau khi Đoạn Vân Thâm và Cảnh Thước được đưa về quân doanh, lập tức có đại phu trong quân đến trị thương.
Đoạn Vân Thâm hầu như không cần xem xét nhiều, hô hấp và mạch đập đã ngừng, trong mắt các đại phu này, cậu đã là người chết rồi.
Cảnh Thước bị thương rất nặng trong trận chiến, trên người có vô số vết thương. Mặc dù bị thương nặng như vậy nhưng hắn không chịu ngoan ngoãn để quân y điều trị. Việc đầu tiên hắn làm là sắp xếp thi thể của Đoạn Vân Thâm một cách tử tế, sau đó triệu kiến Trác Nhược Dương.
Hạ Giác và Trác Nhược Dương đều là những người thân cận của Cảnh Thước. Vì Cảnh Thước đã quyết định phải trả thù Cảnh Dật nên tự nhiên cần phải tính toán, lên kế hoạch cẩn thận.
Ngoài ra Cảnh Thước còn phải xác nhận tình hình sức khỏe hiện tại của tiểu A Hồ.
Chỉ đến lúc này Trác Nhược Dương mới biết được chuyện về hai đứa trẻ đó. Tuy nhiên, Trác Nhược Dương chưa từng nhận được bất kỳ tin tức nào về chúng, điều này có nghĩa là hai đứa trẻ đã mất tích.
Khi Cảnh Thước nghe tin này, lặng đi một lúc, toàn thân như rơi vào hố băng. Hắn cảm thấy sự việc này vừa ngoài dự đoán, lại vừa không quá bất ngờ.
Hai đứa trẻ đó, trong hoàn cảnh hỗn loạn như vậy làm sao có thể thoát ra được?
Bản thân hắn đã bị trọng thương, lúc này chỉ cảm thấy một dòng máu tanh ngọt dâng lên cổ họng.
Vân Thâm của hắn đã ra đi, mà đứa con Vân Thâm để lại cho hắn cũng không rõ tung tích.
Không cần đợi Cảnh Thước phải ra lệnh thêm, Trác Nhược Dương đã lập tức phái người đi tìm kiếm hai đứa trẻ.
Sau khi nuốt xuống ngụm máu tanh ngọt đó, Cảnh Thước cảm thấy nỗi bi thương vô hạn trào dâng. Trước đó khi Đoạn Vân Thâm dần mất đi hơi thở trong vòng tay hắn vẫn còn giữ được vẻ ngoài bình tĩnh, chỉ ôm chặt Đoạn Vân Thâm.
Nhưng chuỗi biến cố liên tiếp này khiến Cảnh Thước gần như không thể chịu đựng nổi. Cơ thể vốn đã suy kiệt lúc này sau khi sắp xếp xong xuôi công việc, hắn đứng dậy trở về bên cạnh Đoạn Vân Thâm, ngồi xuống để mặc quân y xử lý vết thương. Trong khoảnh khắc đó một sự mệt mỏi vô biên đột ngột ập đến.
Đợi đến khi quân y rời đi, Cảnh Thước liền dựa vào đầu giường của Đoạn Vân Thâm mà ngủ thiếp đi. Giấc ngủ này khiến hắn suýt chút nữa không tỉnh lại được.
Khi hệ thống lần thứ hai trở lại hoạt động, nó hoàn toàn không ngờ rằng mình lại phải đối mặt với một cục diện rối rắm, khó giải quyết đến mức này.
Lúc này, ký chủ của nó đang ngàn cân treo sợi tóc, sắp trút hơi thở cuối cùng. Nếu không nhờ Hồng Tiêu giữ mạng, thì có lẽ giờ đây ký chủ đã gặp Diêm Vương rồi—mặc dù từ bề ngoài, người khác dường như đều cho rằng cậu đã chết.
Cảnh Thước của nó lúc này cũng bị thương rất nặng, đang hôn mê bất tỉnh. Quân y đến rồi lại đi, hết đợt này đến đợt khác nhưng tất cả đều bất lực.
Thứ nhất là vì Cảnh Thước thực sự bị thương quá nặng. Số lượng người mà Vương Thụy Trọng phái đến không ít, một trận luân chiến như vậy thì ngay cả Đại La Thần Tiên cũng phải mất mạng. Trước đó, Cảnh Thước một mình đối phó với hàng trăm người, lại còn phải che chở Đoạn Vân Thâm trong lòng, nên tự nhiên bị thương rất nặng. Dù không có vết thương chí mạng, nhưng vô số vết dao gộp lại cơ thể gần như tan nát.
Thứ hai chính là sự mất tích của tiểu A Hồ là một đòn giáng quá lớn đối với Cảnh Thước. Cảnh Thước có lẽ vốn không phải là người yếu đuối đến mức trốn tránh hiện thực, nhưng sau khi nhìn thấy ánh sáng rồi lại đột ngột quay trở lại bóng tối, bất kể là ai ở hoàn cảnh đó trong sâu thẳm ý thức đều sẽ có vài phần tâm lý muốn trốn tránh.
Giao ước thâm cung giữa hệ thống và Đoạn Vân Thâm ban đầu là sau khi Đoạn Vân Thâm sinh con xong, cậu phải rời xa Cảnh Thước từ đó về sau sống chết không liên quan đến nhau.
Nhưng trong tình cảnh này, hệ thống cảm thấy mình có lý do để nghi ngờ rằng nếu Đoạn Vân Thâm thực sự chết, Cảnh Thước cũng sẽ chết theo.
Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, hệ thống cuối cùng vẫn quyết định cứu Cảnh Thước trước còn việc có nên cứu Đoạn Vân Thâm hay không thì sẽ tùy tình hình mà hành động.
Bất cứ ai cũng không muốn dâng người mình yêu cho kẻ khác. Hơn nữa, nó và Đoạn Vân Thâm đã có giao ước từ trước, nên trong tình cảnh này, việc nó không cứu Đoạn Vân Thâm cũng được coi là hợp lý.
Nếu hệ thống là một kẻ có lòng bao dung, rộng lượng, thích giúp đỡ người khác thì nó đã không phải rơi vào tình cảnh bị Hệ Thống Chủ truy sát chỉ vì Cảnh Thước.
Không biết nên nói là may mắn hay bất hạnh, sau khi Cảnh Thước tỉnh lại, hắn không hề có ý định muốn chết theo Đoạn Vân Thâm như hệ thống, Hạ Giác và Trác Nhược Dương dự đoán. Ngược lại, vẻ ngoài của hắn lại tỏ ra thong dong, bình thản một cách kỳ lạ.
Nếu là người ngoài không biết chuyện, có lẽ sẽ cho rằng Đoạn Vân Thâm đối với hắn cũng chỉ là tầm thường mà thôi.
Cảnh Thước tỉnh lại, trầm mặc một lát rồi hỏi Trác Nhược Dương xem đã tìm thấy đứa trẻ chưa. Lúc này, Cảnh Thước đã ngủ mê gần một ngày đêm, nhưng tung tích của Tiểu A Hồ vẫn biệt vô âm tín.
Trác Nhược Dương gần như không dám mở lời. Nhưng nghe được kết quả này Cảnh Thước cũng không có phản ứng gì khác, dường như chuyện này đã nằm trong dự liệu. Hắn chỉ im lặng một lúc, sau đó chống đỡ cơ thể đứng dậy đi xem Đoạn Vân Thâm—sau khi Cảnh Thước hôn mê, để tiện chăm sóc quân y đã tách hắn ra khỏi thi thể của Đoạn Vân Thâm.
Trác Nhược Dương thấy Cảnh Thước như vậy, lo lắng hắn có mệnh hệ gì, liền liều mình nói lớn: "Đại phu nói Đoạn công tử có khả năng còn sống."
Cảnh Thước liếc nhìn Trác Nhược Dương một cái, không rõ là tin hay không, chỉ thuật lại một cách tr*n tr**: "Mạch và hơi thở của y đều đã ngừng rồi."
"Vân Thâm đã tắt thở ngay trong vòng tay ta."
"Cái này..." Trác Nhược Dương nuốt nước bọt, rồi ngập ngừng: "Nhưng quân y nói, Đoạn công tử quả thật có khả năng chưa chết."
Chỉ là "có khả năng".
Trong lúc Cảnh Thước hôn mê, Trác Nhược Dương đã sắp xếp người tắm rửa, chải tóc thay y phục sạch sẽ cho Đoạn Vân Thâm. Đã chết thì ít nhất cũng phải ra đi một cách tươm tất, sạch sẽ máu me.
Những người giúp đỡ đã nhanh chóng phát hiện ra cơ thể Đoạn Vân Thâm vẫn mềm mại, khớp xương linh hoạt, không hề có dấu hiệu "cương thi" như người chết. Hơn nữa, cơ thể cậu không bị lạnh đi mà vẫn duy trì một nhiệt độ cơ thể thấp hơn người thường một chút. Tuy thấp, nhưng vẫn khác biệt so với độ lạnh của một thi thể.
Đáng kinh ngạc hơn, sau một ngày tim và hơi thở của Đoạn Vân Thâm ngừng hoàn toàn, các vết thương trên cơ thể cậu ta lại xuất hiện hiện tượng tự lành một cách chậm rãi.
Những điều này không thể xảy ra trên cơ thể người chết. Quân y cũng nói rằng họ chưa từng nghe thấy chuyện như vậy. Không ai có thể xác định rõ ràng rằng Đoạn Vân Thâm hiện tại rốt cuộc là đã chết hay còn sống.
Khi Cảnh Thước quay lại bên Đoạn Vân Thâm, cậu đã được lau rửa sạch sẽ và thay quần áo mới. Sắc mặt cậu tái nhợt, lồng ngực không hề phập phồng, nằm im lìm trên giường không khác gì một thi thể.
Hơn nữa Hồng Tiêu Cổ vẫn còn tồn tại trên người Đoạn Vân Thâm vẫn đang hoạt động. Con rắn đen nhỏ đó vẫn bơi qua bơi lại trên cơ thể. Cảnh Thước nhìn thấy nó thò đầu ra ở cổ Đoạn Vân Thâm.
Trác Nhược Dương lên tiếng xin lỗi sau đó tiến lên vén tay áo Đoạn Vân Thâm, để lộ một vết thương ở cánh tay. Vết thương này lúc này đã đóng vảy.
Vết thương của người chết tuyệt đối sẽ không thể đóng vảy. Sau khi rửa sạch, lẽ ra chỉ còn lại một vết thương trắng bệch, lộ ra phần thịt.
Trác Nhược Dương nói thêm: "Không chỉ vết này, những vết thương khác trên người Đoạn công tử cũng đang trong quá trình khép miệng."
Cảnh Thước nhìn chằm chằm vào vết vảy trong lòng xoay chuyển rất nhiều suy nghĩ.
Thấy Cảnh Thước im lặng, Trác Nhược Dương chủ động nói: "Ta đã mời nhiều quân y đến khám, nhưng không ai nói rõ được nguyên nhân. Nhưng thần nghĩ, nếu vết thương của Đoạn công tử đang tự lành, thì có lẽ cậu ấy chưa..."
Cảnh Thước hỏi: "Có cho Tiểu Quốc Sư của Nam Du đến xem qua chưa?"
Trác Nhược Dương ngây người.
Kể từ khi bị bắt, Đoạn Linh Thần đã liên tục phải chịu những hình phạt tra tấn nghiêm khắc, bởi lẽ dịch bệnh này đã g**t ch*t không ít người. Ngay cả những nhân vật như Hạ Giác, được nhiều quân y chăm sóc, được truyền đủ loại thuốc thang liên tục mà vẫn suy yếu đến mức chỉ còn thoi thóp. Những binh lính bình thường bị nhiễm dịch bệnh đã chết hàng loạt.
Vì vậy khi bắt được Tiểu Quốc Sư, việc cấp bách tự nhiên là phải hỏi ra phương thuốc giải dịch bệnh.
Trác Nhược Dương không hiểu tại sao Cảnh Thước lúc này lại nhắc đến Đoạn Linh Thần, nhưng vì Cảnh Thước đã nói hắn liền sai người dẫn Đoạn Linh Thần lên.
Khi Đoạn Linh Thần được đưa đến, những người lính vừa buông tay cậu ta đã ngã thẳng xuống đất, trông có vẻ như chân đã bị đánh gãy.
Đoạn Linh Thần ngẩng mặt lên, vẫn giữ một vẻ mặt cười cợt dù thê thảm nhưng vẫn điên cuồng.
Đoạn Linh Thần nhìn thấy Cảnh Thước thì nhếch môi cười, thoạt nhìn có vẻ hả hê: "Ta nghe nói ngươi bị người nhà phục kích trọng thương, lại không chết sao? Chuyện này thật đáng tiếc."
Trác Nhược Dương cau mày.
Lời mở đầu này thực sự không vui vẻ gì. Trác Nhược Dương nhìn về phía những người lính dẫn Đoạn Linh Thần đến và nói: "Ai đã tiết lộ chuyện này với người này? Đi điều tra ra, sẽ xử lý theo quân pháp."
Khả năng lớn nhất là có người lỡ lời trong quá trình thẩm vấn Đoạn Linh Thần.
Đoạn Linh Thần giữ thái độ bình thản cười tủm tỉm.
Cảnh Thước lúc này không nói dài dòng với Đoạn Linh Thần, đi thẳng vào vấn đề hỏi về tình trạng hiện tại của Đoạn Vân Thâm.
Ở Nam Du, vu cổ và y thuật không tách rời.
Trạng thái nửa sống nửa chết của Đoạn Vân Thâm quá đỗi quỷ dị, trùng hợp với sự quỷ dị và đáng sợ của thuật Vu Cổ.
Lúc này có người đỡ Đoạn Linh Thần đứng dậy, đưa đến gần giường để tiện xem xét tình trạng hiện tại của Đoạn Vân Thâm. Đoạn Linh Thần vốn tỏ ra tiêu cực, làm việc qua loa nhưng sau khi nhìn thấy mặt Đoạn Vân Thâm, không biết xuất phát từ tâm lý gì lại thực sự giơ tay lên, lật mí mắt Đoạn Vân Thâm xem xét sau đó giải áo Đoạn Vân Thâm trước mặt mọi người, lật xem Hồng Tiêu Cổ ở phía sau lưng cậu.
Cảnh Thước hỏi: "Thế nào?"
Đoạn Linh Thần dừng tay, nở một nụ cười quỷ dị, rồi quay đầu nhìn Cảnh Thước: "Muốn biết y rốt cuộc bị làm sao ư? Hãy móc đôi mắt ngươi ra cho ta, ta sẽ nói cho ngươi biết."
Trước đây Cảnh Thước đã móc mắt Đoạn Linh Thần, nên cậu ta vẫn ghi hận đến tận bây giờ. Trước kia, Đoạn Linh Thần thậm chí còn giữ lại con dao găm của Cảnh Thước, nuôi ý định tự tay đòi lại món nợ này.
Xem tình cảnh hiện tại thì đã vượt quá dự đoán của hắn. Việc tự tay đòi nợ có lẽ hơi khó khăn. Vậy thì lùi một bước, chỉ cần có thể đòi lại món nợ là được, việc có phải chính tay mình làm hay không cũng không quan trọng.
Trác Nhược Dương cũng đã chứng kiến được tình yêu sâu đậm mà Cảnh Thước dành cho Đoạn Vân Thâm, lúc này liền sợ Cảnh Thước nhất thời mất lý trí mà móc mắt mình ra, câu "Bệ hạ tam tư (suy nghĩ kỹ)" nghẹn lại ở cổ họng.
Thế nhưng Cảnh Thước chỉ ra hiệu cho những người đang đỡ Đoạn Linh Thần buông tay, để cậu ta ngã xuống đất. Cảnh Thước quỳ xuống nhìn vị Tiểu Quốc Sư này: "Nói cho ta biết cách cứu y, ta sẽ bảo toàn mạng sống của ngươi."
Đoạn Linh Thần cười rộ lên: "Ngươi hình như không hiểu, ta nói ta muốn đôi mắt của ngươi."
Cảnh Thước thản nhiên nói: "Chắc hẳn ngươi cũng biết, Nam Du hiện tại liên tiếp bại lui. Không có lương thảo, không có ngươi, Tiểu Quốc Sư, cũng không có cái gọi là Tam Hoàng Tử, quân tâm đại loạn. Một đội quân như vậy tuyệt đối không có khả năng chiến thắng. Trong tình hình Nam Du chắc chắn thất bại, bị quân ta truy kích liên tục như vậy, ngươi đoán Nam Du có thể dành bao nhiêu tinh lực để cứu ngươi? Ngươi cảm thấy tỷ lệ cứu được ngươi là bao nhiêu? Ngươi đã mang ôn dịch đến Vũ Thành. Phần lớn tướng sĩ Vũ Thành lúc này hận ngươi tận xương, có lẽ chỉ cần moi được phương pháp giải ôn dịch từ người ngươi, ngươi chắc chắn sẽ phải chết. Đương nhiên, ngươi cũng có thể nói ngươi tuyệt đối không tiết lộ phương pháp giải ôn dịch nhưng chờ đợi sẽ là những đau đớn thể xác không có giới hạn. Hơn nữa, ngươi có thể chờ đợi nhưng những người bị nhiễm dịch bệnh thì không thể. Chờ đến khi những người đó chết hết, ngươi nghĩ ngươi còn có vốn liếng gì để bảo vệ mạng sống của mình?"
Cảnh Thước dừng lại một chút, như thể cố ý để Đoạn Linh Thần có thời gian suy nghĩ, sau đó mới dùng giọng điệu hòa hoãn hỏi: "Ngươi đã chuẩn bị sẵn sàng chết ở đây chưa?"
Đoạn Linh Thần: "..."
Cảnh Thước: "Hoặc là nói cho ta biết Vân Thâm hiện tại bị làm sao, ta bảo toàn mạng sống ngươi. Hoặc là, ta sẽ đưa ngươi đi chết ngay bây giờ."
Đoạn Linh Thần khựng lại: "Ta đã chết, y sẽ vĩnh viễn không còn cơ hội tỉnh lại nữa."
Cảnh Thước: "Nghe có vẻ cũng không khác biệt gì so với hiện tại, phải không?"
Đoạn Linh Thần có thể nhìn rõ sự điên cuồng ẩn giấu dưới vẻ ngoài bình tĩnh trong ánh mắt Cảnh Thước. Chỉ một cái liếc nhìn thôi cũng đủ khiến người ta rùng mình. Cậu ta chưa bao giờ ý thức sâu sắc đến thế, rằng người đang đứng trước mặt mình là một kẻ điên.
Cảnh Thước không rời tầm mắt, vẫn duy trì sự bình tĩnh quỷ dị, hắn đưa tay về phía Trác Nhược Dương và nói: "Đưa ta con dao."
Việc giao dịch với một kẻ như Đoạn Linh Thần dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào cũng là một lựa chọn tồi tệ nhất.
Cho dù Cảnh Thước lúc này có đồng ý đưa cả hai mắt của mình, Đoạn Linh Thần cũng sẽ không bao giờ giữ lời hứa mà kể sự thật về tình trạng của Đoạn Vân Thâm. Cậu ta sẽ chỉ làm theo bản tính tham lam, vui vẻ và độc ác đòi thêm ngón tay của Cảnh Thước, sau khi có ngón tay sẽ đòi chân, và cuối cùng là đòi mạng của Cảnh Thước.
Đó chính là bản chất của Đoạn Linh Thần.
Trong rất nhiều tình huống, khi chấp nhận cúi đầu và đề nghị điều kiện giao dịch với đối phương, thì đã chấp nhận thua cuộc.
Cảnh Thước quyết định mạo hiểm một phen, cá rằng Đoạn Linh Thần là một kẻ yêu quý tính mạng. Cậu ta không định để mạng mình ở lại thành phố Vũ Thành này.
Trác Nhược Dương tháo con dao găm của mình xuống, nói: "Việc nhỏ này để ta làm."
Cảnh Thước: "Đưa cho ta"
Trác Nhược Dương là người bình thường, hắn cân nhắc quá nhiều thứ, ví dụ như vị tiểu quốc sư này còn đang giữ giải pháp cho dịch bệnh.
Chỉ cần trong lòng hơi chút do dự, sẽ không thể uy h**p được tên điên này.
Trác Nhược Dương đặt con dao vào tay Cảnh Thước.
Trên trán Đoạn Linh Thần đã lấm tấm mồ hôi lạnh. Cậu ta thừa biết Cảnh Thước đang dồn ép mình, cũng biết một khi mình cúi đầu là chấp nhận thua cuộc, không còn đường xoay xở nữa.Nhưng cơ thể lại bắt đầu căng thẳng như thể không kiểm soát được, hơi thở trở nên dồn dập, tim đập nhanh hơn.
Đoạn Linh Thần biết chắc chắn người trước mắt này là một kẻ điên, hắn dám làm chuyện lấy mạng mình, giống như lúc trước hắn móc mắt, chặt ngón tay của cậu ta vậy, có thể làm mà không chút do dự.
Khi con dao găm đó đâm vào mắt cậu ta lấy ra tròng mắt, vẻ mặt người này cũng bình tĩnh như thế, không hề có chút gợn sóng nào.
Cảnh Thước một tay túm tóc Đoạn Linh Thần để giữ hắn lại, tay kia đặt con dao lên cổ "Ta đếm tới ba."
Giọng Đoạn Linh Thần cuối cùng không còn giữ được cái giọng cười cợt đó nữa, "Ngươi giết ta thì y sẽ vĩnh viễn không tỉnh lại được."
Cảnh Thước: "Một."
"Ngươi điên rồi? Giết ta thì ngươi được lợi gì?" Có lẽ ánh mắt Cảnh Thước lúc này quá mức nghiêm túc, khiến Đoạn Linh Thần thật sự không giấu được sự hoảng loạn trong lòng.
Cảnh Thước: "Hai."
Đoạn Linh Thần nghiến răng, cố nén sự bất an của mình, la lớn: "Vậy thì ngươi giết ta đi, ta cùng Vân Thâm ca ca cùng đi trên đường, cũng không cô đơn!"
Ngay khi Cảnh Thước định thốt ra chữ "Ba", hắn đã ấn lưỡi dao lên cổ Đoạn Linh Thần, cơ bắp đã bắt đầu gồng lên, cứ như là giây tiếp theo sẽ trực tiếp cắt đứt yết hầu.
Âm thanh của cái chết rõ ràng đến thế vang lên bên tai Đoạn Linh Thần.
"Khoan đã——!!"
...
Đoạn Linh Thần th* d*c, cảm nhận rõ ràng cổ mình đã bị cứa rách một vết thương.
Chẳng qua chỉ là xem ai điên hơn ai mà thôi.
Sở dĩ Đoạn Linh Thần từ trước đến giờ có thể bình thản, ung dung như vậy, bị đánh gãy chân cũng không nao núng chẳng qua là vì cậu ta chắc chắn những người này sẽ không muốn lấy mạng mình.
Nỗi đau da thịt trên người dù có đau đớn đến đâu thì cũng có thể chịu đựng được, chỉ cần còn mạng sống thì có thể làm lại.
Nhưng Cảnh Thước, một kẻ điên như thế, đột nhiên lại chẳng quan tâm gì nữa.
Mạng chỉ có một, ai mà không quý trọng, không có mạng thì chẳng còn gì.
Đoạn Linh Thần cố gắng tiếp tục thương lượng điều kiện: "Ngươi không thể muốn mạng ta, hơn nữa phải đưa ta an toàn về Nam Du."
Cảnh Thước: "Chỉ bảo vệ mạng sống của ngươi, nếu như ngươi chịu phối hợp hơn, giao ra giải pháp dịch bệnh, ta cũng có thể bảo đảm ngươi không phải chịu đau đớn về thể xác."
Đoạn Linh Thần nhìn Cảnh Thước rất lâu rồi mới dời tầm mắt đi, giọng điệu mang theo vẻ không cam lòng, "Y thật sự chưa chết, là cổ độc trong người mất kiểm soát."
Bệ Hạ Vì Ta Làm Minh Quân
Đánh giá:
Truyện Bệ Hạ Vì Ta Làm Minh Quân
Story
Chương 88: Hối hận
10.0/10 từ 16 lượt.
