Bệ Hạ Vì Ta Làm Minh Quân

Chương 81: Phác tác cổ


Trác Nhược Dương sau khi bước vào cửa thấy Đoạn Vân Thâm và Cảnh Thước dường như mọi chuyện đều bình thường, không có điểm gì bất ổn lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.


Hóa ra rất nhiều tướng quân ban ngày đi gặp Hạ Cầm đã đổ bệnh, cứ như thể bị nhiễm ôn dịch vậy. Đặc biệt là Hạ Giác, Quạ Đen và Vương Thụy Trọng—ba người này ở trong phòng đó lâu nhất và đứng gần Hạ Cầm nhất, nên bệnh tình của họ tự nhiên là nghiêm trọng nhất. Nghe nói, Vương Thụy Trọng lúc này đã gần như hôn mê, tính mạng như ngàn cân treo sợi tóc.


Trác Nhược Dương xác nhận Cảnh Thước vô sự mới nhẹ nhõm, nói: "Cũng không biết là nhiễm phải thứ ô uế gì, dường như còn có khả năng lây lan. Ngay cả những thân binh buổi chiều chăm sóc 'đại tướng quân' và Hạ tiểu công tử cũng đã có triệu chứng bệnh. Hiện tại, ta đã ra lệnh cách ly tất cả các tướng quân và thân binh bị nhiễm bệnh. Chỉ không biết có thể có tác dụng được bao nhiêu phần."


Đoạn Vân Thâm nghe xong, hỏi: "Xác nhận là có liên quan đến ca ca của Hạ tiểu công tử?"


Trác Nhược Dương: "Tính toán tới lui, chỉ có khả năng này thôi. Nếu không đâu ra cái dịch bệnh cấp tính như thế này, hơn nữa người bị lây nhiễm đều là những người đã gặp Hạ Cần. Chắc chắn là Nam Du giở kế, chúng ta lại vô tình rước một nguồn ôn dịch về đây."


Ban đầu họ cứ nghĩ Đoạn Linh Thần đưa Hạ Cần đến là để diễn vở "Đại tướng quân giả mạo" nhằm gây rối loạn quân tâm, nào ngờ mục đích đó mới chỉ là thứ yếu. Trên thực tế trong cơ thể Hạ Cần còn bị gieo thứ gì đó tương tự như dịch bệnh.


Dịch bệnh này ẩn nấp trong cơ thể Hạ Cần, ban đầu chưa hề biểu hiện ra ngoài. Vì thế Vương Thụy Trọng, người trực tiếp bắt giữ hắn chỉ nghĩ Hạ Cần bị dính vu cổ mà phát điên. Một vị đại tướng quân anh dũng mà lâm vào kết cục thảm thương như vậy, thật đáng thương và đáng tiếc. Vì tình nghĩa ngày xưa, bạn bè chiến hữu trong quân chắc chắn sẽ hết lòng chăm sóc hắn ta.


Nói tóm lại, chỉ cần không giết Hạ Cần, dịch bệnh này sẽ từ từ phát triển trong cơ thể hắn, khi nó trưởng thành sẽ lấy Hạ Cần làm nguồn để lây nhiễm cho những người xung quanh, cuối cùng dần dần lan rộng.


Thật trùng hợp, đúng vào khoảnh khắc dịch bệnh chín muồi, Vương Thụy Trọng lại bị Trác Nhược Dương làm cho đầu óc rối loạn, luôn khăng khăng chứng minh tướng quân của mình bị người Nam Du hạ cổ độc mà mất trí, chứ không phải phản bội. Thế là, hắn dẫn Hạ Giác cùng không ít tướng quân khác đi thăm Hạ Cần. Hành động này đã trực tiếp khiến một số tướng quân cấp cao cùng nhau nhiễm bệnh.


Trác Nhược Dương: "Chắc là do lúc đó chúng ta đứng cách Hạ Cần khá xa, lại còn rời đi sớm nên mới may mắn thoát được cái vận xui xẻo này, không để thứ đó rơi xuống đầu mình. Chỉ là tội nghiệp Hạ Giác và cái tên họ Vương nhị khuyết kia..."


Cảnh Thước: "Vậy còn tiểu quốc sư thì sao, đã thẩm vấn về chuyện này chưa?" Nếu là tiểu quốc sư mang dịch bệnh đến, thì cậu ta nhất định phải có cách giải quyết.


Trác Nhược Dương im lặng một lúc lâu, vẻ như không tiện mở lời, hồi lâu sau mới nói: "Cậu ta mất tích rồi."


Cảnh Thước: "Mất tích?"


Trác Nhược Dương: "Sau khi Bệ hạ rời đi, ta đã cho người đi tìm một đại phu trong quân đến khám, nhưng không đi xem xét đích thân. Ta nghĩ đại phu trong quân khám xong vết thương, tự nhiên sẽ báo cáo lại. Nhưng đến tối, khi ta nhớ ra việc này, phái người đi xem thì phát hiện vị đại phu đó đã chết trong nhà giam, lính gác cửa cũng đều bỏ mạng,m còn tiểu quốc sư xảo quyệt kia... thì bặt vô âm tín."


Trác Nhược Dương đột ngột quỳ xuống hành đại lễ: "...Là ti chức sơ suất! Ti chức đã cho người đi điều tra và lùng bắt tiểu quốc sư rồi!"


Cảnh Thước nhìn Trác Nhược Dương: "Không cần nhận lỗi với ta."


Trác Nhược Dương: ...


Trác Nhược Dương hiểu rõ trong lòng rằng những lời này của Cảnh Thước không phải vì hắn đủ khoan dung. Hơn nữa, Cảnh Thước tự nhận hiện tại mình không còn là chủ tử của Trác Nhược Dương nữa, nên mới nói không cần nhận lỗi với mình. Tuy Trác Nhược Dương lén lút vẫn luôn gọi "Bệ hạ, Bệ hạ," nhưng Cảnh Thước đã không còn coi mình là "Bệ hạ." Đối với Cảnh Thước mà nói, Trác Nhược Dương và những người như hắn bây giờ, thay vì nói là cấp dưới, thà nói là những người bằng hữu có vài phần tình cảm thì đúng hơn.


Cảnh Thước nhắc nhở: "Cơ hội hiếm có như vậy, Nam Du rất có khả năng sẽ đánh úp ngay đêm nay, đã có chuẩn bị chưa?"


Trác Nhược Dương: "Việc này đã được phân phó xuống dưới, quân địch quả thật đang rục rịch."


Cảnh Thước: "Hạ Giác hiện giờ thế nào? Ta đi thăm y."


Trác Nhược Dương: ...


Thứ kia tương tự như dịch bệnh, rất có khả năng lây lan. Trác Nhược Dương có ý muốn khuyên can Cảnh Thước nhưng ngẫm lại kỹ, làm cái công phu bề ngoài này làm gì? Chuyện này nên cản sao, cản được sao? Vì thế, hắn nuốt lời khuyên can trở lại.


Đoạn Vân Thâm vốn cũng định đi theo, nhưng Cảnh Thước lại không cho. Đoạn Vân Thâm đang mang thai hồ ly con, lúc này không thể so với những lúc khác. Thứ nhất, người có thai thân thể yếu ớt càng dễ nhiễm bệnh; thứ hai, nếu thật sự bị nhiễm bệnh, cả ba và con cùng mắc, lại càng nguy hiểm vạn phần.


Tuy Đoạn Vân Thâm trong lòng biết là đạo lý này, nhưng vẫn cố gắng tranh thủ một chút: "Ta và Hạ tiểu công tử cũng coi như là bằng hữu."


Cảnh Thước: "Ta biết. Cho nên lời thăm hỏi của Vân Thâm, ta sẽ giúp đưa đến đừng để ta lo lắng."


Đoạn Vân Thâm: ...


Lời đã nói đến nước này, Đoạn Vân Thâm còn có thể nói gì được nữa?


Đoạn Vân Thâm: "Vậy gặp Hạ tiểu công tử, thay ta nói với y, y nhất định sẽ khỏe lên, ta chúc phúc người nào thì linh nghiệm lắm đấy."


Cảnh Thước gật đầu.


Đoạn Vân Thâm vẫy tay về phía Cảnh Thước. Đợi Cảnh Thước ghé sát lại, Đoạn Vân Thâm từ cổ áo Cảnh Thước lôi tấm Phật bài ra xác nhận lại một lần, rồi nói: "Phật châu không linh bằng cái này ta tự tay làm đâu, cái này vẫn còn tốt, cho nên ngươi cũng sẽ bình an."


Cảnh Thước "Ừm" một tiếng, coi như đồng ý.


Nói đến đây, đằng sau tấm Phật bài còn có chuyện "hồ ly tư nhân" gì đó, chắc đại hồ ly vẫn chưa biết chuyện này. Đoạn Vân Thâm chột dạ buông Phật bài ra, "Vậy, ngươi đi sớm về sớm nhé."


Hạ Giác vừa mới nôn xong, trong bãi nôn trong vắt như nước lại có những sợi dài màu rỉ sắt kỳ quái, nhìn rất ghê tởm. Lúc này, y ngồi tựa đầu giường, sắc mặt tái nhợt. Quạ Đen đứng bên cạnh giúp lau mồ hôi trán.



Cùng là nhiễm bệnh, Quạ Đen trừ việc sốt nhẹ ra, hầu như không có bất kỳ triệu chứng nào khác. Thế mà Hạ Giác lúc này lại cảm thấy mình đã đi mất nửa cái mạng. Chỉ có thể nói suy cho cùng, thể trạng cơ thể hắn không bằng người ta.


Nghe có người đến báo Trác Nhược Dương dẫn người đến thăm, Hạ Giác suýt nữa không màng lễ nghi mà trợn mắt khinh bỉ họ. Đều đến phát điên hết rồi sao? Ốm đau bệnh tật thì có gì hay ho mà ngóng trông, cố ý đến tìm mình để nhiễm bệnh hay sao?


Vốn dĩ Hạ Giác nghĩ người đến chỉ là Trác Nhược Dương. Nhưng đợi họ bước vào cửa, y lại thấy Cảnh Thước cư nhiên cũng đi theo vào.


Hạ Giác nói chuyện gần như không tiếp nổi hơi nhưng vẫn không kìm được cái giọng không cảm kích kia: "Ngày thường cũng chẳng thấy các ngươi đối đãi ta thân thiện bao nhiêu, giờ này tất cả đều vội vàng xúm lại tìm chết sao?"


Trác Nhược Dương thấy Hạ Giác như vậy thì chỉ cười, rồi nói: "Ngươi phải trân trọng đấy. Cái thời này, một người anh em như ta, dám bất chấp sinh tử đến thăm là hiếm lắm."


Hạ Giác lười đáp lời Trác Nhược Dương bèn quay sang nhìn Cảnh Thước: "Quả nhiên ta là ánh trăng sáng trong lòng Bệ hạ rồi! Chẳng uổng công năm xưa lúc Bệ hạ nạp phi, ta thức trắng đêm, ngắm trăng gửi tương tư... Khụ khụ... Khụ, khụ... Không sao, đừng nhìn ta như thế, ta chưa chết được đâu. Ấy, này, ngươi cứ thế này mà đến tìm ta, không sợ sủng phi nhà ngươi ghen tuông cào rách mặt à?"


Cảnh Thước: "Vân Thâm nhờ ta nhắn lời, nói lời chúc phúc của cậu ấy rất linh nghiệm, ngươi nhất định sẽ khỏi bệnh."


Hạ Giác khựng lại.


Y đã dùng lòng tiểu nhân để trêu chọc người ta, mà người ta lại dùng lòng quân tử đối đãi, khiến y cảm thấy khá ngượng nghịu.


Hạ Giác lúng túng nói: "Vậy... cảm ơn Nương Nương."


Hạ Giác: "Xem cũng xem rồi, hai vị nếu không có việc gì thì ra ngoài đi. Chỗ ta đây chẳng phải nơi tốt lành gì."


Trác Nhược Dương: "Ngươi vội vàng đuổi người làm gì? Ta còn có chuyện quân sự muốn bàn đây. Đám lão già đó chẳng chịu nghe lời ta đâu. À phải rồi, ta nghe nói ngươi không muốn lấy mạng Hạ Cần."


Hạ Giác im lặng một lúc rồi thay đổi thái độ: "Muốn ta nhận hắn làm ca ca đến vậy sao? Muốn hắn chết để dọn chỗ cho ngươi đấy à?"


Trác Nhược Dương cười một tiếng, lười vạch trần cái suy nghĩ nhỏ nhen ấy của Hạ Giác.


Việc Trác Nhược Dương nhắc đến chuyện quân sự lại khiến Hạ Giác nhớ ra điều gì đó. Y quay sang nhìn Cảnh Thước: "Dù sao ngươi cũng đã đến đây rồi, hay là giúp ta một việc đi?"


Cảnh Thước nhíu mày.


Người thông minh trò chuyện với nhau, không cần đối phương mở lời cũng có thể đoán được ý của nhau. Rõ ràng, việc Hạ Giác muốn nhờ, Cảnh Thước không muốn giúp lắm.


Hạ Giác: "Ta nghe nói lần này không ít tướng quân nhiễm bệnh, Nam Du chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội này. E rằng sắp tới quân ta sẽ rất khó khăn. Nếu căn bệnh dơ bẩn này không có thuốc giải, đến bước cuối cùng mà trong quân thật sự không còn ai, ngươi có thể..."


Ý của Hạ Giác rất rõ ràng: Nếu đến lúc tất cả những người chủ chốt trong quân đều chết sạch vì dịch bệnh, Cảnh Thước có thể ra tay giúp đỡ không?


Hạ Giác mang bộ dạng sắp chết đến nơi, không lo cho bản thân mà vẫn bận tâm chuyện quân sự, thật khiến người ta cảm động.


Hồi nhỏ, y từng là thần đồng nổi tiếng kinh thành, có thể nghiêm túc cùng cha dùng sa bàn phục dựng các trận chiến nổi tiếng để làm trò chơi. Lớn hơn chút thì bàn về binh pháp, nói đâu ra đó. Lại thêm từ nhỏ được Lão tướng quân Hạ dạy dỗ nên có một lòng trung thành đặc biệt với quân đội, cứ như thể số mệnh sinh ra và chết đi vì nó. Thế nhưng chính người ca ca ruột lại khiến y không thể gắn bó với quân đội, phải làm một công tử giàu có, nhàn rỗi ở kinh thành mười mấy năm.


Mười mấy năm sau, Hạ Giác mang theo ý định trả thù đến biên cương. Thù chưa trả xong, y đã dồn hết tâm huyết vào quân đội, cống hiến hết sức mình. Giờ thành ra thế này mà vẫn còn nghĩ đến những chuyện đó.


Thế nhưng từ đầu đến cuối trong quân đội không hề có tên tuổi của Hạ Giác. Y chỉ là một quân sư vô danh mà sách sử sau này khi nhắc đến đại tướng quân triều đại này, lưu danh sẽ không phải là Hạ Giác, cũng không phải là Quạ Đen mà sẽ chỉ là Hạ Cần.


Hạ Giác nhìn Cảnh Thước, ánh mắt bình thản.


Đây là một lời phó thác của một người bạn, một lời thỉnh cầu gần như là làm khó người khác.


Cảnh Thước: "Tại sao?"


Hạ Giác: "Hả?"


Cảnh Thước: "Giang sơn, thiên hạ, thương sinh ư?"


Trong mắt Cảnh Thước, mấy thứ này đều quá hư vô, không đáng để bỏ mạng như vậy.


Cảnh Thước và Hạ Giác đều từng là những người trong lòng mang hận thù, nhưng họ có điểm khác biệt. Nỗi hận của Hạ Giác chỉ nhằm vào một người như một mũi dao sắc nhọn, còn nỗi hận của Cảnh Thước đã từng như đêm dài vô tận, bao trùm vạn vật.


"Ta cũng không biết tại sao. Thiên hạ, thương sinh thì quá xa vời, ta không có cái chí lớn đó," Hạ Giác cười: "Ta chỉ cảm thấy, người làm tướng thì nên như thế. À, tuy ta không phải tướng đi nữa— Cứ coi như đây là thỉnh cầu cá nhân đi, dù sao ngươi còn nợ bọn ta một ân tình đấy."


Cảnh Thước: "Thật sự nếu trong quân không còn ai, bên Cảnh Dật tự nhiên sẽ có cách giải quyết, không cần đến ta."


Gặp ai cơ chứ?


Mấy người lính kia quỳ xuống và nói: "Chúng thần đến muộn, Tam hoàng tử đã chịu khổ rồi! Chúng thần nguyện hộ tống Tam hoàng tử về nhà."


Chiếc túi nước trong tay Đoạn Vân Thâm vẫn đang run rẩy không ngừng, cơn bỏng rát ở lưng lúc này gần như đã cướp đi toàn bộ sự tỉnh táo của cậu.



Trong tình huống nguy cấp như vậy, Đoạn Vân Thâm vẫn cố giữ lại một chút tỉnh táo để xâu chuỗi sự việc— Người Nam Du?


Người Nam Du đã trà trộn vào đây?


Cũng phải, nếu không có nội ứng của Nam Du trà trộn vào, thì cái tên Quốc sư tâm thần đó làm sao mà trốn được? Tổng không thể nào độn thổ được!


Tình hình khẩn cấp, Đoạn Vân Thâm không biết lấy đâu ra sự bình tĩnh, cố nén cơn đau sau lưng, giữ vẻ mặt thản nhiên, và nghe thấy giọng mình ung dung nói: "Các ngươi vất vả rồi."


Không vất vả, vì nhân dân phục vụ.


Đoạn Vân Thâm vừa nhịn đau, vừa có tinh thần tự giải trí mà tiếp thêm nửa câu sau giúp mấy người đó


Người dẫn đầu đáp: "Vì Tam hoàng tử, chúng thần chết vạn lần không từ nan. Nơi này không nên ở lâu, bất cứ lúc nào cũng có người phát hiện sự khác thường, xin Tam hoàng tử theo chúng thần..."


Đoạn Vân Thâm lập tức ngắt lời: "Ta ở đây vẫn còn việc chưa giải quyết xong, chưa thể rời đi."


Bây giờ phương pháp giải cổ đã có, không cần thiết phải quay về Nam Du. Nếu lúc này bị bắt đi Nam Du để trở thành "anh hùng", thì quả là một sự hiểu lầm quá lớn.


Mấy người Nam Du nhìn nhau, có vẻ không hiểu Đoạn Vân Thâm lúc này còn có thể có chuyện gì chưa làm xong ở đây.


Dù sao thì Nam Du đang nắm chắc phần thắng, đã dùng Hạ Cần làm vật chủ để thả dịch bệnh. Quốc sư nhỏ lần này đến là để đón Tam hoàng tử—ít nhất là công bố ra bên ngoài là đón Tam hoàng tử.


Quốc sư nhỏ đã được giải cứu thành công, cậu ta đã nói dối rằng mình đã liên lạc được với Tam hoàng tử, chỉ là Tam hoàng tử đang gặp nguy hiểm, và họ đang trên đường đón cậu về. Đoạn Linh Thần rất có hứng thú với Đoạn Vân Thâm hiện tại, nếu là Đoạn Vân Thâm lúc này, cậu ta không ngại đưa về nước.


"Nhưng Quốc sư nhỏ nói Tam hoàng tử đang chờ..."


"Ý các ngươi là mệnh lệnh của Quốc sư nhỏ cao hơn mệnh lệnh của ta, đúng không? Xem ra ta xa đất nước quá lâu rồi."


"Chúng thần không dám! Tam hoàng tử thứ tội, chúng tôi không có ý đó!"


"Vậy các ngươi còn chần chừ ở đây làm gì?"


Đoạn Vân Thâm lặng lẽ dùng tay vịn vào bàn, ngón tay dùng sức đến mức gần như muốn bấu sâu vào mặt bàn.


Ý thức của cậu sắp không chịu đựng nổi, mồ hôi tuôn như mưa, trước mắt mờ đi, cả người như bị nhốt trong lò nướng, bị lửa than l**m cháy da thịt.


Đau, nóng, khó chịu. Mọi tế bào da thịt đều đang gào thét.


Đoạn Vân Thâm như thể sắp ngất đi ngay giây tiếp theo, nhưng ngay cả hơi thở cũng không dám nặng thêm.


Đoạn Vân Thâm bắt đầu nhớ Cảnh Thước.


Nếu người đó ở đây, cậu đã sớm nằm yên cho mình ngất xỉu rồi. Sự nuông chiều vô điều kiện đã khiến Đoạn Vân Thâm trở nên mềm yếu và dễ bị tổn thương—lúc này cậu nhớ hắn cũng thật là vô dụng.


Mấy người kia vẫn đang quỳ trên mặt đất. Điều này không phù hợp với mệnh lệnh mà họ nhận được, khiến họ nhất thời không biết phải làm sao.


Đoạn Vân Thâm buộc giọng mình nghiêm nghị hơn: "Các ngươi còn không đi, nếu hành tung bại lộ, làm lỡ quân cơ của Nam Du, các ngươi gánh nổi không?"


Quả nhiên, người cầm đầu do dự một lát, cuối cùng vẫn chọn thỏa hiệp. Hắn nói vài câu dặn dò Tam hoàng tử giữ gìn sức khỏe rồi đứng dậy chuẩn bị rút lui.


Đoạn Vân Thâm thở phào nhẹ nhõm, suýt chút nữa là khuỵu chân ngã xuống đất.


Hình xăm con rắn đen trên người chậm rãi bò qua cổ, đối lập rõ rệt với bộ dạng cố gắng giữ tỉnh táo, sắp kiệt sức của Đoạn Vân Thâm lúc này.


Nhóm người kia sắp rời khỏi phòng thì đột nhiên nghe thấy tiếng một thiếu niên vang lên ngoài sân: "Các ngươi là ai, vào bằng cách nào?!"


Người lên tiếng là Thập Thất. Cậu bé lúc này đi tiểu đêm, vừa lúc bắt gặp mấy người này.


Đoạn Vân Thâm: ...


Mấy người lén lút lẻn vào giữa đêm vốn đã chột dạ. Nghe thấy tiếng thiếu niên, họ theo bản năng muốn giết người diệt khẩu.


Nghe thấy tiếng rút đao, Đoạn Vân Thâm cuống lên, vội nói: "Dừng tay!"


Cậu vốn đang cố gắng chống đỡ, tiếng nói này vừa thốt ra đã làm lộ vẻ yếu ớt. Giọng nói không đủ mạnh mẽ, cuối cùng gần như là thều thào.


Sau tiếng hô đó, Đoạn Vân Thâm cảm thấy đầu óc choáng váng, đau nhói từng cơn.


Một lúc sau cậu cảm giác như nghe thấy tiếng sông nước, ảo giác về dòng nước mát lạnh chảy qua cơ thể, xoa dịu cơ thể đang bị cơn bỏng hành hạ.



Đây không phải là dấu hiệu tốt.


Đoạn Vân Thâm biết rõ, ý thức mệt mỏi của cậu sẽ dần chìm vào giấc ngủ dưới sự xoa dịu này, và rồi một "người khác" trong người sẽ thức tỉnh.


Đoạn Vân Thâm không thể giữ vững tư thế đứng thẳng, gần như đổ rạp xuống, nghiêng người đập vào bàn, tạo ra một tiếng động lớn.


Ngay lập tức, bên ngoài có tiếng gọi "Đoạn công tử", có tiếng gọi "Tam hoàng tử", vang lên cùng lúc, nghe đều rất lo lắng.


Ý thức của Đoạn Vân Thâm bị kéo xuống biển sâu nhưng vẫn không quên than phiền, thầm nghĩ: Các người kêu cái gì mà kêu! Chỉ cần một bên bớt gây chuyện đi một chút thôi, ta đã sớm nằm yên rồi, việc gì phải căng thẳng thế này!?


Mấy người Nam Du ở gần hơn nên đã quay lại đỡ Đoạn Vân Thâm trước. Đoạn Vân Thâm nắm lấy tia tỉnh táo cuối cùng, thốt ra lời dặn: "Hành động kín đáo."


Mục đích ban đầu của câu nói là để họ làm việc kín đáo, không cần giết người. Nhưng thật không ngờ, những người Nam Du này lại hiểu theo nghĩa khác—họ cho rằng ý của Tam hoàng tử là muốn giết thiếu niên kia, như vậy mới là kín đáo nếu không thiếu niên đó mà kêu lên thì muốn kín đáo cũng không được.


Thế là họ chia ra hai người đỡ Đoạn Vân Thâm, những người còn lại đi ra ngoài giải quyết Thập Thất.


Thập Thất lúc này đã chạy đến gần cửa. Đoạn Vân Thâm đã cứu mạng cậu bé, nên thấy nhóm người không rõ lai lịch trong phòng Đoạn Vân Thâm, cậu nhóc không thể làm ngơ. Phát hiện Đoạn Vân Thâm dường như gặp chuyện, cậu nhóc liền chạy tới xem xét.


Nhưng người còn chưa vào phòng, đã nghe thấy người dẫn đầu ra lệnh "Giết thằng nhóc kia."


Thập Thất rùng mình, lập tức quay người rút lui. Dù đã theo Hạng Nhất Việt luyện tập chiêu thức một thời gian nhưng khả năng có hạn, tự bảo vệ mình trước mới là quan trọng.


Mấy người đó giao chiến với Thập Thất ngoài sân, động tĩnh không lớn nhưng cũng không nhỏ. A Tứ vốn đang ngủ trong phòng, lúc này nghe thấy tiếng động liền ra xem.


Kết quả vừa mở cửa, Thập Thất bị đánh bay ra ngoài, vừa vặn đâm thẳng vào lòng A Tứ, vì lực va chạm quá mạnh mà cả hai đứa trẻ cùng ngã vào trong phòng.


A Tứ nằm dưới làm đệm thịt, chưa kịp hiểu rõ tình hình đã bực bội nói: "... Ngươi nửa đêm lại trêu chọc cái quái gì nữa đấy?"


Thập Thất đau ngực dữ dội, cười lạnh một tiếng, mỉa mai lại: "Cái quái này không phải ta gọi về đâu. Đoạn công tử trong lòng ngươi suýt chút nữa bị mấy con quỷ này ăn thịt đấy, ta là đang định đi cứu người!"


Hai người này đại khái là trời sinh không hợp tuổi, đến lúc này vẫn còn cãi nhau được.


A Tứ đẩy Thập Thất đang đè lên người mình ra, vội hỏi: "Đoạn công tử làm sao vậy?"


Vừa dứt lời, cậu nhóc thấy có người cầm đao bước vào, lưỡi đao sáng loáng.


A Tứ: .....


A Tứ và Thập Thất đều tay không tấc sắt, Thập Thất còn bị thương nặng, lúc này gần như không có cơ hội thắng. Nếu Hạng Nhất Việt có ở đây thì may ra còn cứu được. Nhưng không may, tối nay Hạng Nhất Việt đã đi tìm Phương Du rồi.


A Tứ ngẩng đầu, không hề đổi sắc mặt, hỏi: "Các ngươi là ai, định làm gì? Các ngươi đã làm gì Đoạn công tử?"


Thập Thất ôm ngực ho khan hai tiếng, nghiêng đầu đảo mắt, thầm nghĩ: "Ngươi quan tâm Đoạn công tử như thế có dám để chủ tử biết không?"


"Người chết không cần biết nhiều như vậy." Người Nam Du kia nói xong, liền giơ cao thanh đao trong tay.


Nhưng thanh đao còn chưa kịp chém xuống, đột nhiên nghe thấy động tĩnh trong sân— có người bị đánh bay ra từ trong phòng.


Người đó ngã lăn ra sân, mặt lộ vẻ không thể tin được: "Tam, Tam hoàng tử?"


Ngay lúc người đó quay đầu lại, Thập Thất đột ngột tháo chiếc trâm gỗ cài tóc của mình ra và vung mạnh xuống, dùng sức bật đâm thủng giày của tên Nam Du, găm sâu vào mu bàn chân hắn.


Người Nam Du bị đau, đang định phản kháng, nhưng vì chân bị thương nên mất thăng bằng. A Tứ nhảy dựng lên ngay lập tức, đè hẳn người lính đó xuống đất, sau đó không chút do dự dùng ngón tay chọc thẳng vào hốc mắt người này.


Cơn đau khủng khiếp khiến người lính gần như mất hết lý trí và khả năng phản ứng, chỉ còn lại sự giận dữ tột độ. A Tứ nhanh chóng lùi lại trước khi hắn kịp phản đòn, khiến cú đánh của hắn trượt đi.


Lúc ngã, con đao văng ra. Thập Thất vừa lúc nhặt được, khi A Tứ rút lui, Thập Thất cầm đao chém xuống.


"Phốc" một tiếng.


Sau khi giải quyết xong người này, A Tứ và Thập Thất cùng nhìn vào trong sân.


Đoạn Vân Thâm lúc này vừa vặn bước ra khỏi phòng, trên mặt không có bất kỳ biểu cảm nào, trống rỗng.


Đôi mắt đẹp đẽ kia giống như một hồ nước lạnh thấu xương, chỉ cần nhìn vào cũng đủ khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo từ tận đáy lòng.


Đoạn Vân Thâm vốn có khuôn mặt tuấn tú, nhưng vì ở cạnh một người đẹp yêu nghiệt như Cảnh Thước lâu ngày nên bị lu mờ. Hơn nữa, cả ngày cậu chỉ thích làm cá mặn, không bận rộn chạy theo đại hồ ly nhà mình thì cũng nghiên cứu đồ ăn ngon. Cậu hoạt bát, không có chút khoảng cách, rất đời thường khiến người ta luôn cảm thấy gần gũi như người hàng xóm—sự gần gũi này làm người ta ít chú ý đến vẻ ngoài của cậu.


Nhưng Đoạn Vân Thâm lúc này lại toát ra vẻ trầm tĩnh, cả người như một con rối bị giật dây, không hề có cảm xúc. Trong khoảnh khắc như biến thành một người khác.



A Tứ gần như bị choáng váng.


Cậu nhóc thấy Đoạn Vân Thâm thong dong bước ra khỏi phòng, trong tay cầm một con đao, chắc chắn là đoạt được từ tay tên lính Nam Du kia. Gió đêm thổi làm những sợi tóc hơi xoăn bay lên, vẻ trầm tĩnh đó dường như ẩn chứa một cỗ máy g.iết c.hóc bẩm sinh.


Trông Đoạn Vân Thâm không còn giống một người sống nữa mà giống như một hung khí, ánh sáng lạnh lóe lên, càng sắc bén càng thu hút.


A Tứ còn nhỏ, ngây thơ, không đến mức nảy sinh ý đồ không đúng đắn với Đoạn Vân Thâm. Nhưng cậu nhóc phải thừa nhận rằng, Đoạn Vân Thâm có một vị trí khác biệt trong lòng cậu. Đó là giấc mộng thời niên thiếu của A Tứ, không phải là ý đồ bất chính, mà là hình ảnh tươi đẹp cậu luôn giấu kín trong ký ức.


Những người Nam Du sau phút giây kinh ngạc ban đầu, rất nhanh nhận ra Tam hoàng tử nhà mình rất có thể đã bị cổ độc phát tác.


Rõ ràng Đoạn Vân Thâm hiện tại là "lục thân không nhận" vì vậy họ không dám đối đầu mà nhanh chóng quyết định rút lui.


Tuy nhiên, dù họ phản ứng rất nhanh vẫn có người phải bỏ mạng dưới tay Đoạn Vân Thâm.


Thập Thất nhìn thấy mà hồn xiêu phách lạc: "Đoạn công tử chịu nổi trò lăn lộn này không?"


A Tứ: "... Ngươi hỏi ta thì ta hỏi ai! Ta cũng đang muốn hỏi đây!"


Sau khi đám người Nam Du bỏ chạy, Đoạn Vân Thâm không quay về phòng mà đuổi theo vài bước. Cho đến khi không còn bóng dáng họ, mới bắt đầu lang thang khắp nơi như một người mộng du bị hồn lìa khỏi xác.


A Tứ và Thập Thất lo lắng, nên cứ lẳng lặng đi theo.


Lẽ ra bên ngoài viện có lính canh, nhưng người Nam Du đã giải quyết hết đám lính đó khi lẻn vào, nên lúc này ra ngoài không gặp một ai.


Đoạn Vân Thâm lúc này đang mơ mơ màng màng.


Khác với lần phát cổ đầu tiên, lần đó cậu gần như không chống cự mà bị cổ độc dẫn dắt, dùng đau đớn làm ý thức suy yếu rồi dùng cảm giác an ủi để làm ý thức ngủ say.


Nhưng hôm nay, Đoạn Vân Thâm không có Cảnh Thước trấn giữ, mất đi cảm giác an toàn. Hơn nữa tình huống nguy cấp bùng phát, nhưng đã có kinh nghiệm đối kháng với sự suy sụp ý thức trước đó. Vì vậy, lúc này cậu vẫn chưa hoàn toàn đầu hàng cổ độc.


Bề ngoài trông không có gì khác lạ, vẫn rất trầm tĩnh. Nhưng thực tế cả người đang mơ hồ, lúc thì tỉnh táo một chút, dường như nhớ ra điều gì đó, lát sau lại cảm thấy mình đã quên hết mọi thứ, vắt óc suy nghĩ xem mình là ai, ở đâu, muốn làm gì.


Đoạn Vân Thâm cứ đi, cứ mê man, hoàn toàn không biết mình đang đi về đâu. Như thể muốn đi tìm một ai đó, lại như thể nghĩ mình nên tìm một cái lồng sắt để tự nhốt lại, rồi lát sau lại muốn tìm một nơi để tự giấu mình đi.


A Tứ và Thập Thất đi theo Đoạn Vân Thâm qua các ngõ hẻm ở Vũ Thành. May mắn là họ chỉ đi loanh quanh trong các ngõ nhỏ, chứ nếu đi ra đường lớn gặp lính tuần đêm thì rắc rối lớn rồi.


Đi được một lúc lâu, họ bỗng nghe thấy một đoạn nhạc cực kỳ khó nghe—không đúng, thứ đó căn bản không xứng được gọi là điệu nhạc. Thập Thất nghĩ, ngay cả cậu bé thiếu răng cửa thổi sáo vớ vẩn cũng còn hay hơn cái này.


A Tứ: "Ngươi có nghe thấy không?"


Thập Thất: "Nghe thấy, tai ta sắp điếc luôn rồi!"


A Tứ: "Không phải cái đó! Ta nói là trên người Đoạn công tử hình như có âm thanh đang đáp lại cái điệu nhạc khó nghe kia!"


Thập Thất:....


Âm thanh rất nhẹ, như tiếng trống nhỏ gõ lách tách, xen lẫn tiếng sột soạt.


Đó chính là tiếng động phát ra từ con rắn đen trong túi nước.


A Tứ: "... Không được, trên người Đoạn công tử chắc chắn có thứ gì đó đang đáp lại người khác. Như vậy Đoạn công tử sẽ bị bắt mất, ta phải đi xem sao."


Thập Thất còn chưa kịp ngăn lại, đột nhiên có người từ trên trời giáng xuống, sau đó hai thanh đao đã đặt ngang cổ Thập Thất và A Tứ.


Thập Thất, A Tứ:.....


Đồng thời, một thiếu niên đang thổi lá cây xuất hiện ở cuối con ngõ nhỏ.


Người này chính là Đoạn Linh Thần


Đoạn Linh Thần đầu và tay đều băng bó. Bàn tay cầm lá cây rõ ràng thiếu mất ngón út và ngón áp út. Phần đầu băng bó ở chỗ mắt phải, có vẻ vết m.áu lờ mờ thấm ra từ hốc mắt.


Đoạn Linh Thần bỏ chiếc lá trên tay xuống, nhìn Đoạn Vân Thâm với vẻ mặt trống rỗng, cười nói: "Hắn nói không thể mơ ước thì ta không mơ ước sao? Người đã về tay ta thì là của ta."


Một tên lính Nam Du vừa chạy trốn khỏi viện xuất hiện bên cạnh Đoạn Linh Thần, nịnh bợ nói: "Vẫn là tiểu quốc sư lợi hại."


Đoạn Linh Thần không để ý đến câu nói đó, đi thẳng đến trước mặt Đoạn Vân Thâm, định nắm lấy tay cậu, cười tươi: "Vân Thâm ca ca, cùng ta về nhà đi?"


Nhưng tay cậu ta vừa chạm được đầu ngón tay Đoạn Vân Thâm, Đoạn Vân Thâm lại đột ngột giơ tay bóp chặt lấy cổ họng Đoạn Linh Thần


Bệ Hạ Vì Ta Làm Minh Quân
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bệ Hạ Vì Ta Làm Minh Quân Truyện Bệ Hạ Vì Ta Làm Minh Quân Story Chương 81: Phác tác cổ
10.0/10 từ 16 lượt.
loading...