Bệ Hạ Vì Ta Làm Minh Quân
Chương 72: Đoạn Vân Thâm
Cảnh Thước: "Khoảng cách an toàn?"
Đoạn Vân Thâm: "Ta sợ lúc diễn chung lỡ 'phi' trúng huynh."
Đoạn Vân Thâm thầm nghĩ: "Ta sợ ngay cả cái mạng chó của mình cũng không giữ được ấy chứ!"
"Ôi mẹ ơi, cái thế giới này đáng sợ quá đi!"
"Ai mà ngờ được hồ ly to xác này lại có cái sở thích đó chứ? Hóa ra trước kia ngươi vẫn luôn kìm nén bản năng à?"
"Đại hồ ly, ngươi làm ta khó xử quá!"
Đoạn Vân Thâm buồn bực.
Dù sao thì dạo gần đây hồ ly này vẫn hiền lành, ngoan ngoãn đáng yêu. Vậy mà hôm nay đột nhiên lại nhắc tới lồng vàng rồi lại còn khen dây trói đẹp khiến mình suýt nữa nghi ngờ hắn có phải đã biến chất rồi không?!
Cứu mạng! Hồ ly nhà ta không thể b**n th** như thế được!
Cảnh Thước nhìn Đoạn Vân Thâm lùi hai bước rồi lại lùi thêm hai bước nữa, ánh mắt kinh ngạc không giấu được, tràn đầy vẻ "Không ngờ ngươi lại là loại hồ ly này?". Đôi mắt của cậu quả thực rất biểu cảm.
Đoạn Vân Thâm tính toán khoảng cách an toàn, cảm thấy không đủ. Mà cũng không thể đủ được, hai người đang ở chung một phòng, không có ai khác lại còn có quan hệ hợp pháp. Cách duy nhất để giải quyết mối lo ngại này có lẽ là Đoạn Vân Thâm phải chạy ra khỏi phòng này và không quay đầu lại. Nhưng rõ ràng là không đến mức đó, hồ ly vẫn là một hồ ly tốt.
Cảnh Thước: "Đã điều chỉnh khoảng cách ổn chưa?"
Đoạn Vân Thâm nhìn khoảng cách: "Ừm."
Tạm ổn.
Cảnh Thước thản nhiên tiến lại gần.
Đoạn Vân Thâm: "..."
Thôi được, ta vẫn muốn được an toàn.
"Dùng 'Du đanh đá tử toan mì nước' vậy."
"... Đói bụng."
Lúc này Cảnh Thước khẽ nhíu mày.
Đoạn Vân Thâm: "?"
Cảnh Thước đưa tay kéo vạt áo của Đoạn Vân Thâm ra một chút.
Đoạn Vân Thâm: "!"
Đoạn Vân Thâm: "Du bát..."
Cảnh Thước: "?"
Đoạn Vân Thâm: "Có bị trầy da không?"
May mà phản ứng nhanh! Đoạn Vân Thâm suýt chút nữa bị chính suy nghĩ kỳ quặc của mình làm hớ.
Lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử!
Rõ ràng Cảnh Thước chỉ kéo vạt áo ra một chút để xem hoàn toàn không có ý đồ gì khác!
"Hơn nữa bị trói như thế này thì làm sao mà c** q**n áo?"
Cảnh Thước vừa nãy thấy vạt áo của Đoạn Vân Thâm có một con rắn nhỏ nên mới kéo áo ra xem.
Cảnh Thước: "Hôm nay Vân Thâm có cảm thấy khó chịu trong người không?"
Đoạn Vân Thâm không hề biết cổ độc trên người mình còn hoạt động, nghe câu này liền nhớ lại một chút. Trừ việc bị hồ ly con đá một cái, mọi thứ đều ổn.
Đoạn Vân Thâm lắc đầu.
Cảnh Thước không vì những lời này mà cảm thấy yên tâm, chuyện bất thường ắt có lý do.
Nếu hình xăm này di chuyển mà Đoạn Vân Thâm cảm thấy không khỏe như hôm qua, thì lại làm người ta yên tâm hơn một chút. Hiện tại, nó lại giống như chôn một mối nguy tiềm ẩn, không biết con cổ độc này sẽ phát tác như thế nào, khi nào thì phát tác.
Quả thực, con rắn đen nhỏ đó tồn tại như một sinh vật sống. Nó lúc này đang di chuyển trên cơ thể Đoạn Vân Thâm. Chỉ trong chớp mắt, nó đã lướt qua xương quai xanh rồi lật qua vai và di chuyển về phía lưng cậu.
Cảnh Thước không còn tâm trạng đùa giỡn, bắt đầu cởi trói cho Đoạn Vân Thâm.
Đoạn Vân Thâm: "..."
"Không phải vừa nãy còn khen ta đẹp trai sao, sao giờ lại đột nhiên đòi cởi trói cho ta! Huynh làm vậy ta hoảng thật đấy, đại hồ ly!"
"Cởi trói không phải để dễ c** q**n áo hơn à?"
Đoạn Vân Thâm khó khăn lên tiếng: "...Ta thấy như vậy không ổn lắm."
Cảnh Thước: "???"
Đoạn Vân Thâm: "Chính là không ổn lắm."
Lúc này Cảnh Thước đã cởi hết dây trói trên người cậu nên ngữ khí của Đoạn Vân Thâm nghe cứ như là muốn Cảnh Thước trói mình lại lần nữa vậy.
Cảnh Thước: "Cái gì không ổn?"
Đoạn Vân Thâm định giải thích cặn kẽ nhưng ngước lên nhìn thấy mặt Cảnh Thước thì khựng lại: "...Sắc mặt huynh không tốt, sao vậy?"
Lời này của Đoạn Vân Thâm không hề giả. So với ban nãy, hiện tại sắc mặt của Cảnh Thước quả thật không đẹp.
Cảnh Thước giơ tay nhéo nhẹ vành tai của Đoạn Vân Thâm, rồi nói: "Không có gì."
...Không có gì mới là lạ.
Đoạn Vân Thâm cực kỳ muốn nói một cách trẻ con và nghiêm túc cho đại hồ ly nhà mình rằng nói dối không phải thói quen tốt, con ngoan không được học theo!
Đúng lúc này đột nhiên có tiếng ồn ào và la hét từ xa vọng lại, xen lẫn là tiếng đao kiếm va chạm.
Đoạn Vân Thâm gần như phản xạ có điều kiện mà nghĩ ngay đến người đàn ông da ngăm đen từng gặp trước đó.
Đây là bắt đầu động thủ rồi sao?
Đoạn Vân Thâm quay sang nhìn Cảnh Thước: "Có vẻ là nội loạn?"
Cảnh Thước không có vẻ gì là ngạc nhiên, vẻ mặt vẫn điềm nhiên bình thản như thể mọi chuyện đều nằm trong dự tính
Nói thêm về chuyện của hai người kia.
Hồ Tam Tiền và người đàn ông da ngăm vốn dĩ không hợp nhau. Người đàn ông da ngăm có thâm niên hơn Hồ Tam Tiền rất nhiều nhưng không hiểu sao cấp trên lại đề bạt Hồ Tam Tiền làm thủ lĩnh ở đây.
Hai người thường ngày chỉ duy trì vẻ hòa khí bề ngoài nhưng sau lưng luôn tranh giành kịch liệt. Lần này sự xuất hiện của Cảnh Thước vô tình trở thành ngòi nổ khiến mâu thuẫn của họ bùng lên.
Nếu thật sự cho Cảnh Thước mượn người, chắc chắn họ sẽ bị tổn thất. Mạng người đâu phải cỏ rác, ai mà chẳng quý. Quyết định của Hồ Tam Tiền là liều mạng vì một người ngoài, việc này đương nhiên gây ra bất mãn.
Người đàn ông da ngăm nhân cơ hội này lôi kéo cả những anh em còn lưỡng lự về phe mình rồi phát động cuộc nổi loạn.
"*Thiên cao hoàng đế xa", chỉ cần họ hạ gục Hồ Tam Tiền trước, còn việc giải thích với cấp trên của Nghĩa quân Lĩnh Nam thế nào thì cứ tùy ý họ sắp đặt.
* trời cao hoàng đế xa
Sau khi Hồ Tam Tiền rời khỏi phòng của Cảnh Thước, có một người anh em đến mời hắn đi họp. Chỗ ngồi trong phòng họp đã được sắp xếp sẵn, trên bàn nhỏ cạnh chỗ ngồi của Hồ Tam Tiền có một chén trà đã bị bỏ thuốc từ sáng sớm.
Không chỉ có chén trà của Hồ Tam Tiền mà những người anh em ủng hộ hắn cũng chung số phận.
Vì thế bề ngoài đây là một cuộc họp để bàn bạc lại chuyện có nên giúp đỡ người ngoài đến hôm nay hay không, nhưng thực chất là một cuộc làm phản.
Mặc dù trà đã bị bỏ thuốc, nhưng không chắc chắn mọi chuyện sẽ thành công. Việc người khác có uống hay không là tùy vào may mắn. Chỉ cần người đầu tiên uống trà nhận ra có vấn đề, thì mọi chuyện sẽ bại lộ.
Khi có người bắt đầu cảm thấy tay chân mềm nhũn, giận dữ mắng nước trà có vấn đề, đồng bọn của người đàn ông da ngăm lập tức nhảy ra. Họ lớn tiếng kể tội Hồ Tam Tiền đã để anh em phải chịu khổ ra sao, cuối cùng dẫn đến mục đích chính của hôm nay là giành quyền.
Những người ủng hộ Hồ Tam Tiền cũng không ít. Chỉ có hai ba người không may uống phải trà, trong đó có cả Hồ Tam Tiền. Lúc này, cả hai bên đã "trần từ" xong (tranh cãi xong), bắt đầu động thủ, ai cũng muốn đưa đối phương vào chỗ c·hết.
Cuộc chiến ngươi chết ta sống của họ không phải chuyện một sớm một chiều. Còn Cảnh Thước, vì Đoạn Vân Thâm đã nhắc đến A Tứ và Thập Thất nên hắn dẫn Đoạn Vân Thâm đi cứu hai đứa trẻ đó trước.
Hai đứa nhóc không bị ngược đãi, chỉ bị nhốt ở một nơi giống chuồng gia súc. Khi được thả ra trên người có một mùi hôi đặc trưng của vật nuôi.
Cảnh Thước tinh ý nhận ra ánh mắt của hai đứa trẻ này nhìn Đoạn Vân Thâm có gì đó khác lạ.
Trước đây nghĩa quân Lĩnh Nam đã bắt cả ba người đi. Nếu Đoạn Vân Thâm khi đó thực sự có mâu thuẫn gì với họ, chắc chắn hai đứa trẻ này đã chứng kiến.
Cảnh Thước mơ hồ có một suy đoán, nhưng lúc này không hỏi thẳng.
Thế nhưng A Tứ không kìm được sự tò mò trong lòng định hỏi thẳng ra. Vừa mới nói được hai chữ, cậu đã nhận được ánh mắt cảnh cáo của Cảnh Thước. Thế là A Tứ đành phải lái câu hỏi sang hướng khác, đưa chuyện này đi qua.
Sau khi cứu A Tứ và Thập Thất, Cảnh Thước thong thả dẫn cả ba người đi về phía phòng họp.
Lúc này một khoảng thời gian đã trôi qua. Huynh đệ trên núi đều đã nghe thấy có nội loạn ở phòng họp nên tất cả đều đổ xô đến ứng cứu, hỗn chiến một trận. Bởi vậy bốn người họ đi lại khắp nơi trên núi mà không thấy bóng dáng ai.
Cảnh Thước và những người còn lại vừa đến cửa phòng họp, đã nghe thấy tiếng Hồ Tam Tiền lạnh lùng chất vấn: "...Người đó có lệnh bài của huynh đệ Tần Tử Tinh, chúng ta nên nghe theo sự sai phái của hắn. Đó là quy tắc! Cái thái độ bất mãn là làm phản của ngươi có khác gì lũ thổ phỉ sơn dã?!"
Người đàn ông da ngăm kia dường như cũng bị thương, giọng có chút nghẹn, cười âm hiểm nói: "Thì ra chúng ta có khác với thổ phỉ sơn dã à, tôi cứ tưởng là không đâu. Từ khi đến cái nơi này, ngày nào mà chẳng bán hàng điều tra địa hình trong trấn, hay tổ chức huynh đệ đi cướp bóc phú thương qua đường... Ta thật không ngờ đại ca chí hướng lớn thế, còn cho rằng chúng ta khác thổ phỉ đấy!"
Đoạn Vân Thâm nghĩ thầm: ...Tuy ấn tượng về ngươi cũng bình thường, nhưng ta phải công nhận là ngươi tự biết mình hơn đại ca ngươi đấy. Tạm cho ngươi một like.
Sau khi hùng hồn nói xong mấy câu đó, người đàn ông da ngăm đột nhiên nghiêm mặt nhìn ra ngoài phòng họp, quát lớn một tiếng: "Ai?!"
Hắn nghe thấy tiếng bước chân của ba bốn người, bước chân rất thong thả, hoàn toàn khác với vẻ hấp tấp của những người anh em khác khi chạy tới, vì vậy hắn trở nên cảnh giác.
Lúc này, Cảnh Thước dẫn Đoạn Vân Thâm và hai đứa trẻ xuất hiện. Khi bước qua ngưỡng cửa, Cảnh Thước thậm chí còn đưa tay ra đỡ Đoạn Vân Thâm một chút.
Đoạn Vân Thâm: ...Ta đâu có yếu đuối đến mức không bước qua nổi ngưỡng cửa! Chẳng qua là đang mang hồ ly con thôi mà!
Huynh đệ à, ta nghi ngờ ngươi khinh thường ta!
Đoạn Vân Thâm thậm chí muốn đứng tại chỗ biểu diễn nhảy cao cho Cảnh Thước xem. Nhưng xét thấy mọi ánh mắt trong phòng họp đang đổ dồn vào đây, Đoạn Vân Thâm cuối cùng vẫn giữ thể diện, không dám hành động bốc đồng như vậy, ngoan ngoãn để Cảnh Thước đỡ vào.
Dù sao cậu cũng đang mặc đồ nữ, còn "có thai", không sao, không hoảng, không mất mặt.
Thời điểm Cảnh Thước và những người khác đến khá thích hợp. Lúc này, cuộc chiến trong phòng họp đã đi vào giai đoạn kết thúc. Hầu hết mọi người đều bị thương, có người nằm trên sàn, có người gắng gượng đứng vững với vũ khí trên tay.
Dựa vào tình hình hiện tại, có vẻ người đàn ông da ngăm kia đang chiếm thế thượng phong.
Hồ Tam Tiền ngay từ đầu đã uống phải chén trà bị bỏ thuốc, nên không trụ được lâu và nhanh chóng bị đánh bại, hoàn toàn phải dựa vào huynh đệ bên cạnh để chống đỡ.
Hơn nữa vì hôm nay Hồ Tam Tiền đã đồng ý cho Cảnh Thước mượn người nên rất nhiều người vốn trung lập cũng đứng về phe người đàn ông da ngăm. Hôm nay, hắn ta có thể nói là chiếm hết ưu thế.
Những người trong phòng họp thấy Cảnh Thước và một người khác thong dong bước vào cứ như đang đi dạo trong nhà. Vẻ sang trọng, thanh lịch của Cảnh Thước hoàn toàn không hợp với khung cảnh đầy m.áu me ở đây. Điều đó khiến mọi người trong phòng họp sững sờ, tất cả đều nhìn chằm chằm, nhất thời không biết nói gì để quát lớn.
Không đợi người đàn ông da ngăm lên tiếng, Hồ Tam Tiền đã chất vấn trước: "Ngươi là tên thư sinh mặt trắng hôm qua mua thuốc dưỡng thai?! — Thì ra là ngươi, rốt cuộc các ngươi đến đây có mục đích gì!?"
Cảnh Thước điềm tĩnh đáp: "Hồ huynh đều sắp m.ất m.ạng rồi, mục đích của ta có còn quan trọng không?"
Hồ Tam Tiền không ngờ Cảnh Thước lại đưa ra câu trả lời như vậy. Hơn nữa tình hình hiện tại hắn quả thật đang cận kề cái chết, bị nghẹn lại, nhất thời quên mất phải hỏi tiếp thế nào.
Người đàn ông da ngăm tay cầm một thanh đại đao nhuốm m.áu, cười lạnh một tiếng, dùng mũi đao chỉ thẳng về phía Cảnh Thước từ xa: "Để ta giết tên đại ca tốt của ta xong, tiếp theo sẽ đến lượt ngươi! Không biết lệnh bài của Tần Tử Tinh rốt cuộc rơi vào tay ngươi bằng cách nào, ta nhất định phải thu hồi nó."
Đoạn Vân Thâm thầm nghĩ, thu hồi xong thì sẽ về tay ngươi à? Định cất đi dùng riêng hay là nộp lên để tranh công?
Xem ra người này cũng không phải hạng xoàng, hắn nói muốn thu hồi lệnh bài chắc chắn không phải vì cái gọi là tình huynh đệ.
Lúc này bị người đàn ông da ngăm ngắt lời, Hồ Tam Tiền cuối cùng cũng lấy lại được sự mạch lạc, hiểu ra cục diện hiện tại.
"Ban ngày ngươi ta nói chuyện rất vui vẻ, hơn nữa ta cũng đã đồng ý sẽ ra tay giúp ngươi đối phó với những tay sai triều đình truy sát ngươi. Hôm nay, nếu ta chết, những lời hứa đó sẽ không còn nữa."
Câu trả lời giấu giếm của Cảnh Thước lúc trước chính là để đạt được điều này. Đối với Hồ Tam Tiền lúc bấy giờ, thân phận của Cảnh Thước không còn quan trọng bằng việc bảo toàn mạng sống của chính mình.
Người đàn ông da ngăm kia chỉ nghĩ Hồ Tam Tiền đang trong cơn tuyệt vọng nên làm liều, hắn ta cười nói: "Ngươi trông chờ một thằng công tử bột có thể cứu mạng ngươi ư?"
Để che giấu thân phận và tách biệt với hình tượng thư sinh mặc áo trắng hôm qua, Cảnh Thước đã cố tình che giấu võ công của mình kể từ khi lên núi. Vì thế người đàn ông da ngăm chỉ coi Cảnh Thước là một công tử nhà giàu bình thường.
Cảnh Thước không thèm để ý đến lời nói của người đàn ông da ngăm: "Hồ huynh thông minh như vậy, hẳn cũng biết nếu lúc này ta đến thì yêu cầu của ta không chỉ có vậy."
Nói cho cùng, việc Cảnh Thước hỏi Hồ Tam Tiền mượn người đối phó với tay sai triều đình chỉ là một cái cớ để tìm Đoạn Vân Thâm, hoàn toàn không quan trọng.
Ban đầu hắn cứu Đoạn Vân Thâm và hai đứa trẻ xong là có thể xuống núi. Nhưng việc hắn thản nhiên xuất hiện ở đây lúc này là có nguyên nhân khác.
Hồ Tam Tiền hơi trầm ngâm: "Ngươi muốn gì?"
Cảnh Thước: "Ban ngày nói chuyện với Hồ huynh, huynh từng nói mình có một nửa dòng máu Nam Du. Ta muốn tất cả những thông tin về Hồng Tiêu Cổ mà huynh biết, và cả huynh nữa, đi cùng ta một chuyến đến Nam Du."
Đoạn Vân Thâm nghiêng đầu nhìn Cảnh Thước, định nói gì đó nhưng lại thấy không có gì để nói.
Người đàn ông da ngăm thấy Cảnh Thước và Hồ Tam Tiền cứ tự nói chuyện với nhau, hoàn toàn không coi mình ra gì, trong lòng dần nổi lửa: "Ha, ngươi vẫn nên xác định mình có bản lĩnh cứu hắn trước, rồi hãy nói điều kiện!"
Dứt lời, hắn vung đao lao tới lấy mạng Hồ Tam Tiền!
Hồ Tam Tiền vốn đã tay chân vô lực vì chén trà có thuốc, lại bị thương trong quá trình giao đấu. Lúc này khi người đàn ông da ngăm bất ngờ ra tay, hắn hoàn toàn không có sức để chống cự.
Nhìn thấy Hồ Tam Tiền đang trong tình thế nguy hiểm, chỉ một chút sơ sẩy cũng sẽ mất mạng dưới lưỡi đao của người đàn ông da ngăm, Cảnh Thước lại thong dong đứng nhìn không hề vội vã.
Người đàn ông da ngăm thấy vậy, cười lạnh nói với Hồ Tam Tiền: "Xem ra người cứu viện mà ngươi cầu xin cũng chẳng ra gì!"
Đoạn Vân Thâm rời mắt khỏi khuôn mặt nghiêng của Cảnh Thước, lúc này cậu dành chút thời gian thương xót cho chỉ số IQ của người đàn ông da ngăm.
Rõ ràng Cảnh Thước đang chờ Hồ Tam Tiền cúi đầu, đồng ý yêu cầu của mình thì mới ra tay.
Đoạn Vân Thâm đoán không sai, Cảnh Thước đúng là đang chờ và Hồ Tam Tiền cũng đúng là đang trong tình trạng nguy cấp.
Sở dĩ thuật vu cổ của nước Nam Du rất bí ẩn là vì có rất ít người biết đến nó. Lý do ít người biết là bởi những người nắm giữ cổ độc đều tuân thủ tổ huấn nghiêm ngặt, giữ kín bí mật này.
Có lẽ ban ngày khi nói chuyện, Hồ Tam Tiền đã vô tình để lộ quê quán và một chút hiểu biết về cổ độc nên Cảnh Thước mới không rời đi ngay sau khi cứu người, mà lại nảy ra ý định này.
Hồ Tam Tiền ban đầu nghĩ rằng thông tin về cổ độc trong đầu mình rất quan trọng đối với Cảnh Thước, nên dù mình không đồng ý, Cảnh Thước cũng sẽ ra tay cứu giúp, không thể trơ mắt nhìn mình c.hết dưới đao của người đàn ông da ngăm, khiến những thông tin đó biến mất cùng với mình.
Vì vậy hắn có ý định đánh cược. Nếu thắng, sau này có thể chối bỏ nói rằng Cảnh Thước đã chủ động ra tay cứu giúp, mình rất cảm kích và sẵn sàng báo đáp bằng cách khác nhưng chuyện về cổ độc thì hắn chưa từng hứa sẽ tiết lộ.
Chỉ là không ngờ Cảnh Thước trông còn trẻ nhưng lại không dễ đối phó. Khi đang cận kề cái c.hết, Cảnh Thước vẫn không hề dao động.
Hồ Tam Tiền vốn đã kiệt sức còn người đàn ông da ngăm kia lại muốn g.iết người. Hai người giao đấu lúc này vô cùng nguy hiểm.
Hồ Tam Tiền trong lòng đấu tranh dữ dội. Lời răn dạy của tổ tiên đều dặn rằng không bao giờ được tiết lộ bí mật về vu cổ cho người ngoài tộc, nếu có người vi phạm sẽ bị vạn cổ phệ tâm.
Những lời răn này đã khắc sâu vào lòng họ từ nhỏ, thêm vào đó Hồ Tam Tiền hiểu rõ sự đáng sợ của cổ độc nên bản năng sợ hãi việc tiết lộ bí mật đó.
Nhưng lúc này thì khác.
Thấy nhát đao của người đàn ông da ngăm đã không thể tránh, nó rơi vào chỗ hiểm chỉ e rằng hắn sẽ phải đổ máu ngay tại chỗ.
Ngay cả khi lời răn của tổ tiên là thật, tiết lộ bí mật sẽ bị vạn cổ phệ tâm, thì cũng không biết khi nào "vạn cổ" mới giáng xuống. Nhưng nếu không thỏa hiệp, giây tiếp theo hắn sẽ bỏ mạng tại đây.
"Được!"
Hồ Tam Tiền nói xong câu đó, nhát đao của người đàn ông da ngăm đã giơ lên. Hắn gần như nhắm mắt lại để thốt ra hai chữ đó.
Cũng chính khoảnh khắc tiếng của Hồ Tam Tiền dứt xuống, một con dao găm chạm khắc tinh xảo lập tức bay ra.
Mọi người đều nghĩ rằng Hồ Tam Tiền đã nói quá muộn. Dù sao thì nhát đao đó sắp rơi xuống đầu hắn, biến đầu hắn thành một quả dưa hấu bị chẻ đôi.
Con dao găm của Cảnh Thước bay thẳng đến thái dương của người đàn ông da ngăm.
Người đàn ông phản ứng khá nhanh.
Khi nhận ra con dao găm đang bay tới, gã lập tức thay đổi chiêu, từ bỏ ý định chém đầu Hồ Tam Tiền, thay vào đó dùng thân đao để chặn con dao găm.
Sau đó gã nhìn thấy thân của cây đao lớn bị con dao găm đâm xuyên qua.
Người đàn ông da ngăm nhìn cây đao trên tay, mặt đầy vẻ không thể tin nổi: "Ngươi..."
Hồ Tam Tiền thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi lạnh chảy đầy đầu.
Lúc này, Cảnh Thước quay đầu nói với Đoạn Vân Thâm: "Vân Thâm đứng xa một chút, chờ ta."
Mọi việc được giải quyết rất nhanh.
Cảnh Thước không lấy mạng người đàn ông da ngăm vì Hồ Tam Tiền lên tiếng ngăn lại, nói rằng dù sao hắn cũng là người của nghĩa quân Lĩnh Nam nên để họ tự xử lý.
Chuyện lớn như vậy xảy ra trên núi dĩ nhiên không thể xử lý xong trong chốc lát. Giúp Hồ Tam Tiền xử lý xong người đàn ông da ngăm, Cảnh Thước liền dẫn Đoạn Vân Thâm và hai đứa trẻ rời đi.
Với phong thái xử lý xong rắc rối là quay lưng đi ngay, thoạt nhìn cứ tưởng là một hiệp khách làm việc tốt không để lại tên. Mặc dù trên thực tế, "vị hiệp khách" này đã lừa gạt, tống tiền được một món hời.
Sau một hồi náo loạn, hầu hết huynh đệ trên núi đều bị thương không ít. Những cô gái bị nhốt trong lồng sắt ở quảng trường cũng được thả ra để làm lao động. Điều này xảy ra sau khi Cảnh Thước, trước khi đi đã điềm tĩnh và lịch sự hỏi xin Hồ Tam Tiền thức ăn và nước nóng.
Lớp hóa trang trên mặt Đoạn Vân Thâm cũng nên được tháo ra. Hơn nữa, sau một ngày bị nhốt trong lồng không có gì ăn, Đoạn Vân Thâm cũng cần được tắm rửa và thư giãn.
Trong lúc Đoạn Vân Thâm đang tắm, Cảnh Thước đã hỏi hai đứa trẻ A Tứ và Thập Thất về chuyện đêm qua.
"Đoạn Vân Thâm" đêm qua quả thật đã động thủ.
Thập Thất có chút phấn khích, dốc sức nói: "Ta chưa từng nghĩ Đoạn công tử lại có võ công giỏi như vậy! Chiêu thức, thân pháp đó, so với chủ tử người cũng không sai chút nào!"
A Tứ thì vẻ mặt điềm tĩnh, thành thật nói: "Người đó không giống Đoạn công tử, cảm giác cứ như... một con rối biết võ công. Lúc đó phản ứng đầu tiên của ta khi phát hiện có người tới gần là bảo vệ y nhưng y lại đẩy ta ra. Ta không tin Đoạn công tử lúc tỉnh táo lại đối xử với mình như vậy."
A Tứ tiếp lời: "...Lúc đó Đoạn công tử trông không giống đang tự vệ mà giống như đang tấn công bừa bãi những người đến gần. Cuối cùng y tự dừng lại, nhắm mắt rồi ngủ thiếp đi cứ như chưa có chuyện gì xảy ra."
A Tứ hỏi: "Chủ tử, Đoạn công tử có phải mắc bệnh rối loạn tâm thần không?"
Cảnh Thước: "Chuyện này đừng nói cho Vân Thâm."
Cảnh Thước hoàn toàn không có hứng thú trả lời câu hỏi của A Tứ. Dỗ dành trẻ con là việc của Đoạn Vân Thâm. Cảnh Thước dặn dò xong thì quay người đi.
Lúc này Đoạn Vân Thâm đang ngâm mình trong bồn tắm cũng phát hiện ra điều không ổn. Cuối cùng cậu đã thấy con rắn nhỏ xăm hình đang bò qua bò lại.
Lúc này, con rắn nhỏ màu đen thản nhiên bò qua bụng dưới, đi vào đùi trong sau đó quấn một vòng quanh đùi và dừng lại, đầu rắn chĩa vào phía đùi trong, thè lưỡi ra.
Bệ Hạ Vì Ta Làm Minh Quân
Đánh giá:
Truyện Bệ Hạ Vì Ta Làm Minh Quân
Story
Chương 72: Đoạn Vân Thâm
10.0/10 từ 16 lượt.
