Bệ Hạ Vì Ta Làm Minh Quân

Chương 70: Nương tử


Đoạn Vân Thâm vừa mới nói chuyện với giọng điệu ngọt ngào pha chút nũng nịu, nhưng câu cuối cùng lại trở về giọng bình thường, khiến lời nói của cậu trở nên chân thành và cảm động lạ thường.


Cảnh Thước quay đầu lại nhìn Đoạn Vân Thâm.


Ngay lập tức, cả hai cùng chung một suy nghĩ: "Người này là ai thế?"


Màn cải trang của Thập Thất quá thành công. Đoạn Vân Thâm giờ đây trông như một thiếu nữ trẻ tuổi, da dẻ trắng bệch đến gần như ốm yếu. Khuôn mặt và đôi mắt cũng được chỉnh sửa, trên mặt còn có vài nốt "bệnh sởi" nhỏ. Nhìn Đoạn Vân Thâm lúc này có vẻ yếu đuối, mong manh như cành liễu nếu không phải ánh mắt vẫn quen thuộc thì Cảnh Thước khó mà nhận ra.


Cảnh Thước cũng chẳng khá hơn là bao. Nhờ lớp phấn tạo khối ở gò má và đôi mắt được chỉnh sửa để trông hiền hòa hơn, kết hợp với bộ áo thư sinh trắng, vẻ uy quyền của một "quỷ dữ" hay "tu la" đã bị che lấp hoàn toàn. Trông Cảnh Thước giờ đây cứ như một hồ ly tinh đã hoàn lương mang vẻ thanh tú, nho nhã, vừa có khí chất nhưng không kém phần kiên cường.


Đoạn Vân Thâm vừa nãy còn mè nheo, đòi hỏi Cảnh Thước phải nhìn mình. Giờ đây khi cả hai đối mặt một cách nghiêm túc Đoạn Vân Thâm bỗng sững lại rồi không thể nhịn cười.


"Hồ ly t*nh h**n lương rồi kìa!"


Bộ dạng ngoan hiền này thật sự không hợp với Cảnh Thước chút nào.


Không biết đã chạm đúng vào điểm cười nào của Đoạn Vân Thâm, cậu cứ thế cười đến đau cả bụng phải chống tay xuống bãi cỏ. Càng cười càng thấy đứa con trong bụng như đang phản đối, đạp mấy cái.


Cảnh Thước nhìn cậu, cậu lại bật cười thế là phải chống tay xuống cỏ để giữ thăng bằng. Lúc này Cảnh Thước không thể không đưa tay đỡ lấy.


Đoạn Vân Thâm cố gắng lắm mới dứt ra khỏi cơn cười, th* d*c giọng trêu đùa: "Xin lỗi, ta nhận nhầm người rồi. Công tử đây có thấy tướng công của ta ở đâu không?"


Cảnh Thước chỉ lẳng lặng nhìn Đoạn Vân Thâm. Hắn biết rõ ái phi của mình chắc chắn sẽ có câu tiếp theo.


Quả nhiên Đoạn Vân Thâm lạinói:"Tướng công ta chạy đi đâu mất rồi, không biết có tìm về được không nữa. Hay là công tử làm tướng công của ta luôn nhé?"


Bên kia A Tứ đột nhiên ho khan một tiếng.


Cậu nhóc không cố ý.


Dù quay lưng lại nhưng tai nhóc vẫn nghe thấy rõ mồn một. Còn nhỏ tuổi mà phải chứng kiến cảnh "độc hại" này mặt cậu nhóc đã nóng bừng bừng như có thể chiên trứng gà. Cảm giác toàn thân khó chịu theo bản năng ho khan một tiếng để giảm bớt sự ngượng ngùng.


Ho xong, A Tứ mới nhận ra hành động này không hay ho chút nào. Cậu đột nhiên thấy mình trở nên nổi bật hơn hẳn, không chỉ Thập Thất nhìn mình, cậu còn cảm thấy hai người bên kia cũng đang nhìn chằm chằm vào lưng mình. Thế là A Tứ lặng lẽ ôm chặt chân chỉ muốn co người lại thành một quả bóng.


Đoạn Vân Thâm suýt nữa thì quên mất bên này còn có hai cậu nhóc đang ngồi. Bị tiếng ho của A Tứ làm giật mình, cũng thấy hơi ngại vì vừa rồi mình làm ồn đến mức có chút vô liêm sỉ. Cậu liền cong ngón trỏ, dùng khớp tay gõ nhẹ lên chóp mũi.


Sau đó nghe thấy Cảnh Thước đáp: "Được thôi."


Đoạn Vân Thâm: "Hả?"


Đoạn Vân Thâm nhìn Cảnh Thước, hắn vẫn thản nhiên: "Nương tử."


Đoạn Vân Thâm vốn dĩ đã bình tĩnh lại giờ thì không nhịn được lại bắt đầu cười.


"Được, ta tự đào hố chôn mình rồi, kẻ thù lớn nhất của mình chính là bản thân mình!" Đoạn Vân Thâm nghĩ.


Chỗ họ ở khá xa con đường lớn phía trước nhưng vẫn có thể nghe thấy tiếng động. Chờ đến khi đám người của quan phủ đi qua, họ mới rời khỏi nơi ẩn náu giả vờ là một gia đình bốn người đi về phía thị trấn gần nhất.


Vào thị trấn khá dễ dàng.


Trên tường thành quả thật có dán bức họa của mấy người họ với tiền thưởng lớn.


Nhưng dáng vẻ hiện tại của 2 người cứ như đã đổi khuôn mặt không ai nhận ra.


Vào đến thị trấn cả nhóm đi thẳng đến y quán.


Ban đầu mấy người Đoạn Vân Thâm quyết định đến đây chính là vì chuyện này nên tự nhiên không thể chần chừ ở chỗ khác.


Ông thầy thuốc ở y quán là một người đàn ông trung niên, vóc người vạm vỡ khỏe mạnh, bàn tay rắn chắc như có thể đập chết một con trâu. Nhìn không giống người làm nghề y, mà giống một tiêu sư (người hộ tống hàng hóa) hơn.


Đoạn Vân Thâm nhìn mà giật mình, thầm nghĩ: "Chắc trên đời này thật sự có cái gọi là 'quyền cấp cứu' nhỉ? Gặp bệnh nhân thì đánh một trận trước, khỏi thì khỏi, không khỏi thì chôn."


Cảnh Thước không trực tiếp hỏi về Hồng Tiêu Cổ mà trước tiên mua một thang thuốc dưỡng thai. Trong lúc người đàn ông trung niên bốc thuốc, hắn làm ra vẻ một thư sinh ngượng ngùng, tò mò như đang buôn chuyện phiếm mà nhắc đến chuyện cổ độc hình xăm, chỉ nói là thấy trong một quyển sách giải trí. Đoạn Vân Thâm đứng bên cạnh ngẩn người, không ngờ hồ ly này lại có tiềm năng diễn xuất đến mức đó.


Người đàn ông trung niên cười nói: "Mấy cậu thư sinh mặt trắng như các cậu chỉ thích mấy từ hoa mỹ này thôi. Cái gì mà Hồng Tiêu Cổ với chả Hồng Tiêu Cổ, cậu hỏi ở chỗ này của bọn ta thì không ai biết đâu. Nhưng nghe cậu tả hình xăm thì ta đoán đây chắc là cái loại cổ 'chết không toàn thây' ở miền Nam đấy."


Đoạn Vân Thâm: "..."



"Không ổn rồi..." cậu nghĩ.


"Nghe cái từ này thật khó chịu, ông cứ gọi nó là Hồng Tiêu Cổ đi cho rồi."


Cảnh Thước: "'Chết không toàn thây' là ý gì?"


Người đàn ông trung niên thuần thục cân thuốc, miệng nói một cách thờ ơ: "Cũng chỉ là một cách gọi thôi, bên dưới có vô số loại. Nhưng đều có một điểm chung là người trúng cổ chết thảm, dáng vẻ chết rất kinh khủng nên mới có biệt danh đó."


Cảnh Thước: "Ông có biết bên dưới có thể phân ra những loại gì không?"


"Nhiều lắm, thứ này giống như mấy câu chuyện ma dọa trẻ con vậy, cái gì cũng có, thật hay giả cũng chẳng ai nói được. Nghe nói có loại người trúng cổ về sau sẽ biến thành quái vật, có loại thì cơ thể bắt đầu mục rữa khi còn sống, rồi còn cả loại 'điều khiển xác sống' nữa..."


Người đàn ông nói luyên thuyên một hồi không có câu nào đi vào trọng tâm, càng nói càng quá đáng cứ như chuyện thần thoại. Rốt cuộc thì thứ cổ này là cái gì vẫn không rõ ràng.


Đại khái cũng giống như điều ban đầu họ nghĩ có quá nhiều loại như nấm trong rừng rất khó để biết có độc hay không, độc phát tác với triệu chứng như thế nào cũng khó nói.


Chỉ có một chi tiết nhỏ được nhắc đến, đầy ẩn ý, ông ta nói: "Nghe nói thứ này khi xăm lên đều có quy tắc, thường xăm hai vật, một tĩnh một động. Vật động là lúc cổ độc phát tác còn vật tĩnh là chiếc đồng hồ cát cho biết người trúng cổ còn sống được bao lâu. Ví dụ, có người dùng cổ này để xăm một bức 'Quan Âm tọa liên'..."


Đoạn Vân Thâm: "..."


Quan Âm Tọa Liên là cái gì?


"...Nếu hình xăm Quan Âm kia đột nhiên giơ tay lên hoặc cả bức Quan Âm di chuyển trên cơ thể thì đó chính là lúc cổ độc phát tác. Còn đóa hoa sen mà Quan Âm đang ngồi, màu sắc của nó sẽ nhạt dần hoặc cánh hoa từ từ héo rũ đó là dấu hiệu cho thấy người trúng cổ không còn sống được bao lâu nữa."


Cảnh Thước suy nghĩ một lát rồi chuyển sang hỏi cách loại trừ cổ độc.


Lời nói đã đến nước này gần như là đã vạch trần mọi chuyện. Người đàn ông ngước mắt nhìn Cảnh Thước cười nói: "Cậu thư sinh mặt trắng này không thật thà chút nào. Chuyện này đâu phải cậu đọc trong sách, có phải có người bên cạnh cậu trúng cổ rồi không?"


Cảnh Thước không hề hoảng hốt, bình thản đối diện với ông ta.


Người đàn ông cười một tiếng: "Chuông phải do người buộc mới gỡ được. Ai gieo cổ thì người đó mới giải được. Đừng hi vọng thứ này giống bệnh thông thường đại phu nào cũng chữa được."


Ông ta đưa thang thuốc dưỡng thai ra và báo giá.


Khi Cảnh Thước nhận thuốc người đàn ông đột nhiên trở tay bóp cổ Cảnh Thước.


Cảnh Thước không hề bất ngờ như thể đã chuẩn bị từ trước, hắn hơi ngả người ra sau để tránh đòn.


Đoạn Vân Thâm đứng bật dậy ngay khi người đàn ông ra tay, hai cậu bé kia cũng có vẻ đã đề phòng.


Cảnh Thước bình thản nhìn người đàn ông, nhưng ông ta lại tự mình cười toe toét, vỗ vai Cảnh Thước: "Đã bảo cậu thư sinh mặt trắng này không thật thà thích lừa người mà. Công phu cũng khá đấy chứ."


Cảnh Thước khẽ nhíu mày khi bị vỗ vai nhưng vẫn không phản ứng gì.


Người đàn ông nói: "Huynh đệ, ta khuyên cậu nhìn thoáng ra một chút. Ta chỉ cho cậu một con đường sáng: nếu thật sự có người trúng loại cổ 'chết không toàn thây' này thì ăn uống một chút cho ngon miệng rồi an tâm chờ chết càng loay hoay càng thêm khổ. Thứ này không dễ gieo mà cũng chẳng dễ giải đâu."


Cảnh Thước đáp: "Không phiền ông bận tâm."


Cảnh Thước trả tiền thuốc, đặt thang thuốc dưỡng thai lên chiếc bàn nhỏ ở y quán rồi đưa tay về phía Đoạn Vân Thâm: "Chúng ta đi thôi, nương tử."


Đoạn Vân Thâm bỗng dưng đỏ mặt.


Lúc trước trêu chọc người khác thì vui vẻ giờ Cảnh Thước chỉ nói một câu thản nhiên đã làm tim cậu loạn nhịp.


Đoạn Vân Thâm ho khan một tiếng, rồi mới đưa tay ra.


Hai người họ nắm tay ra cửa, A Tứ và Thập Thất nhìn nhau một lát rồi đi theo sau.


Trước khi cổ độc phát tác ngày hôm nay Đoạn Vân Thâm không hề bận tâm đến chuyện hình xăm. Nhưng sau khi trải qua một đợt hành hạ, lại nhận được lời "tiên tri" về cái chết, tâm trạng của cậu vô cùng phức tạp.


Lúc này Đoạn Vân Thâm thật sự muốn lôi hệ thống ra tra tấn nhưng nghĩ lại mối quan hệ "tình địch" giữa mình và hệ thống thì lại thôi. Có lẽ lôi ra cũng vô dụng, cái hệ thống rách nát này có khi còn đang chờ cậu chết để "lên ngôi" ấy chứ.


Họ không nán lại thị trấn lâu, dù sao thì bức họa vẫn còn dán, người đông mắt tạp dễ nảy sinh rắc rối mà cái bụng của Đoạn Vân Thâm thì không chịu được nữa rồi.


Họ chỉ ở y quán một lát, ra ngoài liền mua một chiếc xe ngựa kín đáo, sắm sửa một vài vật dụng cần thiết rồi rời khỏi thị trấn.


Khi mua đồ trên phố, Cảnh Thước luôn nắm tay Đoạn Vân Thâm, khi hỏi ý kiến thì đều gọi "nương tử".


Ban đầu Đoạn Vân Thâm còn thấy ngại chỉ cảm thấy mình tự đào hố chôn mình. So về độ mặt dày cậu thật sự không thể sánh bằng Cảnh Thước.



Người này trông có vẻ bình tĩnh nhưng thực tế ra sao chẳng lẽ cậu sống cùng hắn lâu như vậy lại không biết sao!


Nhưng dần dần cũng quen hễ nghe Cảnh Thước gọi "nương tử" là theo bản năng quay đầu lại. Hai người trông thật sự giống một cặp vợ chồng bình thường.


Sau khi ra khỏi thị trấn, A Tứ và Thập Thất phụ trách đánh xe. Đoạn Vân Thâm nhận thấy Cảnh Thước cứ giữ vẻ mặt nặng trĩu, không khỏi lo lắng.


Bản thân Đoạn Vân Thâm thì suy nghĩ đơn giản.


Những chuyện liên quan đến sống còn chỉ cần nghĩ trong nửa tiếng, thái độ của cậu sẽ chuyển sang "chuyện thì lớn thật, nhưng hoảng cũng vô dụng cứ từ từ rồi tính".


Ngược lại Cảnh Thước lại nặng lòng.


Lời nói của người đàn ông kia cứ văng vẳng trong đầu Cảnh Thước, hắn bóc tách từng từ từng chữ cố gắng tìm ra những thông tin hữu ích hơn.


Đoạn Vân Thâm lén nhìn sắc mặt Cảnh Thước rất nhiều lần băn khoăn không biết làm thế nào để dỗ dành. Nhưng sau vài lần lén lút cậu đã bị Cảnh Thước phát hiện.


Cảnh Thước chủ động siết nhẹ tay cậu.


Đoạn Vân Thâm: "?"


Cảnh Thước: "Đừng nói gì, để ta suy nghĩ thêm chút nữa."


Đoạn Vân Thâm thầm nghĩ: "Có gì mà phải nghĩ chứ? Ngươi vội vã lo lắng đến bạc cả tóc sao? Tóc bạc kiểu này thì đâu có phải 'bạc đầu giai lão'!"


Cảnh Thước vẫn im lặng.


"Đừng nghĩ những chuyện không đâu nữa, nghĩ đến ta này, được không?" — ờ, ý ta là, nghĩ xem ta đáng yêu nhường nào đi, đừng nghĩ mấy chuyện làm huynh phiền lòng.


... Tự nói mình đáng yêu cũng thấy hơi ngại.


Đoạn Vân Thâm cố gắng lái suy nghĩ của Cảnh Thước sang hướng khác, nói: "Lâu rồi huynh vẫn còn giữ cái nửa tờ giấy ghi tên cho hồ ly nhỏ chứ? Lâu thế rồi, có cái tên nào vừa ý không? Nói ra đây, ta giúp huynh tham khảo."


Cảnh Thước khựng lại, quay đầu nhìn Đoạn Vân Thâm: "Chuyện đó là chuyện sau khi đứa bé chào đời."


Đoạn Vân Thâm: "..."


"Hả?"


"Không phải, cái vẻ mặt của huynh là sao vậy? Ta đâu có nói là ta sẽ chết sau khi sinh con đâu?"


"Ta chỉ muốn bàn bạc với huynh về cái tên của hồ ly nhỏ thôi. Đến lúc đó con trai ta sẽ gọi nó là 'Cảnh A Hồ', con gái thì ta gọi là 'Cảnh Tiểu Ly', huynh không được giận đâu đấy nhé!"


... "Bỗng dưng thấy hai cái tên này cũng hay phết, hay là cứ quyết vậy đi. Tên gọi ở nhà thì gọi là 'Con Li Báo' đi, vừa dễ thương vừa đáng yêu."


Đoạn Vân Thâm ho khan một tiếng: "Nói xem có cái tên nào vừa ý không? Chúng ta cứ nghĩ trước đến lúc đó sẽ không bị lúng túng."


"Huynh mà không nói, ta sẽ chốt hai cái tên này cho huynh biết."


Cảnh Thước: "..."


Cảnh Thước nhớ lại khi ở Tiểu An Tự, hắn nghe vị hòa thượng già giảng về "nhân quả".


Cảnh Thước cũng nghĩ đến Tạ Miểu, chàng trai vốn bản tính lương thiện nhưng cuối cùng lại chết yểu vì liên lụy đến Tạ Hàn Tâm.


Hắn thực ra không có ấn tượng gì về bản thân Tạ Miểu, nhưng lúc này lại nhớ đến có lẽ vì Tạ Miểu dường như có điểm tương đồng với Đoạn Vân Thâm.


Họ đều không làm gì sai chẳng qua chỉ vì họ có liên quan đến một số kẻ ác nên mới...


Một lúc lâu sau Cảnh Thước mới nói: "Ta dường như vĩnh viễn không thể lạc quan như Vân Thâm được."


Đoạn Vân Thâm: "..."


Đoạn Vân Thâm cảm thấy Cảnh Thước lúc này đang bộc lộ cảm xúc ra ngoài. Cậu nghĩ mình nên làm gì đó cho hắn vì thế, trở nên tĩnh lặng, rồi quyết định mở lòng: "Đó là vì cái cổ này ở trên người ta. Nếu nó ở trên người huynh, ta sẽ không thể lạc quan như vậy đâu."


Nói xong Đoạn Vân Thâm lại chuyển sang giọng điệu nhẹ nhàng: "Hơn nữa đâu phải đã đến đường cùng đâu, huynh lo lắng làm gì? Biết đâu còn có cách cứu chữa thì sao?"


Trong lúc trò chuyện, Cảnh Thước thấy ở cổ Đoạn Vân Thâm xuất hiện một cái đuôi rắn nhỏ thoáng qua rồi biến mất rất nhanh vào trong cổ áo.


Tuy Đoạn Vân Thâm không cảm thấy đau, cũng không thấy có gì bất thường nhưng không có nghĩa là cổ độc đã ngừng lại.



Chỉ là vì bề ngoài Đoạn Vân Thâm không có gì lạ nên không ai phát hiện ra mà thôi.


Cảnh Thước tuy nhìn thấy nhưng không nói gì chỉ đưa tay bóp nhẹ vành tai Đoạn Vân Thâm, một hành động thân mật vừa đủ: "Vân Thâm nói phải."


Hạng Nhất Việt đã dẫn đám người của quan phủ đi, không biết bao giờ mới quay lại.


Đoạn Vân Thâm và họ vẫn ngủ ngoài trời vào ban đêm. A Tứ và Thập Thất giúp nhặt củi đốt lửa rồi nướng thịt ăn.


Khi đêm đã khuya, mọi người đều đã ngủ chỉ có Cảnh Thước nhạy bén hơn Đoạn Vân Thâm và hai đứa trẻ, mơ hồ nhận ra xung quanh có người, khoảng hai, ba người.


Cảnh Thước đứng dậy, Đoạn Vân Thâm liền tỉnh giấc, ngái ngủ hỏi hắn làm gì. Cảnh Thước chỉ nói bừa là củi không đủ không thể cháy đến sáng, hắn sẽ đi nhặt thêm một ít.


Đoạn Vân Thâm định đi cùng nhưng Cảnh Thước không đồng ý, bảo cậu ngủ tiếp. Đoạn Vân Thâm cũng còn ngái ngủ nên chỉ dặn hắn về sớm rồi nằm xuống.


Cảnh Thước đi vào rừng cây và nhanh chóng xử lý gọn gàng những kẻ đó.


Những kẻ này không giống người của quan phủ, nhìn trang phục thì giống người dân ở thị trấn nhỏ kia. Cảnh Thước lục soát người họ, và tìm thấy một chiếc thẻ bài của Nghĩa Quân Lĩnh Nam trên người một người.


Nghĩa Quân Lĩnh Nam tuy có chữ "quân", nhưng thực chất, xét cho cùng thì họ giống một đám thổ phỉ. Họ dùng ba chữ "Nghĩa Quân" vì họ chống lại triều đình.


Dù sao đây cũng là một đội quân do dân thường tụ tập lại. Nguyên nhân họ phản triều đình chính là vì không đủ ăn đủ mặc. Nhưng họ không giống Giang Nam có đại gia tộc như nhà họ Thi hỗ trợ phía sau, cũng không giống Giang Bắc bản thân vùng đất đã giàu có, lại gần kinh thành.


Khi Nghĩa quân Lĩnh Nam đối đầu với triều đình, lương thực và quân phí không đủ phần lớn thời gian họ phải dựa vào việc cướp bóc.


Thị trấn mà Đoạn Vân Thâm và Cảnh Thước vào ban ngày thực chất là một hang ổ cướp.


Bề ngoài nó vẫn nằm trong sự quản lý của triều đình và quan phủ nhưng thực tế nhiều người dân trong thị trấn là thành viên của nghĩa quân hay nói thẳng ra là sơn tặc. Nhìn ông thầy thuốc ban ngày, thân hình vạm vỡ như thể một quyền có thể đánh chết một con trâu làm sao giống một thầy thuốc được?


Ban ngày Cảnh Thước và Đoạn Vân Thâm đã mua sắm khá nhiều đồ để lộ tài sản nên đã bị bọn chúng theo dõi.


Cảnh Thước xử lý xong mấy người này, đang định quay về tìm Đoạn Vân Thâm, thì lại phát hiện bên cạnh đống lửa trại không có ai.


Đoạn Vân Thâm và hai đứa trẻ đều biến mất, đồ đạc trên xe cũng bị cướp sạch.


Nhưng kỳ lạ là trong xe ngựa dường như có dấu vết của một trận xô xát.


Khi Đoạn Vân Thâm tỉnh lại, bên tai cậu chỉ nghe thấy tiếng khóc thật là ồn ào.


Cố gắng mở mắt, cậu thấy trời đã lên cao còn bản thân thì bị nhốt trong một cái lồng gỗ. Chiếc lồng đặt lộ thiên giữa một khoảng sân. Trong sân còn có hàng chục chiếc bàn, trông như sắp có tiệc mừng hay đãi tiệc vậy.


Bên cạnh Đoạn Vân Thâm có một chiếc lồng khác, bên trong có ba, bốn cô gái trẻ đang khóc thút thít.


Đoạn Vân Thâm: "???"


"Mình nhắm mắt một cái, mở mắt ra đã thay đổi trời đất rồi à? Lần xuyên không thứ hai ư? Mình thực ra đang ở trong một phó bản xuyên nhanh à?"


"Vậy đại hồ ly nhà mình đâu rồi?"


Đoạn Vân Thâm nhìn xung quanh thấy hai người đàn ông có vẻ là lính canh đứng ở cổng cách khá xa.


Lúc này ngoài mấy cô gái trong lồng bên cạnh, xung quanh dường như không có người sống nào khác.


Ánh mặt trời rất đẹp đúng vào đầu xuân, phơi trên người ấm áp.


Đoạn Vân Thâm vẫn mặc bộ trang phục của thiếu nữ trẻ, chỉ có chiếc khăn che mặt bị người ta gỡ ra.


Đoạn Vân Thâm lại gần lồng của mấy cô gái, hỏi: "Các cô nương, đừng khóc nữa cho ta hỏi một câu, đây là đâu vậy?"


Một cô gái nghe thấy động tĩnh, nhìn sang nước mắt còn chưa khô: "Sao ngươi lại tỉnh rồi, huhu... Số ngươi khổ quá, nếu cứ ngủ mãi thì hay biết mấy!"


Đoạn Vân Thâm: "..."


"Ngủ mãi chẳng phải là chết rồi sao?"


Đoạn Vân Thâm: "Tại sao lại phải ngủ mãi?"


Cô gái: "Như vậy thì khi bị làm nhục sẽ không quá đau khổ, huhu..."


Đoạn Vân Thâm: "..."



"Ta cảm ơn cô nhé!"


"Cô không thấy cái bụng bầu của ta sao? Ai mà có khẩu vị nặng đến mức đó chứ!"


Một cô gái khác kéo cô ta lại, vừa khóc vừa nói: "Ngươi đừng nói bậy. Ngươi không thấy y ở một cái lồng riêng sao? Y không giống chúng ta, ngươi nhìn cái bụng kia kìa."


Đoạn Vân Thâm thầm nghĩ: "Đúng vậy, đúng vậy."


Cô gái kia nói tiếp: "Y là để dùng tối nay tế trời."


Đoạn Vân Thâm: "..."


Cô gái nhìn Đoạn Vân Thâm rồi tiếp tục thút thít: "Tỷ muội của ta thảm quá, huhu..."


"Thôi, chào cô nhé!"


Đoạn Vân Thâm ngồi trở lại từ bỏ ý định giao tiếp, tiếp tục đánh giá cách bài trí ở đây.


Lúc này đột nhiên nghe thấy tiếng động ở cổng. Đoạn Vân Thâm quay đầu lại, thấy một gương mặt quen thuộc bước vào.


Chính là ông thầy thuốc đã bốc thuốc dưỡng thai cho cậu. Phía sau ông ta có hai người đàn ông ăn mặc như dân thường. Vẫn chưa đến gần đã nghe thấy hai người kia chỉ vào Đoạn Vân Thâm nói: "Chính là y, đêm qua đã giết mấy anh em của chúng ta."


Đoạn Vân Thâm: "?"


"Huynh đệ, có phải mắt ngươi không tốt không?"


"Đêm qua ta nướng thịt rồi đi ngủ, nhắm mắt một cái mở mắt ra đã đến đây rồi. Giết mấy huynh đệ các ngươi á? Chẳng lẽ ta bị Tào Tháo nhập giết người trong mộng à?"


Người đàn ông trung niên đánh giá Đoạn Vân Thâm, rồi cười sang sảng: "Hôm qua chỉ nhìn ra công phu của đàn ông nhà ngươi không tồi, không ngờ một cô gái nhỏ như ngươi cũng có bản lĩnh đấy."


Đoạn Vân Thâm: "..."


"Nên bốc thêm thuốc sáng mắt đi, cái dáng vẻ này của người cũng sắp mù rồi đấy."


Đoạn Vân Thâm hỏi: "Đại... Tướng công nhà ta đâu?"


Một người đàn ông ăn mặc như dân thường thì thầm: "Sao giọng nói này giống đàn ông vậy?"


Người đàn ông trung niên không nói dối: "Đêm qua không bắt được hắn, nhưng bắt được hai con trai của ngươi rồi."


Đoạn Vân Thâm: "..."


Đoạn Vân Thâm: "Bọn chúng bây giờ thế nào rồi?"


Người đàn ông trung niên: "Ăn ngon ngủ yên. Ngươi yên tâm, chúng ta ở trong núi tuy nghèo nhưng không đến mức hầm thịt trẻ con ăn đâu."


"... Ngươi không nói thì ta cũng không nhớ ra còn có 'hầm thịt' loại lựa chọn này nữa."


"Huynh đệ, điều này đã vượt quá phạm vi của thổ phỉ rồi! Hay là các ngươi cố gắng đi học nấu ăn với Hannibal đi, phát huy văn hóa ẩm thực Trung Hoa của chúng ta trong giới b**n th** dựa vào các ngươi cả đấy!"


Người đàn ông kia nói: "Vốn dĩ mấy huynh đệ bắt ngươi đến đây vì ngươi đã giết người của họ nên muốn kéo ngươi đi tế trời. Nhưng ta thấy ngươi có bản lĩnh không tồi có muốn đi theo chúng ta làm việc không?"


Đoạn Vân Thâm lập tức nói: "Muốn."


"Nói muốn cũng không chết được. Ta cứ ra khỏi cái lồng này đã rồi nói sau."


"Đại trượng phu co được dãn được mà!"


Người đàn ông kia cũng không phải mới ra đời làm ăn ngày đầu, nói: "Miệng nói muốn thì không tính đâu."


Đoạn Vân Thâm: "..."


Đoạn Vân Thâm: "Vậy ngươi nói thế nào?"


Người đàn ông nói: "Không sao, ta thấy đàn ông nhà ngươi và ngươi rất ân ái, chờ hắn đến cứu ngươi, chúng ta sẽ bàn chuyện này sau."


Người đàn ông này không biết rằng, "đàn ông của cậu" đã đến rồi, hơn nữa lúc này còn đang là khách quý của họ.


Cảnh Thước đã cởi bỏ bộ ngụy trang thư sinh mặt trắng, trở lại với trang phục trước kia. Trên tay anh có chiếc thẻ bài của Nghĩa quân Lĩnh Nam mà Nhất Niệm đã đưa cho hắn để có thể điều động họ. Cảnh Thước được họ tiếp đón rất long trọng, lúc này đang thong dong ngồi uống trà ở đại sảnh.


Bệ Hạ Vì Ta Làm Minh Quân
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bệ Hạ Vì Ta Làm Minh Quân Truyện Bệ Hạ Vì Ta Làm Minh Quân Story Chương 70: Nương tử
10.0/10 từ 16 lượt.
loading...