Bệ Hạ Vì Ta Làm Minh Quân

Chương 57: Sinh khí

Đoạn Vân Thâm ngây người vài giây, sau đó muốn phát điên.

Đây có phải là vận mệnh không?!

Mới vừa rồi, mình vẫn còn là một thanh niên đầy chí khí, một thiếu niên trẻ trung, phong độ. Vậy mà bây giờ đột nhiên biến thành mẹ của một đứa trẻ chưa ra đời...

Trời xanh ơi, đây là giải thoát hay là trừng phạt vậy? Có phải không? Đúng không?
Sao mà đến nhanh vậy!!

Mới có bao lâu chứ! Đây chẳng phải là sáng nay mới...

Sao chỉ một lát sau trong bụng đã có gì đó rồi chứ??!

Tốc độ gì đây? Lên "tàu cao tốc" rồi à, nhanh đến thế sao?

Đoạn Vân Thâm trở tay nắm lấy cổ tay lão đại phu, ngăn không cho ông cụ rút tay về, cẩn thận nói: "Ta thấy tiên sinh không được nghiêm túc cho lắm, hay là ông xem lại một lần nữa đi?"

Cảnh Thước vừa nãy cũng hơi sững sờ trong chớp mắt, nhưng vì hắn quen không để lộ cảm xúc ra ngoài, nên không ai ở đó nhìn ra được.

Lúc này, Đoạn Vân Thâm đang nắm tay lão đại phu với bộ dạng "Ông mà dám nói ta có thai nữa là ta liều mạng với ông đấy!",

Cảnh Thước mới hoàn hồn lại. Hắn nắm lấy tay Đoạn Vân Thâm, gỡ tay cậu ra khỏi cổ tay khô gầy của lão đại phu.

Cảnh Thước cung kính nói: "Vậy phiền lão tiên sinh kê đơn thuốc."

Tên bạo quân này có lẽ cả đời này chưa từng khách sáo với đại phu như vậy. Nếu đám thái y trong Thái Y Viện mà thấy cảnh tượng hôm nay, chắc họ sẽ tự chọc mù mắt, thổ huyết ba thăng mà chết mất.
Nhớ năm xưa, họ đều từng phải đối mặt với kết cục "Trị không khỏi xxx thì cả nhà các ngươi phải chôn cùng!!".

Hạng Nhất Việt lúc này cũng hơi đờ đẫn. Ban đầu hắn cũng bị lời của lão đại phu làm cho sốc. Yêu phi đang yên đang lành sao tự nhiên lại có thai? Thật sự có thể có thai sao? Hóa ra chuyện Thái Hoàng Thái Hậu đưa thuốc tránh thai cho đàn ông trước đây không phải là do bà ta bị điên à?

Sốc xong rồi lại nghĩ lại – chuyện này chắc chắn là do thuật Vu Cổ thần kỳ của nước Nam Du!

Nước Nam Du đáng sợ thật, mọi chuyện đều có thể xảy ra!

Lúc này nhìn về phía Bệ hạ, sau khi biết được chuyện lớn như có con nối dõi mà vẫn có thể thong dong, bình thản đến vậy!
Hạng Nhất Việt cảm thấy mình vừa nãy quá khiếp sợ và ồn ào, bèn nén lòng lại, trở về với trách nhiệm của mình, bình tĩnh dẫn lão đại phu đi xuống kê đơn thuốc.


Thế là, những người bị hai chữ "thai nhi" làm cho choáng váng giờ chỉ còn lại Đoạn Vân Thâm.

Đoạn Vân Thâm nhìn vị lão đại phu kia quay lưng rời đi, hận không thể nhảy xuống giường ngay lập tức để nắm râu dê của ông ta giật xuống.

Chuyện này chắc chắn là có hiểu lầm gì đó!

Tuyệt đối không thể nào!

Thầy cô giáo dạy sinh vật cấp hai, cấp ba mà biết chuyện này thì sao?? Họ không đi phản đối à? Cái này là lầm đường lạc lối sự phát triển thể chất và tinh thần khỏe mạnh của thanh thiếu niên đó!!

Dù cho Đoạn Vân Thâm có nhìn lão đại phu với ánh mắt muôn vàn lưu luyến, không muốn rời đi thì cũng vô ích.

Cảnh Thước đang nắm chặt tay cậu. Lão đại phu đi theo Hạng Nhất Việt ra khỏi phòng, Hạng Nhất Việt còn chu đáo đóng cửa lại, đề phòng gió lùa vào làm cho "sản phụ" bị cảm lạnh nặng thêm.

Cảnh Thước siết tay Đoạn Vân Thâm, trên mặt tuy không có gì thay đổi, nhưng Đoạn Vân Thâm luôn cảm thấy lực nắm của hắn có chút quá mạnh – hơn nữa bản thân hắn có lẽ hoàn toàn không tự giác được.

Đoạn Vân Thâm cảm thấy tay mình đau quay đầu nhìn Cảnh Thước thì mới phát hiện Cảnh Thước dường như đang thất thần.

Ngươi thất thần cái gì chứ!

Người phải làm mẹ đâu phải là ngươi!!

Cái bộ dáng sợ đến ngây người này là sao?

Đoạn Vân Thâm khóc không ra nước mắt – đồ hồ ly tinh đáng ghét, quá đáng thật!
Tại sao người bị ép lại là ta, người chịu ấm ức là ta, mà người sinh con lại vẫn là ta??
Chẳng lẽ không có ai cảm thấy bất công sao? Trong tiểu thuyết đam mỹ không có ai khởi xướng chủ nghĩa bình đẳng công thụ sao? Mọi người cùng nhau chia sẻ hợp lý một chút không được à?

Cảnh Thước cuối cùng cũng hoàn hồn, nhìn vẻ mặt của ái phi nhà mình như có ngàn lời vạn tiếng khó kể xiết.

Cảnh Thước dừng một chút, lại không tự giác có chút căng thẳng, liền nói: "Có chỗ nào không thoải mái sao?"

Buổi sáng quả thực là hoang đường, quá không ổn rồi.

Đoạn Vân Thâm không nói gì, chỉ có nước mắt trong lòng chảy thành dòng: "Anh..."
Nghe đi, nghe đi! Ngữ khí cũng thay đổi rồi! Khi ta sáng nay chịu không nổi phản đối thì sao không thấy ngươi kiên nhẫn dịu dàng như vậy chứ?

Tình yêu của ngươi căn bản không phải dành cho ta, ngươi chỉ muốn ta sinh hồ ly con cho ngươi thôi!!

Đoạn Vân Thâm hít sâu một hơi, điều chỉnh cảm xúc, cố gắng giảng đạo lý với tên bạo quân này: "Mới sáng nay... ừm, buổi chiều liền khám ra... ừm, có phải, không đáng tin cậy lắm không? Ta thấy có thể có hiểu lầm gì đó."

Cảnh Thước nghe vậy dừng lại một chút, dường như bị sự đơn thuần của Đoạn Vân Thâm... ừm, làm cho không biết nên biểu cảm thế nào mới phải.

Ái phi nhà mình khi ngốc lên cũng thật đáng yêu.

Cảnh Thước khôi phục vẻ thong dong nói: "Vân Thâm trước đây lừa ta nói có thai, là dựa vào chuyện khi nào?"

Đoạn Vân Thâm: "?"

Đoạn Vân Thâm: "!"

À đúng rồi, trước kia cũng từng có mà.

Vậy ra đứa bé này không phải mới "định cư" sáng nay, mà là đã ở trong bụng từ rất lâu rồi sao?

Đoạn Vân Thâm lúc này lại nhớ lại khi xưa, lúc đi đón Cảnh Thước, cậu đã nói: "Ta đến đón ngươi để ngươi làm cha cho con ta"...

Đúng là miệng quạ đen!

Niềm hy vọng cuối cùng để tự lừa dối mình tan biến. Vẻ mặt Đoạn Vân Thâm thay đổi liên tục, cuối cùng cậu rụt người vào trong chăn, lấy chăn trùm kín đầu: "Ta không sống nổi nữa!"

"Ta không muốn làm mẹ nam, hức hức hức!!"

"Ta cảm thấy ta còn chưa sẵn sàng và cũng không thể chuẩn bị tốt được, a a a."


"Đạo diễn ơi,thay đổi kịch bản dùm đi!!"

Cảnh Thước bên ngoài nhẹ nhàng kéo chăn của Đoạn Vân Thâm, kéo hai cái không nhúc nhích, bèn hỏi: "Vân Thâm?"

Đoạn Vân Thâm: "..."

"Đừng gọi ta, Đoạn Vân Thâm đã chết rồi."

"Bây giờ cái người đang tồn tại kia, gọi là... gọi là 'mẹ của đứa bé'..."

"Hức."

"Sao số ta lại khổ thế này chứ, hức hức hức."

"Ta nhặt được một con hồ ly tinh lớn thế, đẹp thế, chỉ muốn ôm ấp hôn hít, cùng nhau sống đến già."

"Sao hắn lại khách sáo thế chứ, còn tặng ta một phần quà lớn đến vậy!"

"Cái món quà này có trả lại được không vậy???"

Đoạn Vân Thâm đột nhiên kéo mạnh chăn xuống, để lộ ra cái đầu tóc tai rối bù, bèn nói: "Bệ hạ, ta vẫn cảm thấy..."

"Chuyện này không thể nào! Ta nghi ngờ ông ta là lang băm, ta muốn tìm một đại phu khác xác nhận lại!!"

Lời nói đến bên miệng, Đoạn Vân Thâm nhìn khuôn mặt của con hồ ly tinh nhà mình, không biết sao, lời nói không thốt ra được, lại đành nuốt ngược vào trong.

Cảnh Thước: "Cảm thấy thế nào?"

Đoạn Vân Thâm khó khăn nói: "...Cảm thấy vết thương ở ngực ngươi không ổn, hay là cũng kê đơn thuốc đi?"

Cảnh Thước không thích uống thuốc, nhưng lúc này lại chiều chuộng nói: "Được."

Đoạn Vân Thâm: "..."

"Đồng ý dứt khoát như vậy, ngươi quả nhiên không yêu ta, ngươi chỉ muốn ta sinh hồ ly con cho ngươi thôi!"

Cảnh Thước hỉ nộ không lộ rõ ràng, bề ngoài cũng không nhìn ra điều gì. Mấy ngày tiếp theo, hắn vẫn như cũ cùng ăn cùng ngủ với Đoạn Vân Thâm, không nhắc đến chuyện con cái nữa, cũng không giống như những người mới làm cha, không hề có vẻ hớn hở muốn mở cửa sổ la to "Ta sắp làm cha rồi!".

Nhìn thoáng qua, gần như khiến người ta cảm thấy đứa bé này trong lòng Cảnh Thước rất tầm thường, dường như có hay không cũng chẳng khác biệt.

Với thái độ này của Cảnh Thước, Đoạn Vân Thâm vừa có chút kinh ngạc không biết cái vẻ mong con trước đó của Cảnh Thước là thật hay giả, lại vừa cảm thấy có vài phần an tâm.

Đoạn Vân Thâm cảm thấy mình sắp bị "Hội chứng rối loạn stress sau sang chấn thai kỳ" (thai kỳ PTSD). Hiện tại, cả ngày tâm trạng cậu đều lên xuống thất thường.
Có thể giây trước còn vui vẻ bưng một chén chè hạt sen long nhãn ăn ngon lành, giây sau Hạng Nhất Việt có thể không biết từ đâu nhảy ra giật lấy bát chè của cậu còn giảng đạo lý nói: "Người có thai không nên ăn long nhãn."

Đoạn Vân Thâm liền bực bội: "Một cái thân hình cao lớn thô kệch, vạm vỡ, tính cách bộc tuệch như lão gia, sao tự nhiên lại đột biến gen, ngày nào cũng phiền hơn cả bà mẹ già vậy!"

Hơn nữa, từ "có thai", "con cái" đã trở thành điểm chạm nổ chính xác của Đoạn Vân Thâm. Ai chạm vào là cậu lại "hừ" lên – cái "hừ" này là chỉ động vật họ mèo khi tức giận nhe răng rít hơi.

Có một Hạng Nhất Việt nóng ruột, sốt sắng làm đối trọng, vẻ mặt bình thản nhẹ nhàng của Cảnh Thước lại cực kỳ hợp ý Đoạn Vân Thâm. Ở bên Cảnh Thước lúc nào cậu cũng cảm thấy vô cùng thoải mái và vui vẻ.

Đoạn Vân Thâm chỉ là không nghĩ sâu hơn rằng, Hạng Nhất Việt trước đây vốn không hợp với mình, bây giờ kiêng kỵ thuật Vu Cổ thần kỳ, rốt cuộc có gan nào mà lại dám quản mình?

Hơn nữa, Hạng Nhất Việt không phải là người cẩn thận, trong nhà cũng chưa từng có người phụ nữ mang thai cần chăm sóc, vậy những điều kiêng kỵ khi mang thai đó rốt cuộc là ai nói cho hắn biết?

Dù sao thì Đoạn Vân Thâm bây giờ đều đi vòng quanh Hạng Nhất Việt, ngày thường không có việc gì thì trèo lên bàn ngắm hồ ly tinh nhà mình.

Cảnh Thước cũng mặc kệ cậu, lo việc đọc sách, chơi cờ của mình.

Bụng Đoạn Vân Thâm cũng không có phản ứng gì, những cái gọi là ốm nghén, ngực căng đau hay thèm ăn chua, Đoạn Vân Thâm đều không gặp. Cũng không biết là do thể chất cậu khác biệt, hay là những chuyện phiền toái đó chưa đến lúc ghé thăm.

Nhưng mỗi ngày ăn ngon bị ngắt quãng, trong lòng lại có chuyện buồn bực, dù cho ngày nào cũng ngắm hồ ly tinh nhà mình đẹp như tranh cũng không chữa được.

Mấy ngày trôi qua, Đoạn Vân Thâm không khỏi có chút héo hon, giống như một cái cây thiếu nắng thiếu nước vậy.

Cảnh Thước nhìn thấy xót lòng, dứt khoát quyết định rời kinh sớm hơn – ban đầu Đoạn Vân Thâm định chờ vết thương của Cảnh Thước lành hẳn rồi mới đi, dù sao đường xa mệt mỏi cũng không tiện dưỡng thương.

Cảnh Thước thì lo lắng vết thương của hắn còn chưa lành hẳn, ái phi của hắn đã buồn bực sinh bệnh trước mất rồi. Hơn nữa nếu bây giờ không tranh thủ thời gian ra ngoài chơi một trận, qua mấy tháng nữa, Đoạn Vân Thâm cũng sẽ không thích hợp với việc đi đường mệt nhọc nữa. Trước khi rời kinh, Hạng Nhất Việt còn đi giúp Đoạn Vân Thâm bắt hai thang thuốc dưỡng thai, nói là lo trước khỏi họa. Khi Đoạn Vân Thâm biết được, cậu lập tức buông lời đe dọa rằng mình sẽ dùng thuật Vu Cổ thần kỳ nguyền rủa hắn cùng mang thai sinh con.

Ai ngờ Hạng Nhất Việt nghe xong ngẩn người, sau đó tỏ vẻ mình thích con gái, mà con gái thì không thể khiến mình có thai – ngữ khí cực kỳ chính trực, chân thành và kiêu ngạo.

Đoạn Vân Thâm: "..."

Đoạn Vân Thâm lập tức buồn bực.

"Tất cả là do hồ ly tinh này gây ra mà!!"

"Hức."

Một bên là ái phi nhà mình, một bên là cấp dưới trung thành. Nhìn hai bên một mèo một chó sắp cắn nhau đến nơi, Cảnh Thước cũng không sốt ruột, thong thả xem trò vui, sau đó quay đầu dỗ dành ái phi rồi lại lén Đoạn Vân Thâm khen ngợi và an ủi Hạng Nhất Việt vài câu.

Ai đó hồi bé học bao nhiêu năm thuật trị quốc, đạo đế vương khi làm hoàng đế thì không dùng đến, sau khi không làm hoàng đế thì lại dùng tất cả để xử lý những chuyện gà bay chó sủa, lặt vặt này.

Khi rời kinh Đoạn Vân Thâm và Cảnh Thước ngồi trong xe ngựa, Hạng Nhất Việt cải trang thành người đánh xe ngựa, trên mặt đều đã ngụy trang.

Cổng thành dán mấy bức tranh truy nã của họ. Lính lệ thường hỏi chuyện, vén rèm xe ngựa lên đánh giá hai người trong xe.

Đoạn Vân Thâm vẫn là trang phục nam tử ngồi cùng Cảnh Thước trong xe ngựa. Người lính nhìn chằm chằm hai người một lúc lâu, ánh mắt cứ đảo quanh trên người Đoạn Vân Thâm. Trong ba người bị truy nã có một người có làn da hơi ngăm, tóc hơi xoăn – chẳng qua nhìn trang phục trên bức họa thì dường như là một nữ tử?

Người trên xe ngựa này rõ ràng là một người đàn ông.

Đúng lúc hắn đang do dự không biết nên báo cáo lên trên hay cứ thế bỏ qua, đột nhiên nghe thấy phía sau có một cô gái trẻ lớn tiếng nói: "Làm cái gì thế? Trong xe có mỹ nhân tắm rửa xong hay sao mà người phía sau không ra khỏi thành được? Quan gia muốn xem xe ngựa này có phải là kẻ có tiền muốn moi tiền thì nói thẳng đi, đừng có trì hoãn thời gian!"

Lúc này Cảnh Thước liếc mắt ra hiệu cho Hạng Nhất Việt, Hạng Nhất Việt hiểu ý, móc túi tiền ra lấy hai thỏi bạc cho vào tay người lính kia.

Lính canh ngẩn ra, bạc thế này ai mà không thích? Hơn nữa Đoạn Vân Thâm hôm nay ăn mặc giả dạng nam tử, hắn hơi cân nhắc một chút rồi nhận lấy bạc, phất tay ý bảo họ đi qua.

Đoạn Vân Thâm ra khỏi thành liền thở phào nhẹ nhõm một hơi, nói: "Ta còn tưởng hôm nay phải động thủ ở đây chứ."

Cảnh Thước thì vẫn thong dong: "Động thủ cũng không sao."

Đoạn Vân Thâm thầm nghĩ, "Phải, ngươi là người lợi hại nhất."

"Nhưng mà động thủ chẳng phải là hỏng việc sao? Số người giữ thành này đương nhiên không cản được Cảnh Thước và Hạng Nhất Việt, nhưng một khi tin tức họ ra khỏi thành được xác nhận, e rằng sẽ rất nhanh có quân truy đuổi, các trạm kiểm soát khác sau khi ra khỏi thành cũng sẽ trở nên nghiêm ngặt hơn, chẳng phải vô duyên vô cớ làm tăng thêm rất nhiều phiền phức sao?"

Đoạn Vân Thâm lúc này vén rèm cửa sổ xe ngựa nhỏ quay đầu lại nhìn, muốn xem cái cô gái vừa nãy gan lớn lên tiếng là trông như thế nào.

"Cái lá gan này không phải loại mỡ thông thường đâu, người ta vẫn nói dân không đấu được với quan, nghe giọng nói thì cô gái này có vẻ đanh đá xem ra có chút chống lưng."

Đoạn Vân Thâm thò đầu ra nhìn thì thấy một cô gái mặc áo choàng xám trắng hơi cũ, trên lưng đeo túi vải, trông có vẻ cũng muốn đi xa. Trang phục chuẩn mực, cũng không giống người đại phú đại quý.

Nhưng khuôn mặt thì lại thanh tú, mắt hạnh môi anh đào, không hề nhìn ra vẻ kiêu ngạo, lấn át khi nói chuyện vừa nãy.

Có lẽ vì vừa rồi cô gái đó đã trêu chọc đám quan binh quá đáng, nên lúc này bị quan binh kiểm tra đặc biệt kỹ lưỡng, gần như có ý định làm khó dễ.

Đoạn Vân Thâm lắc đầu rồi rụt vào trong xe ngựa, sau đó ngáp một cái.

Dạo gần đây cậu có chút dễ buồn ngủ, nhưng lại chết không chịu thừa nhận, kiên quyết không ngủ bù. Cứ như thể trong bụng cậu vốn dĩ không có con, một khi thừa nhận dễ ngủ thì sẽ có con vậy.

Cảnh Thước: "Mệt thì cứ ngủ đi."

Đoạn Vân Thâm lập tức ngồi thẳng người, oai nghiêm như Quan nhị gia: "Ta không mệt!"

Cảnh Thước: "..."

Đoạn Vân Thâm: "Ta thật sự không mệt!!"

Hạng Nhất Việt bên ngoài nói vọng vào: "Lão đại phu nói, ngủ đủ một chút thì thai nhi mới tốt."

Đoạn Vân Thâm: "????"

Đoạn Vân Thâm quả thực có tâm muốn đá một cước ra ngoài, đá Hạng Nhất Việt từ trên xe ngựa xuống gầm xe.

"Ngươi không nên ở trong xe mà nên ở dưới gầm xe mới đúng, ta nói cho ngươi biết!"

Cảnh Thước kịp thời lên tiếng, chuyển hướng sự chú ý của Đoạn Vân Thâm, nói: "Vân Thâm muốn đến địa điểm đầu tiên ở đâu?"

Đoạn Vân Thâm khựng lại.

"Ngươi mà hỏi chuyện này thì ta lại không mệt nữa rồi!"

Đoạn Vân Thâm lấy ra nửa tấm bản đồ của mình, kéo ra rồi ghé lại chỉ cho Cảnh Thước xem. Cậu nói là cách kinh thành không xa có một ngọn núi tên là Vọng Viễn Phong, trên núi có một ngôi chùa tên là Tiểu An Tự. Đây là điểm dừng chân đầu tiên của họ.

Tiểu An Tự tuy có chữ "Tiểu" trong tên, nhưng quy mô không nhỏ, có chút danh tiếng trên cả nước. Chỉ là Đoạn Vân Thâm vốn dĩ không có tình cảm đặc biệt với những thứ như chùa chiền, không định đi, vì chùa thường không có đồ ăn ngon, chỉ có đồ chay.

Sở dĩ đưa nơi đây vào kế hoạch, là vì nghe tiểu cẩu tử nói ở đó có cao tăng đắc đạo hơn nữa cầu bùa bình an rất linh nghiệm.

Đoạn Vân Thâm muốn đi cầu một lá bùa hộ mệnh hoặc bùa bình an cho Cảnh Thước, để thay thế cái bùa cũ.

Cái bùa cũ là một cái túi tiền được thêu bởi thêu nương mới vào nghề, bên trong đựng một lá hoàng phù. Sau này Cảnh Thước lại lấy lá hoàng phù ra và thay bằng tờ giấy ghi tên hắn và Đoạn Vân Thâm.

Vật đó Cảnh Thước vẫn mang bên người, khi bị trúng tên, thứ này trực tiếp bị máu thấm đẫm.

Bị nhốt trong thâm cung, khi Cảnh Thước hôn mê bất tỉnh, Đoạn Vân Thâm tìm thấy vật đó bị máu thấm đẫm trong quần áo của Cảnh Thước. Ý nghĩ đầu tiên trong lòng cậu lại là – "Thứ đồ không thành tâm quả nhiên không thể trông mong được."
Lại nghĩ đến trước kia khi Cảnh Thước bỏ tờ giấy ghi tên hai người họ vào, lúc đó Đoạn Vân Thâm cảm thấy khó chịu một cách khó hiểu, nên cậu luôn muốn làm cho Cảnh Thước một cái bùa mới, thật lòng thật dạ, vì vậy đã thêm Tiểu An Tự vào các điểm đến của mình.

Cảnh Thước nghe Đoạn Vân Thâm muốn đi chùa chiền, lại thấy vẻ mặt cậu dường như có chút thành kính, khẽ nhướng mày, hơi kinh ngạc: "Vân Thâm rất tin Phật sao?"

Đoạn Vân Thâm suy nghĩ một lát: "Không tin, nhưng ta có thể thử tin một chút."

Cầu một thứ để bảo bình an, có tính là tin không?

"Nếu tin nó lần sau có thể mang lại bình an cho ngươi, ta sẽ không ngại dâng hương khói cho Phật Tổ."

Cảnh Thước nhìn Đoạn Vân Thâm một lúc, nói: "Tin Phật không bằng tin ta."

Đoạn Vân Thâm: "???"

Một câu nói bất ngờ trực tiếp khiến Đoạn Vân Thâm sững sờ. Ngây người xong rồi lại nhìn vẻ mặt thong dong của Cảnh Thước, dường như hắn vừa nãy chỉ nói một câu tùy tiện.

Nhưng Đoạn Vân Thâm lại dựa vào kinh nghiệm nuôi hồ ly phong phú của mình, nếm ra một chút mùi vị không giống bình thường.

"Không phải chứ, hồ ly đẹp trai của ta, đến giấm của Phật Tổ ngươi cũng ăn à??"

Đoạn Vân Thâm một mặt cảm thấy kiểu ghen này quá lạ lùng, mặt khác lại không nhịn được trong lòng có chút vui vẻ.

Vui vẻ một lát lại bắt đầu cảm thấy: "Có phải mình suy nghĩ quá nhiều không? Biết đâu người ta chỉ đơn thuần cảm thấy mình lợi hại hơn Phật Tổ thôi?"

"Nhìn hồ ly tinh nhà ta xem, xinh đẹp như hoa, tài trí xuất chúng lại võ nghệ siêu phàm, vẫn luôn ngồi ở vị trí hoàng đế như vậy, biết đâu người ta thật sự từ tận đáy lòng nghĩ rằng 'Trong thiên hạ ta là số một, ông trời là số hai' cùng với 'Phật Tổ là cái thứ gì, có ta lợi hại bằng sao?'."

Cảnh Thước: "Sao lại nhìn ta như vậy?"

Đoạn Vân Thâm suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn quyết định ngồi lại bên cạnh Cảnh Thước, như đùa giỡn nói: "Sao lại 'tin Phật không bằng tin ngươi'?"

Câu nói này hỏi ra, người hiểu chuyện thì biết Đoạn Vân Thâm đang trêu chọc hồ ly tinh, người không hiểu thì lại tưởng cậu đang khiêu khích.

Cảnh Thước lúc này quả nhiên liền thay đổi sắc mặt, lạnh nhạt nói: "Vân Thâm đây là cảm thấy thần phật hư vô mờ mịt đáng tin hơn ta sao?"

Đoạn Vân Thâm: "????"

"Hồ ly tinh của ta hình như cảm xúc lại không đúng rồi..."

"Làm sao bây giờ, online chờ, gấp gấp!!"

Cảnh Thước thấy Đoạn Vân Thâm không nói tiếp, lại nguy hiểm mười phần mà "Hửm?" một tiếng.

Đoạn Vân Thâm trong lòng hối hận không ngừng, "Biết thế sớm mình đã không nên trêu chọc!"

"Tự mình rước họa vào thân rồi à?"

"Đáng đời!"

Hạng Nhất Việt nghe động tĩnh trong xe ngựa, không thèm liếc mắt một cái, ở bên ngoài xe ngựa phân bua nói: "Nương nương nói như vậy, không khỏi quá làm tổn thương Bệ hạ. Thần phật mênh mông hư ảo, Bệ hạ đối Nương nương như thế, Nương nương lại..."

Đoạn Vân Thâm: "Câm miệng!"

"Ta thấy thuật Vu Cổ của nước Nam Du vẫn chưa đủ thần kỳ, nên không dọa được ngươi! Ngươi có phải muốn vào danh sách đen tình địch của ta không?! Có phải không?"

"Cái tình huống này mà ngươi còn đổ thêm dầu vào lửa, ta thấy ngươi chính là muốn nhìn ta và Bệ hạ nhà ngươi cãi nhau!"

Hạng Nhất Việt thì thật sự cảm thấy thần phật không bằng Bệ hạ nhà mình. Thần phật sẽ cả ngày để ý kiêng cữ khi mang thai và nhắc nhở liên tục sao? Thần phật sẽ đưa y đi du sơn ngoạn thủy mà không cần lo lắng chút nào sao?

Cái yêu phi này đang ở trong phúc mà không biết phúc, lại dám còn tơ tưởng đến thần phật.

Sự đáng yêu của kẻ trung thành ngu ngốc chính là ở chỗ, bị chính chủ tử của mình hãm hại một phen rồi mà vẫn còn giúp chủ tử chữa cháy.

Những việc nhắc nhở kiêng cữ gây ghét đó, Cảnh Thước rõ ràng đều để hắn làm.

Đoạn Vân Thâm bị Hạng Nhất Việt thêm một đòn, trực tiếp bị đóng đinh vào cột "kẻ tồi", phảng phất như một kẻ đểu cáng lừa dối tình cảm, ăn cháo đá bát, hưởng thụ sự tốt đẹp của Cảnh Thước, vậy mà còn muốn đi thông đồng Phật Tổ để tăng điểm thiện cảm.

Quả thực không thể tha thứ!

Đoạn Vân Thâm ngồi trong xe ngựa, không biết nên bày tỏ nỗi lòng mình thế nào.

Cảnh Thước dùng một ánh mắt thản nhiên, thong dong nhìn Đoạn Vân Thâm, chờ cậu mở miệng.

Đoạn Vân Thâm: "..."

"Được! Ngươi lợi hại hơn Phật Tổ!"

"Ta sai rồi! Được rồi chứ?"

"Ấu trĩ không? Tự ngươi nói xem, có ấu trĩ không??"

"Phật Tổ làm kẻ thứ ba giữa chúng ta, chính Phật tổ có biết không? Ta còn tính đi thỉnh Phật tổ phù hộ ngươi đó!"

"Phù hộ cái gì mà phù hộ! Nhà nào có kẻ thứ ba lại đi phù hộ chính thất? Ngươi tự mình trêu chọc cái hệ thống kia ta còn chưa tính sổ với ngươi đâu!"

Đoạn Vân Thâm bị nhìn chằm chằm một lúc lâu, mặc dù mình không làm chuyện gì hổ thẹn, nhưng cứ bị nhìn chằm chằm như vậy thì lại cảm thấy hổ thẹn vô cùng.

Đừng hỏi, hỏi là do khí chất trời sinh nó thế.

Đoạn Vân Thâm lúc này ghé sát vào hôn "chụt" một cái lên môi Cảnh Thước: "...Ta, ta ngủ một lát."

Trên xe ngựa không thể nằm yên, lúc này Đoạn Vân Thâm chỉ có thể dựa vào người Cảnh Thước, nhắm mắt lại rồi ngủ thiếp đi theo tiếng xe ngựa lắc lư.

Cậu lo mình ngủ quá say, đến khi xe ngựa dừng lại ở thị trấn nhỏ dưới chân núi, vào khách sạn tìm chỗ nghỉ mà Đoạn Vân Thâm vẫn chưa tỉnh dậy. Cảnh Thước trực tiếp bế cậu vào phòng, đặt cậu nằm xuống rồi đắp chăn.

Thị trấn nhỏ này gần kinh thành, cũng tương đối giàu có và đông đúc. Cửa sổ khách đ**m không mở, nhưng có thể nghe thấy tiếng rao hàng dưới phố, cả tiếng trẻ con chạy nhảy.

Khi Đoạn Vân Thâm tỉnh dậy, cậu thấy Cảnh Thước đang ngồi bên cửa sổ viết chữ. Có lẽ vì sợ tiếng mở cửa sổ quá lớn làm Đoạn Vân Thâm thức giấc, nên hắn thậm chí không mở cửa sổ, ánh sáng có chút không đủ.

Nhưng Đoạn Vân Thâm nằm trên giường nhìn sang vẫn cảm thấy cảnh đẹp ý vui, hồ ly tinh nhà mình đương nhiên nhìn thế nào cũng đẹp. Trước kia giữa lông mày của hắn ngưng tụ sát khí như ngàn năm không tan, bây giờ nhìn thì lại bình thản hơn rất nhiều.

Chỉ là...Hắn đang viết gì vậy?

Đoạn Vân Thâm đã bị Cảnh Thước lừa liên tiếp mấy lần, lúc này gần như thành chim sợ cành cong. Nhìn thấy thế lòng chợt giật nảy lên, liền bắt đầu nghĩ, "Con hồ ly tinh này sẽ không lại đang viết di chúc đấy chứ?"

Đoạn Vân Thâm: "..."

"Mình thử một lần xem hắn có chột dạ không."

Đoạn Vân Thâm ho khan một tiếng, sau đó ngồi dậy.

Cảnh Thước lúc này nhìn qua: "Tỉnh rồi à?"

Đoạn Vân Thâm còn chưa kịp "Ừm" một tiếng, liền thấy Cảnh Thước đặt bút xuống, nhìn như tùy tiện nhưng lại gấp tờ giấy lại, kẹp vào một cuốn sách bên cạnh.

Đoạn Vân Thâm: "..."

"Hắn chột dạ thật!!"

"Ngươi viết cái gì mà không dám cho ta xem, còn muốn giấu đi!"

Cảnh Thước: "Có muốn xuống dưới đi dạo một chút không? Vừa nãy nghe dưới phố náo nhiệt lắm."

Đoạn Vân Thâm: "..."

"Ta không đi, ngươi viết gì, ngươi cho ta xem một cái!"

Đoạn Vân Thâm xuống giường, đi thẳng đến bàn viết, vươn tay định lấy cuốn sách mà Cảnh Thước vừa kẹp giấy vào.

"Ngươi xong rồi, ta nói cho ngươi biết!"

"Chuẩn bị đối mặt với bão táp đi!!"

"Hôm nay ta nhất định phải lột lông hồ ly của ngươi!!"

Đoạn Vân Thâm vươn tay đi lấy cuốn sách, kết quả khi đầu ngón tay cậu vừa mới chạm vào bìa sách, cuốn sách đã bị Cảnh Thước rút ra.

Đoạn Vân Thâm: "?"

"Ngươi còn dám giật lại? Ngươi còn dám giật lại???"

"Ngươi chính là đang chột dạ!"

Đoạn Vân Thâm vươn tay đi giật, Cảnh Thước cầm cuốn sách đưa ra xa hơn một chút, Đoạn Vân Thâm đương nhiên không lấy được.

Đoạn Vân Thâm cố gắng với tay, nhưng vẫn không tới.

Cảnh Thước cầm sách vươn dài cánh tay, vẻ mặt vẫn thản nhiên, thong dong như thể đang đùa giỡn nói: "Vân Thâm làm gì vậy?"

Đoạn Vân Thâm không mắc lừa, cảm giác nguy hiểm bùng nổ: "Ngươi viết cái gì?"

Cảnh Thước thong dong nói: "Tâm Kinh."

Đoạn Vân Thâm: "..."

"Ta tin ngươi mới là lạ! Ngươi là hồ ly tinh giả dối!!"

"Có phải là di chúc không???!"

Đoạn Vân Thâm: "Đưa đây, ta xem một cái."

Cảnh Thước nhìn Đoạn Vân Thâm, đồng tử mơ hồ như đang cười, ý tứ rất rõ ràng – không đưa.

Đoạn Vân Thâm: "Ngươi tin không, ta sẽ giận cho ngươi xem? Đưa cho ta."

Cảnh Thước dừng một chút, ý cười càng thêm rõ ràng, vẫn dùng ngữ khí thản nhiên nói: "Vậy cứ giận cho ta xem."

Đoạn Vân Thâm: "..."

"Không được rồi."

"Hồ ly tinh lại biết cách chọc giận rồi à?"

Đoạn Vân Thâm thật sự tức giận cho Cảnh Thước xem.

"Đồ không phải người!"

"Hoàn toàn không có nhân tính!"

"Nuôi một con hồ ly từ hoang dại thành gia đình đâu có dễ dàng gì, chỉ cần không cẩn thận là con hồ ly này sẽ được cưng chiều mà kiêu ngạo! Đại hồ ly à, ngươi có lỗi với ba ba đã lo lắng cho ngươi!"

Đoạn Vân Thâm tức giận đến nỗi xuống lầu ăn ba bát cơm, không nói với Cảnh Thước một chữ nào.

Ăn cơm xong lại no nê ợ hơi rồi đi dạo một vòng.

Đoạn Vân Thâm đã rất lâu không được hưởng thụ thú vui tản bộ sau bữa ăn như thế này. Cảnh Thước cứ đi bên cạnh cậu khoảng cách không xa không gần, vừa vặn hai ba bước chân.

Ăn cơm xong trời đã chạng vạng tối, lúc này trên đường phố thị trấn nhỏ đã lên đèn lồng.

Không bằng những dịp lễ tết, khi phố xá ban đêm vẫn còn náo nhiệt, tấp nập. Nhưng lúc này trên đường cũng không quá vắng vẻ, thỉnh thoảng vẫn có thể bắt gặp hai ba tiểu thương chưa về.

Đoạn Vân Thâm đi được một lát thì gặp ba bốn đứa trẻ chạy loạn xạ. Có một đứa trẻ vừa chạy vừa quay đầu lại nhìn những đứa khác, không chú ý nên đâm thẳng vào chân Đoạn Vân Thâm.

Đứa trẻ đó còn chưa cao đến eo Đoạn Vân Thâm, người nhỏ, đâm vào cũng không có lực mấy. Đoạn Vân Thâm thì không sao, nhưng đứa bé đó lại bị đâm lùi về sau hai bước, ngã ngồi bệt xuống đất, hơi giật mình ngẩng đầu nhìn Đoạn Vân Thâm. Đoạn Vân Thâm sững sờ.

"Nó sẽ không khóc chứ nó sẽ không khóc chứ nó sẽ không khóc chứ?"

Đứa trẻ kia nhìn một lúc, mím mím môi, rồi "Oa a a a ——"

"...Tuyệt vời."

"Cái điệu này, không biết có phải là màn mở đầu của kinh kịch không."

"Giọng còn trẻ mà hay ghê."

Đoạn Vân Thâm ngồi xổm xuống, nhấc đứa trẻ lên vỗ vỗ bụi bám trên người nó: "Đừng khóc."

Đứa trẻ: "Ngươi đánh ta —— ô ô oa ——"

Đoạn Vân Thâm: "?????"

"Chỉ vỗ vỗ bụi thôi mà!"

"Ngươi đừng gào nữa! Ta thật sự chỉ vỗ bụi thôi!!"

Đứa trẻ kia khóc càng lúc càng hăng say, mắt thấy ánh mắt của người lớn xung quanh đều nhìn lại.

Đoạn Vân Thâm: "..."

Cảnh Thước lúc này đi tới, cũng cùng nhau nửa ngồi xổm xuống.

Đoạn Vân Thâm quay đầu nhìn Cảnh Thước, trong mắt không tự giác mang theo vẻ cầu cứu – "Ngươi nói ta bây giờ mà cùng đứa bé này đối mặt khóc, có thể dọa nó sợ không?"

Cảnh Thước nhìn về phía đứa bé kia, thản nhiên nói: "Không khóc thì sẽ mua đồ ăn ngon cho ngươi."

Đứa trẻ: "..."

Đứa trẻ đó lập tức im bặt, nhìn Cảnh Thước nói: "Ngươi nói thật nhé, lừa người là chó con đấy!"

Đoạn Vân Thâm ngẩn ngơ.

"Diễn biến thế này ư?"

Cảnh Thước nhìn về phía Đoạn Vân Thâm: "Nó lừa ngươi đấy."

"Ngã xuống đất nửa ngày không khóc, nhìn ngắm trang phục của Đoạn Vân Thâm xong mới bắt đầu gào. Đứa trẻ này tinh quái thật."

Đoạn Vân Thâm vẻ mặt hoang mang.
"Không phải, ta bị một đứa trẻ ăn vạ sao??"

"Hơn nữa bị ăn vạ mà ta còn không nhìn ra??

"Không phải, vị Bạo Quân tiên sinh này, ngươi quanh năm ở trong cung, làm sao mà biết được mấy kịch bản kiểu này??"

"Ngươi như vậy làm ta trông thật không thông minh!"

Cảnh Thước đứng dậy sau đó kéo Đoạn Vân Thâm một cái.

Đứa trẻ kia sợ hai người coi tiền như rác này chạy mất, đứng giữa hai người họ, nắm lấy gấu áo Đoạn Vân Thâm – vốn dĩ nó cũng muốn kéo gấu áo Cảnh Thước, nhưng Cảnh Thước trông lạnh lùng hơn Đoạn Vân Thâm nhiều. Tìm lợi tránh hại là bản tính, ngay cả trẻ con cũng nhìn ra được ai dễ gần hơn... Hay nói cách khác, ai dễ bắt nạt hơn.

Đoạn Vân Thâm nhìn đứa trẻ nắm lấy gấu áo mình không buông, vẻ mặt sợ mình chạy mất, bèn thành thật nói: "Ta không mang theo bạc trên người."

Lời này vừa nói cho đứa trẻ nghe, vừa nói cho Cảnh Thước nghe.

Cảnh Thước lại ra vẻ chuyện không liên quan đến mình, nói: "Vậy phải làm sao bây giờ, ta thì có mang theo một ít, chỉ là Vân Thâm còn đang giận ta."

Đoạn Vân Thâm: "???"

"Ta...?"

"Hồ ly tinh này sao lại thế này?"

"Ta còn có phải là bảo bối thân yêu nhà ngươi không? Ngươi lại đối xử với ta như vậy?"

Đoạn Vân Thâm muốn buông lời cay độc nói rằng mình sẽ mang theo đứa bé, tự mình về khách đ**m lấy tiền!

Nhưng vấn đề là – khách đ**m của cậu cũng không có tiền.

Lúc trước khi rời cung Đoạn Vân Thâm có thu thập đồ đạc lặt vặt nhưng sau đó bị hồ ly tinh đốn mạt này chọc tức, quay đầu lại đi đón hắn, đồ đạc lặt vặt đều vứt hết rồi.


Suốt thời gian này, mọi chi tiêu đều do Cảnh Thước lo.

Đoạn Vân Thâm nhìn đứa trẻ con, thành thật nói: "Ta không có bạc, ai hứa mua cho ngươi thì ngươi hỏi người đó mà đòi."

Đứa trẻ ngẩng đầu nhìn thoáng qua Cảnh Thước – trực giác mách bảo nó, người này thật sự không dễ chọc.

Đứa trẻ quay đầu lại tiếp tục bắt nạt Đoạn Vân Thâm: "Vị ca ca này chẳng phải nói hắn có sao, ngươi tìm hắn mà đòi."

"Ca ca?"

"Gọi thân thiết như vậy làm gì??"

Lúc này vừa vặn thấy đằng xa có một người bán kẹo hồ lô, đứa trẻ kia nắm gấu áo Đoạn Vân Thâm: "Cái kia, cái kia, ta muốn ăn cái kia!"

Đoạn Vân Thâm nhìn Cảnh Thước – "Này, nghe thấy không, nó muốn ăn cái kia!"

Cảnh Thước ra vẻ "Cái gì?"

Đứa trẻ thấy hai người này ý kiến bất đồng có chút hoảng, sợ cây kẹo hồ lô của mình bay mất.

Lúc này, nó nắm gấu áo Đoạn Vân Thâm lắc qua lắc lại, làm nũng nói: "Ca ca —— ngươi vừa nãy đụng vào ta, ta ngã đau lắm ——"

"Mịa! Là ngươi đụng vào ta!!"

Nhưng đứa trẻ này đột nhiên đổi chiến lược, chuyển sang bán sự đáng yêu. Đoạn Vân Thâm cũng ngại nói thẳng như vậy: "Ta thật sự không mang bạc."

Đứa trẻ: "Nhưng hắn mang theo!"

Đoạn Vân Thâm phản xạ có điều kiện muốn nói "Ta với hắn không thân", nhưng lời nói còn chưa thốt ra, cậu thấy câu đó có vẻ hơi quá đáng, bèn nuốt xuống.

Đoạn Vân Thâm đưa cái bàn tay nhỏ của đứa trẻ lên quần áo Cảnh Thước: "Hắn mang theo, ngươi lay hắn đi."

Đứa trẻ buông quần áo Cảnh Thước ra, quay lại tiếp tục lay Đoạn Vân Thâm: "Ta mấy ngày rồi không ăn cơm, ca ca, ta đói lắm ——"

Đoạn Vân Thâm: "..."

"Ngươi nhìn xem cái khuôn mặt nhỏ nhắn mũm mĩm này của ngươi đi, đây gọi là mấy ngày không ăn cơm à?"

"Người mấy ngày không ăn cơm thì phải muốn ăn màn thầu, ai lại muốn ăn kẹo hồ lô!"

Đoạn Vân Thâm nhéo một cái vào mặt đứa trẻ: "Tuổi còn nhỏ mà mặt đã dày rồi đấy."

Đứa trẻ: "Muốn ăn ——"

Cảnh Thước nhìn Đoạn Vân Thâm và đứa trẻ cãi cọ, không hề xen vào, ung dung tự tại mà nhìn.

Đoạn Vân Thâm: "Ta thật sự, thật sự không mang tiền."

Đứa trẻ: "Ta thật sự, thật sự đói lắm ——"

Đoạn Vân Thâm bất đắc dĩ, ngẩng đầu nhìn Cảnh Thước.

Cảnh Thước nhắc nhở nói: "Ngươi còn đang giận ta mà."

"Ta..."

"Ta giận thì không thể tiêu tiền của ngươi sao?"

Đoạn Vân Thâm đứng dậy vươn tay: "Đưa túi tiền cho ta."

Cảnh Thước ngoan ngoãn đưa túi tiền cho Đoạn Vân Thâm.

Đoạn Vân Thâm: "..."

Đoạn Vân Thâm dắt đứa trẻ qua, mua cho nó năm sáu xiên kẹo hồ lô. Quả sơn tra to lớn bọc trong lớp vỏ đường đỏ trong suốt, trên vỏ đường còn rắc hạt mè trắng.

Đứa trẻ cầm kẹo hồ lô cười khúc khích. Thấy Đoạn Vân Thâm cứ nhìn chằm chằm cây kẹo của mình, đứa trẻ còn rất hào phóng chia cho Đoạn Vân Thâm một xiên.

Đoạn Vân Thâm: "..."
"Đồ nhóc con ngươi tỉnh táo lại đi, kẹo hồ lô trong tay ngươi đều là ta mua cho ngươi đó."

Đứa trẻ: "Chỉ có thể cho ngươi một xiên thôi, ta còn muốn chia cho bạn bè nữa."

Đoạn Vân Thâm chuẩn bị nhận lấy, đồng thời không nhịn được mở chế độ giáo dục: "Ăn vạ không tốt, lần sau đừng làm như vậy."

Đứa trẻ: "Ăn vạ là gì?"

Đoạn Vân Thâm: "Hành vi vừa rồi của con gọi là ăn vạ."

Đứa trẻ nhăn mày lại, thu xiên kẹo hồ lô định chia cho Đoạn Vân Thâm về. Đoạn Vân Thâm chỉ kịp chạm đầu ngón tay vào xiên tre.

Đứa trẻ: "Là ngươi đâm ta trước!"

Đoạn Vân Thâm: "Rõ ràng là ngươi đâm ta!"

Đứa trẻ: "Ngươi còn đánh ta nữa!"

Đoạn Vân Thâm: "???"

Đứa trẻ trợn mắt nhìn Đoạn Vân Thâm một lát, sau đó chạy cộp cộp cộp đến đưa xiên kẹo hồ lô vốn định chia cho Đoạn Vân Thâm cho Cảnh Thước.

Đưa xong còn không quên quay đầu lại lè lưỡi về phía Đoạn Vân Thâm, rồi chạy mất.

Đoạn Vân Thâm: "..."

"Người hiền bị người khinh, kẹo hồ lô của ngươi là ta mua, ta mua đó!!"

"Còn nữa, tự nhiên thân thiết với hắn như vậy làm gì?"
"Hai người các ngươi quen biết nhau sao, mà đã bắt đầu rắn chuột một ổ để chọc tức ta rồi?"

Cảnh Thước có chút buồn cười, nhưng vì lo ái phi nhà mình xù lông, hắn đành nhịn xuống. Hắn đi tới, đưa cây kẹo hồ lô trong tay cho Đoạn Vân Thâm.

"Không thèm!"

Đoạn Vân Thâm cầm túi tiền, tự mình mua cho mình một xiên.

Đoạn Vân Thâm cắn một miếng làm vỡ lớp vỏ đường của quả sơn tra, giật cái kẹo hồ lô trên cùng xuống, hung hăng nhai nát lớp vỏ đường.

Cảnh Thước: "Kẹo hồ lô nên ăn ít thôi."

Đoạn Vân Thâm ra vẻ khiêu khích: "Sao?"

Cảnh Thước không nói tiếp, chỉ nói đến điểm dừng. Kẹo hồ lô sơn tra không tốt lắm cho người mang thai.

Nếu Cảnh Thước mà nói ra điều đó, Đoạn Vân Thâm lập tức có thể xù lông, đại khái sẽ là – "Ngươi quả nhiên chỉ nghĩ làm ta sinh hồ ly con cho ngươi!"

Nhưng Cảnh Thước nói một cách mơ hồ, chỉ nói đến điểm dừng, ngược lại làm Đoạn Vân Thâm trong lòng một cách khó hiểu mà có vài phần kiêng kỵ với kẹo hồ lô. Cậu chỉ cắn hai viên rồi không ăn nữa, chỉ cầm trên tay.

Hai người song song cùng nhau đi về hướng khách đ**m đang ở.

Đoạn Vân Thâm vốn dĩ là người giận dỗi không quá ba phút. Cậu bắt đầu nghĩ Cảnh Thước viết chắc chắn là di chúc, lại liên hệ đến chuyện cũ, cảm thấy trong đầu tức giận đến ầm ầm vang lên.

Lúc này bị đứa trẻ vô lý, mặt dày kia làm trò, cái sự khó chịu trong lòng đã vơi đi quá nửa.

Khi cơn giận qua đi, nghĩ lại lại cảm thấy mình khó hiểu.

"Không nhất định đó là di chúc, vạn nhất tên bạo quân này là tự chuẩn bị đường lui để đề phòng vạn nhất, không muốn cho quá nhiều người biết thì sao?"

Nghĩ như vậy, Đoạn Vân Thâm không tự giác có chút hối hận, bèn tìm lời để nói hỏi: "Ngươi sao không ăn? Trong cung không có cái này chứ."

Cảnh Thước: "Ta không mấy thích ăn mấy thứ này."

Đoạn Vân Thâm nhớ ra, mẫu phi của Cảnh Thước từng đưa điểm tâm cho hắn suýt chút nữa lấy mạng hắn, Phật Thủ Tô trở thành cấm kỵ, các loại điểm tâm khác hắn cũng không thích chạm vào.

"...Mình đúng là vô địch, muốn hòa hoãn không khí, kết quả lại dẫm trúng một cách chính xác."

Đoạn Vân Thâm suy nghĩ một lát, móc túi tiền ra trả lại: "Ngươi ra ngoài mang nhiều thế này, cẩn thận gặp phải cướp bóc."

Cảnh Thước nhìn về phía Đoạn Vân Thâm.

Đoạn Vân Thâm: "..."

"Đúng, hôm nay cướp bóc chính là ta!"

"Giật một chút thì sao? Có vấn đề gì không? Không thể giật sao??"

"Hơn nữa, chính ngươi đưa cho ta mà!"

"Ngươi ngoan ngoãn đưa cho ta như vậy thì có thể gọi là 'giật' sao? Cái này ta gọi là 'lấy' một cách đường đường chính chính!"

"Không nhận thì thôi."

Đoạn Vân Thâm thu túi tiền lại nhét vào người mình: "Tiền của hồ ly chính là tiền của ta!"

Khi hai người về đến khách đ**m, Hạng Nhất Việt vẫn đang đợi họ. Cảnh Thước đã dặn Hạng Nhất nếu có việc gì thì không cần đợi họ, Hạng Nhất Việt gật đầu nói "Vâng", nhưng ánh mắt lại cứ đảo quanh trên những cây kẹo hồ lô trên tay Cảnh Thước và Đoạn Vân Thâm.

Đoạn Vân Thâm thì không sao, nhưng Cảnh Thước cầm thứ này thật sự có chút không thoải mái.

Hạng Nhất Việt nhìn thấy thì ngẩn người ra. Cảnh Thước nhận ra ánh mắt của Hạng Nhất Việt dứt khoát đưa cây kẹo hồ lô trong tay cho hắn.

Hạng Nhất Việt: "..."

Hạng Nhất Việt cầm lấy kẹo hồ lô, càng không dám đáp lời. Nhưng là ban thưởng của Bệ hạ, lại không tiện không nhận. Chỉ có thể nhận lấy và cầm trên tay.

Đoạn Vân Thâm vừa thấy, "Vừa đúng lúc!"
Xiên kẹo hồ lô trong tay cậu cũng không muốn ăn, bèn đưa luôn cho Hạng Nhất Việt, còn nói nếu ghét bỏ mình đã ăn hai viên thì có thể vứt đi.

Hạng Nhất Việt: "????"

Hạng Nhất Việt giơ hai xiên kẹo hồ lô lên...

Hắn vẫn còn đờ đẫn nhìn Bệ hạ và yêu phi bước lên lầu.

Đoạn Vân Thâm thật sự không giữ được mối thù qua đêm với Cảnh Thước. Đoạn Vân Thâm nghĩ thoáng ra cũng chẳng còn gì, tối hôm đó cậu vẫn rúc vào lòng Cảnh Thước ngủ rất ngon lành.

Cảnh Thước thì ôm Đoạn Vân Thâm mà không ngủ được. Hắn cảm thấy có chút ái ngại. Hắn biết rõ ái phi nhà mình yêu thích đồ ăn đến mức nào, nhưng chỉ vì có con của mình, đột nhiên lại phải kiêng khem rất nhiều thứ, ngay cả kẹo hồ lô cũng không được ăn nhiều. Cảnh Thước ôm Đoạn Vân Thâm, bỗng nhiên cũng có những ý nghĩ mà Đoạn Vân Thâm đã từng nghĩ trước đó: "Nếu hắn có thể giúp chia sẻ một chút thì tốt biết mấy. Hắn thì không sợ kiêng khem cũng không sợ đau. Con cứ từ từ lớn lên trong cơ thể ái phi là được, những nỗi đau đó hắn có thể tự mình gánh chịu."

Sáng sớm ngày hôm sau, khi Đoạn Vân Thâm tỉnh dậy, Cảnh Thước đã thức rồi, vẫn ngồi bên cửa sổ viết gì đó.

Đoạn Vân Thâm: "..."

"Tờ giấy kia của ngươi có phải có không gian trùng điệp không? Viết cái gì mà mãi không xong vậy?"

"Ngươi viết thì cứ viết đi, đừng để ta nhìn thấy nữa chứ!"

"Lòng gan cồn cào!"

Cảnh Thước thấy Đoạn Vân Thâm tỉnh dậy, lần này lại không che giấu, ngược lại còn cười nói: "Vân Thâm có muốn lại đây xem không?"

Lời tác giả muốn nói: Sơn tra và long nhãn đối với thai phụ nên ăn ít, thông tin này lấy từ Baidu. Cụ thể có phải là khoa học giả mạo hay không thì rất khó nói. Ăn ít để đề phòng là tốt nhất.



Bệ Hạ Vì Ta Làm Minh Quân
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bệ Hạ Vì Ta Làm Minh Quân Truyện Bệ Hạ Vì Ta Làm Minh Quân Story Chương 57: Sinh khí
10.0/10 từ 16 lượt.
loading...