Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật!
Chương 97: Thành phố B
Chương 49: Giải trí đến chết22 - Vật phẩm liên quan đến vợ (1)
Khi tầm nhìn bị che khuất, mọi giác quan khác bỗng trở nên nhạy bén hơn gấp bội.
Đàm Gian ngửi thấy trong không khí phảng phất mùi gỗ mục dần, trong tay vẫn cầm chặt nửa trang giấy cũ nát, khuôn mặt trắng nõn phần lớn bị tấm lụa đen che phủ, chỉ lộ ra đôi môi đỏ thẫm còn vương chút ẩm ướt.
Đầu ngón tay em siết chặt, mảnh lụa dọc theo gò má trượt xuống.
Trang giấy trong tay vốn đã úa vàng, chẳng biết từ lúc nào lại biến thành một tấm áp phích mới tinh, hình ảnh trên đó sắc nét đến từng chi tiết.
Đàm Gian mím môi, từ từ mở tấm áp phích ra.
Gương mặt của chàng trai ở vị trí trung tâm dần trở nên rõ ràng – một khuôn mặt đẹp đến mức mang theo nét tà khí, đôi mắt vàng kim rực rỡ như ánh mặt trời khiến người ta khó có thể rời mắt.
"Kính mời quý khách đến rạp xiếc Barnum vào lúc tám giờ tối nay. Đoàn trưởng Crofit sẽ mang đến cho mọi người một màn trình diễn kỳ diệu chưa từng có!"
Đàm Gian cụp mắt, tiếp tục đọc những dòng chữ nhỏ bên cạnh tấm áp phích.
"Quý vị sẽ được chứng kiến màn trình diễn ngọn lửa tuyệt diệu của Đứa Con Quỷ Dữ, cùng với thành viên mới của Rạp xiếc Barnum – dũng sĩ đến từ phương Đông thần bí: Đàm Gian!"
Bất ngờ nhìn thấy tên mình trên tấm áp phích kỳ lạ này, biểu cảm trên khuôn mặt Đàm Gian thoáng khựng lại. Em mở rộng tờ áp phích ra thêm một chút, nơi góc bị rách, một vết máu sẫm màu nổi bật đến kỳ lạ.
Đàm Gian cau mày, lật ngược tờ áp phích lại.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy mặt sau, đôi mắt màu hổ phách của em khẽ mở lớn.
Trên tờ giấy nhỏ bé ấy, chi chít những dòng chữ viết bằng máu, mùi tanh nồng nặc còn chưa kịp khô.
Tựa như một người đáng thương chìm đắm trong đau đớn, không nơi trút bỏ bi ai, chỉ có thể vô vọng lặp đi lặp lại những dòng nhật ký trên tờ giấy này.
"Trên người tôi cắm đầy ống dẫn, mặc cho khán giả hút cạn niềm vui."
"Đau đớn quá... đau đớn quá... Tôi không thể bị thương, cũng chẳng thể chết đi. Tôi là Đứa Con Quỷ Dữ, nơi này chính là địa ngục của tôi. Ngày qua ngày, tôi cứ thế lặp lại vở bi kịch nhàm chán này."
"Mọi người đều đang cười. Sao bọn họ lại vui vẻ đến vậy?"
"Tôi cũng muốn vui vẻ... Trong vở kịch 'Bloody Mary' có một phân cảnh, nếu đổ đầy máu vào bồn tắm, ác quỷ sẽ xuất hiện để g**t ch*t mình. Nếu tôi viết kín máu lên tấm áp phích này, liệu ác quỷ có đến giết tôi không?"
"— Nhưng trong vở kịch này, căn bản chẳng hề có dũng sĩ."
"Nếu tôi không thể chết, vậy thì... ít nhất, hãy để tôi được vui vẻ một chút đi."
Chữ viết trên tấm áp phích được dùng loại hoa văn tinh xảo, đường nét mềm mại gọn gàng, nhưng khi hệ thống dịch xong, tờ giấy mỏng manh này lại trở nên đáng sợ lạ thường.
Sau những dòng nhật ký ấy, ai đó đã điên cuồng lặp đi lặp lại hai chữ "Vui vẻ", kín cả mặt giấy.
Đàm Gian hít sâu một hơi. Ngay trước khi rời đi, người phục vụ đeo mặt nạ lông vũ trắng đã nhét vào tay trái của em thứ gì đó.
Tay kia của em vẫn bị buộc chặt vào góc lồng sắt đen, dải lụa mỏng màu hồng phấn lòe loẹt càng làm nổi bật cổ tay trắng trẻo mong manh.
Không có thời gian để cởi trói, em chống một tay xuống đất, dựa vào ánh sáng yếu ớt từ ngọn nến trước lồng, mở tấm thẻ hồng mà người phục vụ vừa đưa.
Chất liệu giống hệt với tấm thẻ đánh dấu danh tính thực tập sinh của rạp xiếc Barnum, trên đó cũng dùng mực vàng lấp lánh để viết vai diễn của em –
Dũng sĩ.
Đàm Gian ngẩn ra, vừa định cất đi, ngoài cửa đã vang lên một loạt tiếng bước chân hỗn loạn.
Nhưng càng cuống, càng rối. Ngón tay gầy trắng siết lấy dải lụa, giật vài cái nhưng chẳng tài nào gỡ ra.
Cánh cửa sắt chật hẹp đột nhiên bị kéo ra.
Ánh sáng tràn vào, Đàm Gian theo phản xạ nheo mắt lại, trông thấy bên ngoài là một đám bóng đen chồng chất.
"Ồ, đoàn trưởng, nghe nói lần này người mới đến là một tiểu quỷ phương Đông cực kỳ xinh đẹp."
"Không chỉ vậy, trên người cậu ta còn có ma lực thần bí đến từ viễn Đông. Chỉ cần nhìn vào mắt cậu ta, sẽ lập tức bị mê hoặc đến mất hồn. Ôi trời, tôi thật sự rất tò mò, không biết cậu nhóc này đẹp đến mức nào?"
"Nếu đúng như lời đồn, vậy thì ngôi sao mới của rạp xiếc Barnum năm nay chắc chắn là cậu ta rồi!"
"Tất nhiên vẫn phải để đoàn trưởng dạy dỗ một chút đã."
Một giọng nam thô lỗ bật ra hai tiếng cười quái dị, mang theo sự bỡn cợt khiến người ta ghê tởm.
"Lũ khán giả keo kiệt đó kén chọn lắm, có khi họ lại thích những trái ngọt đã chín nhuận hơn ấy chứ..."
"Ôi trời ạ, cậu ta... thực sự rất đẹp."
Đàm Gian ngơ ngác ngẩng đầu, đối diện ngay với những kẻ vừa ùa vào – từng khuôn mặt trống trơn, không hề có ngũ quan.
Đồng tử em co rụt lại, sợ hãi lùi về phía sau.
Những khuôn mặt ấy trơn bóng như sáp, mang theo họa tiết kỳ quái của loại vải không dệt. Dù không có mắt, nhưng Đàm Gian vẫn cảm nhận rõ rệt những ánh nhìn tham lam và thèm khát đang tập trung lên người mình.
"Đôi chân cậu ta cũng rất đẹp, chắc sẽ rất thú vị khi chơi đùa trên tay..."
"Nhưng tôi lại thích nhất đôi mắt của cậu ta. Nếu khóc, nhất định sẽ giống như dòng suối xuân chảy qua, vừa mị hoặc vừa ướt át..."
"Đủ rồi."
Những lời nói bẩn thỉu kia đều bị cắt ngang, ngay sau đó, những kẻ vô diện như nước biển tách đôi dưới quyền năng của Moses, lặng lẽ dạt sang hai bên, như thể đang chờ đợi một nhân vật mới bước lên sân khấu.
"Đừng có uống nhiều rồi quấy rầy thành viên trong đoàn của tôi, tôi sẽ rất phiền lòng đấy."
Một thiếu niên tóc vàng óng, dung mạo tuấn tú, chậm rãi tiến lên từ giữa đám đông cứng nhắc như những con rối vô hồn. Nụ cười trên môi anh ta vẫn là vẻ giả tạo quen thuộc, nhưng khi ánh mắt chạm vào em, đôi con ngươi xanh thẳm lại tối sầm xuống, trông thật đáng sợ.
"Dù sao thì, đây là bảo bối tôi đã bỏ ra số tiền lớn để mua về."
...
Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật!
Đánh giá:
Truyện Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật!
Story
Chương 97: Thành phố B
10.0/10 từ 48 lượt.
