Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật!

Chương 83: Thành phố B


Chương 42: Giải trí đến chết 15- Muốn tự tay mặc nó lên cho em (1) 


"Đinh---Đinh---" 


Tiếng chuông thứ mười hai ngân vang trên bầu trời thành phố B. Không chỉ những tòa cao ốc bên ngoài mà hầu như tất cả những màn hình đen kịt đều đồng loạt bừng sáng trong chớp mắt.


Ánh sáng trắng lạnh lẽo từ những cỗ máy bao trùm lên những tòa nhà cao chọc trời. Từng căn hộ lần lượt thắp lên ánh đèn cam ấm áp. Thành phố vốn im lìm như chết bỗng hóa thành một con quái vật vừa tỉnh giấc, tỏa ra ánh huỳnh quang rực rỡ, quyến rũ con mồi giữa màn đêm.


Những tòa nhà sắc màu phản chiếu lẫn nhau, tô vẽ thêm sắc rực rỡ, như đang chuẩn bị cho màn khai mạc của một vở kịch hoang đường.


Trên nền tảng tuyển chọn, các thí sinh bắt đầu phát sóng trực tiếp. Màn hình bị xé nhỏ thành từng ô, xuất hiện trên màn hình TV của mọi nhà, trên những màn hình khổng lồ rải rác khắp thành phố.


Gần như tất cả cư dân đều lập tức dừng lại mọi công việc đang làm. Có người vẫn cầm con dao còn nhỏ từng giọt máu, có người nhìn chằm chằm vào lớp bọt xà phòng chưa kịp rửa sạch trên tay, ánh mắt tràn đầy h*m m**n khi nhào đến trước màn hình.


Mỗi khi ống kính lia qua, con ngươi đờ đẫn, vô hồn của họ cũng chuyển động theo.


Trông như thể họ sợ bỏ lỡ dù chỉ một khoảnh khắc của chương trình.



Trong từng căn hộ trên tòa cao ốc, những khung cửa sổ vuông vức đóng khung hình ảnh những cư dân đang cuồng loạn. Khi người dẫn chương trình bước ra, nở nụ cười cao vút, tràn ngập sự phấn khích, đại tiệc đẫm máu độc quyền của thành phố B chính thức khai màn.


"Chào mừng quý vị đến với lễ hội vĩ đại nhất thành phố B —Cuộc thi tuyển chọn Barnum!"


Người dẫn chương trình khoác trên mình bộ lễ phục dát vàng lộng lẫy, tháo chiếc mũ chóp buồn cười ra, cúi đầu chào khán giả.


Gương mặt gã trắng bệch, trông như thể bên dưới lớp da thịt kia đã được khâu dính một chiếc mặt nạ chú hề méo mó. Đôi môi đỏ thẫm như vệt sơn dầu kéo thành một nụ cười quái dị.


Khi gã giơ micro lên, khuy măng sét vàng ánh lóe lên, găm sâu vào da thịt. Lúc này, khán giả mới có thể nhìn rõ—bộ lễ phục Tây Âu xa hoa đó thực chất đã bị khâu liền với cơ thể gã.


Gã và bộ lễ phục ấy đã hợp nhất thành một.


"Chắc hẳn quý vị đang vô cùng mong chờ đúng không! Ngôi sao 'hoàn mỹ' sẽ được tạo ra bởi sự kết hợp giữa 'Ảnh đế' và 'Tập đoàn Y' lần này, sẽ mang lại cho chúng ta bao nhiêu niềm vui đây?"


Người dẫn chương trình cười ha hả, giang hai cánh tay, khán giả trước màn hình lập tức cất tiếng cười vặn vẹo, méo mó.


"Niềm vui mới... niềm vui mới!!"


"Hình dạng của người dẫn chương trình này bây giờ ở thành phố B đã không còn đủ tiêu chuẩn nữa rồi. Nếu không phải 'Ảnh đế' chọn gã làm Quán quân mùa đầu tiên, thì gã còn vọng tưởng được quay lại sân khấu này sao?"



"Thật ghen tị... Quán quân mùa trước đã hòa làm một với một con trăn, nửa khuôn mặt đều là mặt rắn, nhìn đẹp đến mê hồn!"


"Con cũng muốn... Con cũng muốn trở nên méo mó và đặc biệt, để mang lại niềm vui cho mọi người!"


Một đứa trẻ nhỏ chăm chú nhìn vào buổi phát sóng trực tiếp trên màn hình, phát ra giọng nói ngây ngô.


Bố mẹ nó đứng bên cạnh, ánh mắt vừa hài lòng vừa vui mừng, xoa đầu con mà động viên: "Vậy thì con phải học theo các anh chị trên TV nhé. Chỉ khi trở nên đủ 'đặc biệt', con mới có cơ hội được chọn vào Phòng thí nghiệm Barnum để tiến hành chỉnh hình đột biến."


Đôi mắt đen nhánh của đứa trẻ lóe lên tia sáng cuồng nhiệt.


"Nhất định con sẽ làm được—"


"Con có thể ăn thật nhiều, đến mức làm bụng nổ tung cho khán giả xem!"


"Con nhà hàng xóm năm ngoái còn lôi cả ruột ra nhảy dây trên livestream đấy, thu về vô số người theo dõi luôn!"


...


"Hy vọng sân khấu năm nay có gì đó mới mẻ một chút, mấy kịch bản cũ rích kia tôi xem chán lắm rồi."



Người dẫn chương trình tiếp tục màn giới thiệu thường lệ, giọng nói phóng đại lên đầy kịch tính.


"Và cuối cùng, ngôi sao lộng lẫy nhất—'Ngôi sao Barnum'—sẽ được vinh danh trên màn hình lớn nhất của thành phố B!"


Ống kính dần di chuyển theo động tác của gã, dừng lại trên tòa nhà cao nhất.


Màn hình khổng lồ trên đỉnh tòa tháp được viền bằng những đường nét vàng lấp lánh, tạo thành hình vương miện lộng lẫy.


"Trong suốt quá trình thi đấu, màn hình này sẽ chỉ phát sóng trực tiếp của thí sinh có lượt xem cao nhất!"


"Khác với mọi năm, đêm trước vòng đấu đầu tiên, chương trình sẽ mở quyền livestream! Và lượng người xem trong đêm nay sẽ quyết định ai được quyền biểu diễn vào ngày mai!"


Đôi mắt giả màu đỏ thẫm của người dẫn chương trình, trông như làm từ nhựa dẻo, khẽ liếc về phía tòa nhà nguy nga tráng lệ phía sau—một chiếc lồng vàng son—ánh lên tia u ám khó lường.


"Và bây giờ—"


"Livestream chính thức bắt đầu!"


Khi giọng nói khàn khàn, quái dị của gã vang lên, màn hình khổng lồ trên đỉnh tòa tháp đột nhiên hiện lên một gương mặt xinh đẹp đến ngỡ ngàng.



Ống kính hoàn hảo bắt trọn góc nghiêng của em, làn da trắng nõn ánh lên sắc hồng nhạt. Vì mới khóc xong, khóe mắt vẫn còn đọng lại chút ánh nước long lanh.


Đàm Gian bối rối mở to đôi mắt, kinh ngạc và hoảng loạn, khẽ rụt người vào trong vòng tay phía sau.


Em càng cố gắng che đi gương mặt mình, khung cảnh trước màn hình lại càng trở nên ám muội và đầy ẩn ý.


Màn hình chợt im lặng trong giây lát.


Và rồi, dòng bình luận bùng nổ như cơn lũ dữ:


—— Tôi thật lòng xem chương trình, còn chương trình thì chơi đùa với đầu óc tôi! Đây không phải là show dị hình sao?! Sao lại dùng vợ tôi để mê hoặc tôi chứ!!


—— Các người muốn nhìn tôi hóa điên vì nhan sắc của vợ đúng không??


—— Hic... Màn hình này hồng quá... À không, là vợ tôi hồng quá...


—— Vợ đợi tôi một chút! Chồng tôi chỉ còn thiếu một nhát xẻng nữa thôi, sắp đón vợ về nhà rồi!!


...


(*kinh dị thực sự :D) 


Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật! Truyện Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật! Story Chương 83: Thành phố B
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...