Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật!

Chương 80: Thành phố B


Chương 40: Giải trí đến chết13- Anh sẽ giải quyết tất cả giúp em (2) 


 Nhân viên phục vụ bị túm lấy thoáng sững sờ, sau đó cúi đầu nhìn vào bảng tên của thiếu niên, rồi dẫn cậu ta về một căn phòng.


Suốt quãng đường, thiếu niên ấy vẫn cúi đầu, nhưng qua những kẽ tóc đen nhánh, đôi tai tái nhợt kia đã đỏ bừng tận vành.


... Sao có thể để anh ấy nhìn thấy mình thảm hại thế này chứ?


Cậu ta siết chặt mu bàn tay đến mức những vết thương cũ lập tức rách toạc, máu tươi đỏ sẫm lại trào ra, che phủ lên lớp vảy máu đã đóng cứng từ trước.


Dường như mắc một loại ám ảnh cưỡng chế tự hủy hoại bản thân, cậu ta cắn răng, tàn nhẫn xé toạc từng vết thương cũ.


Không được... Không thể để bẩn đôi mắt của anh ấy... Phải rửa sạch... Phải rửa sạch... Rửa sạch, rửa sạch, rửa sạch...!


"RẦM!"


Cánh cửa gỗ khép lại, bóng lưng gầy guộc, tả tơi của thiếu niên ấy cũng hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt của Đàm Gian.


Em hơi sững người, bất giác siết chặt tách trà trong tay, cảm giác bất an cứ len lỏi trong lòng. Sau một thoáng do dự, cậu cau mày, lên tiếng hỏi hệ thống:


Thành viên cấp S thứ ba... Tôi có cảm giác cậu ấy quen biết tôi.


Ánh mắt cậu ấy nhìn tôi... rất kỳ lạ.


Trong đầu, màn hình của hệ thống chủ lóe lên một tia điện xẹt qua, ngay sau đó, một giọng nói cơ học trầm thấp vang lên:



Ánh mắt tất cả mọi người nhìn cậu đều rất kỳ lạ.


Nhưng Đàm Gian cảm thấy khác.


Không biết vì sao, trong ánh mắt của thiếu niên kia, em luôn có một cảm giác... rất mơ hồ, nhưng có chút gì đó như là sự ỷ lại.


Không đúng.


Nói thế nào nhỉ...


Đàm Gian thở dài, chậm rãi trò chuyện với hệ thống:Tôi ngốc quá đi.


Hệ thống chủ: ?


*


Sự xuất hiện của thành viên mới dường như là một bản hòa tấu lạ lẫm.


Murphy có vẻ hoàn toàn không để tâm đến sự xa cách và ác ý mà thiếu niên đó dành cho mình, anh ta chỉ thản nhiên rút chiếc khăn tay lụa từ túi áo, chậm rãi lau sạch những ngón tay vốn dĩ đã rất sạch sẽ.


Anh ta khẽ mỉm cười, giọng điệu ôn hòa: "Có vẻ như thành viên mới của chúng ta là một người khá đặc biệt đấy."


Murphy có một loại khí chất kỳ lạ, có thể khiến lòng người an tĩnh lại. Đôi mắt xanh của anh ta sâu thẳm như đại dương bao la.


Anh ta nhẹ nhàng đặt tách trà xuống bàn, khẽ nói: "Hy vọng chúng ta sẽ hợp tác vui vẻ."


"Mà dù không vui vẻ cũng không sao."



Murphy đứng dậy, khóe môi mang theo ý cười, hơi cúi người, chủ động đưa tay ra, như một quý ông lịch thiệp mời Đàm Gian đứng dậy.


Đôi mắt xanh của anh ta ánh lên nét cười ấm áp, giọng nói trầm ổn mang theo cảm giác an tâm lạ thường: "Đội trưởng sẽ giải quyết mọi vấn đề cho thành viên đội mình."


Đàm Gian khoác lấy tay Murphy, ngoan ngoãn gật đầu.


Nhìn thấy nụ cười trong mắt người đàn ông càng lúc càng sâu, em hơi cắn môi, rồi cùng Murphy bước về phía ký túc xá của các thực tập sinh.


——


Ký túc xá dành cho thực tập sinh cấp S là khu phòng xa hoa nhất trong toàn bộ hệ thống thực tập sinh Barnum.


Không chỉ có phòng ngủ riêng, phòng khách, mà còn được trang bị một quầy bar nhỏ, phòng âm nhạc, và...


Bước chân Đàm Gian khựng lại trước một cánh cửa, cau mày ngẩng đầu lên.


Tại sao trong ký túc xá thực tập sinh lại có...


Phòng thí nghiệm?


Phòng cải tạo?


Đây là cái gì...?


Bước chân của Murphy trông có vẻ tao nhã và chậm rãi, nhưng thực tế lại không hề chậm chút nào. Đàm Gian chỉ kịp lướt mắt nhìn qua căn phòng thí nghiệm đó, liền bị kéo đến trước cửa phòng ngủ của mình.


Ba căn phòng ngủ được dán tên của từng thực tập sinh. Đàm Gian chú ý đến cái tên cuối cùng trong nhóm.



Tên rất đơn giản, chỉ có hai chữ ngắn ngủi—Túc Dương.


"Ngủ sớm đi, ngày mai chúng ta sẽ chọn sân khấu biểu diễn đầu tiên."


Murphy  xoa nhẹ l*n đ*nh đầu em, dịu dàng nhắc nhở.


Khi Đàm Gian ngoan ngoãn gật đầu, bước vào phòng, Murphy lại nháy mắt với em.


"Đội trưởng sẽ lo chuyện gọi dậy vào sáng mai, nhiệm vụ của đội viên chỉ là ngủ một giấc thật ngon thôi."


Đi được hai bước, Đàm Gian quay đầu lại vẫy tay chào Murphy.


Em sắp khóc mất thôi!


Vừa lao lên chiếc giường êm ái, lớp nhung mềm mại liền vùi lấp cả người em. Đàm Gian thỏa mãn thở dài một hơi, sau đó lại bắt đầu lảm nhảm với hệ thống chủ.


Đội trưởng đúng là một người hoàn hảo!


Đôi mắt em long lanh rực sáng.


Anh ấy thật dịu dàng, cảm giác như sẽ không bao giờ nổi giận vậy.


Hệ thống chủ không bình luận gì về lời khen của Đàm Gian. Một người có thể leo lên vị trí thực tập sinh cấp S, thậm chí còn trở thành đội trưởng, làm sao có thể đơn thuần và vô hại như vẻ bề ngoài chứ?


Nhưng nếu phản bác lại, Đàm Gian chắc chắn sẽ xù lông, rồi trừng mắt lườm hệ thống, sau đó thao thao bất tuyệt bảo vệ cái người "mặt cười mà bụng đầy dao găm" kia.


Vậy nên, hệ thống chủ vô cùng thông minh mà chuyển chủ đề.



Hình như cậu quên gì đó thì phải.


Đàm Gian ngẩn người, sau đó nghe thấy bên ngoài cửa sổ vang lên tiếng mèo kêu khe khẽ.


Em giật mình ngẩng lên, nhìn thấy một con mèo nhỏ đang ngồi chồm hổm trên màn hình trong suốt khổng lồ bên ngoài cửa sổ, ngửa đầu kêu "meo meo".


... Trông quen mắt quá.


Đàm Gian im lặng vài giây, sau đó lập tức nhảy khỏi giường, mở tung cửa sổ.


Một chú mèo Ragdoll lấm lem xám xịt lăn vào trong, vươn móng vuốt kêu lên đầy uất ức—


Em để quên 001 trên xe rồi!!


Đàm Gian chột dạ vuốt lông cho 001.


Phải công nhận rằng môi trường của thực tập sinh cấp S thật sự rất tuyệt. Ngoài phòng ngủ và các tiện nghi cơ bản, thậm chí trong góc phòng còn có cả chuồng nuôi thú cưng và ổ mèo. Chỉ là...


Đàm Gian ướm thử kích thước—ổ mèo này gần như cao bằng em.


Khi 001 bò vào trong, trông nó chẳng khác nào một chú mèo con đang dùng đồ của mèo trưởng thành.


Sau khi ổn định chỗ ngủ cho 001, Đàm Gian lấy quần áo rồi đi vào phòng tắm, chuẩn bị tắm rửa và nghỉ ngơi.


Vòi sen màu vàng kim đổ xuống từng dòng nước ấm áp, làn hơi nước trắng đục nhanh chóng bốc lên.


Khi bàn chân nhỏ nhắn vừa chạm vào dòng nước, bên ngoài bỗng vang lên tiếng gõ cửa trong trẻo—


"Cốc, cốc cốc."


Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật! Truyện Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật! Story Chương 80: Thành phố B
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...