Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật!
Chương 70: Thành phố B
Chương 35: Giải trí đến chết8 – Dịch vụ lưu trữ nụ hôn chúc ngủ ngon (2)
Đôi mắt Lancelot càng trở nên u tối. Hắn nhìn em trong lòng mình dần trở nên mơ màng, mỗi khi tách ra một chút, em liền há miệng th* d*c, tựa như một chú cá nhỏ rời khỏi mặt nước, khát cầu từng ngụm không khí.
Rồi lại bị hắn đè xuống mà hôn đến mức đôi chân không còn đứng vững.
Vừa ngoan ngoãn, vừa quyến rũ.
Lancelot gần như phải dùng đến toàn bộ lý trí mới có thể rời khỏi người em. Hắn hít sâu một hơi, trong đôi mắt xanh biếc hiếm hoi lộ ra một tia chật vật.
Chiếc mũi cao kề sát làn da em, hương vị ngọt ngào, mềm mại của cơ thể bị hôn đến mức triệt để như muốn xông thẳng vào tâm trí hắn.
Đàm Gian khẽ ngửa đầu, những giọt nước mắt bị cưỡng ép trào ra khiến hàng mi dài rậm ướt đẫm, dính chặt vào nhau thành từng sợi mỏng manh. Trên trán, những giọt mồ hôi trong suốt lấm tấm lan ra như một tầng sương mờ ảo.
Rõ ràng là hắn bắt nạt em đến mức này, thế mà khi hắn cúi xuống, em lại vô thức cọ cọ đầu mũi vào hắn như một con thú nhỏ tìm kiếm chút an ủi.
Mới hôn có hai cái mà đã khóc đến thế này.
Cổ họng Lancelot khẽ trượt lên xuống. Như thể để giữ lại chút tôn nghiêm mong manh còn sót lại, hắn kiêu ngạo nắm lấy bờ vai nhỏ nhắn của em, ánh mắt từ trên cao nhìn xuống, chăm chú quan sát gương mặt đỏ bừng, kiều mị ấy.
Phiền chết đi được, có phải ai hôn em, em cũng sẽ lộ ra vẻ mặt này không?
Giọng điệu của hắn mang theo chút trào phúng, xen lẫn một sự cay nghiệt khó che giấu.
"Xong rồi, tôi đã hoàn thành nhiệm vụ gửi gắm nụ hôn chúc ngủ ngon thay cho con chó trung thành kia."
"Không phải tôi muốn hôn em đâu, đừng có mà tự luyến."
Lancelot bĩu môi, cố làm ra vẻ miễn cưỡng mà bực bội.
"Phiền phức thật."
Hắn cúi người xuống, thản nhiên vỗ nhẹ lên khuôn mặt mơ màng của Đàm Gian. Làn da của em non mềm đến mức chỉ cần siết nhẹ một chút, lúc này trên gương mặt trắng nõn đã hằn lên hai dấu ngón tay đỏ ửng.
"Sợ em ngốc quá mà quên mất, vậy nên để kiểm tra lại, nhắc lại xem, thực tập sinh không được phép làm gì?"
Đàm Gian bị hắn hôn đến mức đầu óc mơ hồ, trong đầu chỉ nghĩ đến cảm giác nhơm nhớp trên môi, bực bội muốn đi tắm ngay lập tức.
Chỉ mong hắn nhanh chóng rời đi.
Đầu ngón tay thon dài khẽ đẩy hắn ra vài lần, giọng nói vẫn còn mang theo chút nghẹn ngào đầy ấm ức.
"... Tôi, tôi không được nhận bất cứ 'chạm tinh thần' nào."
Em thậm chí còn không biết 'chạm tinh thần' là gì, vậy mà còn bị ép buộc phải ngoan ngoãn thề thốt.
Lancelot dường như rất hài lòng, hắn khẽ cười một tiếng, sau đó đứng dậy rời đi.
Căn phòng tắm kín mít đã tràn ngập hương vị của hai người. Đàm Gian ngồi trên bồn rửa mặt, khe khẽ hừ một hồi, càng nghĩ càng thấy ấm ức, bèn kể khổ với 001.
Ai thèm tự mình đa tình chứ!
Hôn tôi xong còn mắng tôi nữa chứ...Anh ta mới là đồ phiền phức! Tên đại phiền phức!!
Vừa nói, Đàm Gian vừa lau nước mắt, chân nhỏ giẫm xuống sàn tạo thành từng tiếng "bộp bộp" giận dỗi.
Kết quả là lòng bàn chân trắng nõn bị hằn đỏ một mảng. Em thấy hơi đau, bèn rụt lại một chút đôi chân đang tức tối vung ra.
Uất ức cúi người với tay tìm công tắc nước nóng bên cạnh vòi sen.
Khách sạn này, ngoài màn hình huỳnh quang mang đậm hơi thở công nghệ ra, thì những thứ khác đều mang phong cách cổ điển. Ngay cả bồn nước cũng được trang trí lộng lẫy theo phong cách phòng tắm quý tộc châu Âu cổ xưa. Muốn có nước nóng để tắm, nhất định phải mở công tắc trước.
Đàm Gian nhón chân loay hoay một hồi, nhưng thế nào cũng không với tới. Em sốt ruột cau mày, quyết định đi lấy một cái ghế để đứng lên mở công tắc.
Thế nhưng, ngay khi vừa xoay người đi, trên nắp cống thoát nước bằng bạc, một sợi tơ đỏ sẫm chợt lóe lên.
Đàm Gian khẽ nhíu mày, nhưng chỉ nghĩ rằng mình hoa mắt. Em quay đầu định đi ra ngoài, nhưng ngay khoảnh khắc lưng vừa quay đi, liền nghe thấy âm thanh kim loại "cạch" một tiếng, như thể công tắc vừa bị bật mở.
Em ngẩn ra, quay đầu lại thì thấy nắp bồn nước không biết đã bị đẩy ra từ lúc nào. Kim đồng hồ đo nhiệt độ lắc lư, rồi chậm rãi lệch về một phía.
"Ơ, mở được rồi à..."
Em tự lẩm bẩm, trong lòng có chút kỳ quái, nhưng không nói được cảm giác lạ ấy từ đâu mà ra.
Từng chiếc cúc áo trước ngực lần lượt được cởi ra, lớp áo sơ mi mềm mại trượt xuống, để lộ đôi vai trắng mịn như tuyết. Tiếp tục xuống dưới là vòng eo mảnh mai với đường cong thon gọn.
Nước nóng đã mở, bàn chân trần khẽ bước vào, vang lên tiếng nước bắn trong trẻo. Chẳng mấy chốc, hơi nước lượn lờ dâng lên, phủ đầy phòng tắm một lớp sương trắng mỏng manh, thoảng hương thơm ngọt ngào.
Mà ngay sau lưng em, những sợi tơ đỏ thẫm, xấu xí đang phủ kín miệng cống thoát nước bằng bạc, từng chút một bò về phía đôi chân của thiếu niên.
Những giọt nước trượt trên làn da mịn màng của em, rồi bị hút vào đám tơ đỏ ngoằn ngoèo dưới chân. Thứ đó như đang chìm đắm trong kh*** c*m, chầm chậm di chuyển trên sàn nhà, nhưng lại kìm chế không dám chạm vào da thịt em.
Đàm Gian có thói quen suy nghĩ sâu xa mỗi khi tắm.
Nước nóng rơi xuống mặt, đôi mắt màu trà xinh đẹp ngây ngẩn nhìn lên trần nhà, thỉnh thoảng còn chép miệng khi nghĩ đến điều gì đó.
Tất cả manh mối trong đầu đều quấn vào nhau như một cuộn len rối. Nhưng có một điều chắc chắn—ít nhất tối nay em đã thoát khỏi "quy tắc ngầm".
Đang mải suy nghĩ, giọt nước bất ngờ rơi vào mắt, khiến em phải chớp chớp rồi giơ tay lên dụi. Trong lúc mơ hồ, em dường như thoáng thấy một sắc đỏ tươi quỷ dị.
Nhưng khi định thần nhìn lại, phòng tắm lại trống trơn, như thể chỉ là ảo giác.
Có lẽ là do mấy ngày nay vào phó bản liên tục, chuyện này chồng lên chuyện khác, khiến đầu óc quá tải.
Em mím môi, tắt nước, chân trần bước ra khỏi phòng tắm, với tay lấy chiếc khăn lông màu hồng hình mèo con mà 001 đã chuẩn bị sẵn.
Không hiểu vì sao, khi dùng khăn lau người, em luôn có cảm giác nó cọ xát đến lạ thường.
Đặc biệt là khi lau đến ngực, hai điểm đỏ nho nhỏ có gì đó như đang siết lấy làn da.
Chẳng lẽ khăn trong không gian hệ thống cũng bị hỏng sao...
Vừa nghĩ linh tinh, em vừa vội vàng lau khô người, khoác lên mình chiếc sơ mi rộng thùng thình mà Lancelot chuẩn bị, rồi rời khỏi phòng tắm.
Trên chiếc khăn vừa được treo lại lên giá, một sợi tơ đỏ sẫm từ từ thò ra.
Cửa phòng tắm chưa khép hẳn, sợi tơ dài đỏ rực ấy bám theo những dấu chân ướt nhẹp của em, từng chút một, dần dần tiến đến gần bóng lưng gầy mảnh.
Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật!
Đánh giá:
Truyện Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật!
Story
Chương 70: Thành phố B
10.0/10 từ 48 lượt.
