Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật!

Chương 67: Thành phố B


Chương 34: Giải Trí Đến Chết [7] - Để tôi giúp cho (1)


Những sợi tơ tinh thần đỏ thẫm, mỏng manh vương vãi trong không trung khi Đàm Gian th* d*c, làn da trắng mịn của em dường như phủ lên một lớp huyết sắc nhàn nhạt.


Chất dịch trong suốt phủ lên người thiếu niên, những đầu ngón tay em run rẩy không ngừng, cơ thể nặng trịch như một tấm bông ướt sũng.


Đàm Gian cố gắng chống người đứng dậy, nhưng đôi chân mềm nhũn, không thể trụ vững. Gò má em cọ xuống tấm thảm, dính một ít bụi.


Em nhăn mày, dáng vẻ thoáng chút yếu ớt, bất lực.


Rất nhanh sau đó, Lancelot ôm lấy em, rời khỏi căn phòng khách sạn hỗn loạn.


Phía sau, Yến Hợp siết chặt nắm tay, gương mặt u ám đến đáng sợ. Anh giáng một cú đấm mạnh xuống chiếc bàn bên cạnh.


Tiếng "rầm" trầm đục vang lên, ánh mắt anh lạnh như băng, những sợi tơ đỏ quanh người căng chặt, đan xen vào nhau. Anh bắt chéo chân dài, châm điếu thuốc, giọng nói trầm thấp, lộ vẻ bực dọc.


"... Chậc, vốn không định làm em ấy hoảng sợ sớm như vậy."


Anh khẽ lẩm bẩm, khói thuốc đỏ sẫm lập lòe giữa những đầu ngón tay thon dài. Từng đốm lửa nhỏ hắt sáng lên đường nét sâu hút của đôi mày hắn.


Yến Hợp hít một hơi thật sâu, như đang tham lam tận hưởng chút hương vị ngọt ngào còn sót lại trong không khí.


"Em ấy thơm thật..."



*


Lancelot đặt Đàm Gian lên giường với sắc mặt lạnh lùng.


"Cạch."


Công tắc bật lên, ánh đèn huỳnh quang trắng xóa soi rọi cả căn phòng.


Dưới ánh sáng chói lóa, hàng mi mỏng của Đàm Gian khẽ run lên. Em nhíu mày theo phản xạ, nước mắt sinh lý tràn đầy hốc mắt, tựa như vẫn còn chìm đắm trong trạng thái mê loạn vừa rồi.


Đầu ngón tay trắng nõn siết chặt lấy ga giường, tạo nên những nếp gấp rối bời. Em khẽ r*n r*, dụi đầu vào chiếc gối mềm mại.


Trước mắt em chỉ toàn là một màn sương mờ mịt, lý trí như lơ lửng giữa không trung. Giọng của 001 vang lên trong đầu, nhưng tựa như bị cách một lớp kính mờ, nghe không rõ ràng.


Gương mặt thanh tú phủ một tầng đỏ ửng, đôi môi khẽ hé, để lộ hàm răng trắng ngần thấp thoáng giữa sắc đỏ.


Lancelot cúi xuống, ánh mắt dần trở nên âm trầm.


Bàn tay trắng bệch lạnh như băng siết nhẹ nửa bên gương mặt em, lọ thủy tinh áp lên bờ môi em.


Chất lỏng bên trong, thứ được gọi là "đồng tiền hạnh phúc", chầm chậm trượt vào khoang miệng em.


Đàm Gian ngoan ngoãn tựa vào lòng Lancelot, chẳng mấy chốc đã mềm nhũn trong vòng tay người đàn ông.


Cổ họng bị ép phải nuốt xuống từng ngụm từng ngụm, buộc em phải bật ra những tiếng r*n r* uất nghẹn.



"Ưm... ưm...!"


Âm thanh ngọt lịm không hề có chút phòng bị, như một chiếc móc câu nhỏ, câu chặt lấy thần trí người nghe.


Hốc mắt em đỏ ửng, gương mặt xinh đẹp tựa như được vẽ lên bằng màu sắc đầy quyến rũ.


Khóe môi Lancelot nhếch lên một nụ cười mơ hồ.


Bàn tay lạnh lẽo vỗ nhẹ lên gò má mềm mại của em. Làn da dưới tay hắn mịn màng đến mức khiến người ta chỉ muốn chìm đắm.


Hắn khẽ siết quai hàm, biểu cảm ngược sáng khiến gương mặt càng thêm tà khí. Bàn tay siết chặt lấy vòng eo mảnh mai của em, ngăn không cho em nhúc nhích.


"Đừng nhúc nhích."


Giọng hắn khàn đặc, mang theo sự nguy hiểm rợn người.


Không chút báo trước, hắn cúi xuống, cắn nhẹ vào hầu kết nhỏ xinh của Đàm Gian.


Cơ thể thiếu niên giật nảy.


Vừa nãy còn vặn vẹo trốn tránh, giờ đây em lại ngoan ngoãn như một con cừu non bị sói ngoạm chặt vào cổ họng.


Đôi mắt mơ hồ dần lấy lại tiêu cự.


Điều kỳ lạ là, sau khi bị ép uống hết lọ "đồng tiền hạnh phúc" ấy, lý trí vốn đã hoàn toàn sụp đổ của em dần dần khôi phục.



Tầm nhìn ngày một rõ ràng hơn.


Đàm Gian chớp mắt, điều đầu tiên em thấy chính là khuôn mặt lạnh lùng, kiêu ngạo của Lancelot.


Em vẫn còn sợ người quản lý nghiêm khắc này, theo bản năng khẽ rụt người về phía sau.


Gương mặt mang vẻ ngây ngô xen lẫn hoang mang, giống như một chú thỏ nhỏ bị dọa sợ. Tâm tư của em đều hiện rõ trong đôi mắt, không chút che giấu.


Lancelot nhìn em một lúc, sau đó cười khẩy, nheo mắt lấy từ trong tủ rượu ra một chai vang đỏ có ghi năm sản xuất.


Dòng rượu sóng sánh màu huyết dụ từ từ chảy vào ly thủy tinh.


Hắn hờ hững nâng ly, uống cạn trong một hơi. Giọng nói lười biếng pha chút khinh thường.


"Đồ ngốc."


Đàm Gian bất ngờ bị mắng, đến mức sợi tóc dựng ngược lên vì hoảng hốt.


Thế nhưng rất nhanh sau đó, gương mặt tuấn mỹ của Lancelot liền áp sát, ánh mắt nhìn em từ trên cao đầy áp đảo. Hắn nhếch môi, để lộ chiếc răng nanh sắc trắng.


"Nếu vừa rồi tôi không cứu em, thì bây giờ em cứ chờ mà bị Yến Hợp đưa đi làm món đồ chơi sau khi hoàn thành xong 'chạm tinh thần' đi."


Giọng hắn trầm thấp, như thể đang dọa dẫm em.


"Đừng nói đến chuyện đứng lên sân khấu làm thực tập sinh nữa, đôi chân trắng nõn kia của em e là sẽ bị tách ra, treo trên eo hắn ta ngày này qua ngày khác, vừa cài đuôi thỏ vừa khóc lóc van xin."



Đàm Gian bị vẻ mặt lạnh lùng đột ngột của Lancelot dọa sợ đến tái mét, khuôn mặt xinh đẹp trắng bệch, đôi môi khẽ run, lùi lại hai bước theo bản năng.


Thế nhưng cổ tay em lại bị hắn giữ chặt. Trong cơn hoảng hốt, Đàm Gian chợt nhận ra sự tức giận xen lẫn sợ hãi trong giọng nói của Lancelot.


Có vẻ như vừa rồi, em đã trải qua một mối hiểm nguy vô cùng lớn.


Mãi đến lúc này em mới chậm chạp nhận ra, có lẽ đây là một cơ hội tốt để dò hỏi thêm thông tin.


Từ khi bước chân vào thành phố B, hệ thống ngoài việc cung cấp cho em bảng xếp hạng thực tập sinh của chương trình tuyển chọn Barnum và thông tin về nền văn hóa giải trí tột đỉnh nơi đây, thì hầu như không hề đưa ra bất kỳ manh mối hữu ích nào.


Bao gồm cả thứ gọi là "đồng hạnh phúc", và cả "đối tượng quy tắc ngầm" mà em cần phải tìm kiếm.


Em hoàn toàn không biết gì cả.


Đàm Gian chớp mắt nhìn Lancelot, trong khóe mắt vẫn còn đọng lại chút nước mắt do bị k*ch th*ch quá mức ban nãy.


Nửa khuôn mặt em vẫn bị bàn tay hắn giữ chặt, chóp mũi đỏ hồng khẽ hít hít, cẩn thận cọ nhẹ vào người quản lý của mình, cố gắng lấy can đảm để lí nhí hỏi: "'Chạm... 'Chạm tinh thần' là gì vậy?"


Lancelot cau mày quay đầu đi, hàng chân mày sắc lạnh phủ đầy vẻ mất kiên nhẫn. Hắn khẽ nhếch đôi môi mỏng, bật ra một tiếng cười lạnh lẽo đầy châm chọc.


"Tôi gửi cho em quy tắc thực tập sinh, em có đọc chữ nào không? Hay là mới chạm mặt Yến Hợp có tí mà đầu óc đã bị hắn ta làm cho ngu đần rồi?"


Đàm Gian nhíu mày, bị mắng đến có chút ấm ức, nhưng vẫn kiên trì làm nũng.


"Không phải là tôi muốn nghe anh nói cho tôi nghe sao..."


...


Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật! Truyện Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật! Story Chương 67: Thành phố B
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...