Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật!
Chương 231: Thành phố E - Chương 17
Chương 124: Dị dạng [17] – "Đưa tay đây, để anh sờ hai cái..."
Tấm kính bị lau sáng bóng đến mức, ngay cả những biểu cảm nhỏ nhặt nhất trên gương mặt Đàm Gian cũng bị phản chiếu rõ rệt.
Chỉ cần hơi ngẩng mắt, em đã chạm ngay ánh nhìn như có như không, nửa cười nửa không, phía sau lưng mình.
Sắc mặt em trong thoáng chốc trở nên trống rỗng, tay chân mềm nhũn, không biết phải làm gì. Ngón tay em tì lên lớp kính lạnh băng, thân thể lảo đảo, suýt nữa không đứng vững.
Em không biết người phía sau đã đứng chờ em ở đây bao lâu, hoặc nói đúng hơn, việc bị phát hiện nhanh đến mức khó tin. Em còn chưa kịp ổn định trên bệ cửa sổ chật hẹp, đã bị kẻ săn mồi thong dong chờ sẵn, bắt gặp ngay tại chỗ.
Thế là mọi cố gắng trước đó – làm nũng, mè nheo, lừa được hệ thống giúp mình trèo lên đây – phút chốc biến thành trò ngốc nghếch.
Đặc biệt là, sau lưng em là trái tim quái dị đập rùng rợn sau lớp kính dày, trước mặt lại là lan can sắt như đầy gai nhọn.
Em bị kẹt lại chính giữa, tiến thoái lưỡng nan, gần như không còn chỗ trốn.
Dù có cố gắng thế nào, giờ mà nhờ hệ thống giúp em chạy tiếp thì với việc đã bị quái vật tóm sống như thế này, em cũng chắc chắn sẽ bị nhấc bổng lên bằng gáy và khóa chặt.
Toàn thân Đàm Gian cứng đờ, sống lưng thẳng tắp, không dám quay đầu. Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, cố gắng lùi sâu hơn về phía góc bệ cửa sổ để trốn thêm một chút.
Nhưng phía sau chỉ còn lớp lá chắn dữ liệu mà hệ thống tạo ra để em không bị gai sắt cứa vào. Em lùi thêm nửa bước, khoảng không hẹp này liền chẳng còn lấy một bóng tối để ẩn mình.
Em biết rõ hành động lúc này chỉ là tự lừa dối. Giống như một con thú nhỏ dù có vẫy vùng vẫn bị bàn tay to lớn giữ chặt cái đuôi, bất lực, ủ rũ.
Em phồng má, chậm rãi mà không tình nguyện, xoay người lại.
Và bắt gặp một đôi mắt xanh biếc, sâu thẳm như hồ nước.
Đàm Gian thoáng sững. Em vốn nghĩ, kẻ đứng chờ ngoài khung cửa sắt sẽ là Viện trưởng. Nhưng bất ngờ thay, người cúi đầu nhìn em lại chính là Percy, "người chồng hoàn hảo" ở thành phố D.
Mái tóc dài màu vàng nhạt hơi xoăn của hắn được buộc gọn bằng dải lụa xanh – trắng, rõ ràng trước khi đến đã chau chuốt kỹ lưỡng. Trên người khoác chiếc áo choàng dài cùng tông, dáng dấp cao ráo thanh thoát. Dù đứng trong căn phòng u ám đẫm máu thịt, anh ta vẫn toát ra vẻ lịch lãm, tao nhã như thường.
Hai người chạm mắt. Dù là kẻ chậm chạp như Đàm Gian, em cũng mơ hồ nhận ra một chút ngượng ngập lạ thường.
Cái cảm giác chẳng khác gì: vừa nãy người yêu cũ vì mình mà đánh nhau tóe máu, quay đầu lại thấy bản thân trốn trong góc, lặng lẽ ngồi xem kịch.
Percy thì lại điềm nhiên mỉm cười. Anh ta cúi mắt, lặng lẽ nhìn khuôn mặt trắng muốt của em.
Lúc này trông em thực sự nhếch nhác. Da dẻ vốn dễ để lại vết, bị cặp song sinh vồ vập chẳng chút dịu dàng, khắp chỗ lộ ra toàn dấu cắn đỏ thẫm, cùng những vết xước máu khô khi em gắng chui qua lưới sắt. Những vết hằn chằng chịt ấy in trên nền da trắng, khiến em trông như một con búp bê tả tơi đáng thương.
Mà búp bê ấy giờ lại còn căng thẳng đến mức mắt mở tròn, ngó chằm chằm vào anh ta.
Percy không nén nổi ý cười, khóe môi cong lên khoái trá.
Anh ta đưa tay, kéo mảnh vải rách còn mắc trên lưới sắt ra.
Thật ra ngay khi em mới lách vào trong, anh ta đã để ý: bé ngốc xinh đẹp chẳng biết che giấu dấu vết, cứ thế để mảnh áo bị xé mắc vào song sắt, phấp phới như lá cờ trắng đầu hàng.
Percy vừa buồn cười vừa bất lực, đành đợi bọn kia cắn xé nhau, rồi lặng lẽ cầm lấy mảnh vải ấy.
"Ngốc thật."
Anh ta khẽ cười, vo tròn mảnh vải, rồi để nó tan biến trong tay.
"Lần sau phải biết giấu kỹ hơn."
Đàm Gian vẫn tái nhợt. Trong tầm nhìn càng lúc càng căng thẳng của em, Percy chậm rãi giơ tay. Song sắt khóa cửa sổ vốn sắc bén, vậy mà anh ta chỉ cần siết nhẹ, máu đỏ đã rỉ qua kẽ tay, nhỏ xuống mặt em, nở thành đóa hoa đỏ tươi.
Em bàng hoàng ngẩng lên, nhìn Percy uốn cong, bẻ gãy những thanh sắt cứng thành một khoảng trống đủ một người chui qua.
Anh ta tiến vào.
Không gian vốn chật, giờ nhét thêm một người đàn ông cao lớn, em lập tức bị ép sát vào ngực hắn. Vai em nhỏ đến mức một bàn tay cũng có thể ôm trọn.
Percy cúi đầu, mặt gần như kề sát mặt.
Đàm Gian bị chèn đến khó chịu, đôi chân không biết để đâu, cuối cùng chỉ có thể vòng dè dặt qua eo hắn, lí nhí hỏi:
"Anh... định bắt em về sao?"
Percy không trả lời. Tay hắn đột ngột bịt lên môi em. Tiếng nũng nịu còn chưa bật ra đã bị chặn lại. Lòng bàn tay hắn phảng phất mùi cam chín pha với gỗ trầm, bao phủ toàn bộ khứu giác.
Em "ưm" một tiếng, lập tức ngoan ngoãn im bặt.
Lực tay hắn siết thêm, môi em bị ép méo đi. Đến khi em rụt rè thè lưỡi, khẽ chống cự nơi lòng bàn tay, hắn mới chậm rãi buông.
"Em định trốn ở đây đến bao giờ?"
Đôi mắt dài khẽ hẹp lại, ánh nhìn dán chặt lên gương mặt em, chăm chú đến khó tả.
"Rồi bọn họ cũng sẽ tìm ra thôi."
Quả nhiên, gần như ngay khi lời anh ta rơi xuống, phía ngoài cánh cửa sắt dày, vang lên tiếng nói ồn ào của Quý Phù:
"Chậc, tìm khắp không thấy, con thỏ kia chạy nhanh thật."
"Có khi chúng ta nghĩ em ấy thông minh quá đấy ? Bé ngốc đó biết đâu vẫn đang trốn chỗ cũ khóc thút thít ấy chứ."
Tiếp theo là giọng trầm ấm của Viện trưởng:
"Đừng coi thường em ấy. Thỏ tức giận cũng biết cắn người."
Quý Phù khinh miệt: "Khi nào em ấy thành 'người nhà' của mấy người vậy?"
Viện trưởng không trả lời. Nhưng bước chân dồn dập đã rõ ràng hướng thẳng về phía này.
Tiếng giày càng lúc càng gần, Đàm Gian hoảng loạn, thân thể căng cứng. Em chẳng còn dám nhúc nhích, chỉ ngoan ngoãn ngồi trên đùi Percy, bị anh ta ôm ghì.
Percy cúi thấp đầu, môi nóng áp vào vành tai em thì thầm:
"Biết lúc này phải chạy thế nào không, Tiểu Đàm?"
"Hay là... vợ cũ?"
Em đã sợ đến rối loạn, không để tâm đến trò đùa ấy, chỉ bấu chặt áo ngực anh ta, ánh mắt khẩn khoản, chờ hắn chỉ đường thoát.
Bước chân càng gần. Percy còn muốn đổi lấy một nụ hôn làm thù lao, song tiếc nuối bĩu môi. Nắm tay anh ta dồn lực, đấm mạnh xuống khung kính.
Tiếng kính vỡ lanh lảnh vang lên. Đàm Gian sững lại, liền cảm thấy vai bị đẩy.
Percy cụp mắt, ngón tay dài dính máu đỏ, khuôn mặt tuấn nhã bị mảnh kính cắt một vết sắc lẻm. Trong khoảnh khắc em rơi xuống, chỉ kịp nhìn thấy ánh mắt anh ta từ trên cao dõi theo.
Anh ta nhẹ giọng, như lời tiễn biệt, lại như kỳ vọng:
"Đi đi, Tiểu Đàm."
"Rồi sẽ có người đón em."
...
Cánh cửa sắt phía sau bất ngờ bị đá tung. Quý Phù lao vào, mái tóc đỏ rực nổi bật dưới ánh đèn chói gắt. Hắn vừa vào đã ngửi thấy mùi máu tanh nồng.
Ngẩng lên, thấy Percy tựa vào khung cửa, đôi tay đầy máu, nở nụ cười hiền hòa vô hại.
"Xin lỗi, có vẻ tôi không giữ nổi bé thỏ nhỏ bỏ trốn ấy rồi."
Nhìn khung cửa kính tan tành, gương mặt Quý Phù trở nên tối sầm.
...
Bên tai Đàm Gian chỉ còn tiếng gió rít gào.
Bị Percy đẩy xuống, phía dưới chính là tấm lưới máu kỳ dị phát sáng.
Trong đầu em toàn là ý nghĩ rối bời.
Khoảng cách không cao, em chỉ lơ lửng vài giây rồi cắm xuống thứ gì đó ấm nóng. Tai còn thoáng nghe tiếng rên khẽ trầm đục. Em choáng váng, cố gắng chống người dậy, rồi mới nhận ra dưới thân mình không phải mạch máu, mà là... một người.
Lòng bàn tay đặt xuống cảm giác không hề lạnh lẽo, ngược lại ấm áp, có cả kết cấu da thịt.
Em tò mò xoa thêm vài cái, lại thấy nó càng nóng, thậm chí còn cứng cứng...
Chưa kịp hiểu, bên tai vang lên giọng khàn lạnh:
"Xong chưa?"
"Hay muốn đổi chỗ cho dễ sờ?"
Đàm Gian giật nảy, như con thỏ bị giẫm trúng đuôi, bật dậy nhảy lùi vài bước, chới với suýt ngã.
Lúc này mới thấy rõ: người vừa bị em ngồi đè chính là Liên Bồ.
Anh ta khẽ chống người dậy, chiếc kính không gọng vốn ngay ngắn giờ đã lệch hẳn, trên khuôn mặt trắng trẻo còn hằn rõ hai dấu tròn đỏ – in ra từ chính mông em.
Mặt Đàm Gian đỏ bừng như bị châm lửa. Ban nãy, quả nhiên em có cảm giác... ngồi phải cái gì kỳ quái thật!
Em cúi gằm, đứng thẳng như học sinh tiểu học, đầu gần chạm đất, lí nhí xin lỗi:
"Xin... xin lỗi..."
Đôi mắt dài hẹp của Liên Bồ liếc em, rồi thong thả l**m môi.
"Khi nãy sờ sướng thế sao không nói xin lỗi?"
Đàm Gian cúi đầu càng thấp.
Đuôi giọng hắn thoáng ý cười:
"Dám làm thì phải dám chịu."
"Đưa tay đây, để anh sờ lại hai cái."
Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật!
Đánh giá:
Truyện Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật!
Story
Chương 231: Thành phố E - Chương 17
10.0/10 từ 48 lượt.
