Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật!
Chương 18: Thành phố A
Chương 10 : Mùa mưa kéo dài - Hoạt động giải tỏa căng thẳng (2)
"Lịch sử nghệ thuật, với tính chất là một nhánh của khoa học hiện đại... Ưm..."
Tiếng đọc sách xen lẫn những tiếng nức nở khe khẽ vang vọng trong căn phòng làm việc trống trải.
Lâm Giản Hoàn dịu dàng ôm lấy em, Đàm Gian ngoan ngoãn ngồi trong lòng anh, phía trước là một cuốn giáo trình lịch sử nghệ thuật dày cộp.
Cuốn sách nặng trịch được đặt giữa đôi chân trắng muốt của Đàm Gian, mà bản thân em lại ngồi ngoan trên đùi Lâm Giản Hoàn, cúi đầu, giọng mềm mại đọc từng chữ trong sách.
Em thật sự không ngờ rằng cách giải tỏa căng thẳng của Lâm Giản Hoàn lại là—
Bắt! Em! Học! Thuộc!
Bị ép học quả thực là một kiểu tra tấn tinh thần!
Đàm Gian kiệt sức ôm lấy quyển sách, những con chữ chi chít trước mắt chẳng khác gì một liều thuốc ngủ đáng sợ.
Vừa đọc, em vừa tủi thân sụt sịt.
Rõ ràng em đến đây là để làm nhiệm vụ cơ mà, tại sao lại bị dí vào đây để chịu sự công kích của tri thức thế này?!
[001, hu hu hu, chiêu tra tấn của Lâm Giản Hoàn thật là ác độc...]
Đàm Gian lén lút khóc lóc với hệ thống trong lòng.
[Rõ ràng nói là giúp giải tỏa căng thẳng, nhưng không đọc xong thì không cho đi, áp lực càng lớn hơn nữa hu hu hu.]
[Ác quỷ! Đồ xấu xa!]
Trong lòng ngầm nguyền rủa Lâm Giản Hoàn, nhưng vì mải chạy suy nghĩ mà em lỡ quên mất một dòng.
"Đọc lại, sai rồi."
Môi mềm bị đầu ngón tay lạnh buốt chạm nhẹ, Lâm Giản Hoàn lạnh lùng lật lại một trang sách.
Đàm Gian cảm thấy thà bị ma đuổi còn hơn!
Dường như có một luồng oán khí đen kịt bốc lên từ đầu em. Nhìn quyển lịch sử nghệ thuật dày cộp trong tay, em có cảm giác mình sẽ chết đói trước khi kịp học thuộc xong!
Thủ đoạn tra tấn này thật độc ác!
Đàm Gian siết chặt nắm tay, gom hết can đảm đẩy quyển sách trước mặt ra xa, bĩu môi nói nhỏ: "Em không đọc nữa đâu!"
Quyển sách nặng nề rơi xuống đất, phát ra một âm thanh trầm đục.
Em vùng vẫy muốn thoát khỏi vòng tay của Lâm Giản Hoàn, nhưng do động tác quá gấp gáp, em vô tình chạm vào thứ gì đó cứng cứng phía sau, cảm giác vừa khó chịu vừa lạ lẫm.
Mạch máu trên mu bàn tay của Lâm Giản Hoàn đột nhiên căng lên.
"Đừng động."
Giọng anh ta khàn đặc một cách đáng sợ, mang theo một chút nguy hiểm khó tả.
"Cấn vào người em đau lắm đấy."
"Còn nóng nữa."
Ánh mắt của Lâm Giản Hoàn thoáng tối sầm, bàn tay đang ôm lấy Đàm Gian cũng dần nới lỏng.
Sợ rằng anh ta lại bắt mình quay về đọc sách, Đàm Gian như một chú thỏ con, vèo một cái nhảy khỏi lòng anh ta, chạy trốn ra sau giá tài liệu, ngón tay trắng nõn bấu chặt vào mép kệ, không chịu buông.
Lâm Giản Hoàn hơi mất tự nhiên chỉnh lại lớp áo nhăn nhúm do em giãy giụa vừa nãy, cuối cùng như để che giấu, anh ta đẩy nhẹ gọng kính trên sống mũi.
"Hôm nay đến đây thôi."
Anh ta dừng lại một chút, như thể chẳng có chuyện gì xảy ra, cúi người nhặt lại cuốn sách rơi dưới đất.
Lâm Giản Hoàn thản nhiên thu lại ánh mắt, lật đến trang chưa đọc xong. Dưới ánh đèn trắng lạnh lẽo, gương mặt góc cạnh sắc bén của anh ta càng thêm cô tịch.
"Nếu trên kệ có cuốn nào em muốn, có thể mượn."
Như được đại xá, Đàm Gian thò đầu ra, tùy tiện rút một cuốn mỏng nhất rồi nhanh chóng chuồn đi. Nhưng nghĩ đến con quái vật vừa xuất hiện bên ngoài, em lại chần chừ một chút.
Ngay lúc đó, giọng nói lạnh nhạt của Lâm Giản Hoàn bỗng vang lên từ phía sau:
"Bạn trai nhỏ của em đến đón rồi kìa."
Anh ta hơi nghiêng người, kéo rèm cửa sổ. Dù ở tầng rất cao, Đàm Gian vẫn có thể nhìn thấy mái tóc vàng chói lọi của Kha Phàn dưới sân.
Cắn chặt môi, em không do dự nữa, mở cửa chạy vội ra ngoài.
Căn phòng làm việc lại trở về vẻ tĩnh mịch như lúc đầu.
Lâm Giản Hoàn vẫn giữ nét mặt lạnh nhạt vô cảm, nhưng những ngón tay vô thức co lại rồi duỗi ra liên tục đã bán đứng tâm trạng anh ta.
"Hừ, nhóc vô tâm."
Lời thì thầm khàn khàn tan vào không gian, ánh mắt anh ta thoáng liếc qua một góc tối sau giá tài liệu—
Ở đó, giáo viên dạy điêu khắc đã hoàn toàn dị hóa, run rẩy co rúm trong lớp thạch cao lạnh lẽo.
*
Lúc Đàm Gian đẩy cửa ra, hành lang đã trở lại bình thường.
Những hạt mưa trượt dài trên cửa kính, để lại những vệt nước trong suốt. Em cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm, ngón tay trắng muốt siết chặt tờ giấy em vừa tiện tay cầm từ chỗ Lâm Giản Hoàn.
Đó là một tờ báo nội bộ của học viện.
Bên trong ghi chép lộn xộn về đủ loại hoạt động hình thức chủ nghĩa của trường. Khuôn mặt hiệu trưởng cười trông cứng nhắc như thể được vẽ lên.
Những hình ảnh in màu rẻ tiền chiếm gần hết bố cục, ngay chính giữa là một bức ảnh học sinh vây quanh hiệu trưởng. Phía trên cùng, dòng chữ đen đậm to tướng đập vào mắt—
"Đại học Đàn Khê mở tuyển sinh đặc biệt cho học sinh nghèo vượt khó."
Mặt các học sinh trong ảnh bị vệt đỏ che khuất, tên của họ cũng bị ai đó cố tình xóa mất một hai chữ. Nhưng vẫn còn một cái tên hiện rõ trong danh sách—
Thẩm Khê
Chưa kịp nhìn kỹ, từ trong mép gấp của tờ báo, bỗng một bức ảnh cứng rơi xuống.
Do dự một chút, em cúi xuống nhặt nó lên.
Trong căn phòng điêu khắc tối tăm, vệt máu chưa kịp khô loang lổ khắp nơi. Một người đàn ông trung niên nằm vặn vẹo giữa sàn, ánh mắt trống rỗng.
Mặt sau của bức ảnh, một dòng chữ ngay ngắn được viết bằng bút máy—
"Hiện trường vụ án ngày 16/07/2024."
Đồng tử Đàm Gian đột ngột co rút, máu toàn thân như đông cứng lại.
Ngày 16...
Cuối cùng, em đã hiểu tại sao Lâm Giản Hoàn nói em thấy giáo viên điêu khắc là nói dối.
Vì thầy ấy, thực ra đã ch.ế.t lặng lẽ trong phòng điêu khắc từ hai ngày trước.
Mà Lâm Giản Hoàn, từ lâu đã có trong tay tin tức quan trọng này.
[Đinh! Chúc mừng ký chủ thu thập được manh mối quan trọng! Tiến độ khám phá chân tướng: 10%!]
[Cố lên nhé~]
-------------------------------
ôi trời ơi trời, bọc nước mía của thầy Hoàn sắp nổ rồi
Tôi : cần "ăn chay" sau chuỗi ngày đọc h++,
Truyện "ăn chay" tôi đang đọc : ....
Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật!
Đánh giá:
Truyện Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật!
Story
Chương 18: Thành phố A
10.0/10 từ 48 lượt.
