Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật!

Chương 167: Thành phố D - Chương 3 (2)


Hắn nhấc khẩu súng săn lạnh lẽo đang tựa ở bên cạnh lên, chỉ dặn một câu bảo Đàm Gian đừng chạy lung tung, rồi vội vã quay người rời đi mà chẳng ngoái đầu lấy một lần.


Đàm Gian ngơ ngác nhìn bóng lưng đang rời đi thật nhanh của Sơn Cửu, không hiểu sao tự dưng hắn lại trở nên kỳ lạ đến vậy.


Mà người thợ săn cao lớn ấy, sau khi chắc chắn rằng sau lưng không còn nhìn thấy đền thần nữa, mới cúi đầu xuống, khẽ đưa tay lên mũi ngửi nhẹ.


Mùi hương ngọt ngào, dịu nhẹ mà ấm áp ấy... như thể vừa phảng phất từ người thần minh tỏa ra, lúc này vẫn còn lưu lại nơi đầu ngón tay hắn.


Hắn như bị mê hoặc, đưa tay lên chạm vào mũi mình, giống như một con chó săn đánh hơi thấy mùi thịt, cứ lặp đi lặp lại mà hít thật sâu.


...


Dĩ nhiên Đàm Gian không thể ngoan ngoãn ở lại chờ Sơn Cửu quay về.


Em vừa mới tới thành phố D, ngoài một ít thông tin được 001 nói trên xe thì hoàn toàn không biết gì về nơi này.


Đàm Gian định rời đền một chút để thăm dò xung quanh, nhưng trên người em vẫn đang mặc chiếc áo thần thánh rộng thùng thình vừa mới tìm được, đi một bước mà như kéo lê cả người theo sau.


Dưới chân cũng lấm lem bùn đất.



Đàm Gian cẩn thận quấn chặt chiếc áo choàng lại một chút, nhưng chất vải khoác trên vai vẫn cứ trượt xuống.


Xương quai xanh xinh xắn và một mảng ngực nhỏ trắng ngần cứ thế lộ ra ngoài.


Xung quanh không có người dân, cậu có thể đi dạo một vòng trên núi.


Hệ thống chủ nhận ra sự do dự của Đàm Gian, bất ngờ lên tiếng nhắc nhở.


Hiện tại tốt nhất đừng vào trong thị trấn. Cậu không có quần áo phù hợp, cũng không có thẻ tín ngưỡng, lỡ bị bắt nhầm thành dị giáo đồ thì...
001 lạnh lùng nhắc.


Đàm Gian khẽ "Ừm" lên một tiếng, hơi bất an mà thì thầm:


"Vậy... tôi không đi xa đâu."


Em mím môi, nhẹ nhàng đẩy cánh cửa lớn nặng nề của đền thần ra. Cánh cửa đá cọ vào mặt đất phát ra âm thanh chói tai, mà do bị đẩy đột ngột, lại khơi dậy một làn bụi mịt mù.


Em bịt miệng, khẽ ho hai tiếng, sau đó men theo con đường mòn giữa núi, đi xuống theo hướng Sơn Cửu đã đi lúc nãy, chẳng có mục đích gì rõ ràng.


Nơi này ở gần đỉnh núi, chắc là khu vực gần mặt đất nhất của thành phố. Đàm Gian ngẩng đầu lên, không nhìn thấy bầu trời, chỉ thấy phía trên là những mảng thạch nhũ kỳ dị bảy sắc cầu vồng, phản chiếu ra vô số hình ảnh to nhỏ của chính mình.


Đỉnh núi rất rộng thoáng, từ đây có thể nhìn thấy ngôi trấn nhỏ dưới chân núi đang bốc lên từng làn khói bếp.



Đàm Gian nhìn quanh con đường mòn, rồi lại vòng ra phía sau đền thờ.


Ngôi đền nơi em giáng sinh, dù đã sụp đổ hơn nửa, vẫn có thể thấy được sự tráng lệ ban đầu.


Vòm cổng cao lớn được chạm khắc tỉ mỉ những hoa văn kỳ công, trên các phiến đá sụp xuống vẫn còn lưu giữ những bức họa tường ghi chép lại lịch sử.


Từng phiến đá sắp hàng ngay ngắn, mơ hồ có thể nhìn ra câu chuyện được kể nối tiếp nhau trên đó.


Đàm Gian nhíu mày, ngồi xổm xuống lật mấy phiến đá nặng trịch.


Vì khá nặng, nên chỉ lật một lúc thôi, tay và mặt em đã lấm lem bụi đất.


Những phiến đá ấy bị em vừa đẩy vừa đá, xếp lại cho ngay ngắn.


Nhưng những bức tranh trên đó trông thật kỳ quái.


Bình thường, các bức họa trong đền thần đều vẽ lại cuộc đời và công tích của thần minh, phần lớn là để truyền đạo, hoặc để ca tụng.


Nhưng bức họa ở đây lại mang màu sắc máu me và rùng rợn.


Một pháp sư nhỏ bé trong áo choàng đen thả ra làn sương xám tượng trưng cho dịch bệnh, trong chiếc vạc sôi sùng sục là toàn xác chết đang phân hủy, những bóng ma bị kéo dài lẩn khuất trong màn sương, lúc nào cũng chực chờ nuốt chửng đứa trẻ đi ngang qua...



Từng cảnh từng cảnh được khắc họa sống động như thật, khiến người xem rợn tóc gáy.


Những cảnh về sau dường như bị phá hủy, phần lớn đều đã không còn nguyên vẹn, Đàm Gian chỉ có thể lờ mờ thấy pháp sư có hình thù kỳ dị kia đang thực hiện một nghi thức thần bí nào đó.


Hắn ta có vẻ đã rất mạnh, sở hữu tín đồ và đền thờ riêng, trông như đang âm mưu chiếm lấy quyền năng thuộc về các thần minh trong thành phố...


Bức họa kết thúc ở đó.


Sắc mặt Đàm Gian trầm xuống, mím môi, thì thào:


"V-vậy nơi này... vốn là chỗ của một đại ác ma sao...?"


Giọng thiếu niên run run, mềm nhẹ. Nhưng vì bị giới hạn quyền truy cập, hệ thống chủ không trả lời nữa.


Sự im lặng đôi khi cũng là một dạng hồi đáp. Đàm Gian cẩn thận đặt lại mấy phiến đá, lúc đứng lên thì gương mặt trắng trẻo đã dính một mảng bụi xám.


Nét mặt em trở nên nghiêm túc, rồi quay người chạy bộ về phía sau đền thờ.


Hệ thống chủ cứ tưởng Đàm Gian bị dọa sợ bởi những bức tranh kia, do dự một lát rồi định lên tiếng an ủi mơ hồ:


Đừng sợ, hiện tại đền thờ đã...



Đã rất an toàn rồi.


Thế nhưng Đàm Gian chỉ khẽ "ừm ừm" mấy tiếng một cách ngoan ngoãn, bước chân đi về hậu viện vẫn không hề dừng lại, vạt áo choàng trắng muốt bị em vén lên, người vẫn còn dính đầy bụi khiến em thấy vô cùng khó chịu.


Em nhỏ giọng nói với hệ thống chủ:


"Tôi vừa thấy trên mấy phiến đá, có vẽ một con suối nhỏ ở phía sau đền thờ."


Đôi mắt tròn xoe cụp xuống, như một sinh vật nhỏ vừa lanh lợi vừa tinh nghịch.


"Người tôi hơi bẩn."


"Phải đi tắm thôi."


Hệ thống chủ lập tức bị đứng hình, hoàn toàn không ngờ điều đầu tiên Đàm Gian nghĩ đến sau khi xem xong những bức tranh trên đá... lại là đi ra sau đền tắm suối.


Đúng là vị thần minh bé nhỏ vừa mỏng manh kiêu kỳ...lại còn ưa sạch sẽ nữa chứ.


---------------------------


Trời đất ơi, bé vừa ngốc manh vừa trắng vừa mềm như này thì mấy ông công sao chịu nổi rồi...Quỳ xuống hết ấyyyy (≧∀≦)


Cảm ơn các bác đã yêu thích và theo dõi nhà tôi. Love yaaa !!!


Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật! Truyện Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật! Story Chương 167: Thành phố D - Chương 3 (2)
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...