Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật!
Chương 151: Thành phố C
Chương 75: Người yêu hoàn hảo21 – Linh đệ đệ từ trên trời rơi xuống!
Trên trần, bức tường máy móc vỡ toác thành một lỗ lớn. Tấm chắn dày bị chiếc chiến đấu cơ va chạm mạnh đến mức lớp thép cong ngược ra ngoài. Một người đàn ông khoác trên mình bộ vest chỉnh tề—"ông chủ" trong truyền thuyết—cứ thế nhảy xuống theo thân máy bay.
Tầng hầm thứ hai này là nơi mà Percy cố tình chọn để làm tổ ấm bí mật nhất của mình và Đàm Gian.
Thế nhưng, vào thời khắc này, khi ngước nhìn trần nhà gần như bị chiếc máy bay phá thủng, đôi mắt nâu ôn hòa của Percy hiếm khi ánh lên vẻ lạnh lùng đến vậy.
Đàm Gian cảm thấy khó chịu, bụng em căng tức, chai thuỷ tinh chứa những mảnh ký ức cô đọng được em cẩn thận cất trong bọc vải.
Giờ không biết hệ thống chủ lại gặp lỗi gì, mặc cho em gõ thế nào, nó cũng chẳng có lấy một chút hồi đáp.
Em nằm bò trên giường, mắt đẫm nước, cổ tay vẫn còn bị khóa bởi sợi xích bạc. Em yếu ớt ngước lên, ánh mắt đầy tội nghiệp hướng về phía tiếng động vang rền vừa rồi.
Người đàn ông vừa nhảy xuống khỏi máy bay chẳng hề giống với hình ảnh "ông chủ" mà Đàm Gian tưởng tượng chút nào.
Khi nghe điện thoại trước đó, giọng điệu hung dữ của y đã khiến em nghĩ rằng vị "ông chủ" này chắc phải là một người đàn ông cao to, đeo dây chuyền vàng lủng lẳng, hai cánh tay xăm trổ đầy hoa văn dữ dằn.
Thực tế lại hoàn toàn khác.
Người đàn ông kia đứng tựa nhàn nhã vào mép máy bay, hai tay khoanh trước ngực. Y có dáng người cao ráo, ước chừng khoảng một mét chín, bộ vest cắt may tinh tế ôm lấy đôi chân dài thẳng tắp.
Mái tóc nhuộm bạc lộ ra ngoài, làn da trắng đến lạnh lẽo.
Từ phía sau gáy, một hình xăm đen kéo dài xuống, sau đó biến mất dưới lớp áo sơ mi chỉnh tề.
Đàm Gian khẽ mím môi, rụt rè nhìn y.
Đúng lúc đó, "ông chủ" nhấc tay đẩy nhẹ gọng kính, tư thế lười biếng tháo chiếc kính râm trên mặt xuống.
Lộ ra một đôi mắt xanh biếc như ngọc bích.
Đôi mắt dài hẹp, đuôi mắt hơi xếch, toát lên vẻ tà mị đầy nguy hiểm.
Y khẽ nhếch môi, cười nhẹ, ngón tay thon dài giữ lấy gọng kính, đung đưa hai nhịp.
"Ồ, xem ra tôi đến không đúng lúc rồi."
Giọng y trầm thấp, khàn khàn, vừa mở miệng đã là kiểu giễu cợt mỉa mai.
Đàm Gian ngây ngốc ôm chặt chai thuỷ tinh, chưa kịp phản ứng lại.
Percy thì lại vô cùng hài lòng với sự thức thời của "Lâm đệ đệ" vừa từ trên trời rơi xuống này. Anh vén mái tóc dài màu nâu nhạt ra sau, đôi mắt nâu khẽ nheo lại, nụ cười dịu dàng nhưng không chạm đến đáy mắt, mang theo một vẻ giả tạo hoàn hảo.
"Rất vui khi thấy Lâm tiên sinh tự biết mình không được mời mà đến."
Từ trước đó, Percy đã nhận được thông tin và hồ sơ về y từ hệ thống robot.
Giờ phút này, ánh mắt anh lướt qua Lâm Hành một lượt, sau đó lại trở về nơi anh thực sự quan tâm—Đàm Gian, người đang co chân lại, ôm chặt bản thân mình trên giường.
Có vẻ như em bị cách xuất hiện này của Lâm Hành làm cho hoảng sợ. Một nửa khuôn mặt em vùi vào cánh tay mềm mại, chiếc giường vốn rộng rãi nay bị cắt ngang bởi chiếc máy bay khổng lồ, làm không gian bỗng chốc trở nên chật chội.
Vậy nên em càng thu mình lại, nép vào bên trong màn giường.
Trên cổ tay em, sợi xích bạc phát ra những tiếng leng keng khẽ khàng, giống như làn sóng lạnh buốt cuốn quanh làn da em.
Thiếu niên trẻ này đẹp vô cùng.
Bây giờ, hàng mi ươn ướt khẽ run rẩy khi lén nhìn qua đây, trông chẳng khác nào một chú mèo con tò mò, rón rén ngó ra ngoài.
——Một bé mèo thuộc về anh, chỉ riêng anh mà thôi.
Ánh mắt Percy dần trầm xuống.
Tiếng giày da gõ xuống sàn nhà, vang lên từng nhịp chậm rãi mà rõ ràng.
Anh luôn giữ vẻ lịch thiệp vừa đủ, nhưng khi đối diện với Lâm Hành, ngữ điệu lại mang theo một chút đối đầu căng thẳng.
"Đúng là không đúng lúc thật."
Percy cúi xuống, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào cằm Đàm Gian.
"Vừa nãy tôi mới cho em ấy ăn."
Anh khẽ cười, giọng nói trầm thấp vang lên bên tai.
"Em ấy ăn no rồi."
Những ký ức cô đọng kia, sau khi bị ép hấp thụ, chắc hẳn bụng nhỏ của Đàm Gian cũng chẳng chứa nổi thứ gì nữa.
Bây giờ, em khẽ ôm lấy bụng, che giấu cảm giác khó chịu.
Có lẽ, lớp da bụng mỏng manh kia đã hơi nhô lên rồi.
Percy nhìn vào đôi mắt còn hơi mờ mịt của em, nụ cười bên môi càng ngày càng sâu.
"Em ấy rất thích."
Lâm Hành cười khẩy, đưa tay kéo lỏng cà vạt.
Cúc áo vốn đã không cài chặt, lúc này bị y kéo ra hoàn toàn, làm lộ ra một phần hình xăm uốn lượn sau gáy.
Y dựa lưng vào vách máy bay lạnh lẽo, hai tay khoanh trước ngực, đôi mắt xanh biếc lướt qua Percy một lượt.
"Ồ, xem kìa, Percy tiên sinh có lẽ vẫn đang nằm mơ giữa ban ngày rồi. Tôi thật không biết, nhân viên của tôi đã thể hiện 'thích' hồi nào vậy?"
Vừa nói, Lâm Hành vừa nhấc chân, bước về phía bên kia giường.
Y vốn cao ráo, chỉ vài bước đã đến bên cạnh Đàm Gian, cúi nhìn xuống cổ tay em.
Sợi xích bạc bị y nắm lấy, khẽ siết một cái, liền đứt ra.
Mảnh kim loại vụn vỡ bị hắn vo tròn trong lòng bàn tay, sau đó ném xuống đất, phát ra âm thanh lanh lảnh.
Y hơi cúi xuống, ánh mắt trùng khớp với đôi mắt trà trong veo kia.
Ánh sáng từ trên cao chiếu xuống, bị bóng dáng y chắn mất một nửa. Bóng tối và ánh sáng giao thoa trên gương mặt trắng nõn của Đàm Gian.
Có lẽ em thực sự bị dọa sợ rồi, đôi môi đỏ mọng hơi hé mở, hàng mi dài run rẩy như cánh bướm.
Chiếc áo sơ mi rách gần một nửa, làn da trắng như tuyết lộ ra ngoài, điểm xuyết những vệt đỏ hằn ngang.
Đôi chân thon dài rụt lại, vùi vào đống chăn lụa mềm mại.
Gương mặt nhỏ nhắn ngửa lên, đẹp đến mức khiến người ta không khỏi nghĩ bậy.
......Trông chẳng khác gì một vợ nhỏ vừa bị bắt nạt thảm thương, chỉ biết bấu víu vào ai đó, mong được chở che.
...
Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật!
Đánh giá:
Truyện Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật!
Story
Chương 151: Thành phố C
10.0/10 từ 48 lượt.
