Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật!

Chương 112: Thành phố C


Chương 55: Người yêu hoàn hảo [1] - "Buổi tối tốt lànhvợ yêu của anh..." (2)


Vì lần trước đã đổi hai tấm da cừu để lấp đầy hành trang, nên lần này Đàm Gian không cần dừng lại ở túp lều của phù thủy. Em chỉ lướt qua Trạm Dừng Chân Liên Ngân Hà, nạp thêm nhiên liệu một chút rồi tiếp tục tăng tốc, con tàu đỏ trắng lao vút về phía bên kia của bầu trời sao.


Cùng lúc đó, trước cửa căn nhà gỗ của phù thủy.


Những người chơi từng chờ đợi từ trước giờ đều duỗi dài cổ, ánh mắt chăm chú nhìn về phía Trạm Dừng Chân Liên Ngân Hà.


Họ bàn tán xôn xao.


"Phù thủy đã đăng hết video ở thành phố B rồi, sao đến giờ Tiểu Gian vẫn chưa ra vậy?!"


"Trời ạ, các cậu đã xem đoạn Valse thiên nga đó chưa? Tiểu Đàm mặc đồ múa ba lê ấy... Ôi trời ơi, tôi muốn quỳ xuống hôn chân em ấy quá!


"Hàng đầu tiên là tôi xếp trước! Tránh ra, tránh ra! Tôi phải là người đầu tiên nhìn thấy vợ tôi!"


...


Những chiếc áo choàng đủ màu sắc xếp thành từng vòng, từng vòng một. Ở hàng đầu tiên là một thương nhân, đầu quấn đầy những viên đá quý màu xanh lục, chân đi đôi bốt da nhọn, hắn ta mỉm cười ranh mãnh, nhẹ nhàng lắc lắc túi tiền trong tay.


Tiếng kim loại chạm nhau vang lên lách cách trong túi.


"Xin lỗi nhé, vị trí cổ vũ tốt nhất này đã bị người khác mua với giá cao rồi. Nếu không, trừ khi cậu ra giá cao hơn..."


"Hai chỗ hàng đầu tiên đúng không? Được rồi, được rồi."


Phù thủy khoanh tay, lười biếng tựa vào khung cửa túp lều, trên gương mặt kiều diễm là nụ cười đầy vẻ thích thú, như thể đang chờ xem một màn kịch hay.


Anh ta hoàn toàn không có ý định nói cho họ biết rằng lần trước anh ta đã đưa Đàm Gian hai tấm da cừu, đồng nghĩa với việc lần này Đàm Gian sẽ không dừng lại trước túp lều của mình.


Bên cạnh căn nhà gỗ, 079 khoác áo choàng vàng kim đứng lặng lẽ. Đường nét khuôn mặt cương nghị, ánh mắt sắc lạnh, dòng máu rồng chảy trong huyết quản khiến gã trông càng cao lớn, dữ tợn.


Gã cúi đầu nhìn đám người đang chen chúc trước mắt, hừ lạnh đầy khinh thường.


"Một đám chó l**m."


Gã hất cằm, giọng điệu kiêu ngạo. Từ sau khi Đàm Gian bình an vượt ải thành phố A, đám người này đã phát cuồng mà lập ra một cái hội fan hâm mộ hết sức vô nghĩa.



Bọn họ còn nói gì mà: "Hãy để mỗi lần Đàm Gian trở về không gian của Chủ Thần đều có thể cảm nhận được sự ấm áp như trở về nhà."


079 cười khẩy một tiếng.


Bên cạnh, một yêu ma áo choàng tím lườm gã một cái, vừa định nói gì đó thì chợt nghe thấy giọng của thương nhân từ phía trước vọng lại.


"Ai là người đã đặt trước vị trí tiếp đón VIP của Đàm Gian? Chỉ có một chỗ thôi, ai đã đặt trước mười ngày nhỉ?"


Vừa mới khoanh tay tỏ vẻ ngạo nghễ, 079 lập tức bước lên hàng đầu với đôi sừng rồng trên đầu, gương mặt lạnh như băng thốt ra những lời lẽ đầy hèn mọn.


"Tôi đặt."


"Không phải nói là còn có thể bắt tay với Tiểu Đàm sao?"


Phù thủy khoanh tay đứng nhìn màn kịch trước mắt, khóe môi nở nụ cười, ánh mắt lại liếc qua túp lều của mình, nhìn về khu rừng rậm rạp phía sau.


Trên con đường mòn quanh co, một người đàn ông tóc bạc khoác áo choàng đen đang chậm rãi tiến đến. Trong tay hắn cầm một túi tiền nặng trĩu, lặng lẽ đi về phía này.


'Bốp.'


Tiếng túi tiền rơi xuống mặt bàn. Nặng trĩu. Bên trong, những đồng vàng leng keng va vào nhau.


Phù thủy mỉm cười, thong thả cởi dây túi tiền, những đồng vàng lấp lánh đổ tràn ra mặt bàn gỗ.


"Muốn mua gì?"


Khuôn mặt người đàn ông tóc bạc ẩn mình trong bóng tối của chiếc mũ trùm, không nhìn rõ biểu cảm. Chỉ có đôi môi mỏng sắc đỏ khẽ mấp máy.


"Ta muốn... một chiếc vòng cổ. Màu đỏ. Khóa vàng."


Tên người sói nhỏ bé bên cạnh hắn lập tức la lên đầy kinh ngạc: "Vương, ngài mua vòng cổ làm gì? Đây là thứ để xích chó mà!"


Người đàn ông tóc bạc không trả lời, chỉ đứng yên đó, lạnh lùng như một pho tượng.


Phù thủy khẽ bật cười, thong thả lục lọi trong gian hàng trước mặt, rút ra một chiếc vòng cổ đỏ rồi nhướng mày trêu chọc.


"Có kẻ tự nguyện muốn bị xích, ngươi quản làm gì?"


Chiếc vòng cổ trông giống như thứ người ta dùng để biểu diễn xiếc rong, vòng quanh thế giới.



"Cảm ơn."


Giọng hắn khàn khàn, trầm thấp vang lên.


"Ngươi... ghen tị... vì Tiểu Đàm hôn ta."


Gương mặt anh tuấn hơi nhếch lên, ánh mắt sắc bén đối diện với đôi mắt rắn độc của phù thủy.


"Em ấy không xích ngươi, ngươi ghen tị với ta... cũng vô ích."


Nụ cười trên môi phù thủy lập tức cứng lại.


Người đàn ông tóc bạc thu chiếc vòng cổ vào tay, cùng đám thuộc hạ quay lưng rời khỏi căn nhà gỗ, trở lại khu rừng.


Không bao lâu sau, từ phía sau truyền đến tiếng nghiến răng đầy ấm ức của phù thủy.


Tên người sói nhỏ vẫn chưa hiểu gì, lon ton chạy theo hỏi: "Vương, ngài với hắn nói gì vậy? Xích là sao?"


Phù thủy sao lại đột nhiên mất bình tĩnh như vậy?


Người đàn ông tóc bạc khẽ nhấc cao chiếc mũ trùm đen, để lộ đôi mắt đỏ nhạt. Hắn không giải thích câu hỏi ấy, chỉ lặng lẽ dừng ánh mắt lạnh nhạt trên người thuộc hạ của mình trong chốc lát.


Khuôn mặt đó, giống hệt Túc Dương người vẫn luôn theo sát Đàm Gian tại thành phố B như một cái đuôi trung thành.


Giọng hắn trầm xuống, ra lệnh:


"Ngươi, hãy trộm toàn bộ vòng cổ mang mã 001 về đây."


Người sói sững sờ.


Bấy lâu nay, bầy sói trong không gian Chủ Thần đã phát triển hùng mạnh, trở thành tộc quần lớn nhất trong các bộ tộc thú nhân. Tại sao lại phải đi bắt nạt đám hệ thống nhỏ bé kia vậy?


Nó nhất thời không hiểu được mệnh lệnh của vị vương giả trước mặt, chỉ ngơ ngác kêu lên một tiếng kéo dài.


Chỉ một lát sau, nó nghe thấy vị vương của mình khẽ lẩm bẩm khi bước đi phía trước: "Em ấy... chỉ có thể có một con chó duy nhất."


"Không thể có... con chó nào khác."


Người sói: "???"



.......


Tàu liên hành tinh thậm chí không hề dừng lại ở không gian Chủ Thần, thân tàu đỏ trắng lao vun vút như một ngôi sao băng, cắt ngang bầu trời.


Đàm Gian áp sát mặt vào cửa sổ, dõi theo con đường bên dưới, từ xa đã thấy ánh đèn lam nhạt rực rỡ của thành phố C.


So với hai thành phố trước đó, thành phố C giống một đô thị tương lai hơn—từng tòa nhà đều được bao phủ bởi những dòng dữ liệu lưu chuyển, ánh sáng như những dòng suối xanh chảy trôi trên bề mặt.


Những con số pixel màu lam băng lướt qua với tốc độ chóng mặt, khiến toàn thành phố như một giấc mộng huyền ảo.


Đàm Gian dán mặt vào cửa kính lạnh buốt, kinh ngạc thốt lên: "001, đây là thành phố C sao! Đẹp quá..."


Còn chưa kịp nói hết câu, đoàn tàu bất ngờ trải qua một luồng khí lưu xóc nảy dữ dội, khiến Đàm Gian gần như mất thăng bằng, vô thức ngã về phía sau.


Đầu em đập vào ghế sô pha phía sau, đau âm ỉ.


Đôi mắt màu hổ phách phủ lên một lớp sương mỏng, em khẽ bặm môi, ngờ vực gọi: "001?"


Xin lỗi ký chủ, bên ngoài thành phố C có dòng dữ liệu khổng lồ, khi tàu xuyên qua sẽ có chút xóc nảy.


Đàm Gian gật gù như hiểu như không, nhưng không hiểu sao trong lòng lại dâng lên một chút bất an.


Ngồi ở khoang lái phía trước, con mèo búp bê xinh đẹp vốn dĩ vẫn ở đó giờ đã biến mất, thay vào đó, một bóng dáng cao lớn hiện lên.


Chào mừng đến với thành phố C.


Khóe môi bóng đen nọ nhếch lên thành một nụ cười.


Đây là dữ liệu của thế giới —


Ở đây, cậu sẽ có một cuộc sống hoàn mỹ, một người chồng hoàn hảo, hàng xóm hoàn hảo. Cậu có thể làm bất cứ điều gì mình thích. Ở đây, cậu sẽ có một cuộc đời hoàn hảo nhất.


À, đúng rồi! Hệ thống chủ còn sắp xếp cho cậu một người đồng đội chiến đấu cùng nữa, tuyệt đối không cô đơn. Tin tôi đi, Tiểu Đàm, đây sẽ là hành trình tuyệt vời nhất của cậu!


Đàm Gian lắng nghe lời giới thiệu của 001, vô thức siết chặt ngón tay. Em có thể cảm nhận được con tàu đang tăng tốc dữ dội—chắc hẳn đang kích hoạt chế độ dịch chuyển.


Không biết vì sao, em cảm thấy giọng điệu của 001 hôm nay... vô cùng kỳ lạ.


"001?"



Tôi đây.


Đừng sợ.
...
Cơn choáng váng dần tan biến. Đã từng trải qua dịch chuyển một lần, Đàm Gian dần thích ứng với cảm giác say tàu kỳ quái này.


Em dụi mắt, nhưng lại bất ngờ cảm thấy một cơn đói cồn cào.


Xung quanh trông như một căn hộ cao tầng bình thường. Em đang nằm trên ghế sô pha phòng khách, trên người đắp một tấm chăn lông cừu mềm mại.


Chủ nhân căn hộ này dường như rất yêu đời, một chậu sen đá xanh mướt bên cửa sổ mọc tươi tốt, bàn trà phủ khăn trải bàn hoa nhí màu hồng ấm áp, bên cạnh chiếc bàn gỗ, robot quét nhà đang chăm chỉ làm việc.


Góc tường ấm áp có một chiếc tủ thấp, trên đó đốt một cây nến thơm, mùi gỗ trầm hòa với hương hổ phách thoang thoảng trong không khí.


Từ phía bếp vọng ra tiếng tắt bếp, hương đồ ăn theo đó tràn vào không gian. Trong cơn mơ màng, Đàm Gian đột nhiên cảm thấy cả người nhẹ bẫng.


Có người đỡ lấy eo em, một cánh tay rắn rỏi nhấc bổng em lên.


Mùi hương gỗ càng nồng đậm hơn.


Hàng mi Đàm Gian khẽ run, chậm rãi ngước mắt lên.


Người đàn ông bế em có mái tóc xoăn màu lanh mềm mại, được cố định bằng một dải băng màu cà phê sẫm, vài lọn tóc xõa xuống bờ vai. Đôi mắt nâu ấm áp ấy mang theo một thứ dịu dàng không thể nói thành lời.


Ngũ quan anh sắc nét, tuấn tú nhưng hoàn toàn không mang vẻ nguy hiểm, mà phảng phất khí chất ôn hòa của một người đàn ông tri thức.


Người đàn ông nhìn xuống, môi khẽ nhếch thành một nụ cười mỏng.


Bàn tay rộng lớn của anh đủ để ôm trọn cả eo Đàm Gian, nhưng động tác vẫn luôn giữ chừng mực, thân mật mà không hề vượt quá giới hạn.


"Đàm Gian, buổi tối tốt lành."


Giọng nói anh trầm thấp mà thanh nhã như một khúc bass êm ái, từng chữ rơi xuống tai tựa như tiếng đàn du dương.


"Có lẽ anh nên đổi cách xưng hô—suy cho cùng, chúng ta vừa mới cử hành hôn lễ, đã trao nhẫn và thề nguyện dưới sự chứng giám của Thần."


Ánh mắt người đàn ông dừng trên khuôn mặt trắng nõn của Đàm Gian, chất chứa sự dịu dàng cùng yêu thương vô tận.


"Vậy nên, chúc ngủ ngon... vợ yêu của anh."


--------------------------


Thế giới mới với những anh chồng mới


Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật! Truyện Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật! Story Chương 112: Thành phố C
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...