Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật!
Chương 100: Thành phố B
Chương 50: Giải trí đến chết23 – Tôi sẽ bắt nạt em sao ? (2)
Căn phòng nhỏ bé, dưới ánh đèn tập trung chiếu xuống, giờ đây chỉ còn lại mỗi Đàm Gian và người đàn ông bất ngờ xuất hiện – vị "Ảnh đế" kia.
Không hiểu vì sao, mỗi khi Ảnh đế đến gần, phòng phát trực tiếp của Đàm Gian lại trở thành một mảng xám xịt, hoàn toàn không thể mở lên, cũng không thể xem được.
Giống như thể người đàn ông trước mặt là một bí mật tuyệt mật nào đó.
Cũng vì vậy mà Đàm Gian không thể đoán được qua những lời bàn tán của khán giả rằng vị Ảnh đế này rốt cuộc có mục đích gì.
Màn pháo hoa rực rỡ vừa lóe lên khi nãy đã tắt ngấm, trả lại không gian u ám ban đầu cho căn phòng nhỏ hẹp được bọc trong song sắt.
Ánh đèn vàng mờ mờ hắt lên làn da trắng muốt của Đàm Gian, khiến nó như phủ lên một lớp ánh sáng ấm áp. Hàng mi dày và cong khẽ run rẩy. Thiếu niên căng chặt tấm lưng xinh đẹp, tạo thành một đường cong hoàn hảo trong chiếc lồng chật hẹp.
"Sợ à?"
Đàm Gian mím môi, không biết phải trả lời thế nào.
Em thực sự có chút e dè vị Ảnh đế bất ngờ xuất hiện này.
Hắn ta cũng đang cười, cũng có một gương mặt rất đẹp, nhưng nụ cười của hắn ta không giống Murphy.
Nụ cười của Murphy đầy giả tạo, chỉ là lớp vỏ bọc để che giấu sự méo mó bên trong cái vỏ ngoài ôn hòa ấy.
Còn Ảnh đế trước mặt... dù cười hay không, đều mang theo một nét điên cuồng khó lường.
Lạnh lùng thì đáng sợ, nhưng khi cười còn đáng sợ hơn.
Đàm Gian không muốn ở cùng với hắn ta lâu thêm chút nào, vì thế em cuộn tròn người lại, chậm rãi khẽ "ừm" một tiếng.
Bình thường không đáp lại thì cuộc trò chuyện sẽ kết thúc.
Mà em còn "ừm" hẳn một câu.
Đàm Gian cảm thấy mình đã rất lịch sự bày tỏ rằng em không muốn nói chuyện.
Vậy mà người đàn ông kia vẫn không chịu dừng lại, còn tiến thêm một bước, mở cửa lồng.
Chỉ đến khi hắn ta đứng dậy, Đàm Gian mới nhận ra người này thực sự rất cao.
Dù chiếc lồng đã được thiết kế đủ rộng, nhưng khi người đàn ông ấy bước vào, vẫn cần phải hơi cúi xuống.
Hắn ta khoác trên người một chiếc áo choàng lớn, từng cử động đều khiến lớp vải cọ vào nhau, phát ra những tiếng sột soạt khe khẽ.
Không gian vốn đã chật hẹp, giờ đây lại càng thêm ngột ngạt khi có thêm một người đàn ông trưởng thành chen vào.
Đàm Gian không thể lùi lại được nữa, mà cổ tay em còn bị trói vào thành lồng. Giờ chỉ cần ngẩng đầu lên là sẽ ngay lập tức chạm vào đôi môi đỏ sẫm của người đàn ông ấy.
Em như một con thú nhỏ bị dọa đến ngây người, đôi mắt hổ phách mở to, ngước nhìn hắn ta không chớp.
Hơi thở nóng rực phả thẳng vào khuôn mặt em, khiến thần kinh vốn đã căng cứng của Đàm Gian càng thêm căng thẳng.
Em thậm chí không dám thở mạnh, chỉ sợ nếu thở sai cách, người đàn ông này sẽ viện cớ để trừng phạt mình.
Thế nên em chỉ có thể cứng đờ ngồi đó, ngón tay vô thức bấu chặt vào đáy lồng lạnh băng.
"Tại sao lại sợ?"
Bàn tay người đàn ông thon dài, xương ngón tay rõ ràng, bóp nhẹ lấy nửa phần dưới khuôn mặt trắng nõn của Đàm Gian rồi siết chặt.
Những người này... đều rất thích nắn má mình.
Đàm Gian nghĩ, cảm giác hai bên má bị nắm chặt, vừa đau vừa mềm.
"Thở đi."
Em nghe thấy giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên.
Bị bóp cằm, Đàm Gian ngoan ngoãn hé môi, hít vào một hơi thật sâu.
Sau đó, cặp môi hồng nhạt lại khép lại, như thể muốn dựa vào hơi thở ấy để cầm cự cho đến khi người kia rời đi.
Giống như một con thú nhỏ đáng thương bị ép sát xuống đất, chạm vào là run lên.
Ảnh đế khẽ nhếch khóe môi, dường như bị dáng vẻ ngốc nghếch của Đàm Gian chọc cười.
Ngón tay thon dài khẽ búng một cái.
"Vậy còn thế này thì sao?"
Lớp lụa lạnh lẽo từ phía sau chầm chậm lướt qua làn da trắng mịn của Đàm Gian.
Thiếu niên hơi khựng lại, ngửa đầu, ánh mắt đầy vẻ khó tin.
Một người phục vụ đeo chiếc mặt nạ lông vũ màu trắng không biết đã xuất hiện bên cạnh lồng từ lúc nào.
Đôi vai rộng lớn của hắn ta che khuất phần lớn ánh sáng.
Hắn ta hơi cúi người, chiếc mặt nạ lông vũ lạnh lẽo khẽ chạm vào mu bàn tay Đàm Gian.
Bóng tối phủ xuống, bao trùm lấy làn da non mềm của em.
Hàng mi dài của Đàm Gian khẽ run lên.
Cảm nhận đầu ngón tay ướt lạnh được bao bọc, trước mắt, Ảnh đế chống cằm đầy hứng thú, nụ cười nhàn nhạt lặng lẽ nhìn em.
"Người quen dường như sẽ khiến em an tâm hơn nhỉ?"
Giọng nói khàn khàn vang lên, ngay sau đó, Đàm Gian cảm thấy cổ chân mình cũng được bao bọc trong một cảm giác nhẹ nhàng.
Lạnh lẽo, cứng rắn.
Có ai đó chạm vào chân em, như thể in dấu lên da thịt.
Phía sau, người đàn ông mặc vest ngày càng quá đáng, đầu ngón tay đeo găng trắng lướt lên theo đường cong xương quai xanh.
Bàn tay đeo găng ôm lấy eo, nơi cổ chân, một cảm giác ẩm ướt và lành lạnh lan tỏa.
Trên sống mũi của Đàm Gian có một nốt ruồi nhạt màu, bị lớp mồ hôi lóng lánh phản chiếu khiến nó càng thêm rực rỡ.
Làn da trắng nõn ửng hồng, em bất lực muốn giãy giụa, nhưng lại bị một bàn tay từ đâu vươn tới đè xuống.
Dưới ánh đèn mờ ảo, một nhân viên phục vụ nắm lỏng cổ tay em, Đàm Gian chậm rãi ngước mắt lên.
Cúi đầu, trước ngực còn có một mái tóc đen đang tựa vào, kẻ mang chiếc mặt nạ lông vũ trắng ghé sát cổ tay em, trong khi g*** h** ch*n, dưới lòng bàn chân, em có thể nhìn thấy vô số những chiếc mặt nạ lông vũ trắng khác in hằn lên làn da tuyết trắng.
— Rất nhiều, rất nhiều nhân viên phục vụ giống hệt nhau, như bầy chó vây quanh một khúc xương, không chừa một khe hở nào mà bao trọn lấy em trong một vòng tròn.
"Vậy thêm vài người nữa, em có vui không?"
Như một câu hỏi ngây thơ, giọng nói trầm thấp, khàn khàn rơi xuống, Đàm Gian nhíu mày, đôi mắt hạnh đào ướt át phiếm hồng.
"Đi... hu... hu... đi đi!"
Em đưa tay muốn đánh, nhưng lại bị những ngón tay thon dài bọc trong lụa chặt chẽ giữ lấy.
Mọi sự giãy giụa đều bị chế ngự, nhưng giọng điệu của Ảnh đế vẫn như đang nghiêm túc tìm kiếm câu trả lời, cố chấp truy hỏi em.
"Chỗ này thoải mái không?"
"Nhỏ xíu, hơi cong lên này."
Một đỉnh mềm mại bị xoa nhẹ, cây anh đào cũng thoắt cái thẳng đứng, run rẩy bại lộ trong không khí.
Môi Đàm Gian vì xấu hổ mà suýt cắn đến rướm máu.
"Không thoải mái, kỳ quái lắm..."
Đôi mắt em đỏ hoe, nhìn chằm chằm vào những đôi đồng tử vàng óng bao quanh mình, tức đến mức buột miệng nói bừa.
"Em không cần anh nữa."
"Tránh ra, Murphy nói anh ấy cũng có thể dạy em..."
"Ưm... hu...!"
Còn chưa nói hết câu, hai hạt anh đào như bị ai đó hung hăng cắn xuống.
Lưu lại dấu răng hằn sâu.
Sắc mặt Ảnh đế có thể thấy rõ đang trầm xuống, chỉ thấy những nhân viên phục vụ xung quanh, đôi đồng tử vàng óng lóe lên một tia sáng thoáng qua, rồi dần dần tối sầm lại.
Giống như những con rối mất đi sự điều khiển, chỉ nghe vài tiếng "bịch", "bịch", tất cả đều ngã xuống, chồng chất thành đống dưới nền.
Đàm Gian cứ thế, hai chân khép chặt, đầu cúi thấp, một cánh tay bị dải lụa đỏ trói buộc, vô lực ngồi trên đỉnh những cái xác vô hồn.
"Hay là, em thực sự không biết cảnh mở màn vốn nên diễn ra như thế nào?"
Bầu không khí đột nhiên căng cứng.
Rõ ràng là hắn ta đang dùng một đám con rối để bắt nạt em, nhưng cuối cùng, kẻ tức giận lại là hắn ta.
Đàm Gian cũng ấm ức đến mức không muốn mở miệng, cằm nhỏ nhắn căng cứng, cứng đầu cúi thấp không chịu ngẩng lên.
Mái tóc đen lòa xòa che đi đôi mắt xinh đẹp của em.
Ảnh đế nhìn không rõ biểu cảm của em, chỉ chống cằm, chậm rãi tiếp tục nói, như thể đang tự độc thoại.
"Màn mở đầu của rạp xiếc Barnum vĩ đại, khi đoàn trưởng Barnum có được một thành viên mới, trước khi chuẩn bị cho buổi diễn, điều đầu tiên gã cần làm, đương nhiên là thuần phục và luyện chim ưng."
Hắn ta chỉ có thể nhìn thấy nửa gương mặt trắng nõn của Đàm Gian, khóe môi khẽ nhếch lên đầy ác ý.
"À, tôi quên mất, một nàng công chúa được cưng chiều từ bé, sao có thể biết 'luyện chim ưng' là gì nhỉ?"
Giọng nói của hắn bỗng trở nên dữ tợn, dường như cố ý mang theo uy h**p.
"Chính là bắt nạt em, ép em phải khuất phục."
"Nhốt em lại, không cho ăn, không cho uống, còn muốn dùng roi da... quất thật mạnh vào cái mông nhỏ của em."
Bình thường, những mùa tuyển chọn trước, thậm chí cả những mùa trước đó nữa, chưa bao giờ lại nhẹ nhàng đến thế.
Bẻ gãy xương, moi thịt ra ngoài, luyện ưng là phải "luyện", chỉ có điều phần lớn thực tập sinh đều không chịu đựng nổi.
Máu có thể nhỏ từng giọt tí tách suốt cả đêm.
Chỉ như thế mới có thể làm khán giả hài lòng.
Kết quả là lần này lại đổi thành nhốt em trong này, tất cả đều trở nên khác hẳn, ngay cả những sợi xích thô ráp, lạnh lẽo trước kia cũng được thay bằng lớp lụa mỏng mềm mại.
Đỏ rực, làm tôn lên làn da trắng muốt.
Cả người đều phủ sắc hồng.
Ấy vậy mà, em vẫn không thể tự cởi trói.
...
Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật!
Đánh giá:
Truyện Bảo Bối Đáng Yêu Của Đám Quái Vật!
Story
Chương 100: Thành phố B
10.0/10 từ 48 lượt.
