Bánh Gừng Mùa Đông - Duy Tửu
Chương 93
Lúc nói chuyện với nhau, Lâm Kình luôn trêu chọc Tưởng Nhiên mấy câu, chẳng hạn như lúc hai người ghé vào hôn nhau, cô còn nói: “Anh xem kìa, chuyện lớn thế nào anh cũng nghĩ là mình có thể xử lý được.”
Tưởng Nhiên lắc đầu, chóp mũi cọ vào cô, hỏi: “Em muốn thế nào?”
Lâm Kình lại im lặng.
Tưởng Nhiên đang c** tr*n, đi nhặt mấy tờ giấy lên, trải ra nhìn một lượt, sau đó lại ném sang một bên: “Nói tóm lại, vấn đề không nghiêm trọng, chắc chắn ông xã giải quyết được.”
Lúc nói chuyện, anh luôn cho người ta cảm giác an toàn, lần nào cũng nói được làm được.
Lâm Kình cố tình đẩy anh nằm xuống giường: “Lại vậy nữa rồi, em đã nói thái độ của anh đối với em không khác thái độ của anh với cấp dưới mà, thật lòng mà nói, thái độ này giống hệt lúc lãnh đạo của bọn em hứa hẹn xa vời với em.”
Tưởng Nhiên vỗ mông cô qua lớp chăn, thậm chí còn áp cả người lên lưng cô, đè xuống. Cô nói như vậy, anh im lặng rất lâu.
Sau một hồi im lặng, Lâm Kình cảm thấy mình không nên yếu ớt như vậy, cô khổ sở trở mình trong lòng anh, giữ lấy mặt anh, hỏi: “Anh giận sao? Xin lỗi.”
Tưởng Nhiên buồn bực: “Không có. Chỉ nghĩ trước đây em phải thoát khỏi rất nhiều vấn đề do anh gây ra, anh nên kiểm điểm bản thân.”
Lâm Kình nói: “Anh kiểm điểm quá hời hợt. Em không cảm nhận được.”
Tưởng Nhiên càng buồn bực nhìn cô, còn ấm ức phân tích: “Sao em cứ chỉ trích anh thế? Có phải đã đến giai đoạn mệt mỏi rồi không?”
Lâm Kình cười híp mắt, lúc thì v**t v* vành tai anh, lúc thì xoa tóc anh, cảm thấy anh thật đáng yêu: “Em đã nói gì với anh đâu?”
“Không muốn làm mà còn trêu chọc anh?”
“Có không?”
“Càng lúc càng quá đáng.” Anh cắn răng.
Lâm Kình cũng giật mình, tại sao lại như vậy chứ? Giống hệt cách mẹ soi mói hoặc áp đặt ba… Cũng không phải là bất mãn, mà giống như chủ nhân chơi đùa với con mèo của mình, ỷ vào sự đáng yêu của mình để làm bộ làm tịch.
Trong lòng cô tự kiểm điểm, ngoài miệng lại nói: “Em chấp nhận, em muốn làm gì thì làm.”
“Vậy anh cũng muốn làm gì thì làm.” Tưởng Nhiên ôm cô trong lòng, cảm thấy từng tấc cơ thể cô giống hệt như một món đồ chơi mà anh không thể buông tay, còn dùng miệng và tay làm cô mất kiểm soát.
Hai người họ hôn nhau nồng nhiệt, Lâm Kình lấy chiếc hộp nhỏ dưới gối, đổ ra miếng cuối cùng.
Tưởng Nhiên nhìn cô đeo vào giúp anh, còn nghe cô ghét bỏ than thở: “Dùng hết một hộp rồi, anh hay thật đấy.”
“Cảm ơn vì đã khen.” Hơi thở của anh hỗn loạn, anh cũng không quan tâm lời kia có ý tốt hay xấu, thật sự nghĩ cô đang khen.
“Em khen anh à?”
Tưởng Nhiên nghiêng người, đưa ra đáp án hoàn hảo: “Dùng hết đúng lúc về nhà.”
Mặc dù ngoài miệng Lâm Kình nhỏ giọng nói “không được”, nhưng lúc anh tiến vào, hai người th* d*c cùng một lúc, âm thầm quấn quýt với nhau.
…
Lúc này, mưa gió đã ngừng, mặt đường ẩm ướt biến thành một bề mặt đen kịt.
H** th*n th* *m **t lại ở trong phòng, Tưởng Nhiên vẫn còn nằm trên người Lâm Kình, vùi đầu vào cổ cô, thỉnh thoảng lại hôn cô. Sau khi thủy triều quét qua, cảm xúc mãnh liệt trong người cũng dần dần tan biến, tứ chi buông thõng, cô yếu ớt bám vào lưng của Tưởng Nhiên, chợt nghe anh nói: “Bất đồng quan điểm là chuyện bình thường, em không thể rời đi mà không nói với anh tiếng nào, nếu dọa anh đau tim thật, em sẽ không còn ông xã đâu.”
*
Lâm Kình bị bạn mắng là phàm phu tục tử.
Rõ ràng là có ông xã như vậy mà còn giả vờ hùa theo bạn bè mắng đàn ông sống chó, tức chết đi được.
Cô bình tĩnh giải thích với những người độc thân: “Chỉ có những người đã kết hôn như bọn tôi mới hiểu được cốt lõi của hôn nhân. Thỉnh thoảng cũng phải giữ một chút nước trong đầu mình.”
Trương Kỳ Kỳ tiễn họ ra sân bay, còn mang theo đặc sản địa phương mà mẹ cô ấy đã chuẩn bị, vội vàng nói: “Cô vui lòng nói cho tôi biết sự phiền muộn trong hôn nhân.”
“Không phải cô nói không muốn yêu đương nữa sao?”
Trương Kỳ Kỳ liếc Tưởng Nhiên, thô bỉ nói: “Nếu anh rể nào cũng giống vậy, tôi bằng lòng rơi vào chảo lửa tình yêu cả ngàn lần.”
Tưởng Nhiên bảo cần thì cứ nói, anh có rất nhiều đồng nghiệp là đàn ông trẻ chưa lập gia đình, có thể giới thiệu.
Trương Kỳ Kỳ mỉm cười rạng rỡ, bảo anh nhất định phải chú ý, lời nói cũng có thật có giả.
Lâm Kình vào phòng chờ, nhận được tin nhắn WeChat của Trương Kỳ Kỳ, nói chi tiết thể hiện phẩm chất, Tưởng Nhiên là một người rất tốt.
Lâm Kình hỏi: [Cô mới gặp một lần mà đã biết rồi sao?]
Trương Kỳ Kỳ nêu chi tiết: [Mặc dù mới gặp một lần, nhưng không phải cô từng nói về chức vụ của anh ấy sao? Anh ấy dùng từ “đồng nghiệp”, vừa bình đẳng vừa tôn trọng, chứ không phải “nhân viên” hay “cấp dưới”, phản ánh một bức tranh lớn. Với một số người, sự giáo dưỡng và tôn trọng được khắc sâu vào tận xương tủy.]
Người độc thân rất biết cách nhìn ra điểm tốt của đàn ông.
Thật ra Lâm Kình cũng phát hiện ra chi tiết này ở Tưởng Nhiên, nhưng không để tâm lắm, chủ yếu là bị sự hung dữ lúc anh mắng người khác dọa cho sợ hết hồn.
Lâm Kình vừa cầm điện thoại vừa mỉm cười thấu hiểu, bị Tưởng Nhiên phát hiện: “Cười cái gì thế?”
Lâm Kình đưa điện thoại cho anh xem, anh không cách nào hiểu được những chi tiết có thể chạm đến cảm xúc của phụ nữ, chỉ lắc đầu bất lực, biểu đạt thành ý với cô nhiều lần như vậy mà cô vẫn giả vờ không thấy, một tiếng xưng hô bình thường lại khiến cô cảm thấy anh khoe mẽ.
Lâm Kình cẩn thận nhấm nháp một hồi cũng hiểu được tại sao điều đó lại động lòng người.
Ánh mắt cô nhìn Tưởng Nhiên cũng dịu dàng hơn một chút.
*
Tuần lễ vàng cũng đến.
Tưởng Nhiên kéo Lâm Kình ra ngoài dự lễ đính hôn của một người bạn tại một khách sạn, sau khi đến nơi, Lâm Kình mới biết người bạn này là cháu của người đã mở phòng trưng bày nghệ thuật hồi năm ngoái, cũng là hàng xóm cũ ở hẻm Yến Gia trước đây; nhưng cô không giỏi xã giao, thật sự cũng không nhớ rõ.
Chú rể trông rất trẻ trung, khôi ngô tuấn tú, anh ta đến chào hỏi Tưởng Nhiên, sau đó Lâm Kình mới biết cô dâu và chú rể là bạn học cấp ba, đã quen biết nhau mười mấy năm, bước đi trên hành trình từ đồng phục đến váy cưới vô cùng cảm động.
Chú rể nhờ vả Tưởng Nhiên, lát nữa sẽ có nghi thức cần bạn bè hỗ trợ, bảo hai vợ chồng họ đi cùng.
Tưởng Nhiên nói: “Chuyện này cậu tìm lão Lục đi, cậu ấy thích góp vui lắm.”
Chú rể trẻ tuổi nhưng lại rất mê tín, nở nụ cười gian xảo: “Cái tên độc thân đó thì làm được gì? Tình cảm của cậu và chị dâu đơm hoa kết trái, không giống cậu ấy.”
Nghe vậy, Tưởng Nhiên bật cười, tâm trạng vui vẻ, lập tức đồng ý.
Sau khi họ rời đi, Lâm Kình nhỏ giọng nói với anh: “Cái miệng của anh… có thể đừng lừa gạt người khác nữa được không, người ta là thanh mai trúc mã mười mấy năm, chúng ta gặp nhau lúc xem mắt, nói đơm hoa kết trái mà không thấy ngại à?”
Tưởng Nhiên vòng tay qua vai cô, lười biếng hỏi: “Anh có gì phải ngại? Em mới biết anh được hai năm à?”
“Cũng có khác gì đâu.”
“Họ mới quen biết mười mấy năm, chúng ta đã quen biết hai mươi mấy năm.” Tự dưng anh bật cười, không để tâm đến lời chối bỏ của cô.
“Cái gì?” Lâm Kình bĩu môi, “Người ta yêu đương, còn mức độ quen biết của chúng ta là —— em biết anh là con người.”
“Đâu chỉ có vậy.” Tưởng Nhiên thì thầm, chỉ hai người họ nghe thấy, “Anh nhớ mấy năm sống ở hẻm Yến Gia, có một cô bé luôn ghé vào cửa sổ nhìn trộm anh.”
“…”
Gương mặt của Lâm Kình đỏ như cà chua, anh biết chuyện này!
Cô vội vàng cãi lại: “Thầy Tưởng, đừng chọc em.”
“Còn có người nói cho anh biết, cô bé đó đã yêu thầm anh từ hồi tiểu học, sớm thật đấy.”
“…”
“Là anh sao?” Anh hỏi.
Lâm Kình không nhịn được cười nữa, anh đùa giỡn như vậy, cô cũng không buồn bực: “Anh ấu trĩ quá, tình cảm của trẻ con thì có giá trị gì chứ? Vậy mà cũng đáng được anh mang ra khoe khoang, xem ra bây giờ anh thiếu người yêu thầm rồi.”
Họ đứng ở một góc vắng, mượn giỏ hoa làm màn che chắn, cúi đầu thì thầm với nhau.
“Anh biết không phải là tình yêu, chỉ là sự hồn nhiên và tốt đẹp.” Tưởng Nhiên cúi đầu nói, môi chạm vào vành tai cô, giống như hôn, cũng giống như xác nhận, “Nhưng tình cảm nào cũng đáng được tôn trọng, huống hồ chi tình cảm đó cho anh cảm giác rất khác.”
Trong thời niên thiếu cằn cỗi của anh, tình cảm đó giống như lòng tốt ý nhị.
Ánh mắt của Lâm Kình rực rỡ, cô mím môi, ngại ngùng hỏi: “Thật sao?”
“Đương nhiên.”
Lúc này, Lâm Kình được nước làm tới: “Đó không phải là suy nghĩ của em, lúc đó em muốn làm bạn tốt của anh, nói chuyện với anh mỗi ngày.”
Cũng may không phải là cô muốn yêu đương với anh, Tưởng Nhiên buồn cười nhìn cô: “Anh không muốn làm bạn với một cô bé.”
Lâm Kình hơi mất mặt, lại đánh anh một cái, sau đó nghe anh nói: “Không muốn lãng phí tình cảm hồn nhiên đó, sau này lớn lên thì cưới cô ấy làm vợ, như vậy có lợi hơn.”
*
Sau khi lễ đính hôn kết thúc, hai người họ về nhà, nhưng bạn bè lại gọi Tưởng Nhiên đi bàn công việc.
Xe vừa đến cổng chung cư Khê Bình, Lâm Kình nói: “Anh đi đi, vừa rồi em lo vỗ tay nên ăn chưa no, muốn vào cửa hàng tiện lợi mua oden.”
Tưởng Nhiên cho cô xuống xe trước cửa hàng tiện lợi.
Kéo rèm ra lại đối diện với một người.
Đối phương đang mua thuốc lá.
Cảnh tượng này tương tự với lần gặp mặt đầu tiên. Lâm Kình bình thản chào đối phương, nhưng thái độ hơi xa cách.
Chung Du giật mình nhưng không nói gì, làm Lâm Kình hơi lúng túng.
Cô không để ý thái độ của đối phương, chỉ bước vào cửa hàng tiện lợi, lúc đi ra, cô nhìn thấy Chung Du vẫn còn đứng đó.
Nhìn cô.
Lâm Kình cầm ly, thoải mái hỏi: “Sao thế?”
Chung Du gãi đầu: “Chào hỏi cậu thôi, chuyển nhượng khách sạn rồi, tớ cũng sắp rời đi.”
Lâm Kình không ngạc nhiên, bởi vì chuyện này hoàn toàn nằm trong dự liệu: “Đến nơi khác chắc chắn sẽ tốt hơn.”
Cô không bảo Chung Du ở lại, không một lời khách sáo, anh ta không khỏi thất vọng, đành nhún vai, đi ra ngoài được hai bước đã quay đầu không cam tâm, chợt nói: “Lâm Kình, tớ muốn nói với cậu một chuyện.”
“Chuyện gì?” Lâm Kình nhướng mày.
Chung Du nói thật nhanh: “Tớ đã từng thích cậu, tớ biết cậu đã kết hôn rồi, cũng không có ý gì khác.”
Lâm Kình im lặng thật lâu, sau một hồi nghĩ ngợi, cô chỉ thốt ra được hai chữ “Cảm ơn”.
Chung Du bật cười tự giễu: “Tớ thấy ông xã của cậu rất ưu tú, tình cảm của hai người rất tốt, chắc chắn cậu không thích tớ. Tớ chỉ muốn nói cho cậu biết, cậu là một cô gái rất thu hút.”
Vào thời khắc đó, Lâm Kình có cảm giác như bị một tảng đá đập trúng, choáng váng một hồi lâu. Cô đã từng có ý định nói rõ với Chung Du, lựa lời thật cẩn thận, cảm thấy chuyện này quá kỳ quặc nhưng cũng sợ đánh mất sự đúng mực, dù sao cũng không có kinh nghiệm.
Lúc này cô mới phát hiện phản ứng theo bản năng mới là phản ứng thích hợp nhất.
Chỉ một câu ngắn gọn mà hào phóng: “Cảm ơn, chúc cậu mọi điều tốt đẹp.
Thấy sắc mặt nhã nhặn và lịch sự của cô, không khó xử cũng không chướng mắt, Chung Du cười nói: “Sao cậu không bất ngờ thế?”
Lâm Kình nói: “Cậu bấm like và bình luận trên vòng bạn bè của tớ nhiều như vậy, tớ còn bất ngờ cái gì?”
Cuối cùng Chung Du cũng nhận ra mình không biết chừng mực: “Xin lỗi, tớ có gây phiền phức cho cậu không?”
Lâm Kình lắc đầu: “Bây giờ thì không sao rồi.”
Chung Du tiếc nuối: “Là tớ đến quá trễ.”
Lâm Kình cảm thấy lời này quá giả tạo, cô suy nghĩ một hồi, chợt hỏi: “Cậu nói cậu thích tớ, sao lúc đi học lại không phát hiện ra?”
“…” Anh ta không trả lời được, Lâm Kình suy nghĩ thay, “Không nhận ra là có người như tớ?”
“Cũng đúng.”
Lâm Kình gật đầu thấu hiểu: “Ừ, lúc đó tớ không có cảm giác tồn tại, không biết trang điểm, không biết phối đồ, thành tích bình thường, rất khó được chú ý.”
Sắc mặt của Chung Du thay đổi, cảm giác lời của Lâm Kình có ý nói anh ta rất chú trọng đến vẻ bề ngoài.
Đang châm chọc anh ta sao ?
Lâm Kình nghĩ về bầu không khí mà đối phương cố tình tạo ra, còn có mấy lượt like và bình luận trên vòng bạn bè, làm cô và Tưởng Nhiên cãi nhau ầm ĩ, rõ ràng cô không làm gì sai mà phải chịu ấm ức.
Chung Du: “Không phải, sau này cậu mới trở nên xinh đẹp. Ngày đó ở cửa hàng tiện lợi, tớ liếc mắt một cái đã nhìn ra cậu.”
Cô ngồi bên cửa sổ, đưa tay chống cằm nhìn ra màn mưa bên ngoài, bầu không khí động lòng người thu hút anh ta. Cô hoàn toàn khác so với cô bé ngây ngô thời đại học.
Lâm Kình nhớ lại ngày đó, cũng hiểu ra lý do.
“Lúc cậu nhìn thấy tớ, tớ đã kết hôn rồi. Nói thay đổi thì hơi quá, nhưng trên người tớ có manh mối cho thấy tớ đã thuộc về người khác, có thể là thần thái, cũng có thể là thói quen. Đó là kết quả của việc bầu bạn cùng nhau và những chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống, không phải qua một đêm là có được.”
Chung Du lờ mờ hiểu ra ý của Lâm Kình, cái anh ta nhìn thấy không phải là một con người, mà là một hình ảnh.
Là cuộc sống hoàn hảo và sự đồng hành thầm lặng mà anh ta luôn khao khát, những điều đó không thuộc về anh ta.
“Xin lỗi, tớ không nên nói như vậy.” Chung Du xin lỗi vì mình không biết chừng mực.
Lâm Kình cười: “Không sao, tạm biệt.”
——————–
Tác giả có lời muốn nói:
PS: Trong cửa hàng tiện lợi, Chung Du nhìn thấy Kình Kình đang chờ thầy Tưởng, anh ta thích bầu không khí xung quanh cô ấy nên cho là mình thích Kình Kình.
Nhưng thật ra, mọi thay đổi ý nhị nhất trong khí chất của Kình Kình sau khi kết hôn đều có vết tích của thầy Tưởng. Giống như trước đó mình từng viết, phong cách ăn mặc của Tưởng Nhiên sau khi kết hôn phụ thuộc vào việc Lâm Kình mua cho anh ấy cái gì, đây là quá trình bước vào cuộc sống của nhau.
Móa, mình viết về quá trình bạn đời chung sống với nhau giỏi quá đi ha ha ha ha.
Bánh Gừng Mùa Đông - Duy Tửu
