Bánh Gừng Mùa Đông - Duy Tửu
Chương 86
Qua nửa đêm, trời đổ mưa, cửa sổ không đóng chặt, buổi chiều về nhà đã mở ra.
Nụ hoa quế đầu thu bị mưa gió quăng quật, nhuộm một màu vàng dưới mặt đất.
Lâm Kình nằm trên giường, chăn đắp trên người, một cánh tay vòng qua eo cô, cô cảm thấy từ làn da, dòng máu đến thân thể của anh đều tràn ngập lo âu.
Sau phút giây suy sụp ngắn ngủi, mọi thứ chìm vào im lặng, họ nằm trên giường khẽ hôn nhau một hồi, ôm chặt lấy nhau, không liên quan đến h*m m**n mà chỉ là an ủi và truyền hơi ấm cho nhau, tâm tình con người thường dao động vào lúc này.
Sau đó Tưởng Nhiên nhắm mắt, im lặng một hồi lâu.
Lâm Kình v**t v* gáy anh, ngón cái chạm vào vành tai, đầu ngón tay lướt qua lớp tóc ngắn lởm chởm, dường như chúng có sức sống bền bỉ và quật cường.
Cô nhích đến gần Tưởng Nhiên, hôn lên má anh, áp thân thể lạnh ngắt của mình vào lồng ngực của anh.
Sự hối tiếc dâng lên trong lòng, cô rất muốn mình mạnh mẽ như đối phương hoặc cởi mở và thấu đáo như ba mẹ, vậy thì khi Tưởng Nhiên gặp vấn đề, cô có thể đưa ra đáp án thỏa đáng.
Tiếc là cô không có năng lực giống như nữ chính trong truyện, không giống lời ngon tiếng ngọt như ngâm nước đường, cũng không liên quan đến năng lực biểu đạt bằng lời lẽ hoa mỹ, mà là vì nhân sinh quan của cô quá nông cạn.
*
Sáng hôm sau rời giường, chuyện đầu tiên cô làm là dọn dẹp thức ăn mà tối qua chưa đụng vào, vừa ra khỏi phòng ngủ, cô đã nhìn thấy điện thoại hiện lên cuộc gọi của Thi Quý Linh.
Đây đã là cuộc gọi thứ ba của mẹ trong ngày hôm nay, Lâm Kình không nghe thấy hai cuộc gọi trước.
Thi Quý Linh hỏi qua điện thoại: “Có phải hôm qua cô của Tưởng Nhiên lại nổi điên trong đám tang không?”
Lâm Kình liếc mắt nhìn người còn đang ngủ trên giường, đóng cửa lại, nhỏ giọng hỏi: “Sao mẹ biết?”
Thi Quý Linh: “Có gì mà mẹ con không biết?”
“Sao cái gì ba cũng nói với mẹ thế, thật là.” Lâm Kình không khỏi nhíu mày trách móc.
“Chuyện này còn cần ba con nói với mẹ sao? Làm cho màn kịch đó đặc sắc thật đấy, người thân, bạn bè còn được xem kịch miễn phí.” Sau khi được cô xác nhận, Thi Quý Linh mỉa mai, “Bà ta điên rồi, ép cháu mình vào đường chết mới cam lòng à?”
Lâm Kình hít một hơi, cô đã rất mệt mỏi, hoàn toàn không có năng lượng đối phó với mẹ.
Thi Quý Linh than thở không ngừng: “Lúc mới gặp nhau, sao mẹ lại không thấy bộ mặt này của bà ta chứ? Cũng tại mẹ hối thúc con kết hôn, chỉ để ý thằng bé Tưởng Nhiên có ngoan ngoãn thì cũng không làm được gì, có người thân như vậy thật bực mình.”
Lâm Kình ngắt lời mẹ, không thể không bênh vực: “Mẹ đừng nói vậy nữa được không? Bọn con đã kết hôn rồi, Tưởng Nhiên nghe được thì sẽ nghĩ thế nào?”
Giọng điệu của cô đủ biểu đạt thái độ, chắc chắn Thi Quý Linh nghe ra, bà ấy tức giận không nói nên lời một hồi lâu: “Con biết mẹ không có ý đó mà, mẹ chỉ đau lòng vì con thôi… Đúng không?”
“Mẹ đau lòng thì đừng nói những lời lạnh lùng như vậy.” Mặc dù Lâm Kình biết cách biểu đạt của người lớn thường không tế nhị lắm, tuy cũng có ý lo lắng, nhưng cô thật sự không có tâm trạng giải thích với mẹ.
Nói xong, Lâm Kình im lặng một lát, lại xoa dịu: “Được rồi, con cúp máy trước.”
Thi Quý Linh chợt nói: “Hôm nay ở nhà đi, lát nữa mẹ và ba con sang gặp hai đứa.”
Lâm Kình không nói đồng ý, cũng không nói phản đối, chỉ cảm thấy khó hiểu, bởi vì ba mẹ rất có chừng mực, chưa từng chủ động đến nhà họ, sợ quấy rầy cuộc sống của họ.
Cuộc gọi kết thúc, Lâm Kình buông thõng hai tay, mặt mày ủ rũ, đau buồn.
Trong suy nghĩ của cô, hôn nhân giống như chiếc hộp gỗ đàn hương trong tưởng tượng ban đầu, vinh quang và nhỏ nhặt đều được cất giữ trong đó, cô giữ gìn cẩn thận, sợ người khác nhìn trộm bí mật bên trong; hay nói chính xác hơn, là một vỏ bọc để che giấu hiện thực lộn xộn, dù không có giá trị nhưng vẫn trân quý vì là của mình.
Cô ném cơm hộp vào thùng rác, lấy khăn lau bàn, sau đó nghe thấy động tĩnh trong phòng ngủ.
Tưởng Nhiên thức dậy, cô đi vào, thấy anh vào phòng tắm, cô cũng đi theo.
Cô điều chỉnh sắc mặt, cố tình cong môi một chút, xuất hiện trong gương, đứng sau lưng anh.
Tưởng Nhiên lật ngược đồng hồ cát, sau đó cúi người đánh răng, đây là thói quen mà anh luôn duy trì, lần nào cũng thực hiện nhiệm vụ đến khi hạt cát cuối cùng lọt xuống, còn kiên trì đánh răng theo kỹ thuật Bass (*), cực kỳ nghiêm túc.
(*) Đặt bàn chải đánh răng ở góc 45 độ giữa răng và nướu, sau đó kéo ngang về phía đầu ngoài của răng, lặp lại ở cả vòm trên và dưới.
Ngón tay của Lâm Kình xoắn xoắn góc áo của anh, Tưởng Nhiên đột ngột xoay người lại: “Đến đây.”
“Cái gì?”
Tưởng Nhiên lấy khăn lông, thấm ướt dưới vòi nước: “Lau mặt cho em.”
Nói xong, anh phủ chiếc khăn ẩm lên mặt cô, đầu ngón tay còn chùi đi ghèn mắt không tồn tại, hơi lạnh làm Lâm Kình rùng mình, cô hoàn hồn, lại hỏi khẽ: “Anh làm gì thế?”
Tưởng Nhiên lười biếng nói: “Trông em chưa tỉnh ngủ.”
Cô lấy khăn ra, mỹ phẩm dưỡng da trên mặt cô đã bị trai thẳng này lau sạch, nhưng trong lòng cô đang âm thầm vui mừng. “Trai thẳng” thể hiện cho cô biết anh đang hồi phục rất nhanh.
Cô không biết anh có “giả vờ” chút xíu nào hay không, giống như cô cố tình điều chỉnh sắc mặt trước khi bước vào.
“Em bảo anh lau mặt cho em à!” Lâm Kình tranh thủ đánh vào ngực anh, giả vờ trả thù, nhưng anh duỗi tay ra, áp lòng bàn tay vào trán cô, ngăn cô đến gần.
Lâm Kình “thẹn quá hóa giận”, giả vờ hờn dỗi bĩu môi, Tưởng Nhiên buông tay, Lâm Kình lập tức vòng tay qua eo anh, ôm anh.
Hai người họ áp sát vào nhau, nắng sớm yên tĩnh, Lâm Kình ngẩng đầu nhìn làn da sạch sẽ của anh: “Anh không đành lòng đúng không?”
“Ừ.” Anh không phản bác được.
“Bây giờ ổn hơn chưa?” Cô hỏi.
Tưởng Nhiên vòng tay qua vai cô, bao bọc thân thể cô, nghe Lâm Kình nói: “Mềm lòng là kẻ thù lớn nhất của đàn ông, chậc chậc.”
Lúc này Tưởng Nhiên mới trả lời: “Vốn dĩ đang ổn. Em cố gắng an ủi anh như vậy, hay là anh về giường nằm thêm một chút.”
Anh cười cô, còn nói đùa, bầu không khí lại trở nên nhẹ nhàng.
Vừa rồi anh ôm quá chặt, bụng của Lâm Kình gần như áp sát vào cơ thể anh, chạm vào những phần không nên chạm, chưa đầy một phút cô đã không chịu nổi, đứng không vững, Lâm Kình giẫm chân trần lên dép lê của anh, lắc người, cơ thể của anh có mùi hương dễ chịu, dịu dàng lại ấm áp, còn có một chút muối biển trung hòa lại.
Trên người Tưởng Nhiên có ma thuật, giống như một chương trình tự chỉnh sửa; bất kể đêm trước có khó khăn thế nào, nhất định ngủ một giấc sẽ chuyển sang trạng thái mới tinh. Giống hệt như lấy một ông chồng mới.
Ở bên anh, Lâm Kình rất ít khi xuống tinh thần hay đau buồn, Tưởng Nhiên luôn mang đến giá trị cảm xúc tích cực cho cô, cho cô đắm mình trong hồ nước yên ả và ấm áp.
Chẳng trách sao bà cô Lộc Uyển từng nói sau khi kết hôn, gương mặt cô đã giảm bớt nỗi buồn.
Cô chợt nói: “Anh biết không? Ban đầu em không định thô bỉ như vậy, nhưng bây giờ hơi muốn hôn anh, không nhịn được.”
Tưởng Nhiên nhìn chằm chằm vào mắt cô, sắc mặt mời gọi: “Sao không đến đi?”
“Nói cũng đúng.”
Cô gật đầu, môi cô lướt qua khóe miệng anh, chưa đầy hai giây đã bị anh hôn lưỡi, mùi vị dễ chịu, nhưng cảm giác như đang đuổi người ta đi.
Hai bờ môi áp vào nhau rất hấp dẫn, nhưng tiếp xúc mạnh hơn nữa thì hơi châm chích.
“Anh nên cạo râu.”
“Em cạo cho anh đi.” Anh như con quái vật khổng lồ ra vẻ mè nheo —— là golden retriever.
*
Sau đó, Lâm Kình căng thẳng nói với Tưởng Nhiên, Thi Quý Linh và Lâm Hải Sinh sẽ đến.
Tưởng Nhiên đứng trước tủ quần áo, mặc áo sơ mi, tiện tay chạm vào làn da dưới cằm bị Lâm Kình làm xước, sau đó lại dán băng keo cá nhân: “Đến thì đến, sắc mặt của em như vậy là sao, không muốn tiếp à?”
Lâm Kình vẫn đứng bên cạnh anh: “Em sợ anh thấy không tiện.”
Tưởng Nhiên vẫn không hiểu: “Sao anh lại thấy không tiện, ba mẹ muốn đến thì đến thôi.”
Lâm Kình vẫn hơi lo, sợ mẹ đến nói gì đó không hay, cô không cho anh biết, chỉ đùa giỡn: “Sợ anh khóc.”
Tưởng Nhiên chậc lưỡi, ngạc nhiên nhìn cô, sau đó vỗ mạnh vào mông cô, Lâm Kình vội vàng chạy đi: “Sai rồi, sai rồi.”
Cứ tưởng ba mẹ sẽ đến vào giờ cơm tối, cũng đã đặt chỗ ở nhà hàng, không ngờ ba giờ đã nhìn thấy mặt ba mẹ trong màn hình chuông cửa.
Khung cảnh ba mẹ bước vào chỉ tay năm ngón như lãnh đạo đi thị sát không hề tồn tại, vừa mở cửa ra đã thấy ba xách hai túi thức ăn tươi và đồ ăn vặt khổng lồ, thấy Lâm Kình đứng đó ngẩn người, giọng điệu quen thuộc lại vang lên: “Đứng ngây ra làm gì, mau đến giúp một tay đi.”
Thi Quý Linh cũng cầm một ít trái cây trong tay, hai người họ giống như trạm cung cấp thức ăn.
Tưởng Nhiên đi đến xách đồ giúp Lâm Hải Sinh: “Ba mẹ, nếu ba mẹ báo là sẽ mang đồ đến, con đã đi đón ba mẹ rồi.”
Thi Quý Linh buồn bực không nói, hình như là còn tức giận vì những lời Lâm Kình đã nói hồi sáng.
Lâm Hải Sinh nhỏ giọng nói: “Mẹ con nói dạo này hai đứa bận rộn, có lẽ không được ăn ngon. Đừng để ý đến sắc mặt của bà ấy, thật ra bà ấy rất lo lắng cho hai bé cưng.”
Bánh Gừng Mùa Đông - Duy Tửu
