Bánh Gừng Mùa Đông - Duy Tửu

Chương 83

Lâm Kình không muốn nhìn thấy người này, nhưng cô càng không muốn Tưởng Nhiên nhìn thấy, cho nên đành phải tự giải quyết.

Cô tự nhủ, đây là thử thách của cô trên con đường làm vợ.

Lâm Kình đóng cửa xe, nói: “Cô nói đi, hiểu lầm cái gì?”

Trên người cô tỏa ra hơi lạnh, nói rét run thì cũng không đúng, nói bình thản thì đúng hơn.

Trần Yên áp lực vì thái độ cây ngay không sợ chết đứng của đối phương, trong lòng hoảng hốt và bất an khó tả, cô ấy cười một tiếng, tay phải xoa cổ tay trái: “Nói là hai chuyện, nhưng thật ra chỉ có một. Tưởng Nhiên…  Chú Tưởng rất hy vọng chúng ta có thể hòa hợp, xem như người một nhà. Nhưng hình như tính cách của Tưởng Nhiên dừng lại ở thời niên thiếu, bướng bỉnh như học sinh cấp hai, không chịu ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng với ba của anh ấy, chuyện này làm mọi người đều không vui.”

“Cô là vợ của anh ấy, cũng nên khuyên nhủ anh ấy đừng hành động thiếu lý trí như vậy, chứ không phải hùa theo anh ấy mà xa lánh người lớn. Chú Tưởng lớn tuổi, bị bệnh vặt liên tục, không chịu giày vò mãi được, mẹ tôi cũng không có sức chăm sóc chú ấy. Nếu như cô để bụng mối quan hệ đã qua giữa tôi và anh ấy, thật ra cũng không cần đâu… Xin lỗi, tôi không có ý xúc phạm cô, chẳng qua là muốn nói chuyện mà thôi.”

Lâm Kình nghe không nổi, lại ngắt lời Trần Yên: “Tôi hiểu ý của cô, đúng là tôi có để bụng, nhưng chuyện này không giống chuyện mà cô đang nói.”

Trần Yên không nghĩ Lâm Kình lại thừa nhận, trong lòng cô ấy thích thú.

Ít nhất cô ấy đã thắng thế trong phương diện thời gian.

“Tôi cũng muốn nói ra suy nghĩ của tôi, cô có thể chuyển lời đến mẹ của cô, hoặc là chú Tưởng của cô.”

Trần Yên: “Cái gì?”

Lâm Kình: “Tuổi thơ của Tưởng Nhiên thiếu thốn gia đình và tình thương, trong mắt của các người chỉ đơn giản là “hiểu lầm”? Tại sao? Anh ấy là người trưởng thành có suy nghĩ, có sự quyết đoán, không phải học sinh cấp hai, ba anh ấy muốn bỏ là bỏ, còn muốn dùng tình thân để áp đặt anh ấy phải chăm sóc lúc về già, chuyện dễ dàng vậy sao? Tôi là vợ của anh ấy, sẽ ủng hộ mọi quyết định của anh ấy, bảo vệ mọi lợi ích của anh ấy. Cho nên tôi không chỉ không quan tâm đến những lời cô vừa nói, mà còn xin mọi người sau này đừng xía vào chuyện bao đồng.”

“Còn chuyện quá khứ của hai người. Lời kế tiếp có thể hơi khó nghe, nhưng xin cô cố gắng nghe. Một người yêu cũ đàng hoàng sẽ biến mất trong cuộc sống của đối phương như đã chết rồi. Anh ấy đã làm được, hy vọng cô cũng làm được.”

“Đây là mâu thuẫn giữa Tưởng Nhiên và ba của anh ấy, người khác có quyền xen vào không, cô nghĩ sao?”

Nói xong, Lâm Kình lại mở cửa xe, quay đầu nhìn cô ấy như đang đợi lời cuối cùng.

Trần Yên im lặng một lát, vừa tức giận vừa bực bội nhìn Lâm Kình.

Không đợi Trần Yên đáp lời, Lâm Kình lên xe rời đi, đèn xe lóe lên trong màn đêm.

Đế giày của Trần Yên áp sát mặt đất, dáng vẻ và sắc mặt của Lâm Kình lúc trò chuyện khắc sâu trong đầu cô ấy, Lâm Kình thật sự xinh đẹp, là vẻ đẹp ngay thẳng, cô nói năng rõ ràng, giọng nói mềm mại, ánh mắt chính trực lại đàng hoàng.

Ban đầu Trần Yên cảm thấy khí chất của Lâm Kình cũng bình thường, không có gì đặc biệt; nhìn thêm chút nữa lại cảm thấy tuy bình thường nhưng cô ấy cũng không cách nào với tới.

Lâm Kình vừa vào nhà, Tưởng Nhiên đã gọi hỏi cô hôm nay nói chuyện thế nào.

Lâm Kình bảo chưa nói.

Tưởng Nhiên: “Sao thế?”

Cô không muốn nói chuyện Trần Yên đã trở về, không phải cô nghi ngờ trong lòng anh còn khúc mắc, mà chỉ đơn giản là không muốn nói: “Mấy ngày nữa sẽ nói.”

Tưởng Nhiên tưởng cô phiền muộn, cũng không tra hỏi đến cùng: “Vậy em cũng đừng bận lòng chuyện này nữa, đợi anh về tự xử lý.”

“Cũng không đến nỗi nào, chuyện gì cũng chờ anh sao được, còn muốn kiếm tiền nuôi em không đấy?” Lâm Kình nói đùa với anh, lại nghĩ đến một chuyện rất nghiêm túc, “À đúng rồi, không biết là em nhạy cảm quá hay sao, nhưng ba anh sao thế, em nhớ ba bị cao huyết áp mà còn uống rượu suốt ngày, hôm nay em đến nhà cô của anh, nghe nói ba đã ngồi đánh mạt chược mười tiếng đồng hồ không di chuyển, sống liều mạng như vậy mà dưỡng già cái gì, không ai quản ông ấy sao?”

Tưởng Nhiên không bất ngờ, anh kẹp điện thoại giữa vai và tai, tay mở một chai nước lọc: “Em phải biết em không thể đánh thức một người giả vờ ngủ.”

Lâm Kình lại lo lắng hỏi: “Khi nào anh về?”

Tưởng Nhiên mập mờ trả lời: “Hai ngày nữa.”

Lâm Kình cúp máy, bắt đầu tìm dự án bất động sản mới gần đây nhất, cô ôm tâm thế giải quyết vấn đề khi làm chuyện này.

Tài nguyên còn lại của quãng thời gian làm việc ở Nghiễm Hằng vẫn hữu dụng, Lâm Kình chọn hai khu chung cư tương đối cao cấp, căn hộ tầm trung, vị trí địa lý cách xa chung cư Khê Bình của họ, không cần phải qua lại thường xuyên.

Tưởng Nhiên không phản đối, Lâm Kình lại bàn bạc chuyện này với Tưởng Thành Hoa.

Không biết là vì thương Tưởng Nhiên hay là vì cảm thấy con trai của ông ấy thỏa hiệp và hy sinh quá nhiều, Lâm Kình quyết tâm dùng hết một trăm phần trăm thành ý để giải quyết chuyện này thỏa đáng.

Trong điện thoại, Lâm Kình nói thẳng, giải thích mọi ưu điểm của căn nhà này so với căn biệt thự cũ trong mọi phương diện, hình như ông ấy không có ý kiến gì, nhưng lại nghe bên kia phát ra âm thanh rất ý nhị, Lâm Kình đoán có lẽ ông ấy có một chút ý kiến.

Lâm Kình nói: “Ba cứ suy nghĩ đi, bàn bạc xong thì trả lời con cũng được.”

Tưởng Thành Hoa hỏi: “Đây là ý của con hay là ý của Tưởng Nhiên?”

Lâm Kình nói: “Của bọn con ạ. Đương nhiên ý kiến của con cũng đại diện cho ý kiến của anh ấy.”

Tưởng Thành Hoa hừ một tiếng: “Để xem nó né tránh ba được bao lâu.”

Nói ra cũng thấy uất ức, nhưng không thể cắt đứt tình cảm gia đình. Trước đó Tưởng Thành Hoa nhờ cô tìm nhà để thuê chỉ là cái cớ để né tránh sự tình, nhưng cuối cùng vẫn phải giải quyết.

Chỉ mong căn nhà sẽ kết thúc mọi chuyện.

*

Dạo này công việc của Tưởng Nhiên rất bận rộn, không thì anh đã không để Lâm Kình giải quyết hết chuyện trong nhà.

Vừa gặp La Đặc, Tưởng Nhiên đã chỉ rõ ý đồ lệch lạc của anh ta, thậm chí còn hiểu ngọn ngành về công ty quà tặng đang qua lại với La Đặc, bao gồm cả chuyện La Đặc đã chuyển bao nhiêu lợi ích cho công ty quà tặng đó, cuối cùng vào túi ai.

La Đặc không nghĩ Tưởng Nhiên lại lạnh lùng như vậy, bên đây có chuyện gì, anh đều biết hết.

“Jason, tôi nghĩ năm nay mình đã cố gắng hết sức hòa hợp với anh, anh lại cắt đứt đường lui của tôi thế này.”

Tưởng Nhiên không che giấu mục đích của mình: “Nếu thật sự muốn chơi anh, tôi đã không chờ tới bây giờ mới tìm đến anh, chút chuyện này cũng đủ để tôi đá anh đi rồi.”

“Không muốn chơi tôi thì bố trí Hàn Húc làm gì?” La Đặc mỉa mai.

“Tin tưởng năng lực của anh là một chuyện, đồng ý với phong cách của anh lại là chuyện khác.” Tưởng Nhiên không để bụng lời mỉa mai của anh ta, chỉ làm nổi bật tâm lý có vấn đề của La Đặc, “Sự thật là anh làm tôi rất thất vọng, nếu tôi không đến, anh đã thông đồng với quan chức cấp cao để làm bậy đúng không? Anh biết cái này gọi là gì không? Hối lộ.”

La Đặc ném tập tài liệu mà Tưởng Nhiên đã đặt trên bàn, tức giận nói: “Không phải là anh ép tôi làm chuyện này sao? Tôi phải gánh hiệu suất làm việc, còn có cách nào khác à?

Chính sách đấu thầu tập trung trong ngành y tế đã giáng một đòn chí mạng vào thị phần của chúng ta, chúng ta làm dụng cụ chỉnh hình, cái này mẹ nó không giống khẩu trang hay thuốc cảm, nếu không trúng thầu còn có thể mang đi bán ở tiệm thuốc hoặc phòng khám, nếu như lần này không trúng thầu, tôi chỉ còn đường chết, tôi không nắm bắt thì chẳng lẽ lại đợi công ty sa thải tôi?”

Thấy La Đặc tức giận, Tưởng Nhiên buồn cười hỏi: “Tôi ép anh à?”

La Đặc nói rõ: “Anh không ép tôi, nhưng anh đã sắp xếp người dự bị ABCD, nếu có chuyện gì xảy ra thì sẽ thay thế tôi, tưởng tôi không biết à?”

Người dự bị mà anh bồi dưỡng cho vị trí của La Đặc sao có thể chỉ có mình Hàn Húc?

Từ lâu anh ta đã biết Tưởng Nhiên không phải là người đơn giản, tuổi còn trẻ nhưng không ai thủ đoạn hơn anh.

“Một năm trước anh định kéo khách hàng sang công ty khác, tôi đã giữ anh lại, như vậy cũng đủ thể hiện thái độ của tôi, niềm tin xuất phát từ hai phía, nhưng cũng phải có kế hoạch dự phòng, đó là gốc rễ của sinh tồn.” Tưởng Nhiên mất kiên nhẫn, sắc mặt càng lúc càng bực bội thấy rõ, “Tôi cho anh một tuần để giải quyết, tôi có thể xem như không có chuyện gì xảy ra, vấn đề vớ vẩn của anh làm lãng phí quá nhiều thời gian của tôi.”

Nghe giọng điệu của Tưởng Nhiên, không hiểu sao La Đặc lại cảm thấy lo sợ, thật ra trong lòng anh ta hiểu rõ, đối phương đã không còn cần anh ta giữ vị trí này như ban đầu nữa.

Mà một năm trước, Jason còn chấm dứt thời gian nghỉ kết hôn sớm để giữ đơn đặt hàng mà không nói lời nào, thậm chí còn gạt bỏ hiềm khích trước đây, dùng tình nghĩa để giữ anh ta lại.

Lúc này, tình thế hoàn toàn đảo ngược, Tưởng Nhiên và toàn bộ Hối Tư Lực đã không còn xem trọng anh ta.


Bánh Gừng Mùa Đông - Duy Tửu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bánh Gừng Mùa Đông - Duy Tửu Truyện Bánh Gừng Mùa Đông - Duy Tửu Story Chương 83
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...