Bánh Gừng Mùa Đông - Duy Tửu

Chương 80

Khó khăn lắm mới thấy vẻ mặt của Tạ Vân Vân dễ chịu một chút, thậm chí còn hơi yếu đuối: “Được rồi, lần này tôi tin cô.”

Lâm Kình cũng mỉm cười thoải mái.

Tạ Vân Vân nói: “Bởi vì những gì cô nói với tôi hôm nay, không có… bạn bè nào của tôi trên internet nói với tôi, ngay cả bạn trai tôi cũng khuyên tôi đừng làm chứ không nghĩ giải pháp giúp tôi.”

Ngón tay của Lâm Kình vuốt vuốt vạt váy, nghĩ ngợi một lát, cô vẫn quyết định không nhiều lời.

Lúc cô đứng lên, Tạ Vân Vân bắt tay tượng trưng với cô, xem như giảng hòa, Lâm Kình thở phào nhẹ nhõm.

Khả năng chiến đấu của cô chưa từng nằm ở trung tâm của xung đột, nhưng cô rất giỏi hóa giải mâu thuẫn, cũng nhờ cô từng làm quản lý tài sản suốt một năm trời; làm ở vị trí đó phải chịu rất nhiều ấm ức, giống như đã quen mặt với yêu ma quỷ quái, thành ra không dễ bị tổn thương nữa.

Băng qua hành lang, đi thang máy xuống lầu dưới, Lâm Kình quay lại tiệm Starbucks mới có cảm giác bước đi trên mặt đất, phong cách hoàn toàn khác với buổi trà chiều xa xỉ ở lầu trên, đa số mọi người gọi một ly cà phê rồi ngồi cả buổi chiều, nhìn chằm chằm vào chiếc laptop nóng hổi, hay là mặt mày đăm chiêu hoặc không có cảm xúc, nhóm người này thường được gọi là nhóm người Starbucks, cũng là nô lệ tư bản.

Đương nhiên cũng có vài nhà tư bản giàu có và vô nhân tính lẻn vào.

Tưởng Nhiên ngồi bên cửa sổ, trên bàn có một chai nước lọc, anh đã uống hết một nửa, chân dài bắt chéo như cây kéo, anh ngồi trên sofa xem điện thoại, tóc đen che nửa vầng trán, cũng không để ý cô đã đến.

Nhưng dáng vẻ chờ đợi của cô ngoan ngoãn khó tả.

Lâm Kình ôm tâm thế của người đi nhận lại đồ bị thất lạc, cô đưa hai tay giữ lấy gương mặt thon gầy của anh từ phía sau.

“Không thấy trẻ con à?” Tưởng Nhiên thở dài bất lực, lại hỏi, “Nói chuyện xong chưa?”

Lâm Kình không ngồi đối diện anh mà đứng bên cạnh đợi anh, Tưởng Nhiên hiểu ý đứng lên.

“Đương nhiên, vốn dĩ cũng không có gì nghiêm trọng, chỉ là hiểu lầm mà thôi. Dù sao công việc trước cũng cho em nhiều kinh nghiệm quý báu.” Hai mắt cô to tròn, sáng rỡ, tràn đầy tự tin.

Tưởng Nhiên đưa tay, nhẹ nhàng nhéo chóp mũi của Lâm Kình một cái: “Chúc mừng.”

Tâm trạng của Lâm Kình tốt, cô cũng phối hợp lắc lắc đầu theo động tác của anh, hai mắt híp lại: “Anh cảm thấy thế nào?”

“Còn cần phải nói sao?” Anh buông tay ra, nhẹ nhàng lướt qua môi cô, nhỏ giọng nói, “Con gái nhà mình lớn rồi.”

Nói chưa được mấy câu, thân thể hai người giống như hai cực của nam châm, vô thức hút lấy nhau, họ áp sát vào nhau, Lâm Kình nói: “Năm ngoái em còn nhờ anh cãi nhau với con gái của chủ nhà phiền phức.”

Nghe đến hai từ “cãi nhau”, Tưởng Nhiên âm thầm phê bình, lại nhíu mày hỏi: “Nhìn sắc mặt của em, hình như em đã rút được kinh nghiệm rồi đấy.”

Đúng rồi, Lâm Kình nói: “Em sợ tranh chấp với mọi người, nhưng trốn tránh vừa hổ thẹn vừa vô dụng, chi bằng đối mặt trực diện.”

Tưởng Nhiên chưa kịp lên tiếng đã thấy có người nhìn họ, đây là nơi công cộng, anh buông cô ra: “Em muốn uống cái gì, hay là đi ăn cơm?”

Lâm Kình đến quầy gọi món cùng anh, cô lướt ứng dụng: “Mua cà phê đi, còn anh?”

Tưởng Nhiên không muốn uống gì nữa, chỉ đứng với cô.

Lâm Kình nhìn chằm chằm vào bảng thực đơn tìm món mình muốn uống, không nghĩ ra món nào, cô thuận miệng nói: “Em cũng muốn uống matcha frappuccino, lâu rồi không thèm món này.”

“Rốt cuộc em uống cái gì?”

Lâm Kình xoắn xuýt: “Muốn uống món đó, nhưng sợ hại da.”

Tưởng Nhiên: “Vậy để anh gọi, cho em uống một chút, nhưng cố gắng giảm hấp thụ đường không cần thiết đi. Em muốn duy trì tình trạng da nhưng không tập thể dục, cũng không chú ý đến chế độ ăn, vậy mà được sao?”

Nói xong, anh lấy điện thoại của cô để trả tiền, Lâm Kình nhỏ giọng nói sau lưng: “Anh đâu có dậy sớm tập thể dục, cũng không chú ý đến chế độ ăn mấy, tại sao da lại dẹp thế? Không công bằng!”

“Em chắc không?” Tưởng Nhiên suy tư nói, “Chẳng qua mỗi ngày anh nằm trên giường cùng với em thôi, nhưng không phải tuần nào anh cũng tập thể dục đủ sao?”

Lâm Kình đi sau lưng anh như cái đuôi nhỏ: “Thấy anh cũng ngủ nướng, trong lòng em không bị cuống quýt, nhưng anh nhắc nhở như vậy, em lại lo lắng rồi.”

Tưởng Nhiên đứng bên quầy bar màu đen, nhét tay vào túi, giọng điệu nhàn nhạt: “Em dễ lo lắng quá. Thật ra không dễ hoài nghi bản thân là một phẩm chất hiếm có.”

Buổi chiều hơi đông người, có người đã gọi món đến xếp hàng chờ lấy món, là một chàng trai hơi mập, cái bụng tròn vo suýt va vào Lâm Kình, Tưởng Nhiên vươn tay đỡ eo cô, thay đổi vị trí với cô, để cô đứng gần cửa kính, anh đặt tay lên vai cô. Hương thơm tươi mát và sạch sẽ trên người anh len lỏi vào khoang mũi của cô.

Lâm Kình hỏi: “Lẽ nào anh cũng không hoài nghi bản thân khi gặp thất bại?”

“Rất ít.” Tưởng Nhiên nói, “Không phải là ít gặp thất bại, mà là ít hoài nghi bản thân. Anh vô thức loại trừ tất cả sự quấy nhiễu, sức chịu đựng của tâm lý con người là có hạn, cho nên mới có những khoảng trống để kiểm điểm sai lầm của mình, hoặc là để tiếp thu tri thức, chuẩn bị cho giai đoạn tiếp theo.”

Lâm Kình hoang mang: “Tâm lý này có thể gọi là tự tin không?”

“Ở một mức độ nào đó, có thể.”

Lâm Kình vẫn muốn nghe anh nói tiếp, làm thế nào để tránh lo nghĩ, nhưng nhân viên phục vụ bên kia gọi “cô Lâm”, Tưởng Nhiên thả tay xuống để đi lấy nước, lúc anh quay lại, sắc mặt đã chuyển từ nghiêm túc và tra hỏi sang dịu dàng và ấm áp, anh còn cắm ống hút cho cô.

Lâm Kình uống một ngụm Americano ít đá, lại nhìn chằm chằm vào ly nước trên tay anh, Tưởng Nhiên chưa động vào, lại đưa đến bên miệng cô cho cô uống trước, Lâm Kình cúi đầu uống một ngụm, vị ngọt làm người ta sung sướng muốn chết.

Sau đó còn mặt dày uống thêm hai ngụm nữa, kem tươi phía trên chạy lên khi cô hút, che lấp đầu ống hút, Lâm Kình hơi xấu hổ, nói: “Hay là em đổi với anh?”

“Không cần.” Tưởng Nhiên dùng chiếc ống hút mà Lâm Kình đã chạm môi, lúc nhìn lại, Lâm Kình thấy kem tươi đã vào miệng anh.

Môi anh mỏng lại nhạt màu, anh là đàn ông nhưng không chê đồ ngọt, cảm giác này thật kỳ diệu.

Tự dưng Lâm Kình rất muốn hôn anh.

“Ý em là vừa rồi ống hút dính nước bọt của em.” Lâm Kình gian xảo nhắc nhở, “Anh không ngại sao?”

Tưởng Nhiên liếc cô.

Hai người đi ra bên ngoài, xung quanh không có ai, anh cúi đầu, hơi thở lướt qua môi cô, đầu lưỡi đẩy vào, vị ngọt lại tràn ngập khoang miệng, buộc cô thưởng thức vị kem tươi và matcha.

“Em hay lo nghĩ quá.” Anh nói, “Thế này thì không sao.”

Tự dưng cô nhớ ra vừa rồi mình muốn uống cái gì, là latte vị bánh gừng, phiên bản giới hạn mùa Giáng sinh, hiện tại đã hết hàng.

Từ một khoảnh khắc cách đây hai năm, cô chợt cảm thấy vị gừng rất có khả năng chữa lành.

Lần đầu tiên gặp anh tại nhà, là anh, là căn nhà đó đã cho cô cảm giác như vậy, cho nên cô luôn nhớ mãi không quên.

*

Sáng hôm sau, Lâm Kình theo Tưởng Nhiên đến căn nhà mà anh từng sống.

Căn biệt thự nằm bên cạnh đài truyền hình cũ, Lâm Kình đã biết đến nơi này từ lâu, còn nghe ba nói thời đó người nào sống trong căn biệt thự này không giàu thì cũng sang, kỳ diệu vô cùng.

Bây giờ, căn biệt thự cũ kỹ ẩn sau cây ngô đồng, tạo nên cảm giác hoang tàn, mục nát.

Tưởng Nhiên đỗ xe trên con đường gồ ghề, lúc ngẩng đầu nhìn lên, tự dưng cảm giác áp suất giảm xuống, Lâm Kình không để ý, còn nhìn vào trong như đang khám phá bản đồ.

Một ngày trước, cô Tưởng Úy Hoa đã thờ cúng xong, hôm nay cũng đến để giúp dọn dẹp, Tưởng Nhiên và Lâm Kình là những người cuối cùng đến nơi này.

Căn biệt thự vẫn được bày trí theo trào lưu thịnh hành vào những năm 2000, là phong cách miền quê nước Mỹ rối rắm, đối diện sofa là lò sưởi âm tường, bên cạnh cửa sổ có một chiếc piano lớn.

Nhất định là căn nhà không chỉ được dọn dẹp trong hai ngày, hoa tươi trúc biếc trong nhà xanh non mơn mởn, cửa sổ cũng sạch sẽ.

Tưởng Thành Hoa đang ngồi trên chiếc sofa màu đỏ nói chuyện với Diệp Quân, nhìn thấy hai vợ chồng họ vào cửa, Tưởng Thành Hoa không dám gọi Tưởng Nhiên trước mà lại gọi tên Lâm Kình.

Lâm Kình nở nụ cười công nghiệp, chưa kịp cởi giày đã đi đến chào hỏi từng người, cô không biết nói gì, đành viện cớ phụ giúp Tưởng Úy Hoa chuẩn bị đồ thờ cúng.

Tưởng Nhiên cũng lên lầu, ánh mắt của Tưởng Thành Hoa dõi theo bóng lưng của con trai.

Hình như hai người phụ nữ ồn ào nhất, Tưởng Úy Hoa và Diệp Tư Nam, đã hạ quyết tâm không nói một lời mà chỉ tập trung nấu ăn, làm Lâm Kình cảm thấy ngột ngạt khó tả.

Diệp Tư Nam muốn nói chuyện với Lâm Kình, nhưng Tưởng Thành Hoa ngăn lại: “Vào một ngày như thế này, cậu khuyên con nên ngậm miệng lại, không thì cậu sẽ khâu miệng con đấy.”

Vậy là Diệp Tư Nam không nói, rõ ràng Lâm Kình thấy cô ấy muốn nói rồi lại thôi.

*

Không bao lâu sau, Tưởng Thành Hoa cũng đi lên, ban đầu không có gì khác thường, thậm chí Tưởng Nhiên còn hỏi Tưởng Thành Hoa: “Kình Kình nói đã nhìn thấy ba trong phòng cấp cứu, có chuyện gì sao?”

Tưởng Thành Hoa không nghĩ anh vẫn còn nhớ đến chuyện này, trong lòng vừa cảm kích vừa chua xót, ông ấy nói không có gì.

Tưởng Nhiên không vào phòng, chỉ đứng bên cửa, dáng vẻ thoải mái: “Sức khỏe của mình thì không nên lơ là, cũng đừng uống rượu, có chuyện gì thì nói với con, con sẽ giải quyết hết sức có thể.”

Anh đã hứa, nếu Tưởng Thành Hoa già đi mà không có người nuôi dưỡng hoặc chăm sóc, anh sẽ lo cho ông ấy; ngoài ra cũng không thể làm gì hơn.

Lâm Kình có thể nhìn thấy nửa người của Tưởng Nhiên bên đó, thấy bầu không khí bình thường, cô yên tâm chơi điện thoại một lát, mấy phút sau lại nghe tiếng đồ đạc rơi xuống sàn nhà.

Không biết là có người đập hay vô tình rơi xuống.

Cơn giận của Tưởng Thành Hoa lên đến đỉnh điểm: “Ba già rồi, muốn nhà mình hòa thuận, được hưởng niềm vui gia đình thì có gì sai chứ? Sao con lại cản trở ba?”

Ánh mắt của Lâm Kình ngưng đọng, cô cũng ngẩn người, mấy giây sau lại nghe Tưởng Nhiên lên tiếng.

“Muốn nhà mình hòa thuận, được hưởng niềm vui gia đình?” Giọng nói trầm thấp lại u ám, anh hỏi ông ấy, “Gia đình ở đâu?”

Tưởng Úy Hoa đẩy đẩy Diệp Tư Nam, cay đắng oán trách: “Mau lên xem có chuyện gì, sao lại cãi nhau nữa?”

Nghe thấy động tĩnh này, Lâm Kình hơi do dự, nhưng nhìn thấy Diệp Tư Nam vội vàng chạy lên cầu thang, cô cũng đi theo.

Diệp Tư Nam là một công cụ, cô ấy còn chưa lên đến nơi, Tưởng Nhiên đã đột ngột đi xuống ngăn lại, nhẹ nhàng gọi Lâm Kình: “Em chưa từng đến nơi này, ra ngoài ngắm cảnh xung quanh đi.”

“Hả?” Lâm Kình có cảm giác mình đang bị đuổi, thậm chí còn muốn kéo anh theo, “Có gì hay đâu, không thì anh đi cùng em đi.”

Anh cũng không nhúc nhích.

Hai người họ đứng yên tại chỗ, lúc Tưởng Nhiên lên tiếng, giọng điệu của anh kiên quyết, ra lệnh với Diệp Tư Nam: “Đưa chị dâu em ra ngoài ngắm cảnh đi, một tiếng nữa hẵng về.”

Được rồi, thế này là đuổi trắng trợn, Lâm Kình buồn bực, chỉ có thể ra ngoài cùng Diệp Tư Nam.


Bánh Gừng Mùa Đông - Duy Tửu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bánh Gừng Mùa Đông - Duy Tửu Truyện Bánh Gừng Mùa Đông - Duy Tửu Story Chương 80
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...