Bánh Gừng Mùa Đông - Duy Tửu
Chương 73
Lâm Kình biết lần này anh nhất quyết hỏi cô, cô không có cơ hội né tránh.
Nhưng vẫn còn hy vọng để bấu víu: “Anh chưa thấy mấy đứa nhỏ kích động à, đừng bị vẻ ngoài đáng yêu của mấy con quỷ nhỏ hao tiền này mê hoặc.”
Tưởng Nhiên cười, môi mỏng còn chưa dời khỏi mí mắt của cô, anh tranh thủ hôn một cái: “Em biết là không phải như vậy mà.”
Lâm Kình không biết trả lời thế nào, bởi vì bản thân cô cũng không biết đáp án nên là cái gì, ngay cả sự kháng cự nội tâm của cô cũng không thể dỗ dành cô tạm thời đồng tình với anh.
“Anh nói đùa à?”
Tưởng Nhiên: “Em nghĩ anh nói đùa sao?”
Anh đã bóng gió rất nhiều lần, anh rất mong chờ một bé cưng.
Tự dưng áp lực tâm lý của Lâm Kình đạt đến mức cao nhất, lúc Tưởng Nhiên buông cô ra, gió lạnh lướt qua mặt, thổi bay tóc cô, da đầu ngứa ngáy: “Anh nghiêm túc, nhưng em không biết trả lời thế nào để không làm anh thất vọng, hai năm tới không thể hứa hẹn với anh được.”
Tưởng Nhiên nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang rũ xuống của cô, cô áy náy không cách nào diễn tả được, giống như nữ sinh trung học phạm lỗi lớn, đang chờ giáo viên phê bình.
Nhưng đứng trên lập trường của anh, anh không thể không ích kỷ một chút trong vấn đề này.
“Năm ngoái cũng viện cớ này, một năm trôi qua rồi, em vẫn không cân nhắc trong hai năm tới sao?” Tưởng Nhiên không ý thức giọng nói của mình hơi hung dữ.
“Em…” Lý do thoái thác bị vạch trần, cô xấu hổ không chịu nổi, chỉ biết nhỏ giọng hỏi, “Không phải chúng ta thế này rất tốt sao, không sinh được không?”
Hỏi xong, cô cũng cảm thấy mình quá đáng.
Tưởng Nhiên đứng bên hàng rào, gió thổi quần áo bay phần phật, tóc rối che trán: “Lấy vợ, sinh con là nguyên vọng bình thường của đàn ông, anh cũng không phải là ngoại lệ. Có con rồi, có lẽ gia đình sẽ trọn vẹn hơn.”
Nghe xong, Lâm Kình rối như tơ vò, đầu óc cô trống rỗng, lâu thật lâu mới nói: “Trước khi cưới, chúng ta không bàn bạc chuyện này.”
“Anh tưởng là ngầm hiểu.” Tưởng Nhiên nhìn cô trong ánh sáng mờ mịt, gương mặt cô căng thẳng, ánh mắt không cảm xúc, rất tủi thân, “Anh hiểu em cần thời gian, anh cũng không nói là ngay bây giờ. Nhưng Lâm Kình, dạo này anh hơi lo lắng.”
Anh dừng một lát, nuốt mấy chữ còn lại vào trong.
“Lo lắng cái gì?”
Tưởng Nhiên: “Lần nào nhắc đến, em cũng né tránh, càng lúc càng bài xích chuyện này, làm anh cảm thấy rất bất an. Cho nên anh phải hỏi em nghĩ thế nào.”
Cả thể xác và tinh thần của Lâm Kình đều mệt mỏi và vụn vỡ, cô ngơ ngác đối mặt với lời chất vấn của anh.
“Em kiên quyết không muốn, hay là cần thời gian?”
Lâm Kình hít một hơi, cuối cùng cũng chọn trả lời thật lòng: “Mặc dù không kiên quyết như anh nói, nhưng em vẫn chưa nghĩ đến chuyện sinh con.”
Có đáp án chính xác, ánh mắt sáng ngời của Tưởng Nhiên trở nên ảm đạm, có thể nói là thất vọng.
Lâm Kình im lặng, biết không thể thay đổi suy nghĩ của Tưởng Nhiên, cô nhỏ giọng hỏi: “Anh có nghĩ em ích kỷ không?”
“Không có. Anh hiểu, chỉ là muốn có con với em.”
Chuyện này nghe qua thì lãng mạn, nhưng Lâm Kình không tin anh hiểu được, cô không thể không liệt kê đủ loại lý do: “Không đơn giản vậy đâu, em không muốn dồn hết sức lực vào một đứa bé. Mà công việc của chúng ta đều bận rộn như vậy, ai sẽ lo chuyện nuôi dạy con đây…”
Tưởng Nhiên nói: “Sẽ không để đứa bé chiếm hết sức lực của em đâu, sinh con rồi thì chúng ta cùng nuôi dạy, cùng chăm sóc.”
Lâm Kình bị chọc cười: “Anh nói cứ như chơi nhà chòi vậy.”
Bị cô làm khó, Tưởng Nhiên luống cuống: “Không cần áy náy với anh, nhưng anh hy vọng em sẽ cân nhắc nghiêm túc. Hôm nay anh nói ra, nhưng anh sẽ cho em thời gian.”
“Hai năm nhé?”
“Được.” Anh đành phải thỏa hiệp, “Có thể chuẩn bị trong hai năm, cả về tâm lý và công việc.”
Lâm Kình nghĩ anh đã bắt đầu chuẩn bị cho chuyện này, bất kể là nấu cơm cho cô hay cố tình tạo nên bầu không khí gia đình tốt đẹp, cô lo lắng hỏi: “Nhỡ đâu hai năm sau cũng không thể thống nhất thì sao, chúng ta sẽ ly hôn à?”
Tư duy kỳ lạ của cô làm Tưởng Nhiên giật mình, sắc mặt anh bất ngờ, lâu thật lâu cũng không nghe anh trả lời.
Lâm Kình cũng bối rối vén tóc ra sau tai, vội vàng chạy đến bên cạnh anh, nói: “Anh xem như không nghe thấy gì đi.”
*
Ban đêm, Lâm Kình nằm trên giường, âm thầm thở dài, không cách nào thuyết phục bản thân mình nghe theo lời anh.
Đối diện với Tưởng Nhiên trên người mình, tự dưng cô phát hiện đã dính dáng đến sinh con, chuyện đó cũng trở nên vô nghĩa, cô không thể không hỏi anh, có phải hồi nhỏ không được bình yên nên anh mới hy vọng có một gia đình hạnh phúc càng sớm càng tốt hay không.
Tưởng Nhiên không phủ nhận yếu tố này, nhưng đó không phải là lý do chính.
Lâm Kình nói: “Gia đình em tương đối hạnh phúc, cho nên em mới phát triển tính cách tự xem mình là trung tâm. Nhưng cuộc sống mà người ngoài thấy hào nhoáng, thật ra cũng không hoàn hảo đến vậy, chẳng hạn như mẹ em quá mạnh mẽ, ba em hay xoa dịu, còn em thì mắc kẹt ở giữa.”
Tưởng Nhiên gối tay sau đầu, nhìn lên trần nhà, im lặng một hồi lâu.
Anh cũng từ chối bị cô thuyết phục.
Mí mắt của Lâm Kình dần dần cụp xuống, hơi hơi giận dỗi.
Đã biết đó là sự xung đột không thể hòa giải, cũng là sự lựa chọn cần thiết trong hôn nhân bất kể đúng hay sai. Cô bắt đầu cố gắng tưởng tượng có con là như thế nào.
Kết quả là cả đêm mơ thấy đủ thứ, làm cô mệt không chịu nổi.
Hôm sau thức dậy, hai người không còn gắn bó keo sơn, lại quay về trạng thái khách sáo ban đầu, nụ hôn chào buổi sáng cũng biến mất.
Lâm Kình không cho Tưởng Nhiên đưa cô đi làm, sáng sớm đã bắt tàu điện ngầm đến công ty.
Tưởng Nhiên chuẩn bị ra khỏi nhà, chờ lâu thật lâu cũng không thấy bà xã đi ra, gọi mấy lần mới phát hiện cô đã ra khỏi nhà, anh mất vui, chỉ dập cửa rời đi.
Ngày đó Lâm Kình ngồi trong chỗ làm thấp thỏm không yên, thỉnh thoảng lại ngừng làm việc để cầm điện thoại kiểm tra tin nhắn. Khách hàng gửi rất nhiều yêu cầu linh ta linh tinh, nhưng người cô cần nhất lại không xuất hiện.
Thất vọng mấy lần, lại nghĩ bản thân mình lo lắng thái quá, bình thường không có chuyện gì quan trọng, anh cũng không nhắn tin cho cô.
Vợ chồng bất đồng rất khó giữ được lý trí, nhất là khi hai bên đều cố gắng ép buộc đối phương thay đổi suy nghĩ.
Đến giờ tan làm, cô không rời khỏi công ty ngay mà ngồi bên bàn làm việc chơi điện thoại một lát, còn trò chuyện mấy câu với đồng nghiệp đang tăng ca.
Mạch Kỳ nhìn cô: “Xong việc rồi sao chị không về nhà nhanh đi? Lại cãi nhau với chồng à?”
“Không có.”
“Chờ lấy hàng chuyển phát nhanh.”
Lâm Kình đặt hàng trên tài khoản dịch vụ của công ty, trong lúc đợi nhân viên giao hàng, cô nhìn thấy một chấm đỏ trên vòng bạn bè, lại bấm vào, Trương Kỳ Kỳ đăng một bức ảnh cô ấy đang nằm trên giường bệnh, còn thêm hiệu ứng trắng hồng.
Cô nhắn lại bên dưới: Sao thế?
Một người bạn khác của Trương Kỳ Kỳ trả lời: Còn sao nữa, cô ấy tìm đường chết đấy.
Lâm Kình bấm vào khung trò chuyện với người bạn kia để hỏi thăm sự tình, phát hiện đó không phải là rắc rối nhỏ, thuốc phá thai có vấn đề, cô ấy vừa nạo buồng t* c*ng, đang ở trong bệnh viện.
Tâm trạng của Lâm Kình ngày đó chỉ gói gọn trong dấu ba chấm, cô quyết định đến bệnh viện xem thế nào. Dù sao cũng không muốn về nhà sớm.
Cô mua hoa trên đường đi, hoa hướng dương nở rộ rực rỡ. Hai người bạn của Trương Kỳ Kỳ cũng ở bên cạnh cô ấy, gương mặt cô ấy gần như không còn máu, đôi môi tái nhợt, vậy mà vẫn có tâm trạng mỉm cười chảo hỏi khách khứa.
Đối mặt với chuyện này, Lâm Kình không cách nào thoải mái: “Có đau không?”
Trương Kỳ Kỳ cong môi, giọng nói chua chát: “Dụng cụ đâm vào, cô nghĩ sao?”
“Cô còn vui vẻ như vậy nữa.” Lâm Kình không thể tượng tượng ra hình ảnh đó, lại hỏi, “Bạn trai của cô đâu?”
“Chết rồi.”
“Hả?”
Trương Kỳ Kỳ buồn cười giải thích: “Anh ấy hơi bận nên không đến, nhưng có đưa cho tôi năm mươi ngàn, coi như cũng có lương tâm.”
Lâm Kình cảm thấy hiểu biết của mình về Trương Kỳ Kỳ có sai lệch, cô ấy không mạnh mẽ như vẻ bề ngoài.
“Năm mươi ngàn là mua được sức khỏe của cô à? Giờ này anh ấy không đến đây thì khi nào mới đến?” Lâm Kình nói thẳng, “Lần trước tôi đã cảm thấy bạn trai cô không tốt lành gì, chắc chính cô cũng hiểu.”
Trương Kỳ Kỳ nói: “Hiểu, nhưng không biết phải làm gì.”
Lâm Kình nói: “Tuyệt đối không được đến gần người đàn ông làm mình trở nên tệ hại.”
Trương Kỳ Kỳ im lặng một lát: “Thật ra hồi còn đi học, anh ấy rất tốt bụng, lại dịu dàng, chúng tôi đã hẹn hò bảy, tám năm, chắc là chán rồi.”
Bạn của cô ấy nói: “Bởi vì hồi còn đi học, anh ta nghèo rớt mồng tơi, không cao cũng không đẹp, ngoài cậu thì còn ai chịu quan tâm đến anh ta chứ, bị giải tỏa mấy căn nhà, lột xác thành người thành đạt rồi bắt đầu vênh váo.
Trương Kỳ Kỳ nhắm mắt thở dài, bạn cô ấy muốn mắng cho cô ấy mở mắt: “Tỉnh táo lại đi, đừng trói buộc cả hai bằng sự chán chường và tình cảm lâu năm nữa, anh ta thấy lợi quên nghĩa, cậu thấy tiền sáng mắt, nếu không vì chút tiền của anh ta, cậu có thể nhẫn nhịn đến bây giờ không?”
Trương Kỳ Kỳ nói: “Đừng nói thẳng như vậy.”
Người bạn nói: “Nếu hai người vẫn còn chút tình nghĩa với nhau, sao không sinh đứa bé ra đi, đây là lần thứ mấy cậu phá thai vì anh ta rồi?”
Thông tin chấn động đến mức Lâm Kình thất thần một hồi lâu, đã phá thai nhiều lần rồi sao? Thế giới của gái ngoan bị rung chuyển.
Trương Kỳ Kỳ nói: “Tên đàn ông thối nát đó chính là sự lựa chọn tốt nhất trong phạm vi của tớ rồi, cậu tưởng đàn ông không tiền là tốt à? Chẳng qua bọn họ không có cơ hội làm tra nam thôi, tớ thừa nhận tớ có mưu đồ với anh ta, tớ muốn sống một cuộc đời giàu sang, anh ta có mưu đồ với tớ, nhưng đa số mọi người đều biện minh cho nó bằng những danh từ tốt đẹp, bản chất đều như nhau cả thôi.”
Cô ấy cười, gương mặt xinh đẹp mà yếu đuối tỏ vẻ hờ hững, nhưng khóe mắt đã ngấn nước.
Con gái rất tỉnh táo, nhưng cũng quá tỏ tường về hiện thực, biết khó có được cuộc sống mình mong muốn nếu chỉ dựa vào sự tích lũy của bản thân nên lựa chọn đường tắt, ở bên tra nam, ít nhất trên phương diện vật chất, họ cũng dễ dàng có được những gì mình mong muốn.
Nghe cô ấy nói xong, Lâm Kình đau đầu hết sức, an ủi vài câu lại rời đi, thầm nghĩ trên đời có thật nhiều đàn ông rác rưởi, làm nổi bật sự trong sạch và thoát tục của Tưởng Nhiên, là cô không biết điều.
Đi từ phòng nội trú ra khu khám bệnh phía trước, cô nhìn thấy người quen, là ba của Tưởng Nhiên.
Ông ấy đi ra khỏi phòng cấp cứu, bước chân chậm chạp lại nhàn nhã, không có ai đi cùng, ông ấy đang bấm điện thoại.
Nhà dột còn gặp mưa, cô càng cố né tránh thì càng dễ gặp người quen. Lâm Kình chỉ có thể buộc bản thân mình xã giao bình thường: “Ba, ba không khỏe sao?”
Cô hỏi.
Nhìn thấy cô, Tưởng Thành Hoa không trả lời mà hỏi lại: “Con đến bệnh viện làm gì?”
Lâm Kình: “Con đến thăm bạn, ba sao vậy ạ?”
Tưởng Thành Hoa nói: “Ba đến tìm dượng.”
Lâm Kình nghi hoặc: “Dượng con vẫn còn trong phòng cấp cứu sao? Không phải vậy chứ?”
Rõ ràng ông ấy nói dối.
Bánh Gừng Mùa Đông - Duy Tửu
