Bánh Gừng Mùa Đông - Duy Tửu

Chương 60

Lâm Kình thất thần về nhà ba mẹ, đúng lúc ba mẹ bưng thức ăn từ trong bếp ra, bảo cô mau đi rửa tay.

Cô nắm chặt tay, tỏ vẻ bình thường, đi vào phòng tắm.

Giờ ăn tối, mọi chuyện diễn ra bình thường, nhưng cô lại cảm thấy khó chịu như dùi đâm, vừa tức giận vừa hụt hẫng, giống như đối phương cũng lựa chọn trốn tránh, đưa mối quan hệ của họ đến điểm đóng băng, không cách nào khôi phục.

Mở tivi lên, chương trình thời sự đưa tin một công nhân nhà máy bị đột quỵ tiểu não trên đường về nhà, công ty không xem đó là tai nạn lao động… Lâm Hải Sinh cầm đũa nhìn chằm chằm vào tivi, hỏi Lâm Kình: “Tưởng Nhiên không nói khi nào về à?”

Lâm Kình mở to mắt: “Sao ạ?”

Lâm Hải Sinh nhìn con gái: “Không phải nó đi thành phố A sao?”

Lâm Kình mím môi thật chặt, một hồi sau mới nói: “Anh ấy đi mà còn cần phải báo cáo con sao? Anh ấy có lên trời, con cũng không quan tâm.”

Mẹ không thể không liếc cô một cái: “Nhìn con kìa, không biết ai xụ mặt mấy ngày nay nữa.”

Lâm Kình cố chấp: “Không biết ba mẹ nói ai nữa.”

Thấy cô như vậy, ba mẹ cảm thấy vừa buồn cười vừa đáng yêu, Lâm Kình vội vàng ăn hết cơm, sau đó đi về phòng ngủ, cũng không hỏi ba mẹ về chuyện của Tưởng Nhiên, trong lòng vô cùng phiền muộn.

Không bao lâu sau lại nghe ba nói vọng vào từ bên ngoài: “Hôm đó Tưởng Nhiên mang hành lý đến thành phố A, nói có việc gấp, mấy ngày nữa sẽ về.”

Lâm Kình buồn bã đáp lời: “Ba nói với con làm gì?”

Ba: “Sợ con bỏ chặn người ta thì trong lòng không vui, ba báo cáo với con vậy đấy.”

Lâm Kình bĩu môi: “Ai không vui chứ, mặc kệ con đi.”

Mẹ mắng: “Con bé này bị sao thế?”

Ba thấu hiểu: “Chẳng phải con gái đều như vậy à?”

Hai vợ chồng đang dọn dẹp bàn ăn, Tưởng Nhiên gọi đến, anh chào hỏi như mọi ngày, dây dưa mãi mà không cúp máy, Lâm Hải Sinh lập tức hiểu ý, nói: “Kình Kình ở trong phòng, muốn nói chuyện với nó không?”

Tưởng Nhiên hỏi: “Hôm nay tâm trạng của cô ấy thế nào ạ?”

Lâm Hải Sinh cố tình nói: “Còn giận, nói chuyện với ai cũng giống như người ta nợ nó hai trăm tệ, nhưng không ăn ít đi chút nào, yên tâm.”

“…”

Trong lòng Tưởng Nhiên chùng xuống: “Cứ để cô ấy ở một mình một thời gian, khi nào trở về, con sẽ nói chuyện với cô ấy.”

Lâm Hải Sinh ừ một tiếng, sau đó cúp máy.

Lâm Kình biết ba nói mình không ăn ít đi chút nào, tức chết.

Tưởng Nhiên cúp máy, ngồi trên sofa như dính bùa, lâu thật lâu cũng không nhúc nhích, ánh đèn của thành phố xa lạ phản chiếu trong đáy mắt của anh, rực rỡ, lấp lánh, nhưng cũng xám xịt, buồn chán.

Ba ngày trước, La Đặc tìm đến anh, nói đã hẹn được lãnh đạo của cơ quan quản lý tại thành phố A và giám đốc của một bệnh viện công, giám đốc kinh doanh còn lâu mới có tư cách tham gia cuộc thương lượng này, người đứng đầu của công ty phải ra mặt mới thể hiện được thành ý.

Chuyện lớn của công ty, Tưởng Nhiên đành phải tạm thời buông bỏ chuyện riêng.

La Đặc gõ cửa: “Jason, tám giờ rồi.”

Tưởng Nhiên về phòng lấy áo khoác, đi đến bữa tiệc, địa điểm là một câu lạc bộ tư nhân, đối phương là hai lãnh đạo trung niên tràn đầy khí chất học thuật, họ ăn mặc đơn giản, còn dẫn theo mấy cấp dưới thuộc bộ phận mua hàng, cư xử lại hơi phô trương.

La Đặc mang khí chất giang hồ, hay có thể nói là sự hào sảng mà một vài thương nhân có được, lúc phối hợp, anh ta luôn luôn xung phong, còn Tưởng Nhiên thì bình tĩnh tỏ vẻ cứng rắn.

Lãnh đạo lớn không tiện ở lại lâu, ăn xong thì đi ngay, lãnh đạo nhỏ đề nghị tiếp tục nói chuyện ở nơi khác, khả năng cao là một địa điểm ăn chơi tại địa phương. La Đặc hỏi Tưởng Nhiên có muốn đi không, anh suy tư nhìn chiếc xe chở lãnh đạo lớn chạy đi, nhắc nhở La Đặc: “Dạo này kiểm tra gắt gao, đừng làm gì quá trớn.”

La Đặc nói: “Tôi biết rồi.”

Tưởng Nhiên im lặng đánh giá La Đặc, tin tưởng năng lực không có nghĩa là tín nhiệm nhân phẩm của anh ta, cuối cùng vẫn hờ hững nhắc nhở: “Tôi không đi, anh tự lo liệu lấy.”

Vậy là đám La Đặc rời đi, Tưởng Nhiên về khách sạn một mình.

Anh thử gọi vào điện thoại và WeChat của Lâm Kình, nhưng vẫn bị chặn. Anh biết dù cho có đổi sang một số điện thoại khác, anh vẫn không thể nói chuyện rõ ràng, không cần phải phí công.

Đã rời khỏi nhà được ba ngày, có lẽ là cảm thấy quá lâu, lại còn không thể liên lạc với Lâm Kình, tự dưng trong lòng anh khủng hoảng, sau lưng toát mồ hôi, sợ mình về trễ thêm chút nữa thì mọi chuyện sẽ hỏng bét.

Vậy là anh đặt vé máy bay trở về trong đêm.

*

Ngày đó Lâm Kình đi làm, buổi sáng ra khỏi ga tàu điện ngầm, lúc quẹt thẻ lại gặp đồng nghiệp Tô Ca, cô ấy vỗ vai Lâm Kình.

“Chào buổi sáng.” Lâm Kình cong môi.

Mùa xuân còn chưa qua đi, Tô Ca đã mặc quần áo theo phong cách BM (*), để lộ vòng eo con kiến và khuyên rốn, thiếu nữ vừa ngọt vừa ngầu làm người ta không khỏi lưu luyến, nhưng Lâm Kình lại cảm thấy bất cứ lúc nào cũng có thể bị đau bụng.

(*) Viết tắt của Brandy Melville, một thương hiệu quần áo của Ý nhắm đến các cô gái tuổi teen và phụ nữ trẻ có ngoại hình từ gầy đến siêu gầy. Đây là phong cách thời trang thịnh hành tại Trung Quốc trong những năm gần đây. Trang phục đặc trưng của phong cách này là áo crop top, quần jean bó, quần short và váy ngắn.

Tô Ca nhìn cô, mỉm cười trêu chọc: “Chậc, chiếc Porsche ngày ngày đưa cô đi làm đâu rồi?”

Lâm Kình thở dài: “Nội thành kẹt xe, đi tàu điện nhanh hơn.”

Tô Ca: “Không phải cô sống ở Hồ ĐSo?”

Lâm Kình đối phó lung tung: “Sắp trễ rồi, chạy đi.”

Tô Ca không tin cô: “Cãi nhau với anh nhà rồi à?”

Lâm Kình giận dỗi nói: “Im lặng đi.”

Trong nhóm trò chuyện thông báo chín giờ bốn mươi sẽ có một cuộc họp, chỉ còn có vài phút, vậy là hai người họ không nói nhảm nữa, vội vàng chạy đến công ty.

Một buổi sáng bận rộn làm Lâm Kình không còn thời gian nghĩ ngợi chuyện khác, hơn một giờ mới họp xong, Lâm Na nói mời mọi người ăn cơm tại nhà hàng chay dưới lầu, vậy là cả nhóm đứng lên, cùng nhau đi ra.

Tô Ca khoác tay lãnh đạo đi hàng đầu, giống hệt như bạn thân.

“Quầng thâm dưới mắt chị đậm quá nha.”

“Em còn hỏi vậy mà không biết xấu hổ à, làm dự án cả đêm đấy.”

“Là vì không có đàn ông nuông chiều đấy thôi.”

“Thôi đi, em mỉa mai ai đấy, tổ của chúng ta nhiều nữ như vậy, chỉ có Lâm Kình là có đối tượng.”

Lâm Na chậc lưỡi, nhìn Lâm Kình bằng ánh mắt vừa hèn mọn vừa ao ước, sau đó lại xoa mặt Lâm Kình: “Nhìn gương mặt nhỏ mềm mại này đi, không hổ danh là người duy nhất trong tổ có đàn ông, lấy dương dưỡng âm có thoải mái không.”

Lâm Kình cạn lời, lại phản công: “Người độc thân nghĩ nhiều thật đấy.”

Tự dưng Lâm Na nhớ ra chuyện gì đó: “Chậc, sao hai ngày qua không thấy ông xã em đưa em đi làm?”

Lâm Kình: “…”

“Cãi nhau sao?”

“…”

Cô chỉ muốn vò đầu, chuyện nhỏ như vậy mà cả công ty đều để ý, cảm giác tồn tại của người nào đó mạnh thật mà.

*

Buổi chiều, Lâm Kình ngồi trong công ty phiền muộn không yên, sau khi xong việc lại nghĩ đến anh, thật sự không biết làm gì tiếp theo.

Sắp đến giờ tan làm, cô nhận được cuộc gọi từ một số điện thoại xa lạ, tưởng là chuyển phát nhanh, cô bắt máy không do dự.

“Mấy giờ tan làm?” Giọng nói quen thuộc truyền qua điện thoại.

Lâm Kình nghĩ ngợi mấy giây, lúc hoàn hồn, cô mím chặt môi, nói: “Có chuyện gì không?”

“Đến đón em.”

“Không biết, anh có việc gì thì cứ làm đi.” Giọng nói của cô lạnh lùng, cố gắng khống chế cảm xúc dao động.

“Em ở đây thì anh còn bận cái gì chứ?” Tưởng Nhiên cười, giọng điệu trêu chọc như chưa từng có chuyện gì.

Lâm Kình không vui, giọng nói càng hung dữ hơn: “Anh đừng làm phiền em nữa được không?”

Tưởng Nhiên thật sự không trêu chọc cô nữa, im lặng một lát, anh thấp giọng nói với cô: “Anh đang chờ dưới lầu công ty em, em ra ngoài là có thể nhìn thấy anh.”

Lâm Kình cầm điện thoại trong tay, tự dưng tim đập thình thịch, hỗn loạn không yên, vừa kích động vừa run rẩy, giống như trái tim sắp nhảy ra khỏi cổ họng.

Mãi đến sáu giờ, cô mới chậm rãi thu dọn đồ đạc.

Còn có mấy đồng nghiệp đi xuống cùng cô, vừa ra khỏi tòa nhà, cô lại nhìn xung quanh, chưa đến hai giây đã nhìn thấy Tưởng Nhiên đứng bên kia đường.

Chớp mắt một cái, anh cũng xác định mục tiêu, đi sang bên này. Anh mặc áo khoác khaki mỏng, đơn giản, gọn gàng, làm nổi bật thân hình cao gầy, thẳng tắp, bên trong là áo sơ mi trắng phẳng phiu, cởi nút đầu tiên, cổ áo ôm vào cổ anh.

Lúc anh đi đến trước mặt, tự dưng Lâm Kình muốn chạy trốn.

Tưởng Nhiên gọi cô, nhưng đồng nghiệp của cô lại quay đầu nhìn sang, mỉm cười trêu chọc, làm Lâm Kình cực kỳ xấu hổ, cô trở mặt lạnh lùng với anh ngay tại chỗ.

Sau khi đồng nghiệp hiểu ý rời đi, Lâm Kình nhìn sang nơi khác, né tránh ánh mắt của anh, đời này không có gì khó xử hơn chuyện này, chôn cô xuống hố luôn đi.

“Còn giận sao?” Tưởng Nhiên rũ mắt nhìn gương mặt nghiêm túc của cô.

“Có chuyện gì thì nói đi, không có tâm trạng đùa giỡn.” Lâm Kình kiên định nói ra lời này.

Tưởng Nhiên không để ý đến thái độ của cô, chỉ nói: “Tìm chỗ ăn đi, đứng đây cũng không nói được gì.”

Lâm Kình mím môi, thái độ cũng thả lỏng hơn một chút, nhưng cả người vẫn xù lông tự vệ.

Gió đêm thổi qua nhà cao tầng, Tưởng Nhiên chắn gió cho cô, họ im lặng một hồi lâu, chỉ còn tiếng rít của gió lạnh.

Lúc này Lâm Kình mới gật đầu, che giấu sự khó xử.

Đường viền cằm của anh rất nổi bật, ngay cả rót trà cho cô cũng rất ngăn nắp, không để lộ cảm xúc, sau đó lại bình tĩnh nhìn cô.

Im lặng một hồi lâu, Lâm Kình nâng tách trà lên, nhấp một ngụm: “Không phải anh có chuyện muốn nói với em sao? Nói đi.”

Tưởng Nhiên chắp tay lại, đặt lên đùi: “Muốn nghe em nói trước, có gì bất mãn về anh thì nói ra hết đi, anh sẽ giải thích cho em.”

Lâm Kình cười khẽ: “Anh suy nghĩ thật thấu đáo, muốn có thời gian để kiếm cớ đúng không?”

“Nếu nói dối nhiều như vậy thì không dễ kiếm cớ đâu, bởi vì rất khó bào chữa. Anh không có nhiều tâm tư để lừa gạt em như vậy.”

Lâm Kình buộc bản thân phải đeo mặt nạ lạnh lùng, lại oán trách: “Ai biết được anh.”

Tưởng Nhiên không để ý đến lời tức giận của cô, anh dừng lại một lát mới nói: “Anh thừa nhận mình đã sai, anh không biết em lại bất mãn với anh nhiều như vậy, xem ra anh làm chồng chưa đủ tốt rồi.”

Lâm Kình đặt tách trà xuống, nghĩ ngợi một hồi lâu, giọng điệu nghiêm túc hơn nhiều: “Em cũng thừa nhận, em kết hôn với anh một phần là để trốn tránh thực tại, suốt thời gian đó, em thật sự muốn tìm một chỗ dựa, một bến cảng để em có thể trú chân, có thể nghỉ ngơi.”

“Mấy ngày nay hoang mang, rốt cuộc thì mục đích của kết hôn là gì chứ? Lúc ở một mình, em có thể cô đơn, cảm xúc hoàn toàn nằm trong sự kiểm soát của em; nhưng kết hôn nghĩa là giao phó toàn bộ quyền kiểm soát cảm xúc của mình cho bạn đời, phải chấp nhận rủi ro bị tổn thương bất cứ lúc nào.”

Nói đến đây, cảm xúc của cô sụp đổ mất kiểm soát, hốc mắt ửng đỏ: “Em ghét chuyện lừa dối và qua loa chiếu lệ trong hôn nhân, mẹ em luôn nói tính tình em yếu đuối, đúng là em sợ tranh chấp và xung đột, luôn thích trốn tránh. Đêm đó cãi nhau xong, em đau khổ và khó chịu đến tận bây giờ, không biết có cần phải tiếp tục hay không.”


Bánh Gừng Mùa Đông - Duy Tửu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bánh Gừng Mùa Đông - Duy Tửu Truyện Bánh Gừng Mùa Đông - Duy Tửu Story Chương 60
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...