Bánh Gừng Mùa Đông - Duy Tửu

Chương 55

Ngày tiếp theo, Lâm Kình bắt đầu làm dự án, là pop-up store của một thương hiệu nội địa, mãi đến khi cùng nhau suy nghĩ ý tưởng, đồng nghiệp sôi nổi thảo luận, cô mới tìm được cảm giác quen thuộc.

Suốt hai năm qua, các thương hiệu nội địa phát triển rất nhanh chóng, chỗ nào cũng có các thương hiệu cao cấp. Nói ra thì xấu hổ, nhưng trên bàn trang điểm của Lâm Kình hầu như không có sản phẩm nội địa, thật ra cô chỉ mới nghe đến các thương hiệu này, hai năm qua, cô gần như mất kết nối với thế giới bên ngoài.

Cô nhanh chóng tải thông tin của các thương hiệu trong nhóm làm việc xuống, nghiên cứu điên cuồng.

Sắp đến giờ tan làm mới thả lỏng một chút, cô dùng ngón tay ấn nhẹ vào mắt, cảm giác chua xót từ đại não truyền đến… Đúng lúc lễ tân gọi điện thoại, nói hoa đã đến, hỏi cô có muốn giao đến tận bàn hay không.

Lâm Kình từ chối, sau đó tự mình đi xuống lầu, đến quầy lễ tân, cô nhìn thấy một bó hoa khổng lồ, chuyển màu tím xanh, tầng tầng lớp lớp tụ vào nhau, là phiên bản giới hạn của tiệm hoa Hoàng Tử Bé, trông giống hệt như biển sao trời.

Bên trong có một tấm thiệp, logo tinh xảo và xa xỉ, trên đó là chữ viết tay đẹp mắt của nhân viên tiệm hoa: Em ưu tú hơn những gì em tưởng tượng.

Lâm Kình lập tức biết ai tặng hoa, cô mỉm cười trong vô thức.

“Hoa đắt tiền quá, thật ngưỡng mộ.” Cô gái ngồi bên quầy lễ tân thò đầu ra nhìn cô.

Lâm Kình cong môi cười với cô ấy, sau đó mang hoa về bàn làm việc.

Cô lấy điện thoại ra, điều chỉnh góc độ, chụp một bức ảnh, nhưng bàn làm việc có quá nhiều tư liệu, khung cảnh cũng khó coi, nghĩ ngợi một hồi lâu, cô gửi cho Tưởng Nhiên meme cúi đầu.

Tưởng Nhiên trả lời ngay: [Nhận được hoa rồi à?]

Lâm Kình: [Dạ, cảm ơn anh.]

Bên kia dừng lại một lát, Lâm Kình nhìn chằm chằm vào dòng chữ “Đối phương đang gõ” trong khung trò chuyện, cảm giác mong đợi đậm đặc như siro lá phong, nhưng mấy chữ hiện ra là: [Cảm ơn vậy thôi sao?]

Đầu óc Lâm Kình tràn ngập dấu chấm hỏi: [Vậy anh muốn em cảm ơn thế nào?]

Tưởng Nhiên: [Tự nghĩ đi.]

Lâm Kình cười giận, đầu óc lại suy nghĩ lung tung: [Không nghĩ ra.]

Tưởng Nhiên: [Vậy thì đợi anh về nhà quyết định, đến lúc đó đừng khóc.]

Lâm Kình đỏ mặt, vậy mà vẫn có gan trả lời: [Thầy Tưởng, anh nói gì thế? Không hiểu, giải thích đi.]

Tưởng Nhiên: […]

Tưởng Nhiên: [Anh nghĩ em thích ứng rất tốt, cố gắng làm việc nhé.]

Hình như bên kia rất bận rộn, vậy là Lâm Kình thoát khỏi WeChat, cầm tấm thiệp đọc một hồi, chậm rãi thưởng thức dòng chữ trên đó, cảm giác mạnh mẽ và tự tin cũng dâng lên, giống như chạy bộ mà có người thúc đẩy từ phía sau, lan tràn khắp thân thể.

Cô định cất hoa đi, để lát nữa xử lý, lúc quay đầu lại đụng phải một cái đầu khác, Mạch Kỳ rũ mắt, tóc rũ xuống hai bên má cô ấy như râu cá trê, cô ấy tựa cằm vào lưng ghế: “Đang tán tỉnh với anh trai nào sao?”

Lâm Kình: “…”

Mạch Kỳ: “Em buồn ngủ quá, cà phê không có hiệu quả, mau rải cơm chó cho em tỉnh ngủ tối nay đi.”

Lâm Kình nghĩ ngợi một hồi, nói ra hai chữ: “Ông xã.”

“Mẹ nó, chị đã kết hôn rồi à?” Lời này còn hiệu quả hơn là tiêm cho cô ấy một mũi adrenaline, cô ấy mở to mắt nhìn Lâm Kình.

Lâm Kình giơ tay cho cô ấy xem chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út: “Kỳ lạ lắm sao? Chị đã hai mươi bảy rồi.”

“Hai mươi bảy cũng còn quá sớm để kết hôn, em hai mươi sáu mà còn chưa từng đụng vào ngón tay của đàn ông đây.” Mạch Kỳ buồn bã nói, “Cảm ơn chị đã đến, làm em lo nghĩ nhiều hơn.”

Lâm Kình nói: “Cũng cảm ơn em vì đã giúp chị bớt lo nghĩ về tuổi tác.”

Mạch Kỳ: “Ông xã của chị có đẹp trai không? Cho em xem đi.”

Lâm Kình vào album ảnh trên điện thoại, phát hiện mình không có bức ảnh nào của Tưởng Nhiên, ngay cả ảnh cưới cũng không lưu trong điện thoại, nói gì là ảnh chụp chung.

Mạch Kỳ: “Chị gái, chị có chồng thật không đấy?”

Hai người họ nói về chủ đề này, đồng nghiệp khác cũng đến nhiều chuyện, đột nhiên lại ca ngợi Lâm Kình rất nhiều.

“Đương nhiên là có rồi.” Cô không ngại chia sẻ chuyện về Tưởng Nhiên với người khác, có lẽ là vì những người bên cạnh cô bây giờ không mang thành kiến với vấn đề này như đồng nghiệp cũ.

Nói ra thì xấu hổ, cuối cùng cũng tìm được ảnh chụp chung trên vòng bạn bè của ba, Tưởng Nhiên chỉ lộ ra góc mặt, anh đang chơi mạt chược cùng người lớn trong nhà. Tóc ngắn rũ xuống trán, anh mặc áo len đen và quần dài, đeo một chiếc vòng trên cổ tay, mang dấu vết của người đã có vợ.

Tổng thể mà nói, trông anh rất nhàn nhã, thoải mái.

Mạch Kỳ lên tiếng: “Mẹ ơi, chỉ nhìn được nửa mặt mà cũng thấy đẹp trai, em tin chị rồi.”

Lâm Kình thích ứng với công việc mới tương đối tốt, mặc dù mỗi ngày đều hơi bận rộn, nhưng cũng may cô có cuối tuần bình thường.

Thời gian trôi nhanh đến cuối tháng ba, mùa xuân sắp đến.

Vốn dĩ hôm nay là thứ bảy, nhưng vì tuần sau là đến Tết Thanh minh, cho nên phải làm bù một ngày.

Sau khi tan làm, Lâm Kình đợi dưới lầu một hồi, lúc xe của Tưởng Nhiên chạy đến, điện thoại của cô reo lên, là Tưởng Úy Hoa gọi đến.

Tưởng Nhiên ném áo khoác của mình trên ghế phụ xuống ghế sau của xe, anh mặc áo sơ mi cổ đứng màu trắng, tay áo xắn lên, đường nét cánh tay hiện rõ, ngón tay nhẹ nhàng đặt trên vô lăng. Hai tháng qua, rõ ràng anh đã gầy đi rất nhiều so với năm ngoái, hình như là rất vất vả.

Anh nhướng mày với cô.

Lâm Kình lên xe, nghe điện thoại.

Kể từ mùng năm ăn cơm cùng Thi Quý Linh, Tưởng Úy Hoa rất hạn chế cảm giác tồn tại của mình, một là vì sợ cái miệng của Thi Quý Linh, hai là bị Diệp Tư Nam thuyết phục, không được tham bát bỏ mâm, xa lánh con cháu mình vì những người không đáng.

“Cô, có chuyện gì vậy ạ?” Lâm Kình hỏi.

Tưởng Úy Hoa hỏi: “Kình Kình, ngày mai có thời gian đến nhà cô ăn cơm không? Cô chuẩn bị bánh nếp lá ngải, hai đứa có thể mang về cho mẹ con.”

Cô mở loa ngoài, nhìn sang Tưởng Nhiên.

Anh nhìn thẳng phía trước, gương mặt lạnh lùng, không phản ứng.

Lâm Kình nhìn mặt anh là hiểu, cô khẽ thở dài, sau đó cười nói với Tưởng Úy Hoa: “Vậy chiều mai bọn con sang đó, làm phiền cô ạ.”

“Ngày mai gặp.” Tưởng Úy Hoa cũng khách sáo.

Sau khi cô cúp điện thoại, Tưởng Nhiên xoa đầu cô, nhỏ giọng nói: “Thật ra em không cần phải ngoan như vậy.”

Lâm Kình nắm lấy tay anh: “Có vài lời mời không thể từ chối được. Anh có biết tại sao cô lại gọi cho em mà không gọi cho anh không? Cô sợ lại cãi nhau với anh, hai người không thể hàn gắn được.”

Tưởng Nhiên bật cười: “Phân tích thấu đáo quá.”

Lâm Kình liếc anh, cố tình nói: “Nếu hôm nay anh nói với em là không cần người thân này, em sẽ không quan tâm đến người ta nữa.”

Lần này Tưởng Nhiên không nói gì, chỉ đồng tình với lời của cô.

*

Kế hoạch ban đầu là đến nhà cô vào chiều chủ nhật, không ngờ bạn học cũ của Tưởng Nhiên đột ngột đến tìm anh, hai người họ ra ngoài nói chuyện, làm chậm trễ thời gian.

Lâm Kình đành phải đến nhà cô một mình, còn vào trung tâm thương mại gần nhà mua vài hộp thuốc bổ mang theo.

Trời vẫn còn sáng, cô đã vào trong nhà Tưởng Úy Hoa, thấy hai vali lớn trước cửa. Tưởng Úy Hoa và Diệp Quân không có ở nhà, chỉ có Diệp Tư Nam cầm điện thoại ra mở cửa cho cô, thấy cô đi vào, Diệp Tư Nam mỉm cười kỳ lạ.

Lâm Kình nhìn quanh phòng khách rộng lớn, bầu không khí rất kỳ lạ.

“Ba mẹ em đâu?”

“Anh trai em không đến sao?”

Hai người họ hỏi cùng một lúc, Lâm Kình trả lời trước: “Anh ấy nói chuyện với bạn, hôm nay không đến được.”

Diệp Tư Nam nhét điện thoại vào túi, nhận đồ bằng hai tay, lại thở dài: “Tiếc quá, không được xem kịch hay rồi.”

Lâm Kình: “Em tính toán cái gì thế?”

Diệp Tư Nam tỏ ra vô tội, khoác vai cô: “Chị đừng đổ thừa em, em không làm gì cả, nhiều chuyện cũng đâu có gì sai.”

Lâm Kình: “Sắc mặt của em kỳ lạ quá.”

Diệp Tư Nam nói: “Thật ra em cũng lo lắng về chuyện sắp xảy ra đây, giông bão sắp đến rồi. Nhưng chị đừng lo, chỉ cần anh trai em không ra mặt, dù cho trời sập cũng không sập lên đầu chị đâu.”

“Nói lung tung như vậy, chị không hiểu được.” Lâm Kình khẽ nhíu mày.

Diệp Tư Nam còn chưa kịp giải thích đã nghe thấy tiếng dép lê truyền xuống cầu thang, nhưng người bước xuống không phải là chủ nhà mà là Tưởng Thành Hoa, còn có vợ của ông ấy.

Đột nhiên Lâm Kình hiểu ra, chẳng trách sao cô lại cảm thấy hai chiếc vali trước cửa rất kỳ lạ, còn có đôi giày cao gót Miu Miu, không phải là phong cách của hai người phụ nữ trong nhà này.

Tưởng Thành Hoa bước đến gần Lâm Kình, mỉm cười lịch sự, chào hỏi cô nồng nhiệt: “Kình Kình đến rồi, đường có kẹt xe không?”

Ông ấy ra vẻ một người cha tốt, Lâm Kình lúng túng hết một giây, vội vàng lục lọi mấy quy tắc xã giao trong đầu: “Không đến nỗi nào ạ. Ba vừa về hôm nay sao?”

Cô vừa nói vừa dời mắt nhìn sang người phụ nữ sau lưng ông ấy, đối phương mỉm cười dịu dàng, nhưng không nói gì cả.

Tưởng Thành Hoa: “Ừ, đến Tết Thanh minh, ba và dì Trương về đây thăm quê.”

Lúc này Lâm Kình mới chào hỏi: “Chào dì Trương.”

Tưởng Thành Hoa nhìn ra cửa, thất vọng hỏi: “Tưởng Nhiên không đến sao?”

Lâm Kình lại giải thích: “Anh ấy không biết ba về, cho nên không đến ạ.” Nhưng nói thật, cô cũng không chắc Tưởng Nhiên có biết hay không, có khi biết mà không nói với cô.

Trong bữa ăn, tự dưng Lâm Kình có cảm giác mình bị lừa, cô khó chịu ra mặt.

Diệp Tư Nam ngồi bên cạnh cô, có lẽ là nhìn thấu tâm tư trong đôi mắt trong trẻo của cô, lại lấy điện thoại trên bàn nhắn tin cho cô: [Em biết chị không thích xã giao với người lớn, nhưng mẹ em không lừa chị chuyện hai vợ chồng cậu em đến đây, mẹ em cũng không biết. Lần trước bị mẹ chị mắng một trận, bà ấy cũng không muốn gây sự nữa.]

Lâm Kình cầm điện thoại, nhắn: [Biết rồi!]

Tưởng Thành Hoa không nói nhiều, cũng không kiểm soát hay cố chấp như người lớn khác, ông ấy tôn trọng Lâm Kình, cho cô trò chuyện bình đẳng, cũng không hỏi nhiều về cuộc sống của hai vợ chồng cô.

Sau khi uống một chút rượu, ông ấy lại nhớ đến hồi Tưởng Nhiên còn nhỏ. Nói anh rất yêu thương em gái, anh không có em gái nên rất yêu thương Diệp Tư Nam; nói bảo mẫu bất cẩn đổ nước sôi làm anh bị bỏng, anh cũng không khóc, còn xin ba mẹ đừng trách dì… Ông ấy nhớ rõ từng chi tiết.

Nghe xong, cảm xúc của Lâm Kình dâng trào, lồng ngực nhói đau. Cô vừa lo lắng cho Tưởng Nhiên, vừa không muốn tin một người cha nho nhã và hoàn hảo thế này lại làm tổn thương vợ con mình.

Cô im lặng nhìn chằm chằm vào đĩa thức ăn, không trả lời Tưởng Thành Hoa một chữ.

Tưởng Úy Hoa vỗ vào cánh tay của ông ấy, sắc mặt khó chịu, lại trách móc: “Chậc, anh đừng nói đến chuyện này, ai mà muốn nghe chứ?”

Tưởng Thành Hoa uống hết ly rượu trắng, im lặng một lát.

Trương Mẫn lại cầm bình rót rượu, định rót rượu cho Lâm Kình: “Kình Kình, từ khi con kết hôn, chúng ta chưa từng nói chuyện với nhau, dì mời con một ly, chào mừng con vào gia đình này.”

Lâm Kình nhìn gương mặt hoàn hảo đó, ngón tay chợt che chắn vành ly, cô từ chối: “Xin lỗi, con không uống rượu.”


Bánh Gừng Mùa Đông - Duy Tửu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bánh Gừng Mùa Đông - Duy Tửu Truyện Bánh Gừng Mùa Đông - Duy Tửu Story Chương 55
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...