Bánh Gừng Mùa Đông - Duy Tửu
Chương 53
Một tay Lâm Kinh chống cằm, tay kia chạm vào bàn di chuột, lướt hai cái.
Thấy cô chăm chỉ làm việc, Tưởng Nhiên hiểu ý tránh sang một bên, lấy một quyển sách, ngồi trên sofa giết thời gian. Lát sau, điện thoại của anh trên bàn rung lên, anh đứng dậy cầm lấy điện thoại, chuyển sang chế độ im lặng, sau đó nhắn tin.
Lâm Kình nhìn thời gian trên máy tính, đã mười một giờ rưỡi, cô khẽ nghiêng đầu hỏi anh: “Khi nào anh đi ngủ?”
Tưởng Nhiên: “Đợi em ngủ cùng.”
Lâm Kình muốn tăng tốc, nhưng não không theo kịp, luôn cảm thấy có gì đó không đúng, xóa bớt thì sẽ thiếu sót. Cảm giác như viết văn trong bài thi, mình tự biết là viết không hay, nhưng không biết phải chỉnh sửa thế nào, có lẽ người ngoài mới có thể thấy rõ.
Giờ này mà còn quấy rầy bạn bè và đồng nghiệp thì không hay.
Cô lại nhìn Tưởng Nhiên, nhỏ giọng hỏi: “Đến xem giúp em được không?”
Tưởng Nhiên đặt điện thoại xuống, bước đến gần.
Lâm Kình xoay màn hình máy tính sang đối diện anh, giải thích ngắn gọn, nói đây là hoạt động của chung cư: “Anh dùng góc nhìn của khách hàng, hoặc là dùng góc nhìn của chủ nhà đi, anh nghĩ thế nào?”
Tưởng Nhiên lại ngồi xuống băng ghế mềm cùng cô, chống khuỷu tay lên mép bàn, khẽ nghiêng người, tóc ngắn lướt qua gò má cô, hơi ngứa ngáy.
Anh dành bảy, tám phút đọc bản kế hoạch, sau đó dời mắt: “Có muốn nghe ý kiến của anh không?”
Ánh mắt của Lâm Kình căng thẳng: “Biểu cảm của anh không hợp lý, có ý kiến thì cũng đừng nặng lời quá, không thì sự tự tin của em sẽ bị tổn hại rất nhiều.”
“Sợ cái gì?” Tưởng Nhiên mệt mỏi dựa vào bàn, vòng tay ôm eo cô, bàn tay đặt lên bụng cô, “Thật ra cũng không tệ lắm, sẽ hấp dẫn với trẻ em hơn, lần trước làm video về thú cưng cũng vậy đấy, em rất thích trẻ con đúng không?”
Lâm Kình đẩy cổ tay anh xuống, đè nén suy đoán của anh, nói rõ lại: “Đừng đánh trống lảng, anh phải hiểu những hoạt động cộng đồng này chủ yếu thu hút trẻ con, người lớn thấy trẻ con vào nhiều thì họ mới vào, chứ bản thân họ không có hứng thú tham gia những hoạt động cộng đồng thế này. Em cũng nhắm vào đối tượng tiềm năng.”
Tưởng Nhiên: “Thì ra là vậy, anh còn tưởng em thích trẻ con.”
“Nói chuyện khác đi.” Ánh mắt của Lâm Kình né tránh.
Tưởng Nhiên khẽ nhíu mày, giọng nói điềm tĩnh: “Ý tưởng mới lạ, có thể thấy em đặt rất nhiều tâm tư vào đó. Với tư cách là chủ nhà, tham gia hoạt đồng cộng đồng này sẽ rất vui vẻ. Nhưng nếu là khách hàng phải bỏ tiền ra, có lẽ anh sẽ không kiên trì xem hết đâu.”
“Tại sao?” Lâm Kình lập tức xụ mặt.
“Hơi chậm, anh không có kiên nhẫn xem hết.”
Quá buồn, tâm tình của Lâm Kình bị tổn thương nghiêm trọng, cô bĩu môi, hai má tròn vo như bụng của cá vàng: “Nhưng em có cảm giác anh rất hứng thú với cái mà anh vừa xem, trông không mất kiên nhẫn chút nào.”
Cô quan sát rất kỹ lưỡng.
Tưởng Nhiên đưa tay bóp má cô, giải tỏa cơn giận trong miệng, ngón tay anh ấm áp, bóp má cô không buông, chơi đùa một hồi mới nói: “Vì anh là chồng em, có bộ lọc bà xã, bất kể em làm gì, anh đều thấy rất tuyệt vời, nhưng người khác không có bộ lọc này. Tốt nhất là em nên chỉnh sửa một chút, bỏ bớt vài nội dung không cần thiết, nhấn mạnh những điểm sáng.”
Chết mất!
Trái tim của Lâm Kình khẽ run rẩy, âm thanh trầm bổng tràn ngập căn phòng, làm trong lòng người ta thật ngứa ngáy, dưới ngón tay anh, đôi môi của cô cũng bị thay đổi hình dạng, cô ngập ngừng: “Hừ!”
Tưởng Nhiên lại giải thích quanh co: “Đương nhiên đó chỉ là cảm nhận cá nhân của anh. Anh chưa từng tiếp xúc với công việc của em, có lẽ đề xuất của anh cũng không đúng chuyên môn lắm.”
Lâm Kình né tránh ngón tay anh, nhỏ giọng làu bàu: “Anh nói hết rồi, sao em có thể không xem đó là ý kiến được?”
“Ý kiến của anh quan trọng vậy sao?” Tưởng Nhiên liếc mắt nhìn cô.
Lâm Kình nghĩ ngợi, phát hiện ra mình rất tin tưởng ý kiến của Tưởng Nhiên đối với vấn đề công việc, bởi vì bất kể có đối mặt với vấn đề gì, anh luôn luôn có thể thận trọng và bình tĩnh đưa ra đáp án khách quan.
Nhất là hôm nay anh bàn công việc với La Đặc, Lâm Kình chỉ lắng nghe sơ lược.
Biết anh đã từng nổi giận với đồng nghiệp này, cũng biết có lẽ anh không quan tâm đến nhân viên kia nhiều như vậy, chỉ là muốn sắp xếp công việc. Nhưng vẫn bị lời nói bình tĩnh và kiềm chế của anh thu hút.
Có lẽ trong lòng La Đặc cũng biết rõ những suy tính của Tưởng Nhiên, nhưng buộc lòng phải nghe theo ý kiến của anh, đó là sự thông minh của anh.
Lâm Kình không thể làm vậy.
Cô thở dài: “Làm sao bây giờ, em hơi ngưỡng mộ anh rồi đấy.”
Tưởng Nhiên mỉm cười buông cô ra, đứng lên, đi sang bên cạnh đọc sách.
Lâm Kình dây dưa một lát, cuối cùng quyết định nghe theo ý kiến của anh, cô miễn cưỡng bỏ đi những nội dung không cần thiết, thậm chí còn giản lược từ ngữ, làm cho nó dễ đọc hơn.
Cô chỉnh sửa một hồi, lại quay đầu tìm Tưởng Nhiên, cười tủm tỉm nói: “Thầy Tưởng?”
“Sao thế?”
“Lại hỏi anh một câu.”
“Không chê anh nhiều ý kiến à?”
Lâm Kình nắm lấy tay áo ngủ của anh, đồ ngủ rất rộng rãi, cổ áo nghiêng sang một bên, nút áo sắp bung ra, để lộ phần da thịt trắng trẻo trên ngực anh.
Mãi đến khi bị Tưởng Nhiên nhìn cảnh cáo, cô mới buông ra, nắm lấy tay anh.
Cô cười nói: “Đừng ngại, chỉ là đôi khi anh nói chuyện quá đáng sợ, nhưng rất hữu ích.”
Tưởng Nhiên cười khẽ, nắm lấy tay cô: “Hữu ích thế nào, nói đi.”
Lúc cầu cạnh, Lâm Kình cũng hạ mình, còn lưu manh nói: “Trên giường hay dưới giường đều hữu ích.”
Vợ chồng v* v*n tán tỉnh rất k*ch th*ch, nhất là khi thêm vài lời đùa người lớn vào cuộc sống bình thường hàng ngày. Hai người càng thường xuyên giả vờ yên tĩnh và nghiêm túc, thời khắc này càng trở nên sâu sắc và thú vị.
Đôi mắt thâm sâu của Tưởng Nhiên tỏa ra mấy tia lửa nhỏ, giống như báo săn phát hiện ra mục tiêu, đang chuẩn bị xuất phát.
Anh quay về bên cạnh cô, cúi đầu hôn cô, mập mờ lên tiếng: “Nói đi.”
Tranh thủ lúc anh tương đối nghiêm túc, Lâm Kình hôn anh một cái, sau đó vội vàng hỏi nếu cô nộp thẳng bản kế hoạch này cho bộ phận tuyên truyền thì có phải là không ổn hay không.
“Trong đầu em đã có câu trả lời, chỉ muốn có sự xác nhận thôi.” Tưởng Nhiên nói, “Công ty nhỏ làm việc, công ty lớn làm người, chỉ cần không phải là vấn đề nguyên tắc như báo cáo vượt cấp thì không có gì to tát. Thậm chí lãnh đạo còn hy vọng nhìn thấy nhân viên khao khát và sẵn lòng thể hiện.”
“Mặc dù em không quan tâm đến suy nghĩ của lãnh đạo, nhưng đây cũng là thành quả của em, em sẽ không bao giờ nhường cho người khác.”
Hơn mười hai giờ, cô gửi bản kế hoạch. Bởi vì đã có dự cảm sẽ phải trả nợ, cô xoay người lao vào lòng của Tưởng Nhiên, đúng như dự đoán, Tưởng Nhiên ôm eo cô, bế cô đặt lên bàn.
Laptop vẫn còn mở, cô bấm lung tung mà không nhìn. Người đàn ông mấy giây trước còn là thầy Tưởng, bây giờ đã v**t v* sau gáy của cô, kéo cô đến gần, hôn cô.
Hơi ấm và mùi hương trên người anh ùa đến, sao lại có thể thay đổi nhanh như vậy?
“Đi ngủ chưa, bà xã?” Anh cọ cằm mình trên đỉnh đầu của cô.
“Ngủ, bây giờ đi ngủ.” Cô cười.
Nhưng động tác của hai người họ rất đồng điệu, không đi ra cửa mà lại cởi nút áo của nhau. Tưởng Nhiên luồn tay dưới váy cô, nhẹ nhàng v**t v* bờ eo mềm mại của cô.
Lâm Kình tranh thủ bám lên người anh, hai người họ thân mật dính sát, bụng dưới mềm mại của cô chạm vào cơ bụng săn chắc và bắp chân mạnh mẽ, thon dài của anh, một dòng điện chạy từ chân lên đầu.
Đúng là không cho bạn nhỏ sống mà.
Cuối cùng, đồ ngủ mỏng manh của Lâm Kình trở nên vô dụng, cảm xúc kịch liệt qua đi, sự trống trải vô tận lại đến, phòng làm việc không có thứ đó nên không làm gì được, nhưng lại có những cách thức thân mật thâm sâu hơn.
Lâm Kình nghĩ Tưởng Nhiên đúng là con cáo già thâm độc, học phí quá cao, đâu phải ai cũng trả nổi.
*
Lâm Kình gửi bản kế hoạch lên, hôm sau nhận phản hồi, được phê duyệt.
Người của bộ phận tuyên truyền rất hài lòng về bản kế hoạch, không quan tâm chuyện mình chỉ được nhận bản sao, bởi vì từ trước đến nay đều là như vậy. Đây không phải là lần đầu tiên đối phương tiếp xúc với Lâm Kình, vậy là người đó khen ngợi cô, bảo cô lưu lại để công ty quảng bá.
Tiếp theo là chuẩn bị nguyên vật liệu cho hoạt động.
Đương nhiên quản lý Chu cũng thấy Lâm Kình gửi bản sao cho ai, lúc này lại ngồi trong văn phòng rầu rĩ, tức giận, cô gái này bị cái gì thế, sắp đi rồi mà còn ầm ĩ như vậy.
Lâm Kình đi tìm quản lý Chu để được phê duyệt kinh phí hoạt động, đúng lúc thấy ông ấy ngồi bên bàn làm việc, sắc mặt u ám, còn nhìn cô.
Quản lý Chu: “Tối hôm qua cô gửi bản sao kế hoạch cho bộ phận tuyên truyền sao?”
“Đúng.”
“Không phải tôi đã nói cô gửi cho tôi trước rồi à? Sao cô lại tự quyết định thế?”
Lâm Kình mỉm cười, giả vờ không hiểu ý ông ấy: “Không phải trước đây anh luôn bảo tôi gửi cho anh kèm theo bản sao cho bộ phận tuyên truyền à? Thói quen thôi, quản lý Chu, anh sẽ không tức giận đấy chứ?”
Quản lý Chu cứng họng, trước đây Lâm Kình còn là nhân viên, ông ấy không cách nào giành công, bây giờ Lâm Kình sắp rời đi, ông ấy mới có thể làm chuyện lớn. Thật ra cũng không có gì to tát, chỉ muốn chiếm hời thôi.
“Tôi không tức giận, chỉ muốn giúp cô kiểm tra xem cô có cẩn thận hay không, sau này tránh gặp sai sót.” Quản lý Chu mặt dày nói.
Lâm Kình nói cảm ơn, nhìn ông ấy ký đơn thông qua kinh phí hoạt động. Nghĩ ngợi một lát, cô lại trịnh trọng nói với ông ấy: “Anh đã giao chuyện này cho tôi, tôi sẽ làm hết sức, không phải vì đây là tháng cuối cùng mà tôi làm qua loa. Chúng ta sẽ được tín nhiệm nhiều hơn. Đến kỳ đánh giá hiệu suất cuối năm, nếu đạt kết quả tốt, xem như những gì tôi làm được trong suốt một năm ở bộ phận quản lý tài sản này cũng là một bài thi thỏa đáng.”
Cô ấy chỉ nói đến đó, ai hiểu thì hiểu.
Quản lý Chu đồng tình với lời của Lâm Kình, mọi người cố tìm điểm chung, gác lại bất đồng, ra sức phối hợp, không làm khó nhau.
Bánh Gừng Mùa Đông - Duy Tửu
