Bánh Gừng Mùa Đông - Duy Tửu
Chương 17
Anh lại nói lời ngon ngọt.
Lần này, Lâm Kình không tin anh nữa, vậy là cô quay đầu nhìn vào mắt anh, ánh mắt sẽ không lừa gạt người ta.
Cô ghé đến gần anh, hai người họ có thể ngửi thấy hơi thở của nhau. Tưởng Nhiên ngước mắt nhìn cô, ánh mắt của anh quá ngay thẳng, lại hơi trêu chọc, Lâm Kình không chịu nổi, mới một giây đã định rút lui.
Đột nhiên Tưởng Nhiên giơ tay giữ lấy mặt cô, chóp mũi của anh chậm rãi lướt qua má cô, mũi cô và khóe môi cô, không biết là có muốn hôn hay không.
Mấy phân tử cồn len lỏi vào khoang mũi của Lâm Kình, cô ngửi thấy chứng cứ chứng minh anh đã uống rượu, da mặt của anh rất nóng, nếu như quan sát kỹ còn thấy gương mặt và cổ của anh đã đỏ lên, vừa trắng vừa đỏ, cũng hơi đáng yêu.
Lâm Kình khó chịu nói: “Được rồi, về nhà thôi.”
Tưởng Nhiên buông lỏng ngón tay, vỗ vỗ lên trán cô, nhẹ giọng nói: “Không làm khó em nữa. Đoạn đường này có nhiều cảnh sát giao thông, nhỡ đâu họ phát hiện ra em có hơi men.”
Ban đầu Lâm Kình còn cảm thấy anh nói năng thật kỳ lạ, cô không uống rượu thì sao có thể lái xe khi có hơi men được chứ. Lúc cô hoàn hồn, da mặt cô ửng đỏ.
Hôn môi là trao đổi nước bọt, trong miệng của cô cũng có mùi rượu.
Vậy là cô đẩy tay anh ra: “Giữa ban ngày ban mặt, sao có thể lố lăng vậy được?”
Tưởng Nhiên lại giơ tay nắm lấy tay cô, cố tình nói: “Vậy ban đêm thì được sao?”
Lâm Kình hừ một tiếng, thở ra một hơi, tức giận oán trách: “Em có ý đó à? Đừng nhắc đến chuyện lên giường, bên này không chỉ có nhiều cảnh sát giao thông mà còn có nhiều camera giám sát.”
Lâm Kình sở hữu sự mềm mại và thanh tao của con gái phương Nam, nếu không khéo léo thì người ta sẽ nghĩ như vậy là “ra vẻ”. Nhưng Lâm Kình thì hoàn toàn khác, nhất là khi cô nhẹ nhàng hừ một tiếng theo thói quen để biểu đạt sự khinh thường và buồn vui, ánh mắt của cô cố chấp lạ thường, Tưởng Nhiên cảm thấy đáng yêu hết sức.
Anh không khỏi trêu chọc cô lần nữa: “Có camera giám sát thì sao? Em nghĩ anh sẽ làm gì trên xe?”
Lâm Kình giận dỗi nói: “Em cũng không tin là không có người nào giám sát được anh.”
Lúc này Tưởng Nhiên đã nhắm mắt, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, khoanh hai tay, không nhúc nhích.
Thật ra chung cư Khê Bình ở ngay trước mặt, lái xe về chỉ tốn mười phút. Nhưng trong lòng Lâm Kình hơi giận dỗi, cũng không muốn về nhà lại phải chăm sóc anh, vậy là cô lái thẳng đến nhà ba mẹ.
Xe vừa dừng lại, Tưởng Nhiên đã mở mắt.
Nhìn thấy mặt tường màu vàng của chung cư nhà Lâm Kình. Mấy căn nhà treo giá phơi đồ trên ban công, áo thun và quần đùi bay phấp phới trong gió, bất cứ lúc nào cũng có thể rơi trúng đầu người khác.
Lâm Kình nhìn anh, hả hê nói: “Tối nay ăn cơm ở nhà em đi, mẹ em suốt ngày cứ nhắc đến con rể quý, cho mẹ nhìn thấy bộ dạng của anh sau khi uống rượu để làm tan biến ảo tưởng trong lòng mẹ.”
Tưởng Nhiên không sợ, còn tháo dây an toàn để xuống xe, hỏi: “Bây giờ ba mẹ có ở nhà không?”
Sắc mặt của Lâm Kình cứng đờ, giờ này ba mẹ đang đi làm, cô xuống xe, cầm túi xách của mình, bĩu môi nói: “Bốn giờ rưỡi họ sẽ tan làm về nhà, đừng có gấp.”
Tưởng Nhiên cười, khoác tay cô: “Em dẫn đường đi.”
Lúc đi lên lầu, hai người họ gặp một bà cụ vừa ra khỏi nhà trên tầng một, nhìn thấy Lâm Kình, bà ấy cười, lộ ra vài cái răng còn sót lại: “Kình Kình về rồi sao?”
Lâm Kình mỉm cười chào hỏi đối phương: “Dạ.”
“Nghe nói con kết hôn rồi, đây là chồng của con sao? Vừa cao vừa đẹp, tốt quá.”
Tưởng Nhiên khẽ gật đầu, bắt chước giọng điệu của Lâm Kình: “Con chào bà.”
“Được rồi, được rồi, được rồi, hai đứa về nhà đi, bà đi ra trung tâm văn hóa để khiêu vũ đây.”
“Bà đi cẩn thận.”
Lâm Kình mở cửa, Tưởng Nhiên theo sát sau lưng, sau đó bám vào chiếc kệ trước cửa tìm dép lê.
Ba mẹ của Lâm Kình mua căn nhà này hồi cô mười mấy tuổi, một trăm hai mươi mét vuông, đặc biệt vuông vức, thông suốt từ hướng Nam đến hướng Bắc. Tuy nói là chung cư cũ, không cách nào so sánh được với chung cư Khê Bình, nhưng vị trí cực kỳ đẹp, gần đó có ba khu trường học, giá cả cũng hợp lý.
Giờ này, Lâm Hải Sinh và Thi Quý Linh đang đi làm, không có ai ở nhà, một tia nắng len lỏi qua quần áo đang phơi ngoài ban công, ánh sáng bị nội thất gỗ bẻ cong mấy lần, cuối cùng lại chiếu vào bức tường sau lưng ghế sofa, trên đó có một tờ thư pháp, bốn chữ “Thượng Thiện Nhược Thủy” (*) do Lâm Hải Sinh tự viết, tiếc là nét chữ chưa điêu luyện lắm.
(*) Có nghĩa cảnh giới cao nhất của sự thiện lành giống như đặc tính của nước, nước không tranh giành lợi ích với vạn vật, chảy ở nơi mọi người không chú ý, cho nên nước là gần với Đạo nhất. Xuất phát từ Đạo Đức Kinh của Lão Tử.
Được rồi, đúng là hơi tầm thường.
Mỗi lần sự chú ý của Lâm Kình tập trung vào mấy chữ kia, cô đều muốn gỡ nó xuống, nhưng không thể động đến ba được, dù sao ông ấy cũng là chủ của gia đình.
Bây giờ, ánh mắt của Tưởng Nhiên cũng hướng về mấy chữ đó, anh hơi nhíu mày, chuyện này làm Lâm Kình hơi xấu hổ.
Trước khi Tưởng Nhiên dời mắt, cô nhanh chóng giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, chỉ ngồi xuống sofa nhìn điện thoại, Tưởng Nhiên hỏi cô: “Ấm nước ở đâu thế?”
Lâm Kình hỏi: “Anh cần ấm nước làm gì?”
Tưởng Nhiên nhìn cô, ánh mắt bộc lộ cảm xúc ý nhị, sau đó lại nói ra bốn chữ: “Anh muốn uống nước.”
Ngón tay của Lâm Kình cầm chặt điện thoại: “…Ồ, trong bếp.”
Tưởng Nhiên cười khẽ, sau đó rời đi.
Lâm Kình nghĩ lại, phát hiện ra anh nói nhảm, ấm nước không ở trong bếp thì còn ở đâu? Chẳng lẽ là ở trên tay cô?
Trên chiếc bàn ăn bằng gỗ lim có ba ly nước, Tưởng Nhiên định vị chính xác chiếc ly Stabucks ngôi sao, sau đó cầm lên, đi vào bếp rốt một ly nước, uống xong mới ra ngoài.
Lâm Kình nhìn trộm anh, anh đang dùng chiếc ly mà cô yêu thích nhất, cô giữ gìn đã lâu, hôm nay mới lấy ra dùng!
Thấy cô nhìn chăm chú, Tưởng Nhiên cong môi đối mặt với cô: “Sao lại nhìn anh như vậy? Sẽ không cầm dao đâm chết anh đấy chứ?”
Bị bắt thóp, Lâm Kình đỏ mặt, cô lại hừ một tiếng, sau đó quay đầu đi.
Tưởng Nhiên bước đến, đứng trước mặt cô, cuối cùng còn giơ bàn tay tội lỗi của anh ra xoa gò má của cô, cười nói: “Sao em lại đáng yêu thế nhỉ, bà xã?”
Đây là lần đầu tiên anh gọi cô như vậy, phản ứng của cô chính là: Không quen. Nhưng cũng thật kỳ diệu làm sao, nó dính chặt như siro lá phong trong bình, không cách nào tan ra.
Cô nói: “Còn hai tiếng nữa ba mẹ em mới về, chúng ta ngồi đây nhìn nhau cũng không hay, anh có thể vào phòng em ngủ một giấc.”
Tưởng Nhiên: “Em có ngủ cùng anh không?”
“Đòi hỏi nhiều thật, còn phải có người ngủ chung.” Lâm Kình than thở, nhưng lại ngoan ngoãn đứng lên, tự mình đi vào phòng ngủ, bởi vì cô cũng buồn ngủ, đêm qua xem phim đến tận một giờ mấy.
Phòng ngủ của Lâm Kình được bày trí hoàn toàn khác với phòng khách, là phong cách Bắc Âu tươi mới và thời thượng.
Sau khi vào cấp ba, cô đã bảo mẹ đừng mua ga giường hoạt hình hoặc có hình chim uyên ương nghịch nước, thay thế tất cả bằng họa tiết hoa nhí hoặc màu trơn, chiếc bàn cán bộ già cũng được thay bằng bàn chân gỗ.
Tưởng Nhiên đã đến nhà cô ăn cơm mấy lần, nhưng chưa từng vào phòng ngủ của cô. Bây giờ anh đã có thể công khai quan sát phòng ngủ của bà xã rồi.
Trên ga giường hình hoa nhí có một con StellaLou mà cô đã mua ở Disneyland Thượng Hải, còn có một chiếc gối kẻ xanh, chăn bông mềm mại, không quá bồng bềnh, nhưng rất thoải mái.
Tự dưng Tưởng Nhiên hiểu ra, anh bị Lâm Kình thu hút, một phần là vì cô sống trong một gia đình có vẻ bình thường nhưng lại rất hạnh phúc. Cô sống rất chân thành, ngay cả tính khí nóng nảy nho nhỏ của cô cũng cho anh rất nhiều cảm giác an toàn và hạnh phúc.
Anh ngồi trên ghế, không đi ngủ ngay. Lâm Kình tưởng anh mắc bệnh sạch sẽ, không muốn mặc đồ đi đường lên giường, vậy là cô leo lên giường trước, sau đó vỗ vỗ lên ga giường, nói với anh: “Đến đây ngủ đi, tối nay em mang ga giường đi giặt, không sao mà.”
Nói xong, cô xoay người, nhắm mắt lại.
Tưởng Nhiên ngồi trên ghế làm việc của cô, trả lời vài tin nhắn, sau đó đặt đồng hồ báo thức, nhấc chăn lên, ôm cô từ phía sau.
Có lẽ Lâm Kình sẽ không bao giờ biết được hình ảnh và âm thanh cô vỗ vỗ ga giường mời gọi đàn ông ngủ cùng sẽ sống trong ký ức của Tưởng Nhiên rất lâu.
Thật ra Lâm Kình chưa ngủ, nhất là khi Tưởng Nhiên lẳng lặng luồn cánh tay xuống dưới cổ cô, ôm cô. Lưng cô áp vào lồng ngực của anh, nhận được hơi ấm của đàn ông, cả người cô cứng đờ.
Cô nhìn bức tường trắng thật lâu, mãi đến khi sau lưng phát ra tiếng thở đều đặn, anh cũng không còn nhúc nhích, Lâm Kình mới dám trở mình.
Lúc cô ngả đầu xuống gối lần nữa, gương mặt của Tưởng Nhiên đột ngột áp xuống, ngăn chặn hơi thở của cô.
Tưởng Nhiên hôn rất mãnh liệt, giống như đang tấn công vào lãnh thổ của người ta, Lâm Kình bị hôn đến mất hồn mất vía, giống như cánh hoa rụng đầy đất sau cơn mưa, trông hết sức đáng thương dưới thân anh.
Đầu lưỡi của cô còn vương hơi ẩm từ đầu lưỡi của anh, mặc sức khuấy đảo, d*c v*ng làm người ta run rẩy, đầu của Lâm Kình tách khỏi chiếc gối, bàn tay anh đỡ sau gáy cô. Cánh hoa nhỏ đáng thương lại bị ném vào đại dương mênh mông, trôi dạt theo làn gió.
Toàn bộ máu huyết trong người dồn vào một chỗ duy nhất, giống như con sóng dâng lên, mãi đến khi Tưởng Nhiên thay đổi cách thức thân mật sang nụ hôn dịu dàng, tất cả mới dần dần dịu xuống, sau đó lại yên bình.
Cổ và cánh tay của Lâm Kình yếu ớt ngả xuống gối, nụ hôn mãnh liệt đến mức cô xấu hổ không dám nhìn anh.
Ve sầu kêu râm ran ngoài cửa sổ, ánh nắng gay gắt như thiêu đốt người đi đường, hoàn toàn thoát ly với khung cảnh mập mờ trong nhà, tạo nên mặt tối của bức họa.
Tưởng Nhiên rũ mắt nhìn cô, bờ vai hơi nâng lên, ánh mắt trêu chọc.
Anh ôm cô trong chăn như ôm một đứa trẻ, không thể buông tay, còn trêu chọc, không giống như đang ôm bà xã. Bờ vai của anh rất rộng, có thể bao phủ hoàn toàn thân thể nhỏ bé của cô, anh nhẹ nhàng tách đôi chân dài, giam cầm đôi chân đang đá loạn xạ của cô.
Cảm giác xấu hổ dâng lên, lần đầu tiên cô phát hiện chiều cao một mét tám của anh không hề vô ích, hóa ra sức lực lại đáng sợ đến vậy.
Phải làm chuyện này ở nhà sao?
Mặc dù đã kết hôn, nhưng về mặt cảm xúc, cô vẫn chưa thể tiếp nhận được, nhất là khi cô biết thỉnh thoảng mẹ lại tự ý dọn phòng và thay ga giường, vỏ chăn cho cô, khó xử lắm.
Trong lúc suy tư, Lâm Kình vẫn bất động.
Tưởng Nhiên mân mê bờ lưng cứng đờ của cô, vùi mặt vào hõm cổ ấm áp và mềm mại của cô, anh cười đến mức bờ vai run rẩy: “Sao em lại căng thẳng thế? Chúng ta đâu có yêu đương vụng trộm.”
Lâm Kình đau đầu, đột ngột nói: “Em sợ anh muốn làm ở đây… Trong nhà không có cái đó.”
Cái đó. Đa số người bình thường khó lòng hiểu được lời mô tả trừu tượng của cô, nhưng Tưởng Nhiên hiểu.
Anh lại giả vờ không hiểu: “Cái gì?”
Lâm Kình nhắm mắt: “Mẹ em nói tạm thời chúng ta đừng sinh con.”
Chuyện này thì hợp tình hợp lý, nhưng Tưởng Nhiên vẫn hơi ngạc nhiên, anh hỏi: “Em rất nghe lời mẹ sao?”
Thật ra đó cũng là ý của cô, sử dụng biện pháp tránh thai là chuyện phải làm trong suốt gần một năm qua, chỉ có điều qua lời mẹ nói thì nghe càng uy quyền hơn, mà chuyện đó cũng không liên quan đến cô.
Lâm Kình sợ anh nghĩ cô bám váy mẹ, lại nói: “Em đồng ý với mẹ, chúng ta phải hòa hợp với nhau, anh nghĩ thế nào?”
Tưởng Nhiên trả lời.
“Nói sau đi.”
Lâm Kình bám vào vai anh, vòng tay qua cổ anh. Trong lúc hai người họ quấn quýt với nhau, Lâm Kình phát hiện váy của mình bị cuốn lên rất nhiều, có cũng như không.
Bụng cô áp vào thắt lưng và quần tây của anh, lành lạnh.
Cô đỏ mặt, nhanh chóng buông tay ra, trốn chạy như con lươn nhỏ, thấp giọng làu bàu: “Mau đi ngủ đi, ba mẹ em sắp tan làm rồi.”
Tưởng Nhiên kéo cô trở lại, ấn vào lưng cô, v**t v* cho đến khi nơi đó tê dại, sau đó lại phóng khoáng nói: “Không muốn ngủ.”
“Vậy anh muốn làm gì?”
Tưởng Nhiên nói: “Em đến gần đây, hôn một cái.”
“Không phải đã hôn rồi sao?” Lâm Kình than thở, không nói nên lời, “Hôn nữa là có chuyện đấy.”
Yết hầu của Tưởng Nhiên nhúc nhích, anh nhỏ giọng nói: “Anh biết phải làm gì mà, chỉ hôn thôi, không làm gì khác đâu.”
Vậy là Lâm Kình lại nép vào lòng anh, dụi dụi.
Nói thế nào nhỉ, cảm giác tương tác thân thể, tiếp xúc da thịt, truyền hơi ấm cùng người mình thích quá tốt, cô cảm thấy mình thậm chí còn không cần bước cuối cùng, chỉ như vậy là đủ thỏa mãn.
Người thường xuyên cảm thấy cô đơn được khuyến nghị là nên tìm ai đó để ôm.
Vậy là hai người họ nói một câu lại hôn một hồi, dính như sam.
Mặc dù đã đồng ý là không làm gì, họ vẫn không thể không nắm chặt quần áo của đối phương đến nhăn nhúm, áo sơ mi của Tưởng Nhiên bị cô kéo đến dúm dó, không biết làm sao lát nữa mặc ra ngoài.
Cuối cùng, Lâm Kình nhắm mắt, nghe Tưởng Nhiên hỏi: “Lần này đừng giận nữa, được không?”
Cô cười: “Anh nghĩ thế nào?”
Tưởng Nhiên nói: “Hóa ra xin lỗi không có tác dụng, thân xác mới có tác dụng. Có phải cô gái nào cũng vậy không?”
Lâm Kình đỏ mặt, giận dỗi đấm vào lồng ngực anh: “Anh đừng nói nữa được không? Không phải trước đây anh rất nghiêm túc à?”
“Trên giường còn phải vờ đứng đắn sao? Em tha cho anh đi.”
Anh càng nói càng hăng hái, Lâm Kình dứt khoát im lặng, lại nhắm mắt giả chết, dần dần cũng cảm thấy buồn ngủ.
Tưởng Nhiên áp môi vào vành tai cô: “Kình Kình, bây giờ không thể cho em nhiều, nhưng anh sẽ cố gắng hết sức để mang đến cảm giác an toàn mà em cần nhất. Bảo đảm chuyện này sẽ không có lần thứ hai.”
Lâm Kình làu bàu: “Ồ.”
Hai người họ ôm nhau, ngủ đến khi mặt trời sắp lặn, chim bay về tổ.
Mãi đến khi Lâm Hải Sinh và Thi Quý Linh trở về, họ không để ý đến đôi giày da màu đen mà Tưởng Nhiên đã đặt ngay ngắn trong tủ giày, chỉ thấy áo khoác và túi xách của Lâm Kình bị ném lung tung trên sofa.
Đã nhắn WeChat cho cô, bảo cô rửa rau trước, cô cũng không trả lời, hình như là không làm gì cả.
Lâm Hải Sinh nói: “Không sao, không sao, để tôi nấu cơm, bà đi nghỉ ngơi trước đi.”
Thi Quý Linh nói: “Ông chiều nó quá đấy, nó không động tay vào việc gì, bây giờ kết hôn rồi mà vẫn vậy, sớm muộn gì cũng bị chồng ghét bỏ thôi!”
Than thở xong, bà ấy đẩy cửa phòng ngủ của Lâm Kình.
Chưa đến một giây, bà ấy đã nuốt hết những lời vừa nói vào trong, xấu hổ đến mức chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui vào.
Bánh Gừng Mùa Đông - Duy Tửu
