Bàng Thượng Tra Nam Tổ Sư

Chương 54


Triệu Phàm tưởng rằng hành động của mình có thể gạt được người khác, nhưng lại không cách nào giấu nổi đám người Vương Hoan. Trước đó hắn còn viện cớ bị nhiễm thi khí, đúng là trò cười.


“Triệu Tân, ngươi có phải mấy trăm năm rồi chưa tắm không?”


Tâm trạng vốn đã không tốt, lại bị mùi hôi này k*ch th*ch, Vương Hoan lập tức bùng nổ, vừa mở miệng đã là giọng mỉa mai lạnh tanh.


Đúng lúc này Uông Thành cũng chạy tới, hắn đã sớm phong bế khứu giác nên chẳng ngửi thấy gì, chỉ nghe được Vương Hoan mở miệng châm chọc, lập tức không nghĩ nhiều mà phản pháo lại:


“Muốn nói xú, cũng phải là các ngươi Hợp Hoan Tông một đôi tay ngọc ngàn người gối kia xú chứ, không biết dính bao nhiêu mùi đàn ông.”


“Ngươi…”


“Xoạt” một tiếng, Vương Hoan lập tức rút kiếm, một đạo kiếm khí lướt qua, trực tiếp cắt mất mấy sợi tóc dài của Uông Thành.


Uông Thành cũng không chịu yếu thế, rút kiếm ra, đối đầu thẳng với Vương Hoan.


Triệu Phàm không nói gì, nhưng lại âm thầm ra tay, lén đối phó với Vương Hoan.


Diệp Dư vui vẻ đứng xem bọn họ nội đấu, nghĩ đến mới vừa rồi Chu Miên Miên coi như đã cứu nàng một phen, nàng thuận tay kéo Chu Miên Miên sang một bên cùng xem náo nhiệt.


Chu Miên Miên liếc mắt nhìn, ngón tay nhẹ nhàng kẹp lấy ống tay áo nàng, rồi rất nhanh thu tay về, ánh mắt lạnh lẽo cũng nhạt đi đôi chút.


“Sư thúc tổ, lúc nãy Vương Hoan nói trước khi ngươi bái nhập Quy Nhất Tông đã từng cùng người ta song tu, là thật sao?” Chu Miên Miên làm bộ lơ đãng hỏi một câu.


Diệp Dư đang xem đánh nhau đến nhập thần, nghe vậy thì thuận miệng trả lời rất qua loa:


“Hỏi mấy chuyện này làm gì?”


Ngón tay đang đặt trên chuôi kiếm của Chu Miên Miên khẽ run, mọi biểu cảm trên mặt trong nháy mắt đều bị nàng ép xuống, chỉ còn lại vẻ bình thản:


“Không có gì.”


Nàng không phủ nhận. Vậy chứng tỏ trước đó đúng là nàng đã từng song tu với người ta. Uổng công Chu Miên Miên còn tưởng vạn Thú Sơn cho rằng sư thúc tổ cái gì cũng không hiểu, không ngờ…


Khó trách nàng vẫn luôn nhớ kỹ bí thuật Hợp Hoan Tông, thì ra từ sớm đã từng tu luyện qua.


Không đúng. Lần đầu gặp nàng, linh khí trên người nàng vô cùng thuần khiết, hẳn là về sau, lúc nàng không chú ý, đối phương đã lừa nàng cùng người bên cạnh song tu rồi.


Một cỗ tức giận khó tả bốc lên trong lòng, Chu Miên Miên bỗng nhiên quay người bỏ đi.


Một luồng hàn ý vô danh quét qua, Diệp Dư mới bừng tỉnh, vội vàng giữ chặt nàng, lập tức kéo Chu Miên Miên về phía kết giới bên kia nơi Vương Hoan đang đánh nhau:


“Ngươi không muốn sống nữa à?”


Trong kết giới đánh nhau kịch liệt như vậy, tu vi Chu Miên Miên thấp như thế, mà cứ thế xông vào, chẳng phải là đi tìm chết?


Chu Miên Miên bỗng cụp mắt, ánh sáng trong mắt tắt đi. Đến khi nàng mở mắt ra lần nữa nhìn người đang giữ lấy mình, trong mắt lại hiện lên một tia mờ mịt.


Sư tổ đến nhanh đi vội, đột ngột như vậy, bảo nàng phải trả lời thế nào đây?


“Xin lỗi, sư thúc tổ, đệ tử chỉ là muốn nhắc bọn họ một chút, dù sao nơi này cũng là địa bàn của người khác, làm loạn như vậy, chung quy không ổn.” Chu Miên Miên cắn răng nói.


Nàng thật sự nghĩ không thông, vì sao sư tổ không trực tiếp xuất hiện, mà lại ẩn giấu một sợi thần hồn trên người nàng.


Có lẽ là vì chuyện liên quan đến Lâm Ngân quá phức tạp, sư tổ không tiện lộ mặt.


Nhưng hôm đó, lúc sư tổ mượn thân nàng, Lâm Ngân rõ ràng chưa chết. Sư tổ quan tâm đến đồ đệ như vậy, chắc vẫn là sợ nàng đi vào tà đạo.


Ánh mắt Chu Miên Miên mơ hồ, suy nghĩ càng lúc càng loạn.


Diệp Dư nhìn chằm chằm đôi mắt nàng, cảm giác quái dị trong lòng lại dâng lên lần nữa. Nhưng lần này nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ buông tay, sau đó tiến lại gần, khẽ ngửi ngửi người Chu Miên Miên.


Vẫn là mùi hương quen thuộc mà xa lạ đó, thoạt nhìn cũng không có vấn đề gì.


Diệp Dư mệt mỏi ấn ấn giữa hai mày, lại một lần nữa hoài nghi có phải mình tu luyện Hợp Hoan Tông cấm thuật đến mức tẩu hỏa nhập ma hay không.


Dù sao đó cũng là thứ bị Hợp Hoan Tông liệt vào cấm thuật, thân thể có chút khác thường cũng coi như bình thường.


Để khỏi tiếp tục tự mình xoắn xuýt, Diệp Dư cưỡng ép bản thân không nghĩ nữa, thậm chí chủ động rời khỏi bên cạnh Chu Miên Miên.


Mấy người náo loạn một trận như vậy, trực tiếp kinh động đến người quản sự trong hoa lâu. Người đến là một phụ nhân trung niên yêu diễm, cả người mặc hồng y như lửa, đứng giữa đám người sáng chói đến lóa mắt.


Lúc này, khách trong lâu đã đi gần hết, chỉ còn lại hai vị hồ nữ mới vừa rồi, cùng với mấy người Diệp Dư.


Sau lưng Hồng y nữ nhân là mười mấy nam tử, tu vi đều ở Nguyên Anh. Bọn họ vừa ra tay đã phá vỡ kết giới mà Vương Hoan dựng lên, đồng thời áp chế cả Vương Hoan lẫn Uông Thành.



Hồng y nữ nhân lắc eo đi xuống lầu, chiếc quạt hương bồ trong tay phe phẩy, khóe môi mang theo ý cười, nhưng trong mắt lại toàn là tàn nhẫn:


“Vài vị khách quan đây là vì sao mà động thủ vậy? Làm hư đồ của ta, Hồng Nương ta nhìn mà đau lòng lắm đó.”


Lúc này Vương Hoan và Uông Thành đã tỉnh táo lại. Hai người liếc nhau một cái, sau đó đồng loạt cười làm lành:


“Xin lỗi, chúng ta tới tìm người, lỡ tay làm hư đồ vật, tổn thất bao nhiêu linh thạch, chúng ta bồi.”


“Hảo, khách nhân sảng khoái như vậy là ta thích.”


Vừa nghe câu đó, sát khí trong mắt Hồng Nương lập tức tan đi. Nàng khẽ giơ tay, ý bảo người phía sau buông họ ra, cười tủm tỉm:


“Tính kỹ tổn thất hôm nay bao nhiêu, viết vào sổ, giao cho hai vị khách nhân.”


“Rõ!” Một nam tử nhận lệnh đi làm.


Vương Hoan và Uông Thành cùng lúc thở phào, Diệp Dư thì lặng lẽ kéo Chu Miên Miên rời khỏi.


Nhìn thấy Diệp Dư, Hồng Nương hơi sững người, rồi gọi với theo:


“Tiểu mỹ nhân, ngươi cũng là đi cùng bọn họ?”


Diệp Dư làm bộ như không nghe thấy, bước chân không dừng lại.


Hai gã nam tử đã chắn trước mặt nàng.


Nghe tiếng bước chân phía sau, Diệp Dư khẽ thở dài, cong khóe môi quay đầu lại:


“Không phải, không quen. Chúng ta tới tìm hoan, ai ngờ ngửi thấy một mùi xú khí, lại thấy người ta đánh nhau, nên đứng nhìn thêm một lát thôi.”


Vương Hoan và Uông Thành cao điệu như vậy, nàng hoài nghi bọn họ cố ý.


Nếu có thể lựa chọn, nàng thật sự không muốn cùng mấy người này đi chung đường.


Lông mày Hồng Nương khẽ nhíu, bỗng quay sang chỉ vào Triệu Phàm:


“Người đâu, ném cái thứ xú quỷ kia ra ngoài cho ta!”


Hai gã nam tử chắn trước người Diệp Dư lập tức chuyển hướng, đi về phía Triệu Phàm.


Triệu Phàm còn chưa kịp nói một câu, đã bị người ném thẳng ra khỏi hoa lâu. Hắn vừa định xông vào lại thì phát hiện toàn bộ thanh lâu đã bị kết giới phong kín.


“Hôi quá! Nghe nói Ngư thành chúng ta có một đứa xú quỷ, lúc trước ta còn không tin. Nôn quá đi, chạy mau, tí nữa bị hắn làm xú chết mất.”


“Ghê tởm quá, ngửi một lần chắc ta ba ngày ăn không nổi.”


“Bị hoa lâu ném ra, đáng đời!”


“Ghê tởm thật, các huynh đệ, ai giúp ta đánh tên xú quỷ này một trận, ta ra một ngàn linh thạch!”


“Ta ra hai ngàn!”


“Ta ra một vạn!”


“Để ta!”


Đám người bên ngoài hoa lâu vừa thấy Triệu Phàm, liền đồng loạt phun nước miếng. Hai tên Ma tộc và một tán tu rốt cuộc chịu không nổi, đứng ra, xúm lại đánh hắn một trận tơi bời.


Cả ba đều là tu vi Nguyên Anh, Triệu Phàm bị đánh đến không còn sức phản kháng. Đám người vây xem thì vỗ tay khen hay.


Cuối cùng, một cước là của tên tán tu kia, hắn đá Triệu Phàm bay thẳng ra ngoài thành:


“Cút!”


Triệu Phàm: “…”


Nhìn cái chân mình đang mắc kẹt giữa cành cây, huyết sắc trong mắt hắn càng lúc càng đậm.


Hành động của Hồng Nương lại khiến ấn tượng của Diệp Dư với nàng tốt lên vài phần.


“Còn nhỏ mà đã chạy tới tìm hoan rồi hả? Nào, nói ta nghe, ngươi thích loại mỹ nhân gì?” Ánh mắt Hồng Nương nhìn gương mặt Diệp Dư thoáng chốc hơi hoảng hốt, nhưng rất nhanh liền bình thường trở lại, ý cười trong mắt lần này lại chân thật hơn vài phần.


Diệp Dư lập tức đáp:


“Ta muốn người tên A Lan trong lâu các ngươi.”


Nàng báo ra chính là tên gọi của cô nương mà Lâm Ngân si mê.



“A Lan?”


Sắc mặt Hồng Nương hơi trầm xuống:


“Cái thứ ăn cây táo, rào cây sung kia chết rồi, tìm nàng làm gì?”


Nàng nhìn từ trên xuống dưới đánh giá Diệp Dư, bỗng nhiên vỗ nhẹ lên vai nàng, cười nói:


“So với tìm nàng, không bằng tìm ta. Ta biết nhiều món lắm, miễn phí mang ngươi chơi, thế nào?”


Sắc mặt Diệp Dư cứng lại, thầm nghĩ: tuổi ngươi có thể làm mẹ ta rồi đó.


Tuy là đẹp, nhưng nàng tuyệt đối không có khả năng cùng nữ nhân hơn tuổi như vậy ở bên nhau… Khụ, sư tôn ngoại lệ, trong lòng nàng sư tôn vĩnh viễn mười tám tuổi.


Diệp Dư gượng cười, chủ động kéo đề tài về:


“Ta nghe người ta nói qua A Lan, nghe nói chuyện nàng không tệ, nên muốn thử một lần.”


“Đáng tiếc, nàng chết rồi.” Nàng tiếc nuối bổ sung.


Sắc mặt Hồng Nương hoàn toàn chìm xuống:


“Tiểu tiện nhân, chết cũng không đáng tiếc. Nếu ngươi muốn nếm thử mùi vị, trong hoa lâu ta còn nhiều cô nương sống rất tốt.”


Diệp Dư còn muốn hỏi thêm, thì một tiếng ho nhẹ cắt lời:


“Sư thúc tổ, chú ý lời nói.”


Là Chu Miên Miên. Nhưng Chu Miên Miên bình thường có lớn gan như vậy sao?


Ý nghĩ trong đầu Diệp Dư xoay nhanh, còn chưa kịp nói gì đã bị Hồng Nương kéo lấy cánh tay. Nàng áp sát vào tai Diệp Dư, giọng mập mờ:


“Nếu ngươi muốn biết nguyên nhân cái tiểu tiện nhân kia chết, thì theo ta về phòng, ta từ từ kể cho ngươi nghe.”


Dứt lời, nàng quay lại phía sau, phân phó:


“Thu xong tiền bồi thường, tiễn hết khách, hoa lâu đóng cửa một ngày, không tiếp khách!”


Cánh tay bị kéo cứng đờ, Diệp Dư làm như không nghe thấy tiếng thở khẽ phía sau, để mặc Hồng Nương dẫn đi.


Nàng không cảm nhận được ác ý nào từ người trên người Hồng Nương, cho dù hành vi của đối phương có hơi quá phóng túng.


Nhưng nếu có thể moi được tin tức về A Lan và Lâm Ngân, chịu chút thiệt cũng không sao.


Diệp Dư theo Hồng Nương đi rất nhanh, nàng không phát hiện phía sau Chu Miên Miên đã mặt mày trầm hẳn xuống, hai tay cố gắng khắc chế đến mức khẽ run.


“Các vị, xin mời, đừng quấy rầy tâm tình Hồng Nương.”


Đám nam nhân cười ầm lên, không khách khí “mời” mấy người còn lại ra ngoài.


Vương Hoan đứng ngoài hoa lâu, sắc mặt rất khó coi.


Ngược lại là Uông Thành, trên mặt toàn bộ là vui mừng khi người gặp nạn:


“Ha ha ha, Diệp Dư bị cái bà kia để mắt tới, chắc là phải song tu mấy ngày mấy đêm, dùng thân thể đổi lấy manh mối, cũng không tệ, cuối cùng cũng không còn vô dụng như vậy… Ai da…”


Lời còn chưa dứt, miệng hắn đã bị một đạo linh lực đánh sưng, hắn che miệng, tức giận trừng mắt nhìn Vương Hoan:


“Có phải ngươi đánh ta không? Tính tình khó chịu như vậy, khó trách tiểu tình nhân của ngươi tình nguyện ở cùng một bà già, cũng không chọn ngươi.”


Vương Hoan trừng lại:


“Ngươi bị bệnh à!”


Vừa rồi bọn họ đại náo hoa lâu đương nhiên là cố ý. Bây giờ đã ra ngoài rồi mà Uông Thành vẫn còn khiêu khích như vậy, hay là đây là âm mưu của Thiên Diện Tông?


Ý nghĩ của Vương Hoan càng lúc càng sâu, nhưng hắn cũng không sợ. Chính vì vậy, hai người ngươi một câu ta một câu, lại đánh nhau lần nữa. Lần này ra tay thật sự ác, ngay cả phiến đá trên mặt đất cũng bị chấn vỡ không ít.


Bọn họ hoàn toàn không để ý đến Chu Miên Miên – người bị đuổi ra khỏi hoa lâu cùng mình – đã sớm biến mất.


Thậm chí bọn họ cũng không nghĩ tới việc đi tìm Triệu Phàm – người bị ném ra sớm hơn.


Đánh đánh, hai người đánh lên không trung, rất nhanh đã đánh ra khỏi Ngư thành, trong tư thế không chết không thôi.


Diệp Dư bị Hồng Nương mang về phòng. Vừa vào cửa, Hồng Nương liền thu lại bộ dạng cợt nhả, ý bảo Diệp Dư ngồi xuống, còn mình thì đứng bên cửa sổ, trông có chút ủ rũ.


“Diệp Nhiên là gì của ngươi?”



“Hả?” Trong đầu nàng toàn là dấu chấm hỏi.


Một cái tên nàng chưa từng nghe qua, cũng chưa từng xuất hiện trong nguyên tác. Nàng biết sao được?


Đương nhiên, cũng có thể là do nàng chưa đọc đến đoạn đó trong sách. Nhưng cái tên này chưa từng xuất hiện cạnh vai chính, chắc cũng không phải nhân vật quan trọng gì.


Không có thời gian rảnh mà đi làm người tốt cứu thiên hạ, cũng không muốn bị đêm dài lắm mộng, Diệp Dư lại hỏi thẳng:


“Không phải ngươi nói muốn kể chuyện của A Lan sao?”


Đầu ngón tay Hồng Nương khẽ vuốt lá phong lan bên bệ cửa sổ, rồi mới xoay người cười, ngồi xuống bên cạnh Diệp Dư, tự mình rót trà:


“Ngươi chưa từng nghe qua Diệp Nhiên? Trăm năm trước, nàng chỉ đứng sau Mộc Dao Tiên Tôn về dung mạo. Thiên Diện Tông nhờ nàng mới có địa vị như hôm nay, cũng vì nàng mà tất cả đệ tử Thiên Diện Tông bây giờ đều phải đeo mặt nạ. Ngươi không muốn biết chuyện của nàng ư?”


Diệp Dư thật sự là một chút hứng thú cũng không có. Chỉ cần không liên quan đến mỹ nhân sư tôn, trong mắt nàng tất cả đều như nhau.


Vì vậy nàng uể oải nói:


“Không muốn. Ta chỉ muốn biết chuyện của A Lan.”


Động tác rót trà của Hồng Nương khựng lại, nhưng rất nhanh đã bình thường trở lại. Nàng đưa chén trà cho Diệp Dư, cười nói:


“Ngươi lớn lên rất giống nàng, nhưng tính tình lại chẳng giống chút nào. Thôi thôi, A Lan thì A Lan. Uống chén trà này đi, ta kể cho ngươi nghe.”


Diệp Dư không do dự, bưng trà lên uống một hơi cạn sạch, đặt chén xuống:


“Giờ có thể nói chưa?”


“Ngươi không sợ ta bỏ thuốc vào trà sao?” Ý cười trên mặt Hồng Nương càng sâu.


Diệp Dư mặt không đổi sắc:


“Sợ chứ. Nhưng ngươi có bỏ không?”


Nàng chỉ có chút nhan sắc, nếu Hồng Nương thật sự động tâm, căn bản không cần phiền phức như vậy, chỉ cần đuổi hết thuộc hạ, đừng nhắc gì đến Diệp Nhiên, đã sớm nhào lên rồi.


“Không thú vị. Ta thu hồi lời lúc nãy, điểm này ngươi đúng là giống nàng.”


Hồng Nương cũng đặt chén trà xuống, trong mắt hiện lên một tia tham luyến, sau đó chậm rãi nói:


“A Lan chỉ là một nha hoàn vô danh trong lâu ta…”


Một câu này, nàng nói lòng vòng tới nửa phút.


Sự không kiên nhẫn trong mắt Diệp Dư sắp tràn ra, nàng nhịn hết nổi:


“Ngươi có phải thích cái người tên Diệp Nhiên kia không?”


“Nói bậy!”


Lỗ tai Hồng Nương hơi đỏ, lần này lại đáp cực nhanh:


“Chúng ta chỉ là quân tử chi giao.”


À, quân tử chi giao hả.


Nàng với sư tôn cũng có thể gọi là quân tử chi giao…


Loại quân tử chi giao này, hình như cũng không ảnh hưởng đến việc đánh nhau khắp nơi đâu nhỉ.


Diệp Dư lập tức đổi ý:


“Được, vậy ngươi nói đi, về người tên Diệp Nhiên đó.”


Hồng Nương bỗng dưng lúng túng:


“Cũng không có gì để nói. Năm đó nàng làm tông chủ Thiên Diện Tông, chúng ta cùng nhau uống vài lần rượu, sau khi uống say thì rất đáng yêu. Ta vẫn nên kể chuyện A Lan cho ngươi vậy.”


Diệp Dư: “…”


Lại muốn nói ngược với nàng, thấy thú vị lắm à?


Lần đầu tiên nàng gặp loại người khiến nàng tức đến phát điên mà không thể động thủ.


Thấy vẻ mặt Diệp Dư, Hồng Nương vô cớ chột dạ, lần này không dám dây dưa thêm nữa, biểu tình nghiêm túc lại, tốc độ nói cũng nhanh hơn hẳn:


“Chính vì A Lan là một nha đầu vô danh nên bình thường ta cũng chẳng để tâm. Cho đến một ngày, có một đệ tử Quy Nhất Tông nói muốn tới chuộc thân cho nàng, lúc đó ta mới nhớ ra trong lâu có người như vậy.”



“Nể mặt vị tiểu tiên quân kia một phen thật tâm, ta chỉ lấy hắn năm vạn linh thạch. Phải biết, nha đầu nhóm lửa bình thường trong lâu ta cũng phải mười vạn linh thạch trở lên, cho nên lần đó ta đã là phá lệ rồi.”


Diệp Dư không cắt lời, thậm chí còn chủ động rót thêm trà cho nàng, ra hiệu nàng nói tiếp.


Hồng Nương nhấp nhẹ một ngụm trà, tiếp tục:


“Sau đó, còn chưa đợi được đệ tử Quy Nhất Tông kia tới, A Lan đã cùng người khác chạy trốn. Chỉ mấy ngày sau, người ta tìm thấy thi thể nàng trên sông, hồn phách đã tán, mặc một thân hỉ phục đỏ như cô dâu tân nương.”


Diệp Dư nhíu mày, hỏi dồn:


“Đệ tử Quy Nhất Tông kia tên là Lâm Ngân đúng không? Hắn có biết ai là hung thủ giết A Lan không? Là ai mang nàng đi? Thi thể còn đó, vậy con sông xảy ra chuyện ở đâu? Sao ngươi lại nói A Lan ăn cây táo, rào cây sung?”


Một loạt câu hỏi nối tiếp nhau khiến Hồng Nương bật cười:


“Ngươi chỉ trong chốc lát đã đổi mặt như vậy, thật sự là một chút cũng không giống nàng. Lúc trước đúng là ta nghĩ sai rồi.”


Trong lòng Diệp Dư thầm gào: không dám nhận, ngươi mới là người trong chốc lát đổi tính ấy.


Một chuyện còn chưa nói rõ đã muốn chuyển qua chuyện khác.


Nếu không phải vì điều tra rõ nguyên nhân Lâm Ngân chết, nếu không phải vì A Lan trong hoa lâu là manh mối duy nhất, nàng còn lâu mới ở đây nghe nàng dài dòng.


Nghĩ thì nghĩ như vậy, nhưng trên mặt Diệp Dư không lộ ra nửa phần.


Nàng cũng không thúc giục nữa.


Lúc này Hồng Nương lại chủ động nói tiếp:


“A Lan là tự mình theo người khác chạy trốn, là ai thì không ai biết. Lúc nàng đi còn thuận tay mang đi hơn phân nửa tài sản của ta, còn hại mấy cô nương trong lâu mất đi trong sạch. Nói nàng ăn cây táo, rào cây sung cũng đâu quá lời.”


“Hung thủ càng không biết. Bề ngoài nhìn giống như tự sát, xảy ra ở con Cá Giang phía bắc Ngư thành. Nếu ngươi muốn tìm hồn phách nàng, có thể đến Phong Đô Thành bên Quỷ giới thử xem, nơi đó chuyên thu hồn phách nhân gian.”


Trong lời nói mang theo ý nghiến răng nghiến lợi, Diệp Dư xoay chén trà trong tay, bỗng nói:


“Ta có thể gặp mấy cô nương đã mất đi trong sạch đó không?”


Sắc mặt Hồng Nương trở nên cổ quái:


“Từ sau chuyện đó, các nàng có hơi bất thường, ngươi chắc chứ, không hối hận?”


Diệp Dư gật đầu:


“Chắc. Ta hiểu chấn thương tâm lý là thế nào, ta sẽ chú ý cách nói chuyện, cố gắng không làm tổn thương các nàng.”


Hồng Nương còn muốn nói thêm gì đó.


Diệp Dư nhìn ra ngoài trời đã đen thui, ngáp một cái, thúc giục:


“Phiền tỷ tỷ.”


Đêm đã khuya, một phen giày vò đến giờ, nàng thật sự rất mệt.


Một tiếng “tỷ tỷ” này khiến lòng Hồng Nương nở hoa, nàng trừng Diệp Dư một cái:


“Ta tuổi này, nếu sinh con sớm thì giờ cũng có thể làm tổ mẫu nhà ngươi rồi. Đi đi đi, xem như miệng muội muội ngọt, ta lập tức gọi các nàng tới cho ngươi gặp.”


Miệng thì nói vậy, nhưng nàng đã sớm vui đến quên mất mình định nói gì nữa. Dù sao cả đời này không nghe được Diệp Nhiên gọi mình một tiếng tỷ tỷ, nghe người lớn lên giống nàng gọi một câu, cũng coi như bù đắp.


Hồng Nương xoay người đẩy cửa đi gọi người, trong phòng chỉ còn lại một mình Diệp Dư.


Chưa đến ba hơi thở, nàng lại quay vào, lấy ra một tấm truyền tin phù, nói gì đó nhỏ nhỏ, không nghe rõ lắm, đại khái là đang gọi tên ba cô nương.


Nói xong, Hồng Nương hơi xấu hổ:


“Suýt nữa quên là có truyền tin phù, gần đây không quen dùng, thật là mất mặt.”


Diệp Dư bật cười lắc đầu.


Một lát sau, cửa phòng lại mở, ba cô nương ăn mặc hoa hòe lộng lẫy bước vào. Vừa thấy Diệp Dư, khí tức u ám trong mắt các nàng lập tức tiêu tán, ánh mắt sáng lên, đồng loạt nhào tới chỗ nàng.


Diệp Dư hoảng hồn, né không kịp, bị đè ngã ra đất.


“Ngại quá, ta quên nói, từ sau khi mất đi trong sạch, các nàng chỉ thích nữ tử xinh đẹp. Hễ thấy nữ tử xinh đẹp là thích nhào lên ôm.” Giọng Hồng Nương thong thả vang lên rất muộn.


Gân xanh trên trán Diệp Dư giật thình thịch.


Sao ngươi không nói sớm!


Nàng còn đang tính đẩy người ra, thì cửa phòng lại bị đá bật ra lần nữa. Chu Miên Miên bước vào, vừa thấy cảnh tượng bên trong, toàn thân lập tức phủ một tầng sương lạnh.


Bàng Thượng Tra Nam Tổ Sư
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bàng Thượng Tra Nam Tổ Sư Truyện Bàng Thượng Tra Nam Tổ Sư Story Chương 54
10.0/10 từ 47 lượt.
loading...