Bàng Thượng Tra Nam Tổ Sư
Chương 51
Hai người kia vẫn không phản ứng, còn Vương Hoan thì càng lúc càng tăng tốc.
Da mặt dày thật sự, cứ thế tiến lại gần hết lần này đến lần khác, cuối cùng ba người một trước một sau bước vào học đường.
Học đường lớn hơn nhiều so với tưởng tượng. Tổng cộng có bốn gian thạch thất, mỗi gian đều cỡ vài chục bình. Chu Miên Miên dẫn Diệp Dư đi đến gian bên phải ngoài cùng.
Vừa mới bước vào, Diệp Dư đã bị luồng hàn khí và từng khối băng bên trong làm cho giật mình.
Hàn ý nơi này còn lạnh hơn cả hàn đàm trên núi tuyết. Mới đứng ngoài cửa thôi nàng đã cảm giác linh khí bị đông cứng từng chút một, huống chi là thân thể.
Trong thạch thất đã có không ít đệ tử vào trước. Có người chỉ mặc một lớp trung y đơn bạc, cõng sau lưng một khối băng to bằng cả người, chậm chậm đi tới đi lui. Có kẻ đứng ngay trong thác nước băng, để mặc dòng nước lạnh thấu xương đánh thẳng xuống người.
Tất cả không ngoại lệ: biểu tình đều thống khổ tới cực điểm. Mắt sắc của Diệp Dư thậm chí còn thấy có đệ tử lưng bị lạnh đến tróc cả da, khóe miệng rỉ máu.
Đây đúng nghĩa là một phương pháp rèn luyện thân thể vượt cực hạn con người.
Trần trưởng lão cầm một cây thước đen, đi qua đi lại quan sát. Đệ tử nào hơi chậm trễ một chút là trực tiếp bị ông quất xuống một gậy, đánh đến da tróc thịt bong.
Diệp Dư cứ tưởng “học đường” là kiểu giảng đường nghe sư phụ đọc kinh niệm pháp. Nàng vốn chuẩn bị bộ mặt ngoan ngoãn đứng ngoài nghe Trần trưởng lão giảng, thỉnh thoảng trộm ôn tập tâm pháp. Không ngờ nơi này nhìn qua lại có hơi thú vị.
Ít nhất không tẻ nhạt như nàng tưởng.
Đang xem đến hứng thú, Diệp Dư bị Chu Miên Miên kéo vào trong. Vừa đi vừa giới thiệu:
“Sư thúc tổ, tới Lễ Phong tu tập chủ yếu có hai mục đích: một là luyện thể, hai là nhớ hết các loại thuật pháp. Mấy thuật pháp thì chỉ cần trong một tháng nhớ trọn, Trần trưởng lão sẽ không quản nhiều.
“Học đường có bốn gian thạch thất, toàn dùng để rèn thân: băng thất, hỏa thất, lôi thất và phòng luyện tập. Đây là băng thất, nghe đơn giản nhưng khó nhất. Ở đây linh khí bị hạn chế hoàn toàn, thân thể còn kém cả phàm nhân. Băng đá cũng không phải loại bình thường. Đệ tử mới vào, không chết thì cũng tróc da.
“Mỗi ngày các đệ tử tu tập bốn canh giờ, mỗi gian phải ở đủ một canh mới tính là hoàn thành. Về lý thuyết có thể đến bất cứ lúc nào, nhưng không ai chọn tới vào hoàng hôn, vì lúc đó bốn gian đều nguy hiểm hơn.
“Còn nữa, sư thúc tổ cẩn thận chút. Có mấy đệ tử tiên môn khác đang để ý người đấy. Nhất là phòng luyện tập, nghe thì an toàn nhất, nhưng bên trong có chín kim nhân đao thương bất nhập, do đại sư luyện khí nổi tiếng dùng linh kim cứng nhất rèn ra. Đệ tử vào đó đều bị đánh một chiều.”
Diệp Dư nhìn bàn tay Chu Miên Miên nhẹ đặt lên cánh tay mình, hơi nhíu mày, không nói gì mà lùi ra một bước.
Nàng vẫn thích dáng vẻ lạnh nhạt không ai chạm vào được của Chu Miên Miên tối qua hơn.
Chu Miên Miên nhận ra sự né tránh, lập tức hoảng hốt nói: “Xin lỗi, sư thúc tổ!”.
Ở Lễ Phong nàng quen bị đệ tử khác kéo, cũng quen kéo người khác. Chốc lát không phản ứng kịp, suýt nữa quên mất thân phận của vị sư thúc tổ này.
Tuy Lễ Phong bình thường chẳng ai để ý mấy chuyện lễ nghi, nhưng nhìn thái độ của sư tổ với vị đệ tử này là biết địa vị thế nào rồi. Các nàng cũng không thể mãi tùy tiện.
Diệp Dư bắt được trọng điểm trong lời Miên Miên, khó hiểu hỏi: “Nếu giờ nào tu hành cũng được, vậy hôm đó vì sao ta với ngươi lại bị phán trốn học?”.
Chu Miên Miên cứng mặt, muốn nói rồi lại thôi.
Trần trưởng lão đã cầm thước đi tới trước: “Bởi vì tiểu sư thúc trong lúc nhập học lại đi trêu ghẹo đệ tử khác, nên phải trừng phạt.”
Diệp Dư: “…”
Lại phạt. Nàng vừa tới Lễ Phong, còn chưa hiểu cái gì đã bị phạt một đống, cái nào cũng chưa hoàn thành xong.
Không phải nói Lễ Phong tự do, lấy cường giả làm tôn sao?
Loại chuyện nhỏ xíu không chạm tới quy củ mà cũng phạt?
Hơn nữa, nàng chỉ nói mấy câu chọc Lâm Ngân thôi, đâu có làm thật.
Trần trưởng lão đúng là nhắm nàng triệt để hả?
Từ từ… cái ngày thiếu mất một góc tảng đá lớn…
Chẳng lẽ sư tôn giận vì nàng mạo phạm, lại tình cờ nghe thấy câu nàng nói với Lâm Ngân, nên hiểu lầm nàng là cái dạng người làm bậy, vì vậy mượn tay Trần trưởng lão mà phạt nàng, tiện đường muốn kéo nàng về chính đồ?
Khóe môi Diệp Dư cong lên, khẽ cười.
Nếu là sư tôn, mấy cái phạt này không tính là gì. Còn có thể nói sư tôn đã nương tay rồi.
“Xin lỗi, Trần trưởng lão.”
Diệp Dư nghiêm túc cúi người: “Hôm đó ta nói mấy lời kia với Lâm Ngân, đúng là do thân thể xảy ra vấn đề, bản thân không tự chủ được. Thật ra ta không hề đặt ai vào lòng theo kiểu đó. Dù có thất trí cũng không làm mấy chuyện ấy.”
Trần trưởng lão tha thứ hay không không quan trọng. Nàng chỉ muốn sư tôn biết, đừng phán nàng tử hình trong lòng. Sư tôn hẳn vẫn nghĩ nàng còn cứu được, nếu không đã chẳng lo như vậy.
Trước khi bế quan người cũng lo cho nàng như thế. Nàng càng ngày càng thích sư tôn.
Thấy thái độ chân thành của Diệp Dư, sắc mặt Trần trưởng lão dịu xuống, còn nói thêm: “Tiểu sư thúc có thể quay lại chính đạo, bây giờ tỉnh ngộ cũng chưa muộn. Xem ra mấy cái trừng phạt vẫn có tác dụng, cũng không uổng công ta khổ tâm.”
Cũng không uổng công sư tổ khổ tâm. Nếu không phải sư tổ cố ý nhắc nhở, ông đã chẳng đặc biệt chú ý đến tiểu sư thúc như vậy, lại càng không vì giúp nàng nhanh trưởng thành mà mở ra nhiều ngoại lệ trong “trừng phạt”.
Sư tổ tuy không nói gì, nhưng chắc hẳn rất hài lòng. Sau này chỉ cần nàng không phạm sai, ông cũng có thể bớt nghiêm khắc hơn.
Dù vậy, đã mở cửa sau trong chuyện trừng phạt thì cũng không tính là phạm quy.
Biểu tình Diệp Dư lập tức vỡ vụn: “Trần… trưởng lão… khổ tâm?”
Vậy là mấy cái phạt đều không liên quan sư tôn, mà là do Trần trưởng lão “quan tâm đặc biệt”?
Nàng đúng là… còn lo không biết đã đắc tội ông lúc nào.
Có được một vị sư tôn đứng đầu thiên hạ, chắc là tội gốc rồi.
Nói thì hay bình đẳng, mà nhắm vào nàng vậy đó. Quá đáng thật.
Diệp Dư lập tức mất hết thiện cảm, lạnh mặt đi sâu vào băng thất.
Nhờ vậy nàng cũng không nghe thấy câu cuối của Trần trưởng lão: “Còn có cả sư tôn ngươi khổ tâm.”
Diệp Dư đi càng lúc càng khó chịu. Nàng quay đầu, chỉ vào Vương Hoan luôn đi theo phía sau như cái đuôi, lớn tiếng:
Phốc…
Một trận cười khẽ vang lên trong phòng, ngay cả Vương Hoan cũng che miệng cười.
Chu Miên Miên nhìn ánh mắt trêu ghẹo của mọi người, vội đi đến kéo Diệp Dư, nhỏ giọng: “Sư thúc tổ, kiểu giỡn nhẹ thế này Trần trưởng lão sẽ không quản.”
Diệp Dư khó hiểu: “Vậy vì sao ta…?”
Trần trưởng lão lập tức giải thích: “Bởi vì tiểu sư thúc trêu ghẹo đệ tử khi còn chưa bắt đầu tu hành ở Lễ Phong.”
“Nhưng mà…”
Ông liếc một vòng các đệ tử đang cười trộm: “Nếu tiểu sư thúc thấy phiền, không chịu nổi quấy nhiễu, thì cứ bảy ngày một lần, gửi chiến thư. Giải quyết vĩnh viễn phiền phức.”
Tiếng cười tắt ngay. Cả phòng im phăng phắc.
“A—”
Đệ tử đang tập dưới thác nước băng bị nước đánh gãy cánh tay, ngã xuống đất k** r*n.
Như hiệu lệnh mở màn, ngay sau đó ai đang cõng băng, ai đang đi trên mặt đao lạnh, đều lần lượt bị thương.
Trần trưởng lão phất áo một cái, thi pháp đưa cả nhóm bị thương ra ngoài trị liệu, rồi thong thả đến trước mặt Diệp Dư: “Tiểu sư thúc, mời đi. Hoàn thành hôm nay bốn thất rèn luyện, rồi còn phải chạy phong nữa.”
Diệp Dư liếc sang thác nước băng sát vách băng thất, tiện tay kéo cả Vương Hoan vào trong.
Dòng nước nặng như ngàn cân trút xuống người, Vương Hoan bị ép đến không ngẩng đầu nổi. Nàng gào lên: “Ngươi… ngươi làm cái gì?!”
Tiếng nước ầm ầm, không nghe rõ bên ngoài, nhưng vẫn loáng thoáng nghe được tiếng nàng.
Diệp Dư nghiến răng đứng thẳng, nuốt xuống ngụm máu đang dâng lên, cười lạnh:
“Không phải thích đi theo ta sao? Thứ tốt thì phải chia sẻ.”
Không thể lúc nào cũng chỉ mình nàng chịu khổ. Chỉ cần nàng còn thở, ai chọc nàng cũng đừng mong sống yên.
Đừng tưởng nàng không nhìn ra: Vương Hoan bề ngoài chỉ theo sau, nhưng thực tế luôn ngấm ngầm bôi xấu nàng với đệ tử tiên môn khác. Nàng ta vừa mất một quyển bí tịch tối qua, ghi hận là chuyện thường.
“Ngươi—”
Lại một đợt nước dội xuống, Vương Hoan không chịu nổi, quỳ sụp xuống, máu ứa ra miệng, muốn nói cũng không nói nổi.
Thác băng là chỗ rèn luyện toàn thân mạnh nhất, cũng nguy hiểm nhất. Đệ tử đã ở Lễ Phong nửa tháng còn chịu không nổi, huống chi mấy người mới tới một hai ngày.
Vương Hoan muốn bỏ cuộc, nhưng nhìn Diệp Dư vẫn đứng thẳng không nhúc nhích, tự ái dâng lên, cắn răng chịu tiếp.
Trọc Mao Hổ còn chịu được, dựa vào đâu nàng không làm được.
Diệp Dư vốn tính kéo nàng ta vào rồi mình đi ra, nhưng khoảnh khắc thác nước nện xuống, nàng đã không nhúc nhích nổi nữa. Thân thể bắt đầu vỡ vụn, nhưng khí sáp trong người lại tuôn ra chữa trị từng mảnh. Đau đớn tột độ, nhưng nàng cảm thấy cơ thể mỗi lúc một mạnh hơn, từng khúc xương, từng đường gân mạch đều được tái tạo. Linh khí bị ép lâu ngày bắt đầu phản ngược, từng chút bò lên…
Thác nước xoáy thành vòng lốc lớn, bao lấy Diệp Dư.
Trần trưởng lão phát hiện động, kích động đến mức bàn tay run lên.
“Tiểu… tiểu sư thúc tu vi từ Kim Đan nhảy thẳng lên Nguyên Anh trong nháy mắt! Đây là thiên tư cỡ nào?!”
“Nàng không phải phế tài. Ai nói nàng là phế tài?!”
Thác băng có kết giới, người ngoài không nhìn thấy, nhưng Trần trưởng lão và Vương Hoan bên trong thì thấy rất rõ.
“Luồng linh khí vận chuyển này… là bí thuật độc hữu của Hợp Hoan Tông.”
Vương Hoan sợ đến trừng to mắt. Máu trong miệng không kìm được phun ra, rồi ngất đi. Trần trưởng lão lập tức đưa nàng vào trị liệu thất.
Đến lần chữa trị thứ chín mươi chín, Diệp Dư không còn cảm giác thác nước gây tổn thương nữa. Nước bắn vào người nhẹ như mưa thường. Nàng bình thản bước ra.
Vừa lộ nửa thân, Trần trưởng lão lập tức thi pháp, kéo nàng ra khỏi băng thất: “Đi! Còn ba thất nữa!”
Đệ tử xung quanh không biết chuyện gì xảy ra, chỉ nhìn nhau mặt đầy nghi hoặc.
Bàng Thượng Tra Nam Tổ Sư
Đánh giá:
Truyện Bàng Thượng Tra Nam Tổ Sư
Story
Chương 51
10.0/10 từ 47 lượt.
