Bàng Thượng Tra Nam Tổ Sư
Chương 49
Diệp Dư bị người ta “áp giải” một đường từ Lễ Phong đi xuống.
Đến cầu treo dây cáp bắc qua dãy núi tuyết, nàng mới thấy bề mặt đã phủ một tầng sương lạnh trắng xóa.
Diệp Dư không hề nghi ngờ: chỉ cần bước một chân lên đó, nàng chắc chắn sẽ đông cứng thành một “tiểu băng nhân”.
Cái lạnh thấu trời này khiến cả Vô Mị và Diệp Hùng cũng phải dè chừng, không dám liều lĩnh.
Hai người mặt mũi nghiêm trọng, liếc nhau một cái. Vô Mị mở miệng trước:
“Mộc Dao lão bà kia bế quan làm cái quỷ gì mà phải dựng kết giới tận đây, phong kín cả núi tuyết như vầy?”
Ánh mắt Diệp Hùng lóe lên một tia tổn thương:
“Có lẽ nàng đã đoán được chúng ta sẽ đến tìm, nên cố ý đề phòng?”
Vô Mị buông Diệp Dư ra, gật đầu tán đồng:
Sắc mặt Diệp Hùng tái đi, nắm tay siết chặt:
“Không cần quỷ đế đại nhân nhắc.”
Hai người trong lòng đều hiểu nhưng không nói, cùng nhìn xuống hắc uyên lạnh lẽo phía dưới.
Đám lời lẽ trên trời dưới đất này, Diệp Dư nghe không hiểu, nhưng…
Sắc mặt nàng trầm xuống. Chân phải khẽ nghiêng, cả người bất ngờ bật tới, va thẳng vào Vô Mị, rồi tay còn lại nhanh như chớp móc vào vách núi. Nàng lạnh mắt nhìn Vô Mị rơi thẳng xuống vực cho đến khi bóng dáng biến mất.
Một bàn tay đột nhiên nắm lấy cổ tay Diệp Dư đang bám trên vách, kéo nàng lên.
“Tiểu khả ái, màn va chạm vừa rồi của ngươi làm tỷ tỷ thương tâm ghê.”
Vô Mị phủi lớp sương lạnh mỏng trên người, vẻ quyến mị tản ra, khóe môi nhếch cười. Hoàn toàn không hề bị thương.
Đồng tử Diệp Dư co lại, rồi cúi mắt:
“Xin lỗi, chân trượt.”
Nàng biết cú đẩy đó chẳng đủ gây thương tổn thật sự cho Vô Mị. Nhưng nghe Vô Mị mở miệng “lão bà” suốt khiến nàng bực bội, coi như hả giận được phần nào.
Nếu cánh tay thần kia của nàng chưa bị dùng cạn trước đó, nàng còn muốn cho đối phương đẹp mặt hơn nữa.
Không biết Vô Mị tin hay không, chỉ thấy nàng khẽ chạm ngón chân vào chân Diệp Dư, ý cười càng sâu:
“Tiểu khả ái mà dễ trượt chân vậy sao? Làm tỷ tỷ bất ngờ đó. Hay là… ngươi muốn dẫm tỷ tỷ lâu lắm rồi? Tối nay qua phòng tỷ, tùy ngươi dẫm. Hoặc ngay tại đây cũng được.”
Diệp Dư rùng mình, lùi mấy bước, nghiêm giọng:
“Đệ tử Quy Nhất Tông sao có thể làm loại chuyện đó. Sư tôn không cho phép, Dư Dư tuyệt đối không làm.”
“Ồ?”
Vô Mị nhướng mày, ngón tay chạm môi, dính một tia đỏ tươi:
“Vậy nếu đối tượng để tiểu khả ái ‘dẫm’ là Mộc Dao lão bà kia thì sao?”
Sắc mặt Diệp Dư lập tức cứng đờ:
“… Không có khả năng.”
Nhưng nếu là mỹ nhân sư tôn… nếu sư tôn có yêu cầu… thì hình như cũng không phải không thể…
Nghĩ tới đây, người Diệp Dư nóng lên, nhưng nàng nhanh chóng cưỡng chế suy nghĩ hỗn loạn đó.
Không thể để người khác nhìn thấu tâm tư mình, càng không thể khiến sư tôn thêm phiền.
Vô Mị tiếc nuối lắc đầu:
“Thật muốn biết Mộc Dao lão bà dính tình sẽ thế nào. Đáng tiếc tiểu khả ái ngươi không chịu hợp tác.”
Nàng nghiêng đầu nhìn sang Diệp Hùng, cười giễu:
“Vậy thì trọng trách này giao cho Diệp ngục chủ.”
Tên đại hán như gấu đen kia cũng bị nói đến đỏ cả tai. Nhưng là ngục chủ, hắn nhanh chóng khôi phục bình tĩnh:
“Nếu tối nay không gặp được Mộc Dao, thì trở về.”
Một người không phá được kết giới, hai người hợp lực thì có thể, nhưng chắc chắn ba người đều trọng thương. Không đáng.
Nếu Mộc Dao thật sự không ở đây, vậy…
Diệp Hùng nhìn sang Diệp Dư, sát ý hiện rõ. Hắn bước lại gần.
Vô Mị nhận ra ngay, nụ cười trên môi cứng lại, nhưng không ngăn cản.
Lần trước Mộc Dao luôn theo sát Diệp Dư, bọn họ không có cơ hội ra tay. Lần này khó mới có dịp. Cùng lắm sau khi lấy thần thú chi tâm, nàng sẽ bảo hộ thần hồn tiểu khả ái, rồi tìm một thân xác khác mang về Quỷ giới.
Nhưng phải xuống tay thật sạch sẽ.
Diệp Dư cảm thấy không khí đổi khác, tim treo lên tận cổ.
Tay đặt lên chuôi cốt kiếm. Dưới chân sẵn sàng chạy.
Từ đầu nàng đã biết bọn họ nguy hiểm. Nhưng nàng vẫn đến vì muốn gặp sư tôn một lần. Chỉ cần sư tôn ở đây, hai người này không dám manh động.
Nàng không ngờ sư tôn phong luôn cả núi, khiến hai người kia tin chắc sư tôn sẽ không xuất quan, nên mới ra tay với nàng.
Diệp Hùng càng lúc càng gần. Một trận tinh phong huyết vũ sắp xảy ra.
Diệp Dư biết mình chạy không nổi. Nhưng trong lòng, nỗi vướng bận về sư tôn vẫn lớn hơn nỗi sợ chết.
Một bước. Hai bước. Ba bước…
Diệp Hùng dừng trước mặt nàng, lại không động thủ, chỉ cau mày nhìn phía sau nàng.
Diệp Dư nín thở chờ đợi. Lâu không thấy động tĩnh, nàng cũng quay đầu.
Trần trưởng lão đứng trong bóng tối, sắc mặt đen kịt. Phía sau là Chu Miên Miên, gương mặt lạnh và tê dại đến mức khó tả.
“Lại đây.”
Giọng Trần trưởng lão khó nghe cực kỳ, nhưng vào tai Diệp Dư lúc này, lại như tiếng trời.
Nàng lập tức chạy tới.
Trần trưởng lão trừng mắt:
“Vô cớ rời Lễ Phong lúc nửa đêm. Trở về cấm thất ba ngày.”
“Tốt!”
Diệp Dư vui vẻ nhận luôn.
Dù hung đến mấy, lần này ông đúng là cứu nàng một mạng. Lần đầu tiên nàng thấy Trần trưởng lão dễ gần đến vậy.
Chỉ có điều… Vô Mị bắt nàng đi im lặng như vậy, sao Trần trưởng lão biết nhanh thế?
Diệp Dư không dám làm ông nổi giận nữa, len lén tới gần Chu Miên Miên:
“Miên Miên, ngươi đi theo ta từ lúc nào? Là ngươi gọi Trần trưởng lão tới?”
“Miên Miên?”
Ánh mắt Chu Miên Miên liếc xuống đôi mắt Diệp Dư, khiến nàng lạnh sống lưng.
“Miên Miên, nói đi.”
Diệp Dư bất chấp cơn chấn động trong lòng.
Tiểu sư muội này lúc nào mà khí tràng kh*ng b* vậy? Trong khoảnh khắc nàng còn tưởng như đang thấy mỹ nhân sư tôn.
Chu Miên Miên khẽ cười, nhẹ như gió xuân:
“Dư… sư thúc tổ có thuộc tông quy chưa? Nghe nói lát nữa Trần trưởng lão sẽ kiểm tra. Miên Miên đến nhắc người. Không ngờ sư thúc tổ bỏ tông quy, nửa đêm trốn khỏi Lễ Phong đi gặp riêng người khác. Miên Miên lo quá nên báo Trần trưởng lão.”
Cảm giác kim chích sau lưng biến mất. Diệp Dư thở phào:
Chẳng may để mỹ nhân sư tôn nghe thấy thì…
Chu Miên Miên liếc nàng một cái:
“Nếu sư thúc tổ thật muốn cảm ơn, thì siêng tu hành đi. Trần trưởng lão giao Miên Miên giám sát người đó. Sư thúc tổ cứ không chịu tiến bộ, Miên Miên rất khó xử.”
Cảm giác da đầu tê rần lại ùa tới.
Ban ngày hai người còn bình thường, nàng thật sự không biết mình đắc tội bạn cùng phòng lúc nào.
Diệp Dư định lại gần hơn, nhưng bị ánh mắt lạnh lẽo kia bắn cho đứng im tại chỗ.
Ba người dần xa.
Diệp Hùng nhìn theo, bàn tay siết chặt.
Một tên trưởng lão hèn mọn như Trần An dám xem thường bọn họ. Nếu không sợ kinh động Mộc Dao, hắn đã giết quách rồi.
Vô Mị đặt tay lên vai hắn:
“Tìm cơ hội khác đi, diệp ngục chủ. Trần An tuy không có hóa thần tu vi, nhưng thân thể rất mạnh. Không thể so với tiểu khả ái. Kinh động người khác chỉ bất lợi cho tất cả. Muốn gặp Mộc Dao thì nghĩ cách khác.”
Dù sao người muốn giết là Diệp Hùng, còn nàng thì chỉ cần tìm tiểu khả ái của nàng mà thôi.
Trở về Lễ Phong, Diệp Dư chưa bị phạt ngay. Vừa định về phòng, Trần trưởng lão đã hỏi nàng tông quy.
Diệp Dư mở miệng không chút do dự, nói cái gì nhớ cái đó, mà toàn thứ trời ơi đất hỡi:
“Không được luyện tà công, không được rời sư tôn ngoài một trượng, mỗi ngày báo cáo sư tôn, sư tôn nói gì thì phải nghe nấy, không được khóc trong lòng sư tôn, vào phòng cùng sư tôn không được biến lại thành hình người…”
Trần trưởng lão ban đầu còn gật đầu. Nghe càng lâu sắc mặt càng đen.
Chu Miên Miên cũng đen.
Không khí im ắng đến đáng sợ. Diệp Dư nhận ra, lập tức ngừng lại:
“Trần trưởng lão, ta nhớ sai chỗ nào sao?”
Môi Trần trưởng lão giật giật, phất tay áo đầy bực bội:
“Cho ngươi hai ngày nữa. Không nhớ được tông quy thì cút khỏi Lễ Phong!”
Hắn giận đến mức không thèm gọi nàng là sư thúc tổ.
Diệp Dư ngơ ngác nhìn Chu Miên Miên:
“Trần trưởng lão bị sao vậy? Ta đọc sai à?”
Chẳng lẽ bộ tông quy đó không phải sư tôn viết riêng cho nàng?
Chu Miên Miên rũ mắt, giấu cảm xúc:
“Sư thúc tổ xem lại tông quy đi.”
Nói rồi nàng vào phòng.
Diệp Dư theo vào, ngồi xuống bàn, lấy mấy quyển tông quy ra xem kỹ. Lật xong, nàng mới phát hiện: những gì mình đọc nãy giờ… chẳng hề liên quan. Phần lớn trong sách đều là tông quy thật sự, thậm chí có bao hàm cả Lục giới và pháp điển nhân gian.
Diệp Dư: “…”.
Không lạ Trần trưởng lão tức đến vậy.
Nếu nàng là ông, nàng cũng tức.
Nhưng vì sao chỉ có mình nàng phải nhớ nhiều như thế? Chẳng lẽ vì nàng là đệ tử của Khúc Dung Tinh?
Các đệ tử mà Trần trưởng lão hay nhắc đâu có kiểu này.
Diệp Dư nghĩ rồi hỏi:
“Miên Miên, ngươi nói tông quy chỉ nhớ mấy chục điều thôi mà?”
Phòng có hai giường, cách nhau không xa. Diệp Dư chỉ cần nghiêng người là thấy đối giường.
Ngày thường giờ này Chu Miên Miên đã nằm ngủ, nhưng nay nàng lại ngồi ghế lật kinh văn, cử chỉ khác hẳn mọi ngày.
Nhưng Diệp Dư không để ý. Thời gian ở chung không dài, mỗi người đều có nhiều mặt, rất bình thường. Hơn nữa Vô Mị, Diệp Hùng và Trần trưởng lão đều không phát hiện Chu Miên Miên đổi tim, chứng tỏ nàng vẫn là Chu Miên Miên.
Nên Diệp Dư nhanh chóng bỏ qua nghi ngờ, cho rằng tất cả chỉ do ảo giác của mình.
“Đúng vậy. Sư thúc tổ có gì không hiểu?”
Chu Miên Miên hờ hững lật trang sách. Ánh trăng chiếu lên cổ nàng trắng nõn, khiến Diệp Dư thoáng ngẩn người.
Diệp Dư hồi thần, nhíu mày:
“Vậy Trần trưởng lão là sao? Sao lại bắt ta nhớ nhiều thứ tông quy lạ lùng như vậy?”
Chu Miên Miên khép sách lại, một tiếng “bộp” khẽ vang, giọng chậm rãi:
“Có lẽ… sư thúc tổ nên hiểu rằng, đó là hình phạt.”
Bàng Thượng Tra Nam Tổ Sư
