Bạn Trai Tôi Là Cảnh Sát Chìm
Chương 7
Thân thủ Nghiêm Tài Quân rất nhanh nhẹn.
Nghiêng đầu né một đấm xé gió của Thẩm Chấp Hòa, hắn đưa tay ra nắm chặt cánh tay anh: “Anh có biết hành hung cảnh sát sẽ có hậu quả gì không?”
Thẩm Chấp Hòa không kiềm chế được cơn giận: “Nghiêm Tài Quân, uổng công anh là…”
Lâm Hạ nghiêm mặt ngăn cản lại: “Anh Chấp Hòa, đủ rồi!”
Thẩm Chấp Hòa còn muốn nói thêm điều gì đó nữa nhưng lại lo lắng cho Lâm Hạ nên chỉ có thể tức giận thu tay.
Lâm Hạ ngắm nhìn gương mặt thanh tú của Nghiêm Tài Quân, tới trước mặt hắn mà vươn tay ra: “Một năm trước tôi đưa cho anh một đồng tâm kết, phiền anh đưa lại cho tôi.”
Tay của Nghiêm Tài Quân trong vô thức che chỗ gần trái tim, đồng tâm kết để ở chỗ đó.
Lúc đưa nó cho hắn, Lâm Hạ từng bảo: “Nghe ba nói đây là trong lúc mẹ em mang thai em lên miếu cầu nguyện, có thể đảm bảo bình an đấy.”
“Bây giờ em tặng lại cho anh, em hi vọng Bồ Tát sẽ phù hộ anh một đời bình an.”
Nghiêm Tài Quân không nói lời nào, từ trong ngực áo lấy ra đồng tâm kết đưa cho cô.
Lâm Hạ không ngờ hắn sẽ mang theo bên người, ngạc nhiên mất giây cô mới đưa tay nhận lấy.
Không ngờ còn chưa đụng tới, trong cơn hoảng hốt, Nghiêm Tài Quân buông lỏng tay ra.
Lạch cạch, bùa bình an trong tay rơi xuống đất.
Tim Lâm Hạ thắt lại, vội vàng ngồi xổm xuống nhặt lên. Nhưng đồng tâm kết trong túi bùa bình an… vẫn bị hỏng.
Đây là thứ duy nhất mà mẹ để lại cho cô…
Nghiêm Tài Quân thấy lưng cô rung rung, hầu kết lăn lên lăn xuống: “Lâm Hạ…”
Lâm Hạ ngẩng đầu nhìn hắn, trong mắt ngập tràn bi thương.
“Đồ đã trả rồi, tôi và đội phó Nghiêm cũng chẳng nợ nần gì nhau nữa.”
Sau khi nói xong, cô đứng dậy rời đi.
Nghiêm Tài Quân nhìn bóng lưng của cô, trái tim như bị một vật gì đó đè nặng.
Nhìn thấy Thẩm Chấp Hòa đuổi theo, môi mỏng của hắn nhếch lên chút.
Lâm Hạ cầm đồng tâm kết.
Trước đó, cha cô lo cô hậu đậu, sợ làm hỏng di vật của mẹ nên mới đem đồng tâm kết bỏ vào túi bùa.
Không nghĩ rằng kể cả cẩn thận như này, nó vẫn bị rơi hỏng.
Chóp mũi Lâm Hạ cay cay, tim như bị dao cứa từng nhát.
Là do cô tin nhầm người, không thể bảo vệ di vật duy nhất của mẹ để lại cho mình…
Thẩm Chấp Hòa dừng cuộc gọi với Tần Hoài, trở về liền thấy Lâm Hạ im lặng siết chặt đồng tâm kết.
Anh đến trước mặt cô ngồi xuống: “Hạ Hạ, Tần Hoài nói ngày mai em có thể đi cùng cậu ta tới cục cảnh sát.”
Mi mắt ẩm ướt của Lâm Hạ run lên: “Thật sao?”
Sau đó vội rời đi.
Sáng ngày hôm sau.
Lâm Hạ cầm rất nhiều đồ dùng hằng ngày và trái cây, muốn Tần Hoài cầm vào cho cha.
Không ngờ lại bị Nghiêm Tài Quân ngăn cản: “Đồ vật bên ngoài không thể đem vào.”
Lâm Hạ nhìn Tần Hoài, anh ta đã đi vào nhà giam.
Lúc này, bên tai vang lên tiếng của Nghiêm Tài Quân hỏi thăm: “Ngoài trừ mấy đồ vật sắc nhọn ra, cô còn muốn đem đồ gì cho Lâm Thế Hán không?”
Lâm Hạ hiểu ý hắn, vội vàng tìm kiếm trên người.
Nhưng đến gấp gáp, đồ gì cũng không cầm.
Mang theo bên người chỉ có tấm ảnh gia đình duy nhất….
Cô nhìn tấm ảnh, mắt cô đỏ lên đầy vẻ không muốn. Sau đó cắn răng, run tay cần thận từng li từng tí xé đôi tấm ảnh gia đình.
Lâm Hạ đem phần có mặt mình đưa cho Nghiêm Tài Quân: “Phiền anh đưa cho ba tôi, nói tôi sống rất tốt, cảm ơn.”
Sau đó đem nửa còn lại như trân bảo mà cất kỹ.
Nghiêm Tài Quân gập đầu nhận lấy, định nói thêm điều gì đó nữa.
Sau lưng vang lên tiếng Nghiêm Phương Niệm: “Anh trai! Ba mẹ kêu anh về nhà ăn bữa tối!”
Lâm Hạ cứng người không tin nổi, cảm thấy chuyện này thật hoang đường.
“Cô ấy gọi anh là anh trai? Hai người… là anh em?”
Nghiêm Tài Quân không phủ nhận.
Một lần nữa, cảm giác bị lừa gạt bò trườn nhung nhúc, đầu Lâm Hạ ong ong: “Nghiêm Tài Quân, mấy lời mà anh nói với tôi những năm qua, có câu nào là thật không?”
Nghiêm Tài Quân trầm mặc: “Có.”
Lâm Hạ giật mình.
Sau đó nghe Nghiêm Tài Quân không để ý mà nói: “Bảo cô quên tôi đi, là thật.”
Bạn Trai Tôi Là Cảnh Sát Chìm
Đánh giá:
Truyện Bạn Trai Tôi Là Cảnh Sát Chìm
Story
Chương 7
10.0/10 từ 38 lượt.
