Bạn Trai Tôi Là Cảnh Sát Chìm
Chương 33
[Lạch cạch.]
Khối rubik trong tay Nghiêm Tài Quân khôi phục lại như hình dáng ban đầu.
Hắn đứng dậy, bước tới trước mặt Lâm Hạ: “Em tới tận đây khiến anh rất vui.”
Đầu óc Lâm Hạ rối loạn không biết nên nói gì.
Chỉ nghe thấy tiếng trái tim mình đập ngày càng mạnh, như chồi non vươn lên trong trời xuân, như hoa sen nở đầu hạ, như hương lúa trong tiết trời mùa thu, hay như tuyết đầu mùa trong trời mùa đông giá rét.
Người duy nhất tỉnh táo nghĩ về vụ án – Nghiêm Phương Niệm không nhịn được phải nói: “Cái này… Tới lúc nào rồi hai người còn có tâm trạng tán tỉnh!?”
Hai từ “tán tỉnh” quá rõ ràng khiến vết đỏ ửng trên mặt Lâm Hạ lan nhanh cả mặt.
Nghiêm Tài Quân nhíu mày: “Chuyện này không gấp được, cứ từ từ thôi.”
Nghiêm Phương Niệm liếc xéo thằng anh của mình, kéo Lâm Hạ ngồi đối diện Vương Tắc Dân: “Hỏi đi, hỏi cô ấy xem hôm đó xảy ra chuyện gì. Xem thử có chứng minh anh tôi trong sạch không?”
Vương Tắc Dân căm tức nhìn hai người trước mặt: “Vậy mời đội phó Nghiêm với cảnh sát Nghiêm ra ngoài trước.”
Nghiêm Phương Niệm nắm chặt tay, muốn đá.nh vào cái mặt ch.ó trước mặt.
Lâm Hạ lên tiếng: “Cảnh sát Nghiêm, tôi có thể làm được, chỉ là đơn giản nói ra tình hình thực tế hôm đó thôi.”
Nghiêm Phương Niệm liếc xéo hắn ta, xoay người rời đi.
Nghiêm Tài Quân cùng Nghiêm Phương Niệm dựa vào bệ cửa sổ ngoài hành lang ngắm nhìn cơn mưa đang gột rửa thị trấn nhỏ này.
Nghiêm Phương Niệm đưa tay đón lấy hạt mưa rơi từ trên cửa sổ xuống: “Mong rằng mọi tội ác trong trấn nhỏ này sẽ bị xóa sạch sau cơn mưa này, để trên thế giới này sẽ không có Triệu Mai thứ hai nữa.”
Nghiêm Tài Quân khép hờ mắt, nhìn vào cái huy hiệu cảnh sát sắp rỉ sét của mình: “Còn phải cần nhiều người giống anh thì ước nguyện của em mới thành hiện thực được.”
Nghiêm Phương Niệm ngây người ra: “Lâm Hạ sẽ giúp chúng ta sao? Dù sao cô ấy là con gái của Lâm Thế Hán…”
Nghiêm Tài Quân thu hồi ánh mắt của mình, vỗ nhẹ lên bả vai Nghiêm Phương Niệm: “Không nên đánh giá người khác dựa vào xuất thân của họ, quan trọng phải dựa vào hành động của người đó ra sao.”
“Niệm Niệm, anh trai tin cô ấy.”
Nghiêm Phương Niệm thở dài ngao ngán: “Có kẻ nào khi rơi vào tình yêu mà còn tỉnh táo cơ chứ.”
Nghiêm Tài Quân cười không nói thêm gì nữa.
Nửa tiếng sau, Lâm Hạ rời khỏi phòng tạm giam.
Vương Tắc Dân theo sát phía sau, vẻ mặt không vui.
Nghiêm Phương Niệm tiến lên hỏi tới tấp: “Sao rồi? Cô nói như thế nào vậy?”
Lâm Hạ hiện vẻ nhẹ nhõm: “Tôi cũng chỉ nói thật thôi, chắc sẽ không đến nỗi nào đi.”
“Đương nhiên không rồi.” Nghiêm Tài Quân tán thưởng cô, nắm tay Lâm Hạ: “Lần trước anh có ăn ở một tiệm làm vịt Bát Bảo khá ngon, mang hai em đi ăn thử nhé?”
Nghiêm Phương Niệm cau mày: “Cái này… tới lúc nào rồi mà anh còn…”
“Anh đói rồi.” Nghiêm Tài Quân cắt ngang lời em gái: “Nếu em không muốn đi thì anh với Lâm Hạ tự mình đi.”
Nói xong hắn kéo Lâm Hạ ra ngoài.
Tầm mắt Lâm Hạ rơi vào cánh tay bị Nghiêm Tài Quân nắm.
Cô chưa nghĩ tới, cô và hắn sẽ lấy cách thức này để dây dưa với nhau.
Trên tay là xúc cảm khô ráo nhưng lại nóng bỏng dọa người, tựa như những cái xúc tua xua đi mọi hơi lạnh trên người vậy.
Lâm Hạ cảm thấy kỳ lạ vì mình không còn cảm giác kháng cự nữa, ngược lại có chút… muốn nắm chặt tay của Nghiêm Tài Quân.
Nửa tiếng sau.
Cả ba người tới tiệm ăn lựa một bàn ngồi xuống.
Chờ đồ ăn lên Lâm Hạ cảm thấy mình có rất nhiều điều cảm khái.
Cô chưa từng nghĩ tới sẽ có một ngày cả ba người gồm cô, Nghiêm Tài Quân với Nghiêm Phương Niệm sẽ ngồi ăn trong bầu không khí hòa hợp như này.
Trong lúc suy nghĩ, tiếng trêu ghẹo của Nghiêm Phương Niệm vang lên: “Em nói này, hai người muốn vừa nắm tay vừa ăn cơm hay sao?”
Lúc này, Lâm Hạ mới chú ý tới từ nãy tới giờ Nghiêm Tài Quân vẫn nắm chặt tay mình không buông.
Cô xấu hổ muốn rút tay ra.
Nghiêm Tài Quân nắm chặt không buông: “Nắm tay cả đoạn đường rồi, giờ mới xấu hổ có phải muộn không?”
Lâm Hạ ngại ngùng không nói lên lời, dứt khoát không mở miệng nói câu nào nữa.
Đợi tới khi chủ quán bưng thức ăn lên, Nghiêm Tài Quân mới buông tay gắp thức ăn cho Lâm Hạ.
Lâm Hạ nhìn cảnh này, tự dưng trong đầu xuất hiện hình ảnh quen thuộc khác.
Cô trợn to mắt: “Nghiêm Tài Quân, trước kia… chúng ta yêu nhau sao?”
Bạn Trai Tôi Là Cảnh Sát Chìm
Đánh giá:
Truyện Bạn Trai Tôi Là Cảnh Sát Chìm
Story
Chương 33
10.0/10 từ 38 lượt.
