Bạn Trai Tôi Là Cảnh Sát Chìm

Chương 14


Lâm Hạ cũng không suy nghĩ nhiều liền trao đổi phương thức liên lạc với Nghiêm Tài Quân.


Hai người tách ra, Nghiêm Tài Quân giả vờ rời đi.


Một mình Lâm Hạ trở về văn phòng mình.


Không ngờ lúc bước tới cửa phát hiện hiệu trưởng đứng bên cạnh bàn làm việc, trên tay ông ấy đang lật giáo án của cô.


Lâm Hạ cảm thấy có hơi kỳ quái nhưng lại không thể nói được kỳ quái ở chỗ nào.


Cô chào hỏi thầy ấy trước: “Hiệu trưởng.”


Hiệu trưởng hoảng hồn, nâng cao kính mắt, cười gượng gạo: “Cô Lâm về rồi à, ừm… giáo án viết rất hay, đúng là du học sinh xuất sắc có khác.”


Lâm Hạ mỉm cười giống như mọi lần.



Hiệu trưởng lại hỏi tiếp: “Tôi nhìn thấy cô nói chuyện vui vẻ với cảnh sát Nghiêm, không biết hai người nói gì mà vui vậy?”


Lâm Hạ nhíu mày, lộ vẻ suy nghĩ: “Anh ấy kêu tới đây điều tra vụ án của đám thanh thiếu niên gì đó, cái gì mà tụ tập đánh nhau, rồi hỏi lớp chúng ta có xảy ra mấy chuyện tương tự như thế không.”


Hiệu trưởng gật đầu: “Trường chúng ta tuy tồi tàn nhưng sẽ không xuất hiện mấy chuyện như vậy đâu. À ngoại trừ mấy chuyện này còn nói cái gì nữa không?”


Lâm Hạ ngạc nhiên: “Còn có chuyện gì khác ạ?”


Hiệu trưởng nhìn gương mặt ngơ ngác của cô, cũng không còn hỏi tiếp nữa.


“Không có gì, chẳng qua mấy ngày nay có mấy lời đồn đại liên quan tới trường, tôi mong cô Lâm có thể làm chứng mấy lời đồn thất thiệt đó là không đúng.”


“Được ạ.” Lâm Hạ đồng ý.


Thấy cô đồng ý, nụ cười trên mặt hiệu trưởng càng tươi hơn: “Vậy thì ổn rồi, cô giáo Lâm là người thông minh, chuyện gì cũng phải ưu tiên bản thân mình trước. Tôi rất coi trọng cô.”


Nói xong câu này, ông ta quay người rời khỏi văn phòng.



Nụ cười túc trực trên môi Lâm Hạ biến mất, sự bất an trong lòng càng ngày càng dâng cao.


Cô nhìn giáo án trước mắt, chậm rãi lật xem.


Chờ đến lúc tan học buổi chiều, Lâm Hạ mới tới lớp gọi Triệu Mai lên văn phòng gặp vì chuyện thành tích.


Lâm Hạ đánh giá cô học sinh của mình.


Triệu Mai năm nay mười hai tuổi, chiều cao chỉ vỏn vẹn mét tư, so với bạn bè đồng trang lứa thì thua gần mười phân, lại còn gầy nhẳng.


Đồng phục trên người rộng hơn một cỡ, đằng sau còn rách một lỗ lớn được khâu lại bằng mấy đường khâu sứt sẹo, mép vải tay áo cũng đã sờn trắng vì giặt nhiều.


Nhưng có thể dễ dàng nhận ra cô bé rất trân trọng bộ đồng phục này.


Triệu Mai cảm thấy luống cuống: “Cô ơi…”


Lâm Hạ hồi hồn, ma xui quỷ khiến thế nào lại muốn đi sờ vầng trán khuất dưới tóc mái ngang trán của con bé.



Triệu Mai co rúm người lại, né tránh sự đụng chạm của cô.


Tay Lâm Hạ lơ lửng giữa không trung, cứng đờ một lúc mới thu tay lại.


Cô nở nụ cười ấm áp: “Biết cô tìm em vì chuyện gì không?”


Triệu Mai cúi gằm mặt xuống: “Em không biết…”


Lâm Hạ ngó xung quanh, cẩn thận từng li từng tí một xem thử trong phòng còn có ai nữa không, thấy không có một bóng người mới bắt đầu hỏi: “Lần thi thử này, cô muốn tổ chức họp phụ huynh, ba mẹ của em có thể đến không?”


Vừa nghe đến ba chữ “họp phụ huynh”, đầu Triệu Mai cúi càng thấp, các ngón tay run lẩy bẩy không kiểm soát được.


Lâm Hạ nắm tây cô bé: “Lần này vẫn là ba em tới sao? Mẹ em đâu?”


Triệu Mai mấy lần mở miệng muốn nói nhưng cũng không phát ra được âm thanh nào.


Lâm Hạ đưa ly nước cho cô bé: “Cô không mắng em, uống nước rồi từ từ nói cô nghe.”



Triệu Mai do dự rất lâu, mới cầm ly nước, rụt rè nhấp một miếng.


Lâm Hạ không thúc giục, chỉ im lặng chờ đợi.


“Cô Lâm… Mẹ em mất rồi, em… có thể không cần phụ huynh tới họp được không ạ?”


Lâm Hạ kéo tay cô bé lại gần mình, thấy Triệu Mai không kháng sự liền ôm cô bé vào lòng: “Có thể nói với cô vì sao không muốn báo với phụ huynh không? Là vì liên quan tới chuyện của mẹ em sao?”


Có lẽ vòng tay của Lâm Hạ quá ấm áp, cũng có thể đã lâu rồi Triệu Mai chưa cảm nhận được hơi ấm dịu dàng.


Cô bé nghẹn ngào kể chuyện nhà mình.


Lâm Hạ càng nghe càng kinh hãi, đột nhiên cửa bị người đẩy ra.


Triệu Hải Thâm nhe hàm răng cười bước tới: “Con chó, tao biết ngay mày đang giở trò quỷ mà!”


Vừa nói hắn vừa giật Triệu Mai ra, cưỡng chế đè Lâm Hạ lại, mạnh mẽ chuốc thuốc mê vào miệng cô!


Bạn Trai Tôi Là Cảnh Sát Chìm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bạn Trai Tôi Là Cảnh Sát Chìm Truyện Bạn Trai Tôi Là Cảnh Sát Chìm Story Chương 14
10.0/10 từ 38 lượt.
loading...