Bạn Trai Tôi Là Cảnh Sát Chìm

Chương 11


Ba năm sau, tại một trường tiểu học ở vùng núi thuộc Hải Thành.


Trong tay Nghiêm Tài Quân có vụ án liên quan tới học sinh chỗ này.


Hiệu trưởng tươi cười dẫn Nghiêm Tài Quân lên tầng ba: “Đội phó Nghiêm, học sinh mà anh tìm đang học tại lớp 5-2, tôi còn có việc nên không thể dẫn anh đi tiếp.”


Nghiêm Tài Quân gật đầu, tự mình lên tầng.


Vừa mới tới hành lang, nghe thấy tiếng giảng bài trong phòng học, âm thanh lật sách xen lẫn giọng nói quen thuộc.


Cơ thể hắn hơi dừng lại một chút, sau đó nhanh chân chạy tới cửa lớp 5-2.


Đến khi thấy được người trên bục giảng, hắn hoàn toàn như bị đóng băng trên đất.


Nghiêm Tài Quân nhấp nháy đôi môi khô khốc của mình, gọi cái tên đã cất giấu trong lòng 3 năm qua.


Trong phòng học.


Người bị hắn gọi tên ngơ ngác ngẩng đầu nhìn, trong mắt là sự xa lạ cùng không quen biết: “Xin lỗi, anh là ai?”


Tại cửa phòng học.


Nghiêm Tài Quân tựa như bị đóng đinh tại đó, đôi mắt luôn tỉnh táo sắc bén giờ lộ ra mấy phần ngờ vực hoang mang hiếm thấy. Cả trái tim hắn như bị nhào nặn thành một đống hỗn độn. 



Cô ấy không biết mình?


Hay là… không muốn thừa nhận quen biết mình?


Hắn cẩn thận quan sát Lâm Hạ, phát hiện sự ngạc nhiên trên mặt cô không phải là giả vờ, sự ngưỡng mộ quen thuộc đã biến mất khỏi mắt cô ấy…


Trong lúc suy nghĩ, giọng Lâm Hạ lần nữa truyền đến.


“Anh gì ơi, lớp chúng tôi vẫn còn tiết.”


Trong giọng nói đầy vẻ xa lạ lẫn không vui khi bị quấy rầy.


Nghiêm Tài Quân định thần lại, liếc mắt nhìn đồng hồ.


Bây giờ là chín giờ sáng, học sinh tiểu học cả nước đều học chung một thời gian, tiết học bắt đầu lúc tám giờ ba mươi lăm thì chín giờ mười lăm sẽ hết tiết.


Nói cách khác, tiết học này còn mười lăm phút nữa là kết thúc.


“Hết tiết tôi sẽ quay lại.” Nghiêm Tài Quân để lại câu nói này trước khi biến mất khỏi cửa ra vào.


Lâm Hạ không hiểu lắm, nhưng cũng không nhìn theo mà tập trung giảng bài.


Mười lăm phút trôi qua nhanh chóng.


Chuông vang lên, Lâm Hạ thu dọn giáo án: “Các em, tiết học của chúng ta kết thúc tại đây.”



Mới nói xong, Nghiêm Tài Quân bất ngờ xuất hiện trước cửa lớp: “Cô giáo Lâm, tôi muốn nói chuyện một chút.”


Mắt Lâm Hạ nhíu lại: “Tôi còn chưa có hỏi, anh là ai vậy?”


Nghiêm Tài Quân khó mà kìm được nỗi thất vọng trong lòng.


Cứ ngỡ khi nãy là do Lâm Hạ giả vờ giả vịt, trong lòng vẫn cứ mong đây là trời cao ban ân giờ đã không còn sót chút gì. 


Cảm xúc phức tạp, hắn lôi ra giấy tờ chứng nhận thân phận của mình, hạ thấp giọng mà giới thiệu một lần nữa với cô: “Nghiêm Tài Quân, Đội phó đội điều tra hình sự Hải Thành.”


Trong mắt Lâm Hạ đầy vẻ kinh ngạc, sau đó ôm giáo án sát vào trong ngực: “Cảnh sát Nghiêm.”


Giọng điệu bình bình, không yêu thích cũng chẳng hận thù gì cả.


Giống như lúc cô rời đi vậy: “Anh có trách nhiệm của anh, tôi không trách anh, chỉ là… cũng không có cách nào có thể tiếp tục yêu anh nữa.” 


Nghiêm Tài Quân cảm thấy trái tim mình giật nhẹ một cái, cho dù chẳng đau đớn nhưng lại khó có thể bỏ qua cảm giác này.


Hắn che giấu tất cả cảm xúc trong mắt: “Có tiện vào văn phòng cô trò chuyện không? Chuyện có liên quan đến học sinh của cô.”


Lâm Hạ nhíu mày, ngạc nhiên một chút rồi dẫn hắn tới văn phòng mình.


Nghiêm Tài Quân chậm rãi đi theo sau lưng, ánh mắt sâu hút nhìn chằm chằm vào bóng lưng Lâm Hạ.


Lâm Hạ gầy hẳn đi, gương mặt tròn trịa trước kia biến thành cái cằm nhọn hoắt.



Trước kia cứ mỗi lần mím môi sẽ có lúm đồng tiền xuất hiện, hiện tại cô ấy cũng mím môi nhưng không còn má lúm đồng tiền nữa rồi.


Đầu ngón tay từng trắng nõn mịn màng, nay bởi vì phải viết bảng một thời gian dài nên ở khớp xương trên ngón có một vết chai dày.


Đôi mắt Nghiêm Tài Quân u ám hẳn.


Mặc kệ giờ phút này Lâm Hạ thật sự quên mình hay chỉ là giả bộ.


Hắn đều muốn nắm lấy… Nói không chừng đây sẽ là cơ hội để bắt đầu lại lần nữa.


Hai người vào văn phòng, Lâm Hạ ngồi xuống đem giáo án cất gọn gàng.


Nghiêm Tài Quân rất tự nhiên mà lấy chiếc ghế từ bàn làm việc bên cạnh ngồi xuống, sau đó lấy giấy bút trong túi mình ra: “Cô Lâm, tôi sẽ bắt đầu điều tra, mong cô sẽ hợp tác đem những điều mình biết nói rõ ràng chi tiết cho tôi.”


Lâm Hạ gật đầu: “Được.”


Nghiêm Tài Quân xiết chặt cây bút: “Cô Lâm đến đây dạy học được bao nhiêu năm rồi?”


“Hai năm.”


Lông mày Nghiêm Tài Quân hơi nhíu nhẹ, cô ấy đi ba năm, nhưng lại chỉ dạy ở đây hai năm.


Vậy còn một năm cô ấy đi nơi nào?


Vì sao cô ấy chưa từng đến thăm Thẩm Chấp Hòa?



Nhiều câu hỏi cứ quay mòng mòng trong đầu, thế nhưng cuối cùng hắn vẫn chọn không hỏi ra.


Hắn lấy ra một tấm ảnh đưa cho Lâm Hạ: “Em biết người này không?”


Lâm Hạ nhận lấy tấm ảnh, nhìn thoáng qua liền nhận ra người đàn ông trung niên trong ảnh.


“Tôi biết, là phụ huynh của một em học sinh trong lớp tên Triệu Mai.”


Ánh mắt của Nghiêm Tài Quân lóe lên một tia sáng: “Liên quan tới học sinh Triệu Mai này, em có ấn tượng như thế nào?”


Lâm Hạ khép hờ mắt, hiện ra vẻ suy tư.


“Bình thường là một cô bé ngoan ngoãn yên tĩnh, ngồi ở trong góc hẻo lánh của lớp, thường ngày ít được chú ý hoặc quan tâm tới.”


Nghiêm Tài Quân ghi chép lại, hỏi tiếp: “Tình huống gia đình thì sao?”


“Anh chờ chút.” Lâm Hạ nói, từ trong ngăn kéo lấy ra hồ sơ lý lịch của học sinh, lật từng trang một tìm kiếm.


Nhìn cô chăm chú, cảm xúc trong lồng ngực Nghiêm Tài Quân như núi lửa sắp phun trào.


Đang muốn nói chuyện, bỗng bên ngoài có tiếng bước chân dồn dập.


Không tốn nhiều thời gian, một người đàn ông mặc sơ mi trắng cầm một bó hoa hồng đỏ tươi xuất hiện ở cửa ra vào.


“Cô giáo Lâm, Valentine vui vẻ.”


Bạn Trai Tôi Là Cảnh Sát Chìm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bạn Trai Tôi Là Cảnh Sát Chìm Truyện Bạn Trai Tôi Là Cảnh Sát Chìm Story Chương 11
10.0/10 từ 38 lượt.
loading...